Trong số đó nhất định có yêu ma ẩn nấp, gieo rắc sợ hãi, thu thập hương hỏa.
Tĩnh Dạ thần của miếu Tiểu Dạ cũng như vậy.
Gã vốn là Yểm ma đắc đạo, giỏi gieo rắc sợ hãi trong mộng cảnh khiến người ta không được sống yên ổn, tất cả đều bắt nguồn từ gã. Khi gã được tế lễ thì tự nhiên có thể khiến người ta không còn gặp ác mộng nữa.
miếu Tiểu Dạ có thần, tên là Tĩnh Dạ thần, là Yểm ma đắc đạo, vốn có tiền đồ tươi sáng nhưng gã lại làm chuyện không nên làm, giết người không nên giết.
Những làn khói đen đó chính là từng phân thân Yểm ma của gã.
Phân thân Yểm ma được hình thành thông qua ký sinh trong nội tâm của người khác, sau đó thôn phệ thần hồn của họ, từ một tia ý niệm của gã kết hợp với ma niệm trong lòng người khác mới hóa sinh ra Yểm ma mới, chính là phân thân Yểm ma của gã.
Lúc này, mấy phân thân Yểm ma cùng nhau đánh về phía Tuân Lan Nhân.
Nếu bị chúng bổ nhào vào người, thần hồn sẽ nháy mắt tiêu vong, thân thể khô héo.
Trên người Tuân Lan Nhân hiện lên thủy vận cuồn cuộn, trong thủy vận lại có từng điểm ánh sáng xanh lấp lánh, là Huyền Âm bảo châu thi triển ra hộ thân. Nàng đang phòng thủ chặt chẽ, thái độ lão luyện, phải đứng ở thế bất bại trước. Thực tế là đám khói đen đó còn chưa đến gần, cây quạt xanh biếc trên tay Tuân Lan Nhân đã vung lên, đám khói đen bị gió thổi tản ra.
Năm đó, Phong đạo nhân của núi Phong Vũ, nước Thiên Sơn đã mai phục Tuân Lan Nhân ở ngoài phủ Quảng Nguyên, cuối cùng bị Tuân Lan Nhân và Mã Tam Hộ phản sát, nàng mới thu lấy cây quạt của Phong đạo nhân về. Ban đầu không rõ tên của cây quạt này là gì, nhưng bây giờ nó có tên là Thúy Ngọc Ba Diệp phiến. Sau khi được Tuân Lan Nhân tế luyện lại thì cây quạt càng thêm huyền diệu.
Gió xuất từ trong quạt có thể tán hồn, hơn nữa còn có thể tạo ra gió lớn, chỉ cần quạt một cái có thể thổi bay người ra xa mười mấy dặm.
"Định!"
Tuân Lan Nhân đưa tay trái chỉ vào hư không, đám khói đen giống như ác quỷ đang lao về phía nàng như bị hư không giam cầm. Đồng thời Tuân Lan Nhân lại vung Thúy Ngọc Ba Diệp phiến trong tay, một luồng gió mát đột nhiên sinh ra, đám khói đen kêu lên thảm thiết trong gió, tuy chúng không lập tức tán đi nhưng lại sợ hãi không dám nhào tới phía trước nữa, chỉ dám phập phù trên xà nhà, nhất thời không dám tới gần.
Tuân Lan Nhân đưa tay ra, Huyền Nguyên Nhiếp Thủy kỳ rơi vào tay nàng, chỉ thấy nàng vung cờ lên, lại nói một chữ: "Nhiếp!"
Trong tích tắc này, mảnh biển cả thâm sâu quanh người nàng dường như đang xoay chuyển, một lực Nhiếp bắt mạnh mẽ một mực giữ chặt bóng đen trên tượng thần. Bóng đen bị kéo dài ra nhưng vẫn dính chặt vào tượng thần như cũ.
Tay trái Tuân Lan Nhân lại vung Thúy Ngọc Ba Diệp phiến một lần nữa, lần này luồng gió quạt thẳng vào bóng đen trên tượng thần. Bóng đen đau đớn, nói: "Ta là nghĩa tử của cung chủ Cực Dạ cung, nếu ngươi hại ta, nghĩa phụ ta tuyệt sẽ không bỏ qua cho ngươi."
Tuân Lan Nhân biết, trong Nam Hoang Cực Dạ Thiên có một thế lực tên là Cực Dạ cung, nghe nói cung chủ của Cực Dạ cung là một đại yêu ma, uy nghiêm khủng bố. Mà bóng đen này lại là nghĩa tử của cung chủ Cực Dạ cung khiến Tuân Lan Nhân có chút bất ngờ, nhưng nàng không hề nương tay mà mở miệng nói: "Vậy ngươi cũng đã biết tổ sư khai phái núi Thiên Đô là tu sĩ Hóa Thần ngàn năm?"
Bóng đen nhất thời không biết nên nói gì, nếu nói không biết thì không thể nào, nhưng nếu biết mà vẫn dám đến giết chết đệ tử núi Thiên Đô thì có vẻ quá to gan. Gã dám đến, đơn giản là ỷ vào bản lĩnh và khả năng chạy trốn của mình, còn cho rằng mình nhất định sẽ thắng, không ngờ lại bị Tuân Lan Nhân lần theo khí tức đuổi theo.
Bây giờ gã lại muốn mượn uy danh của cung chủ Cực Dạ cung để uy hiếp Tuân Lan Nhân, thế nhưng Tuân Lan Nhân lại lấy tên tuổi tổ sư Hóa Thần ra.
Ai cũng biết tổ sư núi Thiên Đô là tu sĩ Hóa Thần nhưng rất nhiều người cho rằng ông ta sẽ không xuất hiện, mọi người đều cho rằng ông ta đã đến thiên ngoại, sẽ không quay lại nữa. Mà mà vị chưởng môn cảnh giới Anh Biến kia đã nhiều tuổi, cũng đã già yếu ở bên rìa tọa hóa rồi. Tuy rằng núi Thiên Đô đời nào cũng có tu sĩ Kim Đan nhưng trong mắt rất nhiều người, núi Thiên Đô không còn là nơi không thể động vào nữa.
Bóng đen dường như không chịu đựng được nữa, bỗng nhiên hét lên một tiếng quái dị rồi lao về phía Tuân Lan Nhân.
Ngay khi bóng đen vừa khỏi tượng thần, bóng dáng của nó nhanh chóng trở nên rõ ràng. Thân thể vốn chỉ là làn khói đen đen đặc nhanh chóng ngưng tụ hình thành một người mặc trọng giáp vảy xanh. Chỉ là dưới lớp trọng giáp đó vẫn là khói đen. Trong tay nó huyễn hóa ra một thanh đại đao, chém về phía Tuân Lan Nhân.
Hình dạng như ác quỷ, khí thế như sát thần.
Nhưng chỉ cần Tuân Lan Nhân khẽ vung quạt, Tán Hồn phong thổi qua, lại thêm Huyền Nguyên Nhiếp Thủy kỳ vung lên, ác quỷ mặc trọng giáp đó nhanh chóng vỡ tán đi.
Cuối cùng, nó như muốn nói gì đó nhưng lại bị Định Thân pháp định trụ, bị Tán Hồn phong thổi, bị Huyền Nguyên Nhiếp Thủy kỳ giam cầm, căn bản không thể nào thoát thân được, không thể nào phát ra tiếng được nữa.
Một cuộn tranh từ trên không trung rơi xuống, Tuân Lan Nhân đưa tay ra, bắt lấy. Nàng cảm thấy năng lực của chính bản thân Yểm ma đắc đạo này không tệ, bản lĩnh lại cực kỳ kém, không thể nào diễn biến những thứ của chính mình thành pháp thuật cường lực, cũng không luyện chế ra được pháp bảo nào lợi hại.
Nàng xoay người rời đi. Không lâu sau, ánh mắt của người phụ nữ kia cũng trở nên tỉnh táo, bà ta ngẩng đầu nhìn tượng thần, chỉ thấy tượng thần ảm đạm như bị phủ một lớp bụi, không còn cảm giác uy nghi như trước kia vẫn thấy, trong lòng nghi hoặc khó hiểu.
...
Từ khi Triệu Phụ Vân dẫn dụ Từ Hồng Vũ rời khỏi Từ Đường quan, một đường bay xa hơn trăm dặm lại thuận lợi ngoài dự đoán, rất nhanh đã gặp được xà yêu Tuỳ Phong.
Hắn còn chưa kịp nói gì thì Từ Hồng Vũ đã ném bảo tháp trong tay lên, Tỏa Linh Trấn Yêu tháp bay đến phía trên xà yêu, giáng xuống.
Xà yêu Tùy Phong đạo nhân cảm thấy nguy hiểm tột độ.
Nó vặn vẹo thân mình, một cơn gió chợt sinh ra, rồi nó há miệng thổi về phía Tỏa Linh Trấn Yêu tháp. Một luồng cuồng phong ập đến, cuồng phong đó vậy mà lại tạo thành một vòng xoáy cuốn lấy mây mù, giữ chặt tháp kia lại.
Xà yêu Tuỳ Phong rất bất ngờ, bởi vì từ lúc Từ Hồng Vũ nhìn thấy gã đã vứt bỏ Triệu Phụ Vân không thèm để ý, chỉ chuyên tâm công kích mình. Gã cảm thấy không nên như vậy đấy. Chỉ là có những lúc không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Mà Triệu Phụ Vân cũng thấy khó hiểu, chỉ là sau đó trong lòng hắn đột nhiên nảy sinh một ý tưởng.
Hắn nghĩ đến Tuân Lan Nhân vẫn chưa lộ diện, nghĩ đến việc Từ Hồng Vũ mù quáng đuổi theo, kết hợp với trạng thái hiện tại của y, hắn cảm thấy không bình thường.
Vì vậy, hắn đứng đó quan sát hai người bọn họ đấu pháp.
Ban đầu xà yêu Tùy Phong rất kinh ngạc, sau đó kêu Triệu Phụ Vân cùng nhau giết Từ Hồng Vũ. Nhưng Triệu Phụ Vân dường như không chút nhúc nhích dưới pháp ý Mê Hoặc của gã.
Không phải là Triệu Phụ Vân không có cảm giác mà là hắn đã dùng Thái Nhạc Trấn Thần pháp trấn trụ tinh thần của mình. Lời nói của xà yêu Tuỳ Phong như sóng lớn ập đến, mà Triệu Phụ Vân vẫn đứng vững như bàn thạch.
Đến lúc này xà yêu Tuỳ Phong lại cho rằng mình đã trúng bẫy của Triệu Phụ Vân, cảm thấy là hắn và Từ Hồng Vũ đã cấu kết với nhau. Tuy rằng nhất thời gã không hiểu bọn họ cấu kết với nhau như thế nào, nhưng trước mắt chính là "sự thật".
Vì vậy, gã cười lạnh: "Các ngươi cho rằng chỉ bằng hai các ngươi là có thể giết được ta sao?"
Gió quanh người gã càng lúc càng lớn, khiến Triệu Phụ Vân bị gió thổi phải lùi lại mười mấy dặm, đứng trên đỉnh núi.
Còn thân hình xà yêu thì không ngừng lớn lên, đuôi rắn nằm trên núi, thân rắn vươn thẳng lên trời, vậy mà còn cao hơn cả Triệu Phụ Vân đang đứng trên đỉnh núi.
Triệu Phụ Vân không nhúc nhích, hắn vẫn đang quan sát. Hắn phát hiện bản lĩnh của Từ Hồng Vũ dường như hơi yếu kém đi, hơn nữa ngoài việc khu ngự Tỏa Linh Trấn Yêu tháp trấn áp ra thì không thấy thủ đoạn nào khác, nhất là thủ đoạn Binh chủ của y.
Mà xà yêu chỉ dựa vào bản mệnh thần thông "Ngự Phong" đã có thể điều khiển cuồng phong, giữ Tỏa Linh Trấn Yêu tháp lại, khiến nó không thể rơi xuống.
Triệu Phụ Vân nhìn cuồng phong đang cuộn trào, biết gió xoáy đã hóa giải lực hút của bảo tháp, đồng thời luồng gió không ngừng xoay chuyển quanh người gã cũng khiến bảo tháp không thể trói bắt nó được.
Cuồng phong không ngừng thổi từ trong sơn cốc ra, sóng gió vô hình bắt đầu nổi lên trong cả dãy núi này, nhìn như lộn xộn nhưng thực chất bắt đầu hình thành vòng xoáy.
Triệu Phụ Vân phát hiện Từ Hồng Vũ dần dần bị gió thổi bay ra xa, không còn uy hiếp được xà yêu nữa, thầm nghĩ khó trách con xà yêu này lại nói nếu không dụ được y ra ngoài thì sẽ trực tiếp xông vào thành tập kích.
Không bao lâu sau, Triệu Phụ Vân thấy Từ Hồng Vũ đột nhiên trở nên lâm vào trạng thái mờ mịt. Rồi trên mặt y hiện lên vẻ hoảng loạn, y vội vàng thu hồi Tỏa Linh Trấn Yêu tháp rồi bay về phía Từ Đường quan.
Triệu Phụ Vân và xà yêu đều có chút bất ngờ, nhưng cả hai đều không quan tâm mà nhìn đối phương.
"Phụ Vân đạo trưởng mưu kế thâm sâu, bây giờ không còn ai quấy rầy nữa, để bần đạo xem thử pháp thuật của núi Thiên Đô thế nào." Xà yêu Tuỳ Phong nói.
"Ngươi biết lai lịch của ta?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Người khác có thể không biết nhưng bần đạo nhất định biết, gió ở khắp mọi nơi, nó sẽ nói cho bần đạo biết." Xà yêu Tuỳ Phong nói.
"Ồ, xà yêu nhà ngươi đúng là có thần thông quảng đại, không biết nếu hôm nay ngươi chết ở đây thì dì Tư của ngươi có đau lòng không?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Ngươi vậy mà lại biết lai lịch của ta." Xà yêu rất bất ngờ, nó quay đầu nhìn trái nhìn phải, tuy rằng nó có thể cảm nhận được tình hình xung quanh thông qua gió nhưng vẫn không nhịn được mà nhìn xung quanh, sợ rằng sẽ bị Triệu Phụ Vân mai phục.
"Ngươi sợ hãi." Triệu Phụ Vân không phải người nói nhiều nhưng lúc này lại nói khá nhiều, không phải vì hắn muốn nói mà là vì muốn đả kích vào lòng tin của đối phương.
Nếu sợ hãi, pháp lực và pháp thuật sẽ yếu đi vài phần.
Đấu pháp không chỉ là từng chiêu từng thức mà còn là vận dụng từ tâm linh đến cảnh vật chung quanh. Thời tiết, địa hình, tâm cảnh, pháp thuật, pháp bảo, đều là mấu chốt trong đấu pháp. Nếu là ban ngày, hoặc là ở vùng sa mạc phía tây bắc kia hỏa pháp của Triệu Phụ Vân còn cường thịnh hơn bình thường vài phần.
"Bần đạo có gì phải sợ chứ?" Xà yêu cười nói.
Triệu Phụ Vân không nói gì nữa, hắn há miệng phun ra một ngọn lửa, rơi xuống lòng bàn tay biến thành một ngọn đèn thần bí.
Mà xà yêu cũng há miệng phun ra một luồng gió, gào thét ập đến. Cách hơn mười dặm nhưng chớp mắt đã tới, gã phảng phất như muốn thổi tắt ngọn đèn trên tay Triệu Phụ Vân.
Triệu Phụ Vân cảm nhận được sự cuồng bạo và tanh tưởi trong gió, còn cảm thấy được sức gió có thể làm tán hồn thương thần nữa. Nhưng ánh đèn trên tay hắn đã lóe lên, luồng gió đó tiến vào phạm vi ánh đèn nồng đậm đã nhanh chóng tiêu tán.
Trên Xích Viêm thần đăng của hắn có phù văn Định Phong, nên đèn sẽ không bị thổi tắt.
Triệu Phụ Vân thò tay chụp vào ngọn lửa đèn, bắt lấy một quả cầu lửa ngưng thực rồi ném về phía xà yêu. Quả cầu lửa này như một hạt châu đỏ phá vỡ gió, bay về phía xà yêu, lại nhanh chóng bị thổi đi. Chỉ ném ra xa chừng ba dặm đã tản đi mất.
Xà yêu không nói gì mà lạnh lùng nhìn, gã biết "phi hỏa" của Triệu Phụ Vân và "thổi tắt đèn" của gã đều là thăm dò đối phương.
Xà yêu đột nhiên vung tay lên, gió bắt đầu nổi lên xung quanh Triệu Phụ Vân, vờn quanh người hắn. Chỉ trong nháy mắt, mây mù theo gió kéo đến che khuất tầm mắt Triệu Phụ Vân.
Hắn đứng trên đỉnh núi, tay cầm đèn, trong nháy mắt như bị nhốt trong mây mù. Đồng thời trong tai của hắn nghe thấy được vô số tạp âm. Hắn dùng Thái Nhạc Trấn Thần ấn trấn trụ tâm thần, nhưng nhanh chóng phát hiện những tạp âm kia không phải đến từ bên ngoài mà là từ sâu thẳm trong lòng hắn.
Hắn vậy mà lại có cảm giác không thể trấn áp được.
Cảm giác này giống như bên trong một quốc gia, dân chúng oán thán khắp nơi, chỉ dựa vào bạo lực cường ngạnh để trấn áp thì chỉ có thể trấn áp nhất thời chứ không thể mãi mãi được. Cái loại dân oán này sẽ ngày càng lớn, mỗi lần bị trấn áp là một lần oán niệm tích tụ, cuối cùng sẽ có một ngày tất cả đều bùng nổ.
Mà đến lúc đó sẽ như nước lũ xóa sạch hết, máu chảy thành sông.
Chẳng qua đây là ở trong thân thể hắn, xóa sạch tự nhiên là xóa sạch chủ ý thức của hắn. Bởi vì chủ ý thức của hắn đang trấn áp những tạp niệm đột nhiên xuất hiện này.
Triệu Phụ Vân cảm nhận được sự đáng sợ của pháp thuật này. Phù lục kết trong thân thể có thể khiến hắn không sợ ngoại tà, nhưng lại không cách nào xử lý được chuyện ý niệm của bản thân "làm phản", chỉ có thể trấn áp.
Theo ý niệm hỗn loạn, pháp lực của hắn vậy mà cũng có cảm giác mất khống chế. Dù sao thì ý niệm cũng là một phần cấu tạo nên pháp lực.
Triệu Phụ Vân cảm thấy hung hiểm, dưới sự quấy nhiễu của pháp thuật này, càng kéo dài thời gian càng nguy hiểm. Hắn phải nhanh chóng kết thúc trận chiến này, tranh thủ lúc còn có thể trấn áp được tạp niệm trong lòng, hắn khép hai ngón tay phải lại làm hình kiếm chỉ.
Hắn nhắm mắt lại, nâng kiếm chỉ lên mi tâm, vẽ một đường về phía trước. Mây mù dày đặc trước mặt bị phá vỡ, hắn cầm đèn xông ra ngoài. Tiếp đó, trên người hắn bốc lên ánh lửa đậm đặc, trong mắt cũng có ngọn lửa cháy.
Hắn lại sờ vào túi bảo nang, một lá phù lục xuất hiện trong tay. Hắn ném về phía xà yêu, đồng thời lớn tiếng niệm: "Thái Hư sắc lệnh: Trấn!"
Vừa trấn bên ngoài, vừa trấn bên trong.
Xà yêu kia chỉ nhìn thấy một vầng ánh sáng vọt tới, ban đầu như vầng sáng hư ảo nhưng gió của gã lại không thổi được. Sau đó, ánh lửa bỗng nhiên tản ra, mơ hồ còn thấy có một ngọn núi hùng vĩ. Mà dưới ngọn núi này, gió của gã vậy mà bị trấn trụ.
Lại có ánh lửa chói lọi bùng lên, gã nghe thấy tiếng pháp chú: "Xích Viêm sắc lệnh: Đốt!"
Ánh lửa chói lọi trong mắt gã đột nhiên trở nên nóng rực, không chỉ là mắt mà trong cơ thể gã cũng có một ngọn lửa bỗng nhiên bốc lên.
Gã cảm thấy nóng rát, cảm thấy nguy hiểm.
Gã há miệng phun ra một quả hồ lô màu vàng, giơ lên hướng miệng hồ lô về phía Triệu Phụ Vân, hô lên một tiếng: "Thu!"
Thấy gã xuất hồ lô hướng về phía mình, trên người Triệu Phụ Vân tỏa sáng hóa thành một luồng cầu vồng cực nhanh, thoáng cái tránh thoát được. Ánh cầu vồng nổ tung, biến mất không thấy gì nữa.
Mà ngọn lửa trong cơ thể xà yêu lại không hề có dấu hiệu bị tắt.