Những ngày qua hắn đã tu thành Kim Tình hỏa nhãn, có thể nhìn thấu sương mù cùng vọng tượng, ẩn độn, đồng thời còn có thể dùng mắt thi pháp.
Trước kia hai mắt hắn cũng có thể miễn cưỡng làm được, chỉ là hiệu quả không tốt, uy lực không lớn, không thể thực sự dùng để đối phó với kẻ địch.
Khi hắn đứng trên bình đài cảm nhận được cái nhìn chăm chú kia, đột nhiên hiểu ra vì sao mình bỗng muốn ra ngoài hít thở không khí. Hóa ra là có người đang rình mò mình, hơn nữa còn che giấu địch ý vô cùng tốt nên mình không cảm nhận được nguy hiểm, Kiếp Tri không bị kích hoạt, đương nhiên cũng là vì bản thân hắc ám có huyền diệu che giấu sẵn rồi.
Trong hắc ám có một người áo đen đội mũ rộng vành, tay chống một cây gậy đầu rồng màu đen, thân hình gầy gò, nhìn kỹ miệng y sẽ phát hiện hai bên khóe miệng bị hàng chỉ đỏ khâu lại, nhưng vẫn chừa ra một khoảng ở phần giữa để ăn uống.
Nếu như gỡ hết chỉ đỏ trên miệng ra sẽ phát hiện miệng y gần như rách đến tận mang tai, lộ cả quai hàm ra ngoài.
Đứng bên cạnh y còn có một người nữa, người này thoạt nhìn lùn mà mập, bụng rất lớn, cổ ngắn, mắt lồi mà to, miệng cũng lớn giống miệng cóc, hai cánh tay của gã lại rất nhỏ. Người lùn mập cũng mặc quần áo màu đen, nhưng quần áo có mũ trùm liền thân, lúc này đang đội trên đầu, trên cổ lại thắt một chiếc khăn lụa nhiều màu.
“Kẻ này e là có chút nguy hiểm, nhất định là khúc xương cứng.” Tu sĩ lùn mập nhìn Triệu Phụ Vân đang đứng trên bình đài vách núi nói.
“Ngũ nghĩa đầm Tiểu Thanh chúng ta, chẳng phải thích gặm xương cứng sao?” Gã cao gầy miệng bị khâu hai bên chẳng thèm để ý chút nào đáp.
“Ồ, ta còn tưởng là vì chúng ta không giành được thịt ngon nên chỉ có thể gặm xương cứng.” Tu sĩ lùn mập im lặng một lát rồi nói.
Gã cao gầy miệng bị khâu cầm cây gậy đen trong tay gõ xuống đất, nói: “Nhị đệ, ta không cho phép ngươi nói về chúng ta như vậy, ngươi phải nói là chúng ta thích gặm xương cứng. Ngươi xem tên nhân loại này, thoạt nhìn rất cứng cỏi nhưng kỳ thực chỉ cần năm huynh đệ chúng ta thay phiên nhau lên, mỗi người xuất ra bản lĩnh thật của mình, toàn tâm toàn ý đối phó thì dù hắn là một gã hán tử luyện bằng thép tinh cũng sẽ nhanh chóng mềm oặt như mì sợi, lúc đó sẽ mặc cho chúng ta bài bố.”
“Đến lúc đó, ngươi muốn ăn đoạn nào thì ăn đoạn đó.” Gã cao gầy như thể rất có kinh nghiệm nói.
“Đại ca sáng suốt, nhưng người này cứ trốn trong động không đi ra, chúng ta làm sao bây giờ?” Tu sĩ lùn mập hỏi.
“Chúng ta để lại cho ngũ đệ, ngũ đệ thích dò hang đào huyệt, hơn nữa còn có thể khiến chủ nhân của động không hề hay biết, cho dù phát hiện có người vào động của mình, muốn giam cầm gã, gã cũng có thể lập tức trượt ra ngoài được.”
“Đến lúc đó nhất định người này sẽ rất tức giận. Dù sao thì làm gì có ai chịu được có kẻ dòm ngó động phủ của mình mà không hề hấn gì." Tu sĩ áo đen cao gầy bị khâu hai bên khóe miệng tự tin nói.
Tu sĩ lùn mập nghĩ đến độn pháp trơn tuột của ngũ đệ mình, không khỏi gật đầu nói: “Bản lĩnh của ngũ đệ quả thật có thể lặng yên không một tiếng động ra vào động phủ của người khác, cho dù có gây ra động tĩnh lớn một chút, bị cảm giác được cũng có thể nhanh chóng rút lui ra ngoài. Mà chúng ta bố trí trận pháp trước, chỉ cần hắn đuổi ra theo thì đừng hòng trở về được, khiến cho nương tử nhà hắn phải góa bụa mới được.”
“Nếu hắn không có nương tử.” Tu sĩ cao gầy miệng bị khâu nghiêm túc nói.
“Không có nương tử? Vậy chúng ta đi tìm một người trông có vẻ có nương tử đi.” Nhiệt tình của tu sĩ lùn mập dường như giảm đi rất nhiều.
“Nhị đệ, tại sao lại đột nhiên muốn tìm người có nương tử?” Tu sĩ cao gầy miệng bị khâu hỏi.
“Ta có một người bạn nói hồ ly ở Hồ Khâu quốc rất thích hại chết chồng của người khác, sau đó hóa thành dáng vẻ của người chồng đó đến nhà đối phương ngủ, ngủ đến lúc tình ý nồng nàn nhất mới hiện ra nguyên hình của mình, quan sát phản ứng của đối phương. Vô cùng thú vị.” Tu sĩ lùn mập mang vẻ mặt mong đợi nói.
Gã cao gầy miệng bị khâu đưa tay vuốt cằm, tưởng tượng ra cảnh tượng này, chỉ là y lại không thể tưởng tượng ra trong đó có gì thú vị.
“Cái này có gì thú vị chứ, không bằng huynh đệ chúng ta cùng nhau uống rượu ăn thịt thú vị hơn. Ồ, hắn nhìn chúng ta kìa, là đang nhìn chúng ta sao? Nhanh, mau đi, đừng để hắn nhìn thấy chúng ta.” Gã cao gầy có hai khóe miệng bị khâu kéo nhị đệ của mình xoay người rời đi.
Tu sĩ lùn mập bị kéo đi cũng vội vàng theo sau, miệng lại nói: “Đại ca, cần gì phải sợ như vậy, hắn chưa chắc đã nhìn thấy chúng ta ở trong hắc ám này.”
“Người này hai mắt sáng ngời như đang có lửa cháy, chúng ta né tránh trước đi.” Gã cao gầy nói.
Tu sĩ lùn mập một đường chạy theo gã cao gầy đến sau một sườn dốc, nói: “Vậy chúng ta có ăn hắn không?”
“Ăn, từ khi người này đặt chân ở đây đã giết chết tên Ô Man Tử, chỉ cần chúng ta có thể giết người này thì coi nhưng danh tiếng của chúng ta đứng vững ở vùng này, không còn ai dám lớn tiếng với Ngũ Nghĩa đầm Tiểu Thanh chúng ta nữa.” Gã cao gầy nghiêm túc nói.
Tu sĩ lùn mập như thể đang mường tượng đến cuộc sống sau này, rồi vẻ mặt nghiêm túc lại mang theo mong đợi nói: “Đến lúc đó, Oa nhị ta cũng có thể tìm một nương tử chết chồng làm bạn, không... không chỉ một, ít nhất phải ba nàng.”
Đại ca gã nghiêng đầu nhìn qua, cảm thấy gần đây nhị đệ của mình đã thay đổi, không khỏi nói: “Nghe lời đại ca, không thể đụng vào những nữ nhân được gọi là nương tử và phu nhân, ngươi xem miệng của ca ca ta đây chính là cái giá phải trả đấy. Nhị đệ, ta vẫn chưa nói với ngươi, nhưng bây giờ không thể không nói.”
“Đại ca, ngươi, ngươi... chẳng lẽ đã đụng vào nương tử có trượng phu đã chết, ngươi...tại sao ngươi không nói sớm, ta còn bỏ ra hơn mười khối linh thạch nghe người ta kể làm thế nào ở chung được với nương tử chết chồng.” Nhị đệ lùn mập kích động nói.
“Ài, nhị đệ, ngươi không biết đó thôi. Trước kia, ta gặp một vị Bạch Cốt phu nhân xinh đẹp thục nhã, liền muốn cống hiến dưới trướng của nàng. Nhưng Bạch Cốt phu nhân chê ta xấu, không muốn thu nhận ta, chỉ để ta ở ngoài động ăn gió, không còn cách nào ta mới thỉnh giáo trướng phòng tiên sinh trong động của phu nhân, hỏi làm thế nào để lấy lòng phu nhân.”
Nhị đệ lùn mập nghe vậy mà hai mắt sáng lên, vội vàng nói: “Nhanh nói, nhanh nói, đại ca mau nói.”
“Trướng phòng tiên sinh đó nói, muốn lấy lòng phu nhân phải toàn tâm toàn ý mà liếm láp, ta không rõ lắm, trướng phòng tiên sinh lại nói ta ngộ tính không đủ. Sau khi suy nghĩ hai ngày, thế là vào một buổi tối ta lẻn vào phòng của phu nhân, thấy phu nhân nằm trên giường, một đôi chân xương như nhuyễn ngọc, phát sáng…”
Tu sĩ cao gầy nói đến đây lại dừng lại.
“Đại ca ngươi, ngươi liếm rồi sao? Vị gì?” Nhị đệ lùn mập kích động hỏi.
Tu sĩ cao gầy nhắm mắt lại, miệng mím chặt, miệng và mũi đều nhăn lại, vẻ mặt đau khổ như đang chìm vào hồi ức. Một lúc lâu sau, mới dùng giọng điệu kinh thán nói: “Thơm…”
“Nhưng Bạch Cốt phu nhân tức giận, khâu miệng của ta lại.”
Lúc này, nhị đệ lùn mập nhanh chóng nói: “Bạch Cốt phu nhân cũng không khâu kín hẳn miệng của đại ca lại, có thể thấy không phải hoàn toàn tức giận, chắc chắn là lần đầu đại ca ngươi làm chuyện này không tốt.”
“Ta cũng nghĩ vậy, nhưng phu nhân còn đuổi ta ra ngoài, ta không còn cơ hội nữa. Nhưng bao nhiêu năm nay ta vẫn giữ lại sợi chỉ đỏ mà phu nhân khâu trên miệng ta, dù sao ta cũng là người duy nhất được phu nhân khâu miệng. Ta còn nghe nói, ở chỗ nhân loại, sợi chỉ đỏ đại biểu cho tình yêu.”
Hai người nói chuyện trong hắc ám, vừa nói vừa đi về phía đầm Tiểu Thanh.
Triệu Phụ Vân cũng nhìn thấy hai người vội vàng ẩn vào hắc ám, hoặc nói bọn họ không phải là người nhưng lại không rõ cụ thể là thứ gì, chỉ là có dáng vẻ giống con người.
Hắn định cư ở đây, khó tránh được có những thứ trong hắc ám rình mò mình, hơn nữa hắn không cảm nhận được nguy hiểm rõ ràng nên không để tâm đến nữa.
Những ngày này hắn tu pháp, ngày ngày tu trì trong lòng, khó tránh khỏi có chút mệt mỏi, liền muốn luyện thêm một kiện pháp bảo xem sao.
Hắn nghĩ đến đầu tiên là luyện một miếng đại ấn, tốt nhất là được như Phiên Thiên Ấn. Nhưng tài liệu chính để luyện đại ấn khá khó tìm, bèn chuyển sang muốn luyện một bộ pháp y.
Trong bảo nang của hắn còn có một bộ pháp y do Ly Sơn tặng, hắn muốn sửa sang lại một chút.