Hai mắt xà yêu đột nhiên nổi lên hào quang, nhìn khắp nơi trong hư không nhưng không thấy gì cả. Cơn gió do gã tạo ra thổi qua mười dặm xung quanh, căn bản không hề có dấu vết của Triệu Phụ Vân.
Gió không thổi tới.
Vì vậy, gã hít sâu một hơi, nuốt một ngụm hơi vào bụng, theo đó hỏa diễm đang thiêu đốt nơi tạng phủ gã nhanh chóng mờ đi.
Đúng lúc này, gã đột nhiên sinh ra một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt.
Lúc ngọn lửa kia tắt ngóm, trong lòng gã bỗng dưng nảy sinh một cảm giác khác. Gã cảm thấy nhục thể của mình dần biến thành tro tàn mỗi khi ngọn lửa kia tắt dần đi, biến thành đống phế tích sau khi bị thiêu đốt.
Gã không hiểu sao lại nghĩ đến hai từ "Phế tích". Thân thể cường tráng nhanh chóng mất đi sức sống. Tạng phủ biến thành thịt than, chỉ trong nháy mắt, gã cảm thấy mình đã mất đi một bộ phận nào đó. Rồi ngọn lửa ở những nơi khác cũng nhanh chóng tắt ngóm. Theo ngọn lửa tắt dần, cơ thể gã nhanh chóng tê liệt.
Trong lòng gã hoảng loạn, chỉ là gã sẽ nhanh chóng không còn thấy hoảng loạn nữa, bởi trái tim gã cũng đã biến thành than. Hoàng Bì hồ lô trong tay gã rơi xuống, không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, như mất đi chủ nhân chỉ biết mờ mịt phiêu phù nơi đó.
Xà yêu dùng chút ý thức cuối cùng rơi xuống mặt đất. Ngay khi chạm đất, cơ thể gã vỡ vụn chia năm xẻ bả bởi vì cơ thể gã đã khô héo biến thành than. Nhưng ngay khi hoàn toàn bị đốt thành than thì đuôi của gã lại đột nhiên đứt lìa ra. Đoạn đuôi nhỏ đó vậy mà lại linh hoạt chui vào bụi cỏ, chui xuống đất, biến mất không thấy gì nữa.
Đoạn Vĩ Cầu Sinh.
Đây là năng lực bảo vệ tính mạng của xà yêu Tuỳ Phong, cả đời gã chỉ dùng được một lần này mà thôi. Nhưng Đoạn Vĩ Cầu Sinh này khiến gã bị phế mất chín phần tu vi, chỉ còn sót lại một phần.
Một bàn tay từ trong hư không thò ra, chộp lấy Hoàng Bì hồ lô vào trong tay. Hồ lô khẽ giãy giụa, pháp quang trên tay Triệu Phụ Vân bùng lên, Hoàng Bì hồ lô không còn giãy giụa nữa.
Đồng thời tạp niệm đang cuồn cuộn trong người hắn nhanh chóng tiêu tan.
Nhìn con rắn cực lớn phía dưới, Triệu Phụ Vân có thể cảm nhận rõ sinh cơ trên người nó đã hoàn toàn biến mất, như một khúc gỗ đã bị thiêu cháy thành than.
Nếu là thiêu đốt bằng ngọn lửa bình thường, xà yêu tuyệt đối không thể bị thiêu cháy nhanh như vậy. Đây là lần đầu tiên hắn dùng pháp ý Viêm Khư kết hợp với hỏa diễm để thiêu đốt, thân thể đối phương mới nhanh chóng biến thành "Phế tích" trong ngọn lửa như thế này, không còn sinh cơ nữa.
Cảm giác "Vạn Vật Quy Khư" lại diễn biến lần nữa trong lòng hắn. Giúp hắn khắc sâu lý giải về đạo pháp ý "Viêm Khư" này. Hắn tin rằng chỉ cần thêm vài lần nữa, nhất định hắn có thể ngộ ra pháp thuật tương ứng, có thể ứng dụng pháp ý Viêm Khư này tốt hơn.
Sau khi bị pháp ý Viêm Khư thiêu đốt, thân thể xà yêu không còn chỗ nào có thể dùng được nữa, điểm này có hơi đáng tiếc, vì vảy rắn là vật liệu thượng đẳng để chế tạo phù bảo.
Nhưng nhìn thấy vảy rắn cứng rắn vậy mà bị pháp ý Viêm Khư đốt không còn sót lại gì cũng làm Triệu Phụ Vân không khỏi kinh ngạc.
Đúng lúc này, một luồng độn quang từ xa bay đến, lại có một luồng hỏa quang nghênh đón độn quang đó mà đi. Hai luồng độn quang va đụng vào nhau cùng bay đi, hiển lộ ra hai người.
Một người là tu sĩ xa lạ, một người là Hà Kim Đấu mặc đạo bào đỏ.
Tu sĩ xa lạ kia nhìn thấy thân thể xà yêu đã bị thiêu cháy thành than nằm dưới đất mà biến sắc mặt, cả người vọt đáp xuống, đồng thời sau đó nhanh chóng hư hóa biến mất trong rừng.
Trong tay Hà Kim Đấu xuất hiện một tấm gương màu vàng, chiếu vào ngọn núi phía dưới, nhưng không soi thấy gì cả.
Hà Kim Đấu quay đầu lại, bay lên trời, ánh lửa lóe lên, đến bên cạnh Triệu Phụ Vân: "Pháp thuật của Phụ Vân sư đệ thật huyền diệu, khiến người ta phải kinh thán."
"Chỉ là may mắn thôi." Thực ra trong lòng Triệu Phụ Vân có chút sợ hãi, vì hắn biết ý thức trong lòng hắn đã sắp không áp chế hỗn loạn được nữa, nếu không phải hắn thiêu chết đối phương trước thì pháp lực trong cơ thể hắn đã sụp đổ rồi.
"Sư đệ quá khiêm tốn." Hà Kim Đấu dường như không quan tâm đến quả bầu hồ lô mà Triệu Phụ Vân đã lấy, chỉ quay đầu nhìn về phía Từ Đường quan bên kia. Bởi vì trên bầu trời đó hắc ám bất thường.
Hơn nữa vừa rồi Từ Hồng Vũ rõ ràng là không bình thường, cả Triệu Phụ Vân và Hà Kim Đấu đều nhận ra nhất định có biến cố ngoài ý muốn xảy ra ở Từ Đường quan.
Nhưng hai người không rõ tình hình, nhất thời không dám đến gần.
Triệu Phụ Vân có năng lực Kiếp Tri, cảm giác được chỉ cần đến gần sẽ gặp nguy hiểm, còn Hà Kim Đấu tự nhiên cũng có sự mẫn cảm của riêng mình.
Hai người đứng trên không trung nhìn vùng hắc ám kia. Không bao lâu sau, vùng hắc ám đó đột nhiên tan biến. Sau khi hắc ám tan đi, bọn họ thấy Từ Đường quan hiện ra trước mắt, chỉ là khiến bọn họ thật sự kinh ngạc là hình ảnh người triền đấu trên không trung.
Hắn nhìn rõ được một trong số đó chính là Mã Tam Hộ sư huynh núi Thiên Đô nhà mình.
Dung mạo và dáng người của Mã Tam Hộ rất đặc biệt, liếc mắt là có thể nhận ra. Trong ấn tượng của Triệu Phụ Vân, Mã Tam Hộ rất mạnh, nhưng hôm nay lại đánh ngang tay với người ta.
Theo hắn biết tu sĩ núi Thiên Đô chỉ cần đạt được bí truyền ở chủ phong đều mạnh mẽ hơn tu sĩ cùng cấp. Mà bây giờ, y lại đánh ngang tay với một tu sĩ xa lạ.
Bọn họ chăm chú quan sát hai người giao đấu, kiếm thuật của Mã Tam Hộ linh động huyền diệu, vờn quanh đại hán đầu trọc mình trần, kiếm quang lóe lên lúc đâm lúc chém, lúc lên cao lúc xuống thấp.
Tuy rằng Mã Tam Hộ trông rất hung dữ nhưng kiếm pháp lại cực kỳ đẹp mắt, lúc tiêu sái lúc lăng lệ ác liệt, lúc lại quỷ dị, nhưng mỗi loại kiếm pháp y đều sử dụng rất thành thạo.
Lúc thì như chim ưng vồ mồi, mạnh mẽ dứt khoát, lúc lại như chim hạc mổ cá, nhẹ nhàng chuẩn xác.
Nhưng hán tử đầu trọc bị kiếm quang vây quanh chỉ dựa vào quyền cước mà có thể ngăn cản được. Pháp ý thế năng ngưng tụ trên mỗi quyền mỗi cước của gã khiến Triệu Phụ Vân phải kinh thán. Hắn cảm thấy người này có thể một quyền đấm vỡ hư không, một cước có thể đạp vỡ núi xanh.
Hư không phải chấn động dưới quyền cước của gã.
Hắn cảm nhận được sự trầm ổn, vững chắc như bàn thạch từ người nọ.
Dần dần người nọ dường như không ham chiến nữa. Gã từ trên trời đáp xuống đất, toàn bộ quyền thế đột nhiên biến đổi, nắm đấm đánh ra không còn nặng nề từng quyền từng quyền như trước nữa mà trở nên phiêu hốt hẳn.
Mỗi quyền đánh ra còn xuất hiện thêm quyền ảnh, mỗi quyền ảnh đều đánh xuyên qua hư không, rơi xuống trên vách tường, đánh thủng cả vách tường. Mã Tam Hộ dùng kiếm đỡ một quyền ảnh, vậy mà lại bị chấn tung bay. Có thể thấy pháp lực của đại hán đầu trọc mình trần này thâm hậu đến mức nào, quyền thế cực trầm ngưng.
Triệu Phụ Vân cảm thấy, nếu hắn đối đầu với gã, ngọn lửa của hắn chưa kịp thiêu chết gã thì đã phải nghênh đón nắm đấm xuyên qua lửa của gã đánh tới mình.
Đối phó với loại người này, chỉ có thể không cho đối phương cận thân.
Đúng lúc này, gã đại hán đầu trọc đột nhiên xoay người, chỉ một bước, đã như thuấn di, nhất bộ thành thốn, sải bước ra lúc xuất hiện đã ở trên đỉnh núi cách đó hơn mười dặm, bên ngoài Từ Đường quan.
Rõ ràng là gã muốn bỏ chạy, mà hướng bỏ chạy lại chính là hướng của Triệu Phụ Vân.
Mã Tam Hộ hét lớn một tiếng: "Thắng bại chưa phân, sao phải đi?"
Y dứt lời, đột nhiên há miệng phun ra một luồng sáng trắng. Luồng sáng lóe lên vài cái đã đuổi kịp gã đại hán đầu trọc kia.
Gã kia biến sắc mặt, cảm thấy nguy hiểm bèn xoay người vung tay chộp về phía luồng sáng trắng đó.
Tay gã bắt rất chính xác, cũng rất cứng rắn, lúc trước gã chỉ dùng tay chưởng và quyền để đỡ kiếm của Mã Tam Hộ.
Kiếm quang lóe lên, vậy mà lại bị gã bắt được. Nhưng sau khi bị bắt, ánh sáng trắng lại xuyên qua kẽ ngón tay, trong nháy mắt đâm vào mắt gã.
Tia sáng trắng lóe lên.
"A!"
Lần đầu tiên gã đại hán đầu trọc phải kêu lên. Mắt gã chảy máu. Gã lại lại một lần nữa xoay người rời đi, một bước một ngọn núi.
Mà luồng ánh sáng trắng đó lại nhảy lên xung quanh gã, mỗi lần nhảy lên đều để lại một vết thương trên người gã.
Gã vung quyền đánh mấy lần, muốn đánh tan luồng ánh sáng trắng đó. Nhưng ánh sáng trắng đó lại linh hoạt một cách đáng sợ, nắm đấm của gã căn bản không chạm vào được. Nhìn cảnh này giống như đang xem người ta dùng gạch đập muỗi vậy.
Ánh sáng trắng không ngừng nhảy lên, lên xuống xen kẽ, ngang dọc xiên vẹo. Trong đêm tối, đứng xa xa nhìn giống như từng luồng kiếm quang màu bạc.
Triệu Phụ Vân nghĩ đến hai chữ "Kiếm Hoàn".
Theo Triệu Phụ Vân biết, trong Tàng Pháp lâu của núi Thiên Đô không có phương pháp tu hành và tế luyện "Kiếm Hoàn", rất có thể đây là công pháp mà y có được từ chủ phong núi Thiên Đô.
Chỉ thấy luồng ánh sáng trắng đó nhảy lên, lúc trước lúc sau, lúc trên lúc dưới, để lại từng vết thương trên người Kim Hổ. Nhưng Kim Hổ da dày thịt béo, những vết thương đó không sâu lắm, hơn nữa còn nhanh chóng lành lại.
Hai người Triệu Phụ Vân và Hà Kim Đấu đang định tránh đi thì Kim Hổ lại đột nhiên bổ nhào tới, đã đến trước mặt hai người.
Bọn họ cảm thấy người này ít nhất cũng phải bước thêm hai bước nữa mới đến được chỗ mình, căn cứ theo những bước chân lúc trước của gã mà tính ra. Nhưng lần này gã lại đột nhiên xuất hiện trước mặt hai người, hai tay chụp về phía hai người.
Đối mặt với bàn tay đang chụp tới, trong một tích tắc Triệu Phụ Vân cảm thấy mình không thể nào tránh khỏi.
Một tay bắt Triệu Phụ Vân, một tay bắt Hà Kim Đấu.
Trên người Triệu Phụ Vân hiện lên ánh sáng cầu vồng lửa, ngay khi ngón tay gã vừa chạm tới thì đã hóa cầu vồng lửa tan đi, cơ hồ là từ khe ngón tay gã chạy mất.
Còn Hà Kim Đấu bên kia, bị gã bắt lấy, trên người cũng bốc cháy rồi nổ tung, ngọn lửa bắn ra tứ phía. Rồi lại hội tụ ở phía xa, hóa thành hình người.
Đúng lúc này, giọng nói của Mã Tam Hộ vang lên: "Thiên kiếm tức kiếm ta, kiếm ta tức thiên kiếm, chém!"
Một luồng kiếm quang chói lọi rơi xuống, đầu lâu Kim Hổ theo đó rơi xuống đất. Chỉ thấy cái đầu trọc lăn từ trên vai xuống, nhưng lại bị một tay của gã chụp lấy, tay xách đầu nhanh chóng chạy đi mất.
Vừa đi gã vừa ấn đầu trở lại cổ, không biết có phải vì quá vội vàng hay không mà gã lại lắp ngược đầu, mặt quay về phía sau, hai mắt đờ đẫn như còn chưa hoàn hồn. Gã vẫn bước nhanh về phía trước, một bước một ngọn núi, nhưng Triệu Phụ Vân có thể thấy rõ ràng đối phương đang hoảng loạn.
Lại một luồng kiếm quang xẹt qua hư không, sắp chém đôi người Kim Hổ ra thì trong hư không đột nhiên xuất hiện một tấm vải xám như con rắn màu xám, đầu vải trực tiếp chặn đứng kiếm quang, vải xám rung lên, ánh sáng tản ra, kiếm quang vừa rồi có thể chém đứt đầu Kim Hổ lại không thể chém đứt tấm vải này.
Kiếm thế của kiếm quang đã cạn, lại một lần nữa được kéo lên. Nhưng tấm vải xám đó vẫn còn dư lực để khẽ quấn lấy Kim Hổ, bao bọc gã lại, chui vào trong hư không.
Chỉ thấy Kim Hổ được tấm vải xám bao bọc như được kéo vào hư vô, càng lúc càng nhỏ, lúc đầu to bằng con chó, sau đó to bằng con chim, rồi lại to bằng con ruồi, cuối cùng nhỏ như đầu kim, rồi biến mất.
Triệu Phụ Vân thấy vậy, chỉ cảm thấy khó tin.
Pháp thuật này quá huyền diệu.
Mã Tam Hộ cũng đã thu kiếm, đứng trên đỉnh núi, nhìn cảnh tượng này tựa hồ cũng bất lực, lại như đang suy nghĩ xem người nào có pháp thuật như vậy.
Triệu Phụ Vân và Hà Kim Đấu rơi xuống bên cạnh Mã Tam Hộ, sau khi đứng vững, Hà Kim Đấu không nhịn được mà hỏi: "Mã sư huynh, ai cứu gã vậy?"
Mã Tam Hộ trầm ngâm một lát, rồi nói: "Nghe nói Ám miếu được cất giấu trong Nạp Tu Di giới tử, mỗi người tiến vào Ám miếu, nếu được miếu chủ Ám miếu che chở thì khi gặp nguy hiểm, chỉ cần gọi hắn, hắn sẽ ra tay cứu đi."
"Trong Nạp Tu Di giới tử? Cảnh tượng vừa rồi đúng là giống như tiến vào trong Nạp Tu Di giới tử." Hà Kim Đấu nói.
Triệu Phụ Vân hơi nhíu mày, tuy rằng hắn không nói nhưng cũng nghĩ như vậy.
"Người của Ám miếu cũng là kẻ địch của núi Thiên Đô chúng ta sao?" Triệu Phụ Vân suy nghĩ một chút, không nhịn được mà hỏi.
"Ám miếu có thể là kẻ địch của bất kỳ ai, chỉ cần trả giá đủ cao thì bọn họ sẽ ra tay." Mã Tam Hộ giải thích.
"Triệu Phụ Vân sư đệ, ngươi cứ đi làm việc của ngươi, chuyện sau đó cứ giao cho chúng ta. Tu luyện pháp thuật, luyện chế pháp bảo mới là chuyện quan trọng nhất đối với các ngươi bây giờ." Mã Tam Hộ chậm rãi nói, Triệu Phụ Vân lại cảm thấy lúc này Mã Tam Hộ rất ôn hòa.
"Vâng, sư huynh." Triệu Phụ Vân đáp.
Hắn vốn định đến U Ngục ở Lạc Đô để tìm kiếm Thái Bạch tinh kim luyện khí, nhưng lại bị trì hoãn ở đây. Tuy rằng hắn rất muốn biết rốt cuộc bên trong Từ Đường quan đã xảy ra chuyện nhưng những chuyện này tựa hồ không còn quan trọng nữa.
"Trong Từ Đường quan...?" Hà Kim Đấu do dự hỏi.
"Trong Từ Đường quan đúng là có Dược Viên bí phủ, bây giờ chắc đã có người của triều đình đến đó rồi, chúng ta không đụng vào." Mã Tam Hộ nói.
Triệu Phụ Vân không thấy tiếc nuối lắm, hắn vừa mới vào Tử Phủ, vẫn đang trong giai đoạn luyện tập, củng cố đạo cơ.
"Các ngươi phải cẩn thận, thiên hạ sắp đại loạn, núi Thiên Đô chúng ta đứng mũi chịu sào. Mấy loại rắn, chuột, côn trùng, kiến đều sẽ chui ra. Chúng ta không cần tịnh thế nhưng thiết yếu phải bảo vệ được một phương nhân gian hồng trần."