Vách núi liền như đổ sập, lập tức nhấn chìm luồng kiếm quang ngút trời.
Người trong doanh trại mới cảm thấy trong lòng chợt đau xót, cảnh này vừa hiện thì đau xót trong lòng vậy mà cũng bị đè ép xuống.
Pháp ý dâng trào, vào mắt nhập tâm.
Kiếm quang bị nhấn chìm.
Bằng hữu của kiếm khách áo trắng kia thầm cả kinh, gã ta hiếm khi thấy được tình huống này.
Cũng đúng vào lúc này, kiếm quang càng mãnh liệt hơn vỡ tung ra, thế kiếm như bổ đôi ngọn núi. Cả người kiếm khách bao bọc trong kiếm quang muốn vọt lên trời.
Nhưng Triệu Phụ Vân đứng ở động phủ trước vách núi kia lại lần nữa lật tay một cái, vách núi lại một lần nữa lật úp xuống, lại như một ngọn núi trấn áp xuống. Kiếm quang trong tay kiếm khách áo trắng như hoa sen nở rộ cắt chém tới. Người phía dưới còn thấy núi như bị chém nát, lại có bụi vô hình bay lên, không tan đi mà tạo thành mây mù.
Bằng hữu của kiếm khách kia chau mày, nhưng gã không quá lo lắng bởi gã tin rằng kiếm khách áo trắng nhất định có thể thắng, bởi y vẫn luôn chiến thắng như vậy.
Gã nhìn thấy kiếm quang trong bụi ánh sáng vẫn xán lạn như vậy, kiếm quang vung vẩy, bụi ánh sáng cũng theo kiếm mà vỡ tán ra, nhưng lại chỉ vỡ mà không tán, từng lớp bụi như mây kết nối với nhau thành một loại cấm pháp nào đó.
Mắt thấy kiếm quang sắp bị nhấn chìm, kiếm khách áo trắng bên trong mới lên tiếng.
“Kiếm chỉ tâm ta, trảm hư phá vọng.”
Mọi người đều biết rất nhiều pháp chú cần phải đọc lên, là để tăng cường ý chí nội tâm cũng là để dẫn dắt thân, tâm, pháp hợp nhất, tăng cường uy lực của pháp thuật. Trong tầng bụi ánh sáng, một luồng kiếm quang mãnh liệt bắn ra, bụi kia lập tức bị đánh tản ra một lỗ.
Cũng đúng vào lúc này, đột nhiên Triệu Phụ Vân thu bàn tay đang duỗi ra lại, nắm thành quyền, rồi lại mạnh mẽ mở ra.
“Sắc, Trấn!”
Khi chữ Trấn kia ra khỏi miệng, bức tranh ngọn núi trên vách núi cũng phát ra ánh sáng, một luồng ý trấn áp nồng đậm tuôn ra.
Kiếm khách áo trắng chỉ thấy trong hư không như có một bàn tay như núi vỗ xuống.
Ngọn núi kia như có năm ngón tay.
Ngọn núi hình bàn tay chưa rơi xuống, y đã cảm thấy một cỗ trọng lực khổng lồ đè lên người mình. Kiếm trên tay y cũng trở nên nặng nề vô cùng, biến thành lạ lẫm, vậy mà rõ ràng như không giống thanh kiếm mình đã tế luyện mấy chục năm. Linh quang trên kiếm nhanh chóng tối đi, cả người y từ không trung rơi xuống, té ngã trên đất.
Rặc rặc!
Từ trên người y truyền đến tiếng vang giòn tan, là tiếng xương cốt đứt gãy.
Mọi người nhìn thấy một bàn tay bằng mây vỗ lên người kiếm khách áo trắng. Bàn tay đó tản đi, trên đất vậy mà để lại dấu chưởng ấn. Mà kiếm khách áo trắng trên mặt đất không thể đứng dậy được nữa, bị chôn lún trong dấu tay đấy.
Bằng hữu của y nhanh chóng chạy qua, xác định kiếm khách áo trắng chỉ bị thương nặng mà không chết mới thoáng yên tâm lại, thế là mới hướng về phía Triệu Phụ Vân đứng trước động phủ lớn tiếng nói.
“Đây là đạo tràng của ngươi, ngươi thắng thì có gì hay ho.”
Triệu Phụ Vân đứng đó, nhìn gã, lại nhìn về phía xa, phủi bàn tay, nói: “Quả thực không có gì hay ho, nhưng người bình phẩm bới móc bích họa của ta là y, muốn đến khuyên ta đừng làm hại người khác là y, rút kiếm với ta cũng là y, bây giờ lại trách ta, vậy cứ trách ta đi thôi.”
Dứt lời, Triệu Phụ Vân vung tay lên. Trên vách núi như có ánh sáng mặt trời chiếu vào người kia, rồi trên người gã như có thứ gì đó bị xua tán đi. Trên mặt như có thứ gì đó bị chiếu phá, rồi lộ ra khuôn mặt thật bên dưới.
“Ha ha, quả nhiên là nữ nhân.” Triệu Phụ Vân cười lạnh nói.
Đó là một nữ nhân có thể nói là xinh đẹp, đôi mắt to long lanh rất giống dáng vẻ của người vô tội bị oan uổng.
“Nữ nhân thì sao, ngươi xem thường nữ nhân sao?” Nữ tử kia mang theo tiếng khóc nức nở chất vấn.
“Không dám.” Triệu Phụ Vân nhàn nhạt nói: “Nhưng ngươi muốn đưa y đi cũng được, chỉ cần ngươi có thể nhặt một hòn đá từ dưới vách núi lên, ta liền cho phép ngươi đưa y đi.”
“Ngươi, sao có thể như vậy, ngươi thắng còn chưa đủ, còn muốn làm khó người ta. Ngươi không xứng là tiền bối cao nhân.” Nữ tử lớn tiếng nói.
Triệu Phụ Vân đưa tay sờ đầu, xác định trên đầu không có cái mũ nào được chụp lên.
“Nữ tu sĩ rất nhiều, có người làm cho người ta kính ngưỡng, có người làm người ta sợ hãi, còn có người đáng để người ta truy đuổi, nhưng bất kể là nam nhân hay nữ nhân đều không thể nói năng bừa bãi, bất kể là thân phận gì đều phải trả giá cho hành vi của mình.”
Triệu Phụ Vân xoay người vào động phủ.
Nữ tử kia tức giận, đứng dậy, đến dưới vách núi, thấy một hòn đá không lớn không nhỏ bèn đưa tay ra định nhặt lên. Nhưng hòn đá kia lại như mọc rễ, nàng ta không phục, đưa hai tay nhặt lấy nhưng vẫn không nhặt lên được.
Thế là lập tức đổi một hòn khác nhỏ hơn, lại vẫn không nhặt lên được.
Trong miệng kiếm khách áo trắng nằm dài trên đất kia đã có máu chảy ra.
Nữ tử hoảng loạn, chạy đến bên cạnh kiếm khách áo trắng, khóc lóc gọi: “Vô Ngân ca ca, Vô Ngân ca ca, ngươi sao rồi, đừng dọa ta.”
Nói xong nàng ta lại hướng về vách núi lớn tiếng hô: “Ngươi biết hắn là ai không? Hắn là Bạch Vô Ngân của Thu Bạch sơn trang, nếu hắn chết ở đây, ngươi nhất định phải chôn cùng hắn.”
Cả doanh trại không ai lên tiếng, chỉ nhìn qua, nàng ta lại chỉ vào cả doanh trại nói: “Các ngươi cũng không thoát được đâu.”
Lúc này, trong tai nàng ta nghe thấy tiếng truyền âm của kiếm khách áo trắng đang nằm trên đất không thể động đậy được. “Đi, đi, đi đến Đao hạp Thôn Quỷ Bảo, nhờ dượng của ta cứu ta.” Kiếm khách áo trắng nói. Y biết rõ, nhà mình ở xa, người ở đây chưa chắc đã nghe qua, hơn nữa nước xa không cứu được lửa gần.
Nữ tử lập tức đứng dậy, hướng về phía Thôn Quỷ Bảo mà đi. Sau khi rời khỏi phạm vi của Trấn Ma bích, nàng ta mới lấy ra một con ngựa nhỏ bằng đồng xanh từ trong bảo nang ném về hư không. Trên con ngựa bằng đồng xanh bùng lên ánh sáng, vậy mà phát ra một tiếng hí. Ánh sáng bao trùm lấy con ngựa, rồi một con ngựa thật màu xanh đen nhảy ra.
Nữ tử cưỡi lên ngựa đồng xanh, nói: “Đến Thôn Quỷ Bảo.”
Con ngựa kia lập tức chạy trên đất, phá tan gió và bóng tối. Mà nàng ta thì nhắm mắt lại, mặc cho ngựa đồng xanh đưa nàng đi. Khi ngựa dừng lại, nàng ta mới mở mắt ra, đã đến Thôn Quỷ Bảo.
Lúc trước nàng từng cùng Bạch Vô Ngân đến Thôn Quỷ Bảo bái kiến qua, cho nên đứng trước Thôn Quỷ Bảo không hề có chút nào sợ hãi.
Móng ngựa phá tan yên tĩnh, kinh động đến ánh lửa trên núi quanh đó. Có người thò đầu ra xem, nhưng không ai đến gần.
Cửa Thôn Quỷ Bảo mở ra, nữ tử được đưa vào, rất nhanh đã gặp được bảo chủ Thôn Quỷ Bảo. Nàng biết tuy rằng đối phương có đạo hiệu là Thôn Quỷ chân nhân nhưng tên thật rất dễ nghe, là Ngụy Đan Phong. Nàng ta còn biết Ngụy Đan Phong từng là đệ tử núi Thiên Đô, nghe nói còn là bí truyền gì đó, chỉ là lại nghe nói vì không muốn thủ giới gì đó của núi Thiên Đô nên đã không còn là đệ tử dòng chính của núi Thiên Đô nữa. Nhưng cho dù như vậy thì Thôn Quỷ Bảo của y đã ở đây hơn một trăm năm, uy danh đã sớm truyền ra.
“Vãn bối Từ Đại Ngọc bái kiến bảo chủ.” Từ Đại Ngọc quỳ xuống đất, nàng ta phát hiện hai bên mình đều là các loại hình nhân giấy, những hình nhân giấy này như người sống nhưng trong mắt chúng tỏa ra một cảm giác khiến nàng sợ hãi.
Mà bảo chủ Thôn Quỷ Bảo Ngụy Đan Phong khiến nàng ta sợ hãi lại đang ở đó vẽ tranh, trên đầu y đội một cái băng cài tóc, tóc đen từ rủ xuống hai bên má, không ngẩng đầu lên nói. “Mấy hôm trước ngươi còn đi cùng với tiểu tử Vô Ngân kia đến, sao hôm nay lại một mình ngươi đến, là tiểu tử Vô Ngân kia xảy ra chuyện gì sao?” Giọng nói của Ngụy Đan Phong có chút trống rỗng.
“Vâng, vãn bối đến đây là nhờ bảo chủ cứu Vô Ngân ca ca, Vô Ngân ca ca ở trước Trấn Ma bích đấu pháp với Trấn Ma đạo trưởng đã bị trọng thương, hiện tại bị trấn áp ở đó không thể động đậy, cũng không cho phép ta cứu đi. Vô Ngân ca ca liền bảo ta cầu bảo chủ cứu hắn.” Từ Đại Ngọc nói rất nhanh, nhưng chuyện cũng nói rõ ràng.
“Ồ, trước Trấn Ma bích, Trấn Ma đạo nhân, danh tiếng lớn thật đấy.” Khi Ngụy Đan Phong ngẩng đầu lên, Từ Đại Ngọc thấy đáy mắt y có màu xanh đen, chỉ nghe y lại nói: “Ngươi có biết người này là ai không?”
“Vãn bối không biết.” Từ Đại Ngọc lập tức trả lời.
“Hắn là đệ tử núi Thiên Đô, hơn nữa có thể được xưng tụng là một trong những đệ tử ưu tú nhất thế hệ này.” Lời nói của Ngụy Đan Phong khiến Từ Đại Ngọc vô cùng kinh ngạc, trong lòng cũng lập tức thấp thỏm.
“Vậy…” Lời của Từ Đại Ngọc còn chưa nói xong.
“Không sao.” Ngụy Đan Phong đã mở miệng nói: “Ta viết một bức thư, ngươi cầm thư của ta đi gặp hắn, đoán chừng hắn hẳn sẽ thả người.”
Vừa dứt lời, y tiện tay xé một tờ giấy vẽ, dùng bút lông nhanh chóng viết mấy chữ lên đó.
Chữ viết xong, lại xé từ trên giấy vẽ xuống, mép giấy không chỉnh tề nhưng chữ trên đó lại như rồng bay phượng múa, rất có khí thế âm phách bá chủ.
Y đưa miếng giấy cho Từ Đại Ngọc. Từ Đại Ngọc vội vàng cảm ơn, rồi vội vã ra khỏi Thôn Quỷ Bảo, cưỡi lên ngựa đồng xanh, lại nói một tiếng Trấn Ma bích, con ngựa đồng xanh kia liền nhanh chóng chạy đi, phá tan sương mù, một đường đến trước Trấn Ma bích.
Lúc này, máu dưới người Bạch Vô Ngân đã nhuộm đỏ một mảnh đất.
Từ Đại Ngọc khẩn trương, đến bên cạnh Bạch Vô Ngân, giơ tờ giấy trong tay lên, hướng về phía động phủ trên vách núi lớn tiếng nói: “Thôn Quỷ Bảo có thư, mời Trấn Ma đạo trưởng nhận thư.”
Nàng ta chỉ gọi một tiếng, cửa động liền xuất hiện một bóng người. Nàng ta thầm mừng rỡ, hiểu rằng uy danh của bảo chủ Thôn Quỷ Bảo rất có tác dụng, cho dù người này cũng là đệ tử núi Thiên Đô nhưng chắc chắn không bằng bảo chủ Thôn Quỷ Bảo.
Trong mắt nàng ta, đây là điều rất bình thường. Ngụy Đan Phong của Thôn Quỷ Bảo ở vùng này xây dựng tòa bảo đã hơn một trăm năm rồi mà.
“Thôn Quỷ Bảo sao?” Triệu Phụ Vân hơi nhíu mày, hắn không khỏi nhớ lại lúc mình đến đây, đi bái kiến bảo chủ Thôn Quỷ Bảo lại bị từ chối ngoài cửa.
Nhìn Từ Đại Ngọc đang giơ một tờ giấy trắng ở phía dưới, lúc này người trong doanh trại nghe thấy động tĩnh cũng đều nhìn qua.
Triệu Phụ Vân thò tay móc lấy, liền có khí xoáy cuộn lấy tờ giấy trắng trên tay nàng ta bay lên, lật vòng đến trước mặt mình. Hắn đưa tay ra nhận lấy.
Chỉ thấy trên tờ giấy trắng không biết xé từ đâu này viết sáu chữ.
“Ngụy Đan Phong Thôn Quỷ Bảo .”
Sáu chữ rất đơn giản rõ ràng, không có lời nào khác.
Triệu Phụ Vân nhìn tờ giấy trong tay một lúc lâu, lúc này mới buông tay xuống, vẫn cầm tờ giấy vòng sau lưng, nhìn nữ tử phía dưới chậm rãi nói: “Nếu đã là thư của đồng môn gửi, vậy thì cho phép ngươi đưa người đi, nhớ kỹ sau này đừng có nói khoác mà không biết ngượng nữa.”
Nói xong, hắn liền xoay người vào động, ném tờ giấy trong tay lên bàn, trở về phòng trong.
Sau khi Từ Đại Ngọc đưa Bạch Vô Ngân rời đi, phương hướng đi hình như vẫn là đi Thôn Quỷ Bảo.
Trước Trấn Ma bích dường như mọi thứ đều trở lại yên tĩnh, mọi thứ như thường.
Nhưng mọi người đều biết, Bạch Vô Ngân kia được Ngụy Đan Phong của Thôn Quỷ Bảo gửi thư đưa đi.
Mấy ngày nay bọn họ cũng biết, Bạch Vô Ngân đến từ nước Thiên Sơn, nghe nói là một gia tộc tu hành rất có danh vọng trong nước Thiên Sơn. Đương nhiên mọi người cũng biết Triệu Phụ Vân là đệ tử núi Thiên Đô, mà núi Thiên Đô và nước Thiên Sơn từng có đối đầu ba bốn mươi năm trước, còn có người chết.
Nhất thời, mọi người không biết ở đây có xuất hiện tình cảnh đấu pháp giữa nước Thiên Sơn và núi Thiên Đô hay không, có người lo lắng đã chuẩn bị sẵn sàng rời đi, trong mắt một số người thì bản thân mình rất nhỏ bé, căn bản không thể chịu nổi sóng gió như vậy.
Nhưng cũng có người nói Ngụy Đan Phong của Thôn Quỷ Bảo và nhà họ Bạch kia là thân thích, lại là đồng môn với Trấn Ma đạo trưởng, nhất định sẽ đứng giữa hòa giải, nên sẽ không xảy ra chuyện gì lớn.
Mà Bạch Vô Ngân đang dưỡng thương trong Thôn Quỷ Bảo tự nhiên đã sớm gửi thư về nhà. Đồng thời lại nói với dượng Ngụy Đan Phong: “Dượng à, ta nhất định phải đòi lại mối nợ này từ Trấn Ma đạo nhân, thù này không báo, sau này kiếm của ta tu luyện còn có ý nghĩa gì nữa?”
Bên cạnh Ngụy Đan Phong có một phụ nhân xinh đẹp, chính là dì nhỏ của Bạch Vô Ngân.
Địa vị của nhà họ Bạch trong nước Thiên Sơn phần lớn là nhờ những người nữ nhi gả đi này.
“Hắn là bí truyền của núi Thiên Đô, hơn nữa rất có thể đã thụ giới rồi. Ngươi chắc chắn muốn động đến hắn?” Ngụy Đan Phong hỏi ngược lại.
“Dượng, ta nghe nói kỳ thật núi Thiên Đô không quan tâm đến ân oán bên ngoài của đệ tử bản môn lắm.” Bạch Vô Ngân nói.
“Quả thực là vậy.” Ngụy Đan Phong nói.
“Vậy thì ở biên giới Cực Dạ này, chúng ta cùng tên Triệu Phụ Vân kia đấu một trận thì có gì mà không dám? Cũng không phải là nước Thiên Sơn chúng ta chưa từng đánh với bọn họ, núi Thiên Đô cũng chỉ vậy mà thôi.”
Ngụy Đan Phong nhướng mắt lên, nhìn chằm chằm y.
Bạch Vô Ngân lập tức nói: “Dượng, ta, ta không nói ngài, thật đấy, lỡ lời lỡ lời.”
“Đứa trẻ này không biết giữ mồm giữ miệng, tính tình cũng quá nóng nảy.” Phụ nhân xinh đẹp bên cạnh mắng.
Bạch Vô Ngân nói xin lỗi, rồi lập tức nói: “Chỉ cần dượng không nhúng tay, vậy thì, lần này ta nhất định sẽ san bằng Trấn Ma bích của hắn, một tên hậu bối mà ngày thường cũng không thấy hắn đến bái kiến dượng ngài…”
Ngụy Đan Phong giơ tay lên, ngăn lời của Bạch Vô Ngân, nói: “Chuyện này, ta không nhúng tay, tùy các ngươi đi.”
Y đứng dậy đi về phía phòng trong, mà Bạch Vô Ngân lại vô cùng mừng rỡ.
Chớp mắt, lại qua nửa tháng.
Trong doanh trại dưới Trấn Ma bích đột nhiên có người đến, tìm Dư Hoài An nói: “Dư đạo hữu, mau đi nói với đạo trưởng nhà ngươi, trước khi Bạch Vô Ngân bị thương rời đi muốn dẫn người đến đánh Trấn Ma bích, ngươi mau đi bảo đạo trưởng nhà ngươi trốn đi trước đi.”
Dư Hoài An trừng mắt, nói: “Triệu sư đã tha y rời đi, vậy mà y còn có mặt mũi đưa người đến. Mọi người đều biết tình hình ngày đó thế nào mà.”
“Ai da, nói những thứ này có ích gì chứ? Ta nghe nói đối phương đã mời đến năm vị Tử Phủ, hơn mười tu sĩ Trúc Cơ, nghe nói còn chuẩn bị mấy bộ trận pháp dùng để phá Trấn Ma bích đấy.”
Dư Hoài An vô cùng lo lắng, bèn xoay người bay về phía động phủ trên Trấn Ma bích, ở đây chỉ có Dư Hoài An có thể ra vào động phủ này.
Y đến trong động phủ, gọi Triệu Phụ Vân. Sau khi Triệu Phụ Vân nghe được tin tức, hắn hơi nhíu mày, chỉ vào tờ giấy trên bàn đá nói: “Đây là bút mực thủ tín của Ngụy Đan Phong sư huynh Thôn Quỷ Bảo ngày đó, ý của y trong thư ngày đó là để ta thả Bạch Vô Ngân kia. Ta đã thả, bây giờ ngươi mang theo bức thư này đến Thôn Quỷ Bảo, hỏi xem y có ý gì.”
“Vâng.” Lo lắng trong lòng Dư Hoài An lập tức tan đi quá nửa, xoay người liền muốn đi. Triệu Phụ Vân lại nói: “Nếu ngươi không gặp được người, vậy nhất định phải hỏi y một câu ‘có còn là đệ tử núi Thiên Đô hay không’.”
Dư Hoài An thầm kinh ngạc, không biết tại sao Triệu Phụ Vân lại bảo mình hỏi như vậy. Trong mắt y thì đệ tử núi Thiên Đô là một loại vinh quang, há lại có người không nhận. Hơn nữa chuyện này có hai vị tu sĩ Tử Phủ của núi Thiên Đô ở đây chiếu cố, vị sư huynh Ngụy Đan Phong của Thôn Quỷ Bảo kia đã lập tòa bảo hơn một trăm năm, chắc chắn tu vi cao thâm, có y ra mặt thì chuyện này nhất định có thể hòa giải được.
Y một đường men theo ranh giới đen trắng hướng về Thôn Quỷ Bảo mà đi. Trước kia y một mực nghe nói đến Thôn Quỷ Bảo nhưng chưa từng đi, đây là lần đầu tiên đến.