Hắn rất ít khi mặc bộ pháp y màu tím thần bí do Ly Sơn tặng. Trước kia hắn mặc vào cảm thấy quá mức nổi bật, nhưng lúc này đã khác, hiện tại hắn không còn quan tâm đến việc nổi bật hay không nữa, chỉ nghĩ nếu có thể luyện chế một bộ y bào phối hợp với Thái Hư Càn Khôn Tụ của mình thì không còn gì tốt hơn.
Thái Hư Càn Khôn Tụ kia là hắn học được trong lúc ngộ pháp ở chủ phong núi Thiên Đô, chủ yếu lấy công pháp Đại La Huy Tụ làm cơ sở cùng với môn công pháp truyền thuyết Tụ Lý Càn Khôn trong lòng hắn cải tạo ra, chỉ là hình như quá mức cao cấp, còn hắn hiện tại vẫn chỉ ở tầng thứ nhất.
Tu hành Thái Hư Càn Khôn Tụ, muốn thành tựu thần thông một ống tay áo chứa càn khôn cần phải kết một đạo phù lục Thái Hư Càn Khôn.
Hắn có thể có chút minh ngộ Thái Hư, trong lòng đã ấp ủ sẵn pháp ý Thái Hư trong đó, nhưng hai chữ Càn Khôn này, bất kì ai cũng có thể hiểu là gì, lại khó mà lần mò kết thành phù lục ra được. Bởi vì trong lòng hắn, Thái Hư là đi về phía hư vô, nhưng Càn Khôn lại thuộc về cương thường, là chuẩn mực của trời đất. Nếu trời đất có chuẩn mực và cương thường thì không thể đi về phía hư vô, hai bên có chút mâu thuẫn.
Nhưng nếu có thể luyện chế hai ống tay áo thành loại Thiết Y Kiếm Tụ không sợ phi kiếm, như vậy xem như hắn có thêm một con bài tẩy và thêm năng lực tự vệ nữa. Đương nhiên còn có thể luyện một số thứ khác, ví dụ như bảy chiếc gai cá rút ra từ lưng con ngư quái, hắn cảm thấy có thể luyện thành một bộ phi kiếm, chỉ là hắn không có tài liệu khác.
Muốn luyện khí, hiển nhiên còn cần bảo tài, hắn không muốn đi tìm cho nên chỉ có thể đến doanh trại phía dưới, treo một số nhiệm vụ với những người dưới đó để họ tìm một số bảo tài. Hắn quyết định trả thù lao cho bọn họ bằng việc giải đạo giảng pháp. Đại khái những người này cũng muốn vậy. Triệu Phụ Vân thầm ngẫm nghĩ.
Đúng lúc này, ánh mắt hắn lại rơi vào hắc ám phía tây.
Phía trước Trấn Ma bích hơn mười dặm là một cái hồ lớn có hình dạng thuôn dài bất quy tắc, giống như một con tôm, cho nên hồ này còn được gọi là Hà hồ. Chỉ là qua nhiều năm, do trong phương ngữ của một số nơi “hà” và “tà” đồng âm, nên lại được gọi là Tà hồ.
Trong hắc ám, nơi có nước tất nhiên càng thêm âm tà. Bây giờ Triệu Phụ Vân nhìn không phải là Hà hồ, mà là hướng chếch ba mươi độ so với nơi đó, có vẻ đang có thứ gì đó.
...
Vu Bảo Hải cầm một cái la bàn trong tay, cúi đầu nhìn, la bàn quay loạn xạ. Gã lại nhìn lên bầu trời, bên trên có ngôi sao, không thể xác định phương hướng, nhưng gã vẫn không tự chủ được nhìn một cái rồi cúi đầu nhìn con đường dưới chân.
Kỳ thật gã đã không còn nhớ rõ con đường dưới chân nữa.
“Các vị huynh đệ, chúng ta lạc đường rồi.” Vu Bảo Hải đau khổ nói.
Lần này tám người bọn họ tiến vào hắc ám, hiện tại chỉ có ba người trở về, hơn nữa ai cũng mang thương tích, chạy đến đây đã cạn kiệt sức lực.
“Sao lại lạc đường được chứ, chẳng phải đây là đường đến Trấn Ma bích sao?” Người phía sau hỏi.
“Là đi đến Trấn Ma bích, nhưng hắc ám phía trước ảo ảnh trùng trùng, ta căn bản không biết đi như thế nào. Theo lý mà nói hiện tại chúng ta đã đi đến dưới Trấn Ma bích rồi, nhưng chúng ta đi lâu như vậy mà vẫn chưa đến.” Vu Bảo Hải nói.
Trong ba người, Vu Bảo Hải là đội trưởng của đội hái dược trong lần này, người nói chuyện phía sau là Vương Chí Hữu, còn một người im lặng chỉ nhìn bốn phía xung quanh là Khang Bình.
“Tiếc là Trấn Ma phù chú của chúng ta dùng hết rồi, nếu không nhất định có thể mở ra một con đường rời khỏi mảnh sương mù này.” trong lòng Vu Bảo Hải mang theo một tia tuyệt vọng.
Đột nhiên bọn họ nhìn thấy trên bầu trời có một vệt lửa như sao băng rơi vào mảnh sương mù này, trong lúc gã còn đang mừng rỡ thì vệt lửa đã nổ tung. Trong khoảnh khắc đó, trước mắt gã là một mảnh trắng bệch, trong trắng bệch có màu đỏ vàng kim như thể lóa mắt vì nhìn thẳng vào mặt trời quá lâu. Sau đó gã nhìn rõ mảnh hắc ám này, lúc này hai mắt gã đã nhìn thấu hắc ám, lập tức thấy được con đường phía trước.
“Theo ta.”
Gã lại không chú ý, trong tích tắc khi vệt lửa rơi vào hắc ám, Khang Bình phía sau lập tức dùng tay che mắt mình, Vương Chí Hữu còn ôm đầu ngồi xổm xuống nhắm mắt lại, không để mắt mình nhìn vào vệt lửa.
Gã chạy phía trước, hai người Vương Chí Hữu và Khang Bình theo sau. Vu Bảo Hải nghe thấy tiếng bước chân của bọn họ rất nặng nề nhưng cũng không để ý, gã biết mọi người đều mệt rồi, chỉ cảm thấy may mà có thể sống sót rời khỏi mảnh lão Hắc này. Bởi vì gã thấy được Trấn Ma bích ở xa xa.
Càng đến gần Trấn Ma bích, trong lòng gã càng thêm an tâm.
“Chúng ta ra ngoài rồi, ra ngoài rồi, ta đã đưa các ngươi ra ngoài rồi, hahahaha…”
Vu Bảo Hải vui mừng giơ hai tay lên, trong mắt gã mảnh vách núi khổng lồ này đang tỏa ra ánh sáng như mặt trời, xua tan hắc ám, càng đến gần càng thoải mái.
Chỉ là khi quay đầu lại muốn xem hai người phía sau mình sao không có phản ứng, gã lại thấy một màn khiếp sợ. Làn da của hai người phía sau không còn sáng bóng mà trở nên tối đen. Gã rất rõ ràng, người sống và người chết khác nhau chỗ nào. Trên người một tu sĩ, chỉ cần ngưng luyện huyền quang thì trên người sẽ luôn được bao phủ bởi một lớp pháp quang, hoặc nói là bảo quang. Mà hiện tại trên người bọn họ không những không có bảo quang mà còn có vẻ u ám thậm chí là ô uế.
Bọn họ đã chết.
Chết như thế nào?
Chẳng phải vừa rồi bọn họ còn ở bên cạnh mình nói chuyện sao. Chuyện bị đoạt xá, phụ thể, thi cốt hóa yêu ma trong hắc ám xảy ra quá nhiều.
Gã từng bước lùi lại, mà Khang Bình và Vương Chí Hữu đều cúi đầu, từng bước theo sau, nhưng bọn họ đi rất chậm. Vu Bảo Hải lùi lại, thân thể bọn họ như bị một cỗ lực lượng đè lên, dần dần không chịu nổi, thân thể ngày càng cúi thấp, cuối cùng biến thành nằm rạp trên mặt đất. Nhưng dù vậy, cũng không thấy bọn họ ngẩng đầu lên.
Vu Bảo Hải xoay người, rồi hướng về doanh trại trên vách núi này mà đi. Gã chạy không được bao xa đã nghe thấy hai tiếng kêu thảm thiết như tiếng thú vật kêu gào phía sau. Quay đầu lại nhìn, gã thấy thân thể của hai người kia như bị đá tảng vô hình đè bẹp, vỡ thành thịt vụn trên đất. Trên người toát ra hai cái bóng đen muốn chui vào hắc ám, nhưng bỗng dưng lại bị bốc cháy.
Hai bóng đen như một loại khí dễ cháy nào đó, lập tức bốc cháy, rồi theo gió mà tản đi.
Vu Bảo Hải không biết đó là thứ gì, chỉ biết trước Trấn Ma bích này thì những thứ âm tà quỷ dị trong hắc ám khó mà chạy thoát khỏi.
Gã mang đầy bi thương từng bước hướng về phía doanh trại mà đi.
Mà ánh mắt của Triệu Phụ Vân lại nhìn về mảnh sương mù phía sau gã .
Mảnh hắc ám kia như sóng triều cuồn cuộn dâng lên, gặp phải ánh sáng do Trấn Ma bích tỏa ra như va phải con đê vô hình, không ngừng cuồn cuộn dâng lên không trung, từng lớp từng lớp chồng lên nhau.
Biến cố đột ngột xuất hiện đã kinh động người trong doanh trại dưới vách núi, ai cũng nhìn về phía tây nam, có người dùng pháp nhãn nhìn hắc ám nhưng chỉ có thể thấy trong hắc ám như có từng người từng người, như quân đội xếp thành hàng.
Ngay sau đó, mọi người nghe thấy tiếng chuông trong gió truyền đến.
Tiếng chuông vang lên lần đầu tiên nghe vô cùng chói tai, mọi người không khỏi bịt tai lại. Lần thứ hai vang lên đã dịu đi rất nhiều. Lần thứ ba lại đã trở nên du dương dễ nghe.
Sau đó, trong tai mọi người lại nghe thấy một giọng nói đang kêu gọi.
“Đến, đến đây, đến đây, ở đây có Trường Sinh pháp.”
“Đến đây, đến đây, đến đây, ở đây có pháp bảo cường đại.”
“Đến đây, đến đây, đến đây, ở đây có thể khiến người ta không còn phiền não.”
Đúng lúc này, Dư Hoài An cất giọng nói: “Mọi người ý thủ nội tâm, đừng để bị mê hoặc.”
Thế là mọi người liền bắt đầu lần lượt ngồi xếp bằng trên đất, ý thủ nội tâm.
Trong đó có người lại nói: “Đây hình như là Câu Hồn Ma Đạo vẫn lảng vảng ở vùng này, không ngờ gã lại dám đến gần Trấn Ma bích.”
Bọn họ rất rõ ràng, nếu là mình ở dưới Trấn Ma bích, cho dù được nhắc nhở cũng không thủ vững được thần hồn của mình.
Triệu Phụ Vân hơi nhíu mày, đưa tay về phía mảnh sương mù cuồn cuộn ở phía tây nam, ra lệnh: “Tản!”
Theo tiếng thét lệnh của hắn, trên vách núi như có một đạo vân văn lóe lên một tia sáng. Mà mảnh sương mù và gió kia lập tức tản đi.
Ngay sau đó, một vệt lửa được Triệu Phụ Vân bắn ra đã bay vút đi, lúc đầu cực nhỏ như đom đóm, trong quá trình bay càng bay càng lớn, lúc rơi vào trong hắc ám kia đã thành một quả cầu lửa khổng lồ. Hỏa cầu xua tản một mảnh hắc ám, dưới ánh sáng đó còn có thể nhìn thấy từng nhóm người đứng đó.
Quần áo trên người những nhóm người này rõ ràng đều là tu sĩ, có người như mới chết, có người thì như đã chết rất lâu, nhìn thoáng qua có hơn trăm người. Bọn họ như thi khôi, mà ở giữa là một người tay cầm hắc kỳ, tay lắc chuông đen. Hắc kỳ trên tay dâng lên hắc sát hộ thân.
Đạo nhân lắc chuông đen trong tay, hà một hơi về phía hỏa cầu trên bầu trời, những thi khôi kia cùng há miệng thổi ra, Chỉ trong khoảnh khắc, từ trong miệng bọn chúng phun ra một mảnh hắc sát, quấn kết lại với nhau dũng mãnh lao tới hỏa cầu trên trời, như thể quỷ thổi đèn.
Câu Hồn Ma Đạo này là danh hiệu do người khác đặt. Gã tên thật là Du Khải, dám đến đây hiển nhiên có chút tự tin, hơn nữa đã có chuẩn bị không ít, hơn trăm sát thi này chính là trợ thủ tốt nhất của gã.
Sát khí do những sát thi này cùng phun ra không những có thể thổi tắt lửa đèn mà còn làm ô uế pháp khí và pháp bảo, là trợ lực mạnh mẽ trong đấu pháp của gã. Gã đã do thám rõ ràng, biết pháp thuật của người này là hỏa pháp, có một kiện pháp bảo hình đèn, gã cảm thấy sát thi của mình có thể khắc chế pháp bảo đăng khí của đối phương. Còn về mảnh pháp bích kia, gã cảm thấy chỉ cần mình không đến gần sẽ không sao cả.
Đương nhiên, đây chỉ là đòn thăm dò trước một chút, dù sao bản thân gã có thể tiến thoái tự nhiên. Lần đầu tiên do thám để biết được thủ đoạn của người này, lại mời thêm vài người cùng nhau liên thủ là có thể hạ được người này. Gã cảm thấy nếu mình có thể luyện người này thành thi khôi, vậy thì một Trăm Lẻ Tám Sát Thi trận của mình đã có chủ thi rồi.
Hơn nữa gã cảm thấy nếu người này đã tu hỏa pháp, vậy thì sau khi luyện thành sát thi, hỏa khí trong người có thể chuyển thành U Minh quỷ diễm, còn có khả năng truyền cho các sát thi khác. Lúc đó, Sát Thi trận của mình sẽ được thoát thai hoán cốt.
Gã thổi ra một hơi, bầy thi cùng thổi ra sát khí ô uế.
Chỉ thấy hỏa cầu kia bị sát phong thổi tới như muốn nứt ra, bị lực tác động mà tung bay lên trên, nứt vỡ ra. Rồi một con Tam Túc kim ô từ trong đó chui ra. Tam Túc kim ô bay lên không, tránh được mảnh sát phong thổi từ dưới lên.
Mà lúc này, Triệu Phụ Vân vung cổ tay qua, vòng tay màu bạc xám trên cổ tay nới rộng ra, được hắn nắm trong tay, chỉ thấy hắn vung vào hư không, vòng tay kia hóa thành một đạo ánh sáng cực nhanh vọt đi.
Lúc này Du Khải vẫn còn nhíu mày nhìn Tam Túc kim ô đang lượn vòng trên trời. Đột nhiên gã cảm nhận được một luồng nguy hiểm mãnh liệt bèn quay phắt đầu lại, hắc kỳ trong tay vẫy một cái, lá cờ nhanh chóng phồng lên như muốn hóa thành một mảnh bầu trời đen hư ảo, che chắn đỉnh đầu mình.
Nhưng Tam Túc kim ô trên trời lúc này đã đột nhiên vọt xuống, rơi vào hắc kỳ, màn trời đen do hắc kỳ hóa ra lập tức bị đốt thủng một lỗ. Sau đó một tia sáng màu bạc xám liền chui vào.
Trong mắt Du Khải chỉ thấy một vòng sáng xuất hiện, sau đó trên đầu chấn động, trong tai ù ù, rồi không biết đến những thứ khác nữa.
Bởi vì gã không thấy được cả đầu của mình trong khoảnh khắc bị vòng sáng màu bạc xám va đụng vào, đã vỡ nát như trái dưa hấu bể.
Mà vòng tròn kia đánh vào đầu Du Khải xong lại như bật lên, bắn vào các thi khôi khác. Bọn chúng liền tan vỡ, từng con một, không con nào có thể chịu được một kích, tất cả đều tan vỡ dưới vòng tròn này. Đồng thời, ánh lửa cũng chiếu tới, thi khôi bị ánh lửa chiếu vào lập tức bốc cháy lên.
Triệu Phụ Vân đưa tay ra, vòng tròn bạc xám kia liền bay trở về đeo vào cổ tay hắn. Ngay sau đó lại thấy hắn đưa tay ra vẽ lên không trung, có lửa cuộn lấy hắc kỳ và chuông đen bên cạnh Du Khả bay về phía hắn.
Người dưới núi trông thấy Triệu Phụ Vân dễ dàng giết chết Câu Hồn Ma Đạo kia, trong lòng ai nấy đều vô cùng kinh ngạc. Nhưng nghĩ lại, bọn họ lại cảm thấy Triệu Phụ Vân vốn nên lợi hại như vậy.
Như thế, Triệu Phụ Vân muốn thông qua giảng pháp giải đạo để giao dịch với người trong doanh trại càng thêm dễ dàng hơn cả.
...
Lúc này Tuân Lan Nhân đang ở Trấn Hải các.
Nàng đến đây có hai việc phải làm, một là vì núi Thiên Đô và Trấn Hải các cũng có khế ước, khi Trấn Hải các cần thì núi Thiên Đô phải có một vị tu sĩ Kim Đan thường trú ở Trấn Hải các.
Người thực sự hiểu biết đều biết, trong Đại Chu có ba thế lực là siêu nhiên, một là núi Thiên Đô, một là Xích Viêm thần giáo, còn lại là Trấn Hải các. Ba thế lực này như tạo thành một hình tam giác cắm trên bản đồ Đại Chu. Chỉ là hiện tại, ba thế lực đã có một thế lực ảm đạm sụp đổ.
Mục đích thứ hai của Tuân Lan Nhân đến Trấn Hải các chính là muốn dùng pháp vận của mảnh thương hải này tế luyện Huyền Âm linh châu của mình, từ đó khiến Huyền Âm linh châu nâng lên một tầng cao mới.
Nhưng từ khi nàng đến, lại luôn có người lấy đủ lý do đến bái kiến nàng, khiến nàng có chút phiền lòng. Đương nhiên, nàng đều từ chối những cuộc bái kiến đó, nhưng luôn có những cuộc bái kiến không tiện từ chối.
Đặc biệt là thất tử của các chủ Trấn Hải các, Hải Xuyên. Y lấy danh nghĩa thương nghị việc tịnh hải mà mời Tuân Lan Nhân đến thương nghị, nhưng đến nơi lại là một yến hội.
Đèn lửa lay động.
Tuân Lan Nhân đội mũ quan đỏ, mặc áo bào đen ngồi đó, khuôn mặt trái xoan trắng nõn cùng mắt phượng, tay bưng chén trà trên bàn chậm rãi uống một ngụm.
Trong phòng tiệc, mỗi người một bàn nhỏ, sau bàn là bồ đoàn và ghế thấp, mọi người đều quỳ ngồi ở đó.
Tuân Lan Nhân như một đóa mẫu đơn đen nở rộ, trong tai nghe những lời tâng bốc của mọi người, thuận miệng đối phó, lạnh lùng như đóa hoa nở trên vách núi chỉ có thể ngắm từ xa mà không thể đến gần.
Lúc này có người nói: “Nghe nói Tuân chân nhân ở núi Thiên Đô không những có dung nhan tuyệt thế mà thiên phú tu hành tuyệt hảo, ngay cả đấu pháp cũng xuất chúng.”
Ngón tay trắng nõn của Tuân Lan Nhân nắm lấy chén trà ngọc xanh, hơi nghiêng đầu nhìn người nói chuyện này.
Nàng nhớ Hải Xuyên đã giới thiệu, nói vị này là tán tu hải ngoại, cũng tu vi Kim Đan.
Mọi người đều nhìn qua và lắng nghe.
Chỉ nghe Tuân Lan Nhân nói: “Quả thực có người nói như vậy, ngươi muốn thế nào?”
Trong một chớp mắt này, gian phòng như thể nghe thấy được cả tiếng kim rơi.