Nhất Khí Triều Dương

Chương 287: Đấu pháp nói lý



Các chủ Trấn Hải các tên là Hải Thiên Thọ.

Theo mọi người thì ông ta là tu sĩ Kim Đan gần với tu vi Nguyên Anh nhất. Thế nhưng từ sau khi tình hình trận chiến trên không trung kinh thành truyền ra, mọi người mới phát hiện một vị La Tiên quan chủ ẩn thân ở kinh thành nhiều năm lại có thể trấn áp Phong Lôi chân nhân đã tấn thăng Nguyên Anh. Tuy rằng Phong Lôi chân nhân chỉ mới vừa tấn thăng nhưng cũng là Nguyên Anh, có thể thấy nhất định La Tiên quan chủ là lão quái vật Anh Biến lâu năm, thậm chí có thể ở trên cả Nguyên Anh.

Mà Phó sơn chủ núi Thiên Đô, Phùng Hoằng Sư lại có thể dựa vào núi Thiên Đô, dồn ép La Tiên quan chủ thần bí đáng sợ kia phải chạy về Sâm La điện, cho nên rất nhiều người lại cảm thấy Phùng Hoằng Sư cũng có thể là Nguyên Anh.

Thế là, liền suy đoán có lẽ các chủ Trấn Hải các đầy thần bí kia cũng không phải là Kim Đan. Cho nên uy danh của Trấn Hải các cũng tăng lên mấy phần. Mà những ngày này chính là khoảng thời gian tịnh hải, số người đến đầu quân cũng nhiều hơn hẳn so với những năm trước.

Mấy ngày nay Tuân Lan Nhân đến Trấn Hải các đều như thâm tàng khuê trung, mọi người lại không có nhiều hiểu biết về nàng, chỉ gặp được vài lần nên cũng khó lý giải được nàng. Thậm chí có người cảm thấy Tuân Lan Nhân quá mức cao ngạo, là đang làm bộ làm dáng. Đương nhiên bọn họ chỉ dám lén nói những lời như vậy khi nịnh bợ Hải Xuyên. Dù sao lúc này uy danh của núi Thiên Đô đang vang dội, có thể trực tiếp vượt qua ngàn vạn dặm hư không xuất hiện trên không kinh thành trấn áp yêu ma, là loại năng lực mà không phải bất kỳ thế lực khác có thể làm được.

Lúc này tại yến hội, người nói chuyện cũng là tu sĩ Kim Đan, mục đích lần này chỉ là muốn chèn ép ngạo khí của Tuân Lan Nhân lại một chút, để nàng ta không còn kiêu căng như vậy, đến lúc đó lại tâng bốc Hải Xuyên công tử một chút, tạo cơ hội cho Hải Xuyên công tử.

Tuân Lan Nhân biết đạo hiệu của gã là Thiên Càn Tử, cũng từng âm thầm đến bái kiến mình, gặp mắt một lần. Lúc đó gã còn lấy danh nghĩa tiền bối ám chỉ Tuân Lan Nhân phải kết giao nhiều bạn bè ở đây hơn, hơn nữa còn ngấm ngầm tâng bốc Hải Xuyên, lại có ý lấy danh nghĩa tiền bối làm mai khiến nàng thầm phiền chán không thôi.

“Hahaha…” Thiên Càn Tử cười lớn, nói: “Tuân chân nhân ở trong nội lục đã lâu, có lẽ không biết, những người ở ngoài biển chúng ta quanh năm đánh gió đạp sóng, ai nấy đều là những kẻ nghe chiến mà vui thích. Những ngày này thường có hậu bối đến hỏi ta, Tuân chân nhân có thật sự như lời đồn không.”

Ánh mắt của Tuân Lan Nhân lại quét qua những người khác trong phòng, phát hiện vậy mà có người đang háo hức muốn thử, đương nhiên những người này đều là tu sĩ Tử Phủ. Nếu không phải sau lưng có người chống đỡ, làm gì có tu sĩ Tử Phủ nào dám lộ ra vẻ mặt như vậy. Một tu sĩ Tử Phủ trong đó mở miệng nói: “Tại hạ Nam Minh ở đảo Lưu Sùng, kính xin Tuân chân nhân chỉ điểm một hai.”

“Nếu ngươi có thể đỡ được một pháp của ta, ta liền chỉ điểm một chút.” Tuân Lan Nhân nói xong, tay phải duỗi ngón trỏ như ngọc ra chấm một giọt nước trà trong chén trà. Một giọt nước dính trên đầu ngón tay nàng, chỉ thấy nàng cong ngón tay búng ra.

Giọt nước kia bay ra, trong tích tắc đó, trong mắt của Lưu Sùng ở Nam Minh đảo lại hóa thành một con sóng lớn ngập trời.

Gã ở vùng biển bao năm, sở tu sở trường trên người là thủy pháp, tay vừa giơ lên liền thi triển ra Nhiếp Thủy Quy Nguyên quyết đắc ý nhất của mình. Từng một tay đem thu lấy toàn bộ nước của một con sông nhỏ vào lòng bàn tay thành một quả cầu nước.

“Nhiếp!”

Gã khẽ quát một tiếng, trong pháp chú tràn đầy tự tin.

Nhưng con sóng vô hình kia lại như không bị ảnh hưởng mà nhào vào người gã, khoảnh khắc này gã như bị một lực lớn đánh vào đánh tan toàn bộ pháp lực trên người, thân bất do kỷ bị sóng nước cuốn lên. Nhưng sóng nước kia lại không hề đánh đổ bất cứ thứ gì, chỉ vỗ xuống sàn gỗ, cả người gã vậy mà theo sóng nước cùng chảy ra khỏi khe hở của sàn gỗ ra ngoài.

Tất cả mọi người đều thấy người của gã như biến thành nước vô hình, như biến thành cái bóng theo dòng nước chảy ra khỏi khe sàn.

Tràng cảnh như vậy khiến mọi người kinh hãi, những tu sĩ Tử Phủ kia phát hiện hình như mình xem rất rõ, pháp thuật của đối phương như nước chảy mây trôi không mang chút khí tức nhân gian, vô cùng tự nhiên, nhưng Lưu Sùng vậy mà không có bất kỳ sức phản kháng nào.

“Pháp thuật hay, bản lĩnh hay.” Hải Xuyên ngồi đó, dẫn đầu vỗ tay, những người khác cũng đều vỗ tay.

Nhưng Tuân Lan Nhân không cười, nàng nhìn về phía Thiên Can Tử kia, nói: “Ta nghe nói Thiên Can chân nhân quanh năm đánh gió đạp sóng, nghe chiến mà vui thích, lại giỏi thủy pháp, tại hạ bất tài, nguyện lĩnh giáo một hai.”

Nàng đâu có nghe nói đối phương đánh gió đạp sóng gì, rõ ràng là lời đối phương vừa mới nói như vậy.

Sắc mặt Thiên Can Tử lạnh đi, nói: “Danh tiếng của Tuân chân nhân không dễ có được, không nên chôn vùi ở chỗ này.”

“Mời.” Tuân Lan Nhân nhàn nhạt nói xong, chén trà trong tay lại rung lên, nước trà trong chén xoay tròn thành một vòng xoáy cuốn về phía ngoài kia.

Rõ ràng chỉ có một chén trà nhỏ nhưng sau khi cuốn ra khỏi chén lại ào ào tạo thành một cơn sóng lớn, hướng về phía Thiên Can Tử.

Thiên Can Tử hừ lạnh một tiếng, trong lòng tức giận. Bởi vì y cảm thấy pháp thuật của Tuân Lan Nhân đối phó với mình giống hệt như đối phó với Lưu Sùng. Tuy rằng một bên là giội một chén trà ra, một bên là búng một giọt nước ra, nhưng trong mắt y thì pháp thuật trong đó như nhau cả, đây là sỉ nhục.

Y quyết định dùng pháp thuật giống như của Lưu Sùng, Lưu Sùng không làm được nhưng y thừa tự tin mình có thể làm được. Thế là y giơ tay thành trảo, muốn thu lấy cơn sóng lớn sinh ra từ hư không này vào tay mình.

Đúng lúc này, vòng xoáy sóng nước kia đột nhiên bành trướng lên, sóng nước trong khoảnh khắc này hóa thành một con thủy long chui ra khỏi xoáy nước, vươn móng vuốt muốn đụng độ với bàn tay của y.

Trong chớp nhoáng, y phát hiện pháp ý trong lòng bàn tay của mình bị giam cầm rồi. Lúc pháp niệm trong lòng tái khởi lại thì thủy long đột nhiên phát ra một tiếng “long ngâm”. Tiếng long ngâm này xông thẳng vào nội tâm, lại khiến pháp ý trong lòng y trong nháy mắt bị đình trệ, còn có cảm giác như bị tản đi.

Nước đã đập vào mặt, trên đầu y dâng lên một lớp thủy quang tạo thành một tấm thuẫn nước, có hình dạng mai rùa lờ mờ xuất hiện. Sóng nước rơi vào mai rùa, chảy xuôi xuống mặt đất.

Trong lòng Thiên Can Tử vừa kinh vừa giận.

Đối phương chỉ thi pháp mà mình lại phải dùng đến pháp bảo mới có thể tránh được cảnh chật vật, cao thấp đã rõ. Hơn nữa kỳ thật y muốn bắt lại dòng nước chảy xuống đó, nhưng lại phát hiện mình không nhiếp được. Nước kia như không còn là nước mà đã thành thứ khác, không bị y nhiếp dẫn được.

“Tuân chân nhân, nếu đã thế không bằng chúng ta ra ngoài thương hải tỷ thí một trận thế nào?” Thiên Can Tử không phục.

Hai người đấu pháp, ngoài pháp lực pháp thuật còn có pháp bảo, và độ quen thuộc với hoàn cảnh hiện tại. Y không cho rằng mình nhất định sẽ thua.

Tuân Lan Nhân lại không để ý đến y, mà nhìn về phía Hải Xuyên nói: “Đa tạ thất công tử khoản đãi, bần đạo mệt rồi.”

Nàng nói xong liền tự mình đứng dậy, Hải Xuyên lại vội vàng nói: “Chân nhân xin cứ tự nhiên, chân nhân xin cứ tự nhiên…”

Lúc Tuân Lan Nhân đứng dậy, trên người liền dâng lên một tầng thủy quang, bước chân nhẹ nhàng, áo bào đen trên người liền nhanh chóng nhạt đi, hóa thành màu nước biến mất trong phòng này.

Nói thật, mọi người đều xem rất rõ ràng mấy pháp thuật mà Tuân Lan Nhân thi triển trong phòng, không phải là pháp thuật phức tạp cao thâm gì. Thế nhưng một Tử Phủ, một Kim Đan trong phòng đều không đỡ được, đây mới chính là vấn đề.

Pháp thuật đơn giản rõ ràng, lại không thể đỡ được, điều đó nói rõ pháp thuật của người khác có pháp lý sâu sắc hơn.

Lúc này, ngoài phòng có người vào, chính là Lưu Sùng vừa bị sóng nước cuốn đi khỏi khe hở của tấm ván. Thế là mọi người liền hỏi y có cảm giác gì, còn Thiên Can Tử thì hừ lạnh một tiếng đứng dậy rời đi.

Người trong phòng im lặng một lát, thấy thất công tử Hải Xuyên không nói gì bèn thảo luận tiếp. Mọi người muốn biết cảm nhận của Lưu Sùng khi thụ pháp, phân biệt ra trong pháp thuật đơn giản rõ ràng của Tuân Lan Nhân kia có những pháp lý sâu xa nào.

Hải Xuyên thì xoay chén rượu trong tay, nhìn về phía cửa, hồi tưởng lại từng cử chỉ của Tuân Lan Nhân ở đây, chỉ cảm thấy mỗi ánh mắt mỗi động tác của nàng đều như câu hồn đoạt phách.

“Nếu có thể song tu cùng nàng, bất kể phải trả giá gì cũng đáng.” Hải Xuyên thầm nghĩ.

...

Những ngày này, Triệu Phụ Vân nhận được một số bảo tài, rồi giảng pháp cho người ta làm thù lao.

Sau khi hắn bắt đầu hoạt động, người dưới Trấn Ma bích này liền hoạt động sôi nổi, trước đây nơi này chỉ là nơi trung chuyển nghỉ ngơi, nghỉ ngơi xong liền rời đi. Đương nhiên thỉnh thoảng cũng có người đến xem Trấn Ma bích ngộ pháp, nhưng khi Triệu Phụ Vân bằng lòng lấy việc giảng pháp giải đạo làm thù lao thì mọi người đã nguyện ý tìm bảo tài cho hắn rồi đến hỏi pháp.

Nhưng cũng có một số đội ngũ đi qua đây, và những người đi du lịch rèn luyện muốn đột phá.

Dưới vách núi, có một người ôm kiếm quan sát bích hoạ.

Người này mặc một thân áo trắng, chuôi kiếm bao kiếm đều màu trắng. Tóc buộc thành đuôi ngựa, mày kiếm mắt sáng, không phải một mình đến mà đi cùng bạn bè, đã ở đây ba ngày rồi.

Y cũng đã quan sát bích họa ba ngày. Người đi cùng từng hỏi y: “Thế nào, những họa ý này rất tốt chứ.”

“Rất tốt, Vân văn trong đó tầng tầng lớp lớp, một văn liền một văn, pháp ý giao kết triền miên thành thế liên miên bất tận, như một bài văn chương cẩm tú, sắc màu rực rỡ, rất hoa lệ."

“Ngươi thổi phồng hắn như vậy? Không phải tác phong và tính cách của ngươi.” Người bên cạnh cười nói.

“Ha ha.” Người ôm kiếm cười một tiếng.

“Ngươi cười gì?” bằng hữu kia hỏi.

“Tiếc là bích họa này hoa lệ nhưng cuối cùng cũng là vật chết, người hành pháp thi thuật lại không phải là vách núi, làm sao để cho hắn có thời gian miêu tả. Trong chém giết sinh tử, một niệm sinh một niệm tử, trên này có quá nhiều thứ hào nhoáng mà không thực tế.”

Bọn họ nói chuyện với nhau không nhỏ, bị Dư Hoài An đang quan sát bích họa ở cách đó không xa nghe thấy. Dư Hoài An quay đầu lại lập tức nói: “Bằng hữu nếu muốn quan sát thì xin hãy yên lặng quan sát, nếu không muốn quan sát thì xin hãy rời đi, trước Trấn Ma bích há lại dung ngươi bình phẩm bới móc!”

“Ha ha, hào nhoáng mà không thực tế cũng không cho người ta nói ra, ta thấy ở đây có quá nhiều người xem nhiều người học bích họa này như vậy, chính là làm hại người tu hành, nên hủy đi mới đúng.”

Dư Hoài An nghe những lời này, trong lòng trước tiên là phẫn nộ, sau đó là kinh ngạc.

Y có thể chắc chắn tu sĩ Trúc Cơ bình thường không ai dám nói như vậy, dám nói như vậy trừ phi là Tử Phủ, hơn nữa là loại tu vi cao cường có hi vọng Kim Đan đại đạo, thậm chí có thể là tu sĩ Kim Đan.

Y kinh ngạc nhìn tu sĩ ôm kiếm trước mặt, chỉ cảm thấy trên người đối phương một thân kiếm ý lăng lệ có thể phá tan pháp vận do thế núi xung quanh kết thành.

Tiếng tranh cãi của hai người không nhỏ, tự nhiên cũng bị nhiều người trong doanh trại nghe thấy.

Lúc này có người lớn tiếng nói: “Trấn Ma đạo trưởng bằng lòng để chúng ta quan sát bích họa ngộ pháp, còn bằng lòng giảng pháp cho chúng ta là thiện cử, ngươi sao có thể nói hắn như vậy.”

Ở chỗ này Triệu Phụ Vân được người ta gọi là Trấn Ma đạo trưởng.

“Ta chỉ nói sự thật thôi, các ngươi đều học những thứ người ta nhai qua, vô ích với tu hành. Hơn nữa ta không những muốn khuyên các ngươi, còn muốn đi khuyên hắn, mọi người tu hành không dễ dàng, không nên bị hắn làm hại.”

Mọi người đều thấy tên này hẳn là một kiếm khách Tử Phủ trở lên, loại người này mà nhận định đạo lý nào thì rất khó để bọn họ thay đổi.

Mà bằng hữu của y cũng ở bên cạnh khoanh tay với mọi người, nói: “Người bằng hữu của ta này nhanh mồm nhanh miệng, trong lòng nghĩ gì nói nấy, chỉ là những lời hắn nói tuy chói tai nhưng cũng là sự thật. Có lẽ vị Trấn Ma đạo trưởng này xuất thân từ danh môn, nhưng tùy tiện truyền pháp như vậy chỉ khiến mọi người đi vào đường cong.”

Nhất thời mọi người không biết nói gì cho phải, dù sao mọi người đều muốn học pháp thuật, cũng là tự mình ở đây xem bích họa mà học, cho dù có sai sót gì thì cũng không thể trách Triệu Phụ Vân được.

Đúng lúc này từ trên vách núi truyền đến một giọng nói.

“Ồ, xem ra hai vị lại có cao luận với tu hành như vậy, nhưng làm sao chứng minh cao luận của hai vị là đúng?”

Triệu Phụ Vân ở trong động phủ tu hành, vẫn có thể nghe hoặc không nghe đến những chuyện bên ngoài, nhưng vừa rồi kiếm khách áo trắng kia dâng trào kiếm ý như đang gọi hắn.

“Rất đơn giản.” Kiếm khách áo trắng xoay người lại, nhìn về phía cao, trong tay kiếm rũ xuống, nói: “Ngươi thi pháp trên vách núi, dù hoa mỹ nhưng không thực tế, chỉ cần ngươi có thể thắng được kiếm của ta thì xem như ngươi tu hành không sai.”

“Ha ha, nói đến cùng vẫn là đấu pháp luận cao thấp, cũng được, đạo lý thiên hạ, pháp lý ngàn vạn, muốn thuyết phục người khác là chuyện cực kỳ khó. Chỉ có đấu pháp luận cao thấp, người nằm xuống tự nhiên là vô lý.” Triệu Phụ Vân đặt một tay sau lưng, một tay ở bên hông.

Ánh mắt kiếm khách áo bào trắng trở nên sắc bén, tay phải đã đặt lên chuôi kiếm, nói: “Ngươi cũng thống khoái, chỉ là kiếm thuật của ta rèn luyện trong những thời khắc sinh tử mà thành, nếu là bị ta giết hoặc làm bị thương cũng đừng có trách ta.”

“Không trách ngươi, chỉ trách ta học nghệ không tinh.” Triệu Phụ Vân thản nhiên nói, giọng nói tuy bình thản nhưng mắt lại hơi nhíu lại.

“Choang!”

Kiếm của kiếm khách áo trắng kia rút ra, một tia kiếm quang vút lên trời.

Mọi người trong doanh trại đều kinh hãi, ai nấy đều vội vàng lùi lại. Bởi vì tiếng kiếm ngân này lọt vào tai khiến bọn họ cảm thấy như có một luồng kiếm phong mỏng xẹt qua lòng mình, trong lòng như đang đau nhức rỉ máu.

Kiếm quang ngút trời, tiếp theo là hướng về phía Triệu Phụ Vân mà chém tới.

Nhưng kiếm vừa mới vung lên, tay Triệu Phụ Vân thu ở trước eo nhanh chóng vung ra, hơn nữa còn lật xuống. Chỉ trong tích tắc, mảnh vách núi kia như thể sụp đổ.

Trong mắt mọi người như thấy một ngọn núi khổng lồ lật úp xuống, đè luồng kiếm quang vút lên kia xuống, còn thế núi hùng hồn kia lại đè ép xuống người kiếm khách áo bào trắng.