Nhất Khí Triều Dương

Chương 250: Lại quay về Lạc Đô



Lại một buổi sáng sớm.

Nhưng có người vĩnh viễn không thể nhìn thấy cầu vồng xuất hiện trong màn sương sớm dưới ánh mặt trời, không thể nhìn thấy bóng tối lạnh lẽo ẩm ướt tiêu tan dưới ánh nắng.

Có lẽ kẻ địch vừa rồi còn khinh thường ngươi, nhưng trước khi trời sáng đã chết rồi.

Trong thế giới trường sinh này, người thắng cuối cùng chính là người sống lâu hơn.

Triệu Phụ Vân không đến Từ Đường quan nữa.

Nhưng lại có người đến tìm bọn họ.

Là một tu sĩ mặc giáp.

Người tu hành mặc giáp không nhiều, nhưng cũng không phải là không có.

Tu sĩ mặc giáp này là một Binh chủ Tử Phủ.

Binh chủ là một chức danh của triều đình Đại Chu, được triều đình Đại Chu sắc phong, có thêm một loại thần thông, nên có một số tu sĩ bằng lòng từ bỏ cuộc sống tự do tự tại trên núi để đến triều đình Đại Chu hưởng thụ vinh hoa phú quý.

Triệu Phụ Vân thấy áo giáp trên người đối phương như được bện bằng những nhánh dây mây mà thành, xét về mặt thẩm mỹ thì mặc trên người không đẹp cho lắm. Chẳng qua Triệu Phụ Vân có thể cảm nhận rõ ràng mộc khí nồng đậm trên người gã, hơn nữa từ khi gã đến, cây cối cỏ lá trên núi bỗng nhiên nổi sương mù, dường như trong sương mù có "binh giáp" ẩn giấu.

Triệu Phụ Vân có một loại cảm giác, cây cối cúi đầu, cỏ cây đều là binh.

"Tại hạ là Lâm Diệu Chi, phụng mệnh đến xem xét Từ Đường quan, bái kiến Mã chân nhân." Tu sĩ mặc áo giáp dây mây nói.

Tướng mạo người này để mà miêu tả, thì là như một củ cải trắng, dáng người không cao nhưng khí chất lại đường hoàng không kiêu ngạo không siểm nịnh khiến người ta không dám khinh thường.

Tuy rằng Mã Tam Hộ nhìn qua hung dữ nhưng cách đối nhân xử thế cũng không tệ, chỉ là nói chuyện thẳng thắn hay nói trúng tim đen, ít khách sáo mà thôi.

Y biết mục đích Lâm Diệu Chi đến đây, bèn kể lại chuyện phu nhân của quán chủ Từ Đường quan Từ Hồng Vũ tu luyện Trúc Mộng pháp, luyện chế Mộng quả trong mộng cảnh hại không ít người chết.

Trúc Mộng pháp không phải là cấm thuật, luyện chế Mộng quả cũng không phải là chuyện không được phép. Chỉ cần không khiến người ta chết trong mộng cảnh thì cũng không ai để ý, nhưng nếu tinh luyện Mộng quả mà khiến người ta chết thì không khác gì như ma công rồi.

Cho nên, tu sĩ Trúc Mộng đạo thường xuyên đi trên ranh giới giữa yêu ma. Trong mộng cảnh gặp nhiều chuyện nhân tâm biến hoá khó tránh khỏi việc dần đánh mất giới hạn mấu chốt, cho rằng mình chỉ làm những chuyện bình thường. Dù sao thì cảnh tượng trong mộng cảnh luôn vặn vẹo, đáng sợ, sẽ khiến người ta trầm mê sa đọa trong đó.

Cho nên sau khi nghe Mã Tam Hộ nói thê tử Từ Hồng Vũ tu luyện Trúc Mộng pháp tinh luyện Mộng quả, gã bèn nhíu mày.

Sau đó, Mã Tam Hộ nói có người dòm ngó Linh Thảo bí phủ, còn muốn giá họa cho đệ tử núi Thiên Đô nhưng lại diễn biến thành một cuộc vây giết tu sĩ Kim Đan của núi Thiên Đô. Chẳng qua lại bị núi Thiên Đô làm một cuộc phản mai phục lại.

Tầng tầng cạm bẫy chồng chất này khiến Lâm Diệu Chi nghe xong mà vô cùng kinh ngạc. Gã không ngờ đêm qua ở nơi đây lại có người vây giết tu sĩ núi Thiên Đô, không khỏi nghĩ đến sự kiện Ngô lão tổ của núi Thiên Đô đã chết hơn mười năm trước. Mà nhiều năm sau, chuyện này lại xuất hiện một lần nữa, chỉ là gã không biết kết quả, thoạt nhìn thì núi Thiên Đô đã có chuẩn bị.

Từ Hồng Vũ biến mất, không trở về Từ Đường quan. Ít nhất là Lâm Diệu Chi vẫn chưa thấy y.

"Chạy trốn?" Triệu Phụ Vân thầm nghĩ: "Nhưng chạy trốn cũng là chuyện bình thường, phát hiện chuyện như vậy mà còn trở về Từ Đường quan thì đúng là ngu ngốc."

Sau đó Lâm Diệu Chi cáo từ, nói muốn đi điều tra rõ ràng chuyện này.

Còn Triệu Phụ Vân, sau khi cảm tạ Hà Kim Đấu đã đến hỗ trợ, mới hỏi Mã Tam Hộ về Tuân Lan Nhân.

Hắn biết chắc chắn Tuân Lan Nhân đã đến, chỉ là lúc trước màn đêm đen kịt không nhìn thấy gì cả, đợi đến khi hắc ám tan đi, hắn chỉ thấy Mã Tam Hộ và đại hán mình trần đầu trọc đang đánh nhau, không thấy dấu vết của Tuân Lan Nhân đâu cả. Nhưng hắn biết nhất định người đã tiến vào Từ Đường quan.

"Tuân sư muội hẳn là đi truy sát tên Yểm ma đến từ Cực Dạ Thiên kia rồi." Mã Tam Hộ vội trả lời.

"Có nguy hiểm không?" Triệu Phụ Vân vội vàng hỏi.

Mã Tam Hộ liếc nhìn Triệu Phụ Vân, nói: "Từ sau khi Dư Thần Quang phản bội sơn môn, Tuân sư muội liền bắt đầu nghiên cứu luyện khí thuật, trên người có rất nhiều pháp bảo, pháp thuật huyền diệu, một Yểm ma nho nhỏ thì có là gì."

Triệu Phụ Vân không biết thì ra Mã Tam Hộ lại đánh giá Tuân Lan Nhân cao như vậy. Hắn biết Mã sư huynh trước mặt này nhìn người rất chuẩn, người bình thường không lọt vào mắt y. Đương nhiên Triệu Phụ Vân được y liên lạc và giao nhiệm vụ nhiều lần, cũng chứng minh hắn được y coi trọng vài phần.

Nhưng Triệu Phụ Vân không quan tâm đến chuyện này, hắn quan tâm là sau khi Dư Thần Quang phản bội sơn môn, Tuân sư mới bắt đầu nghiên cứu luyện khí mà bây giờ đã được gọi là có rất nhiều pháp bảo. Hắn nhớ lúc Tuân Lan Nhân còn là Tử Phủ còn phải mượn pháp khí của Dư Thần Quang để phá vỡ bí cảnh ở Vụ Trạch.

Sau đó, Triệu Phụ Vân cáo từ Mã Tam Hộ, đi đến Lạc Đô.

Trên đường đến Lạc Đô, hắn nghe nói tin tức một vị lão tổ sáng lập ra môn phái Giải Pháp phái được cho là đã chết từ lâu, vậy mà vẫn còn sống. Hơn nữa còn thiết lập ván cục tập kích Kim Đan của núi Thiên Đô. Còn có tin đồn, cái chết của Ngô lão tổ núi Thiên Đô hơn mười năm trước dường như cũng có liên quan đến ông ta.

Giải Pháp phái vốn đã mất đi Kim Đan lão tổ mà suy tàn thành môn phái Trúc Cơ, lập tức sụp đổ.

Mấy ngày sau, Triệu Phụ Vân lại nghe nói giáo chủ của Xích Viêm thần giáo tự mình xuất động, tìm được vị lão tổ kia của Giải Pháp phái. Nghe nói vị lão tổ đó ẩn náu trong một địa cung bí mật, giống như một cỗ thi thể. Sau khi có người dùng pháp môn Di Sơn dời ngọn núi đó đi mới lộ ra một con sông ngầm trong núi, mà vị Giải Pháp lão tổ kia nằm ngay đầu nguồn nước, mãi đến khi ngọn núi bị dời đi mới kinh động đến ông ta.

Có người cho rằng ông ta đã che giấu ngũ thức lục quan ẩn náu ở đó. Sau khi bị đào ra, ông ta mới tỉnh lại, không biết ông ta tu hành bí pháp gì lại có thể kéo dài mạng sống gần trăm năm, nhưng cũng có thể thấy được cái giá phải trả cho việc kéo dài mạng sống này không hề nhỏ, thoạt nhìn là không ngừng lâm vào trạng thái ngủ say.

Trời âm u, không biết từ lúc nào đã có tuyết rơi lất phất.

Người đi đường vội vã.

Triệu Phụ Vân đi trên đường, để lại một hàng dấu chân.

Ở ngoại ô Lạc Đô có một ngôi miếu nhỏ nằm ở đầu đường, nhìn từ xa, trong miếu đỏ rực, bảng hiệu sơn đỏ của miếu đã bị bong tróc nên không nhìn rõ được tên miếu là gì. Chỉ riêng ánh lửa màu đỏ phát ra từ trong miếu là biết đây là thần miếu Xích Viêm.

Trong Đại Chu có nhiều thần miếu Xích Viêm nhất.

Trời dần tối, ánh lửa trong miếu càng thêm sáng tỏ. Cửa miếu mở toang như muốn nói với thế nhân, miếu thờ của Xích Viêm Thần Quân chào đón tất cả tu sĩ thiên hạ.

Triệu Phụ Vân bước vào, thân hình hắn tự nhiên hiện ra trong ánh lửa của ngôi miếu.

Triệu Phụ Vân không sợ lạnh nhưng sau khi vào miếu hắn vẫn cảm thấy một luồng hơi ấm ập đến xua tan hết hơi lạnh trên người. Hắn ngẩng đầu nhìn pho tượng thần.

Tượng thần này không giống với những tượng thần mà Triệu Phụ Vân từng thấy trước đây.

Những pho tượng Xích Viêm Thần Quân khác mà hắn từng thấy, dù dung mạo thế nào cũng đều là nam giới, mà pho tượng này lại là nữ giới.

Hắn thấy trên thần bài đặt dưới chân tượng có ghi: "Hóa thân thứ bảy của Xích Viêm Thần Quân, Hi Hòa thần nữ."

Đây là lần đầu tiên Triệu Phụ Vân nhìn thấy.

Sau khi vào miếu, hắn không hề che giấu thân hình, nhưng mãi đến khi hắn thắp một nén hương cho thần nữ mặc áo đỏ kia thì mới có người đi ra.

Người đi ra từ bên trong là một nữ miếu chúc mặc đạo bào đỏ, giống hệt với y phục của pho tượng thần. Nàng nhìn qua Triệu Phụ Vân có hơi sững người, vì người này khiến nàng có cảm giác quen thuộc nhưng gương mặt hắn lại hết sức lạ lẫm.

Cảm giác quen thuộc đó không liên quan đến dung mạo mà là khí chất, một loại khí chất xuất trần. Bây giờ nàng còn nhìn ra trên thân người này luôn có một loại cảm giác như có mây mù lượn quanh. Hơn nữa, tướng mạo cũng khác nhiều, đồng thời nàng cảm nhận được hỏa khí trên người đối phương còn giao hòa với trên tượng thần nữ.

"Không biết là giáo hữu của đại điện nào quang lâm đến tiểu miếu, mời vào trong uống trà."

Nàng coi Triệu Phụ Vân là giáo hữu của Xích Viêm thần giáo, đương nhiên nàng cũng hành lễ của Xích Viêm thần giáo.

Triệu Phụ Vân nhìn nữ miếu chúc đã từng mua phù lục ở tiệm của hắn về nhà học tập năm đó, trong lòng không khỏi cảm thán. Thời gian trôi qua nhanh chóng, chỉ khi quay đầu nhìn lại những người mình quen biết trên con đường mình đã đi qua, thấy bọn họ vẫn còn đó, hơn nữa còn có thay đổi nhất định mới có thể xác thực đây là thế giới thực, thời gian thực đang trôi qua.

Lúc đó nàng còn rất non nớt, mà bây giờ nàng đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Hắn nhất thời hiếu kỳ muốn biết cách tiếp đãi nội bộ của Xích Viêm thần giáo là gì, nên cũng đáp lễ. Hắn ở trên núi Tề Vân lâu như vậy nên cũng biết đến đấy.

"Thì ra là giáo hữu của Hướng Dương phái." Dương Tiểu Nga cúi đầu nói. Nàng cảm thấy nếu người giáo hữu này mà che giấu khuôn mặt thì chính là vị chưởng quầy thần bí của tiệm phù chú năm xưa đã trở về.

Triệu Phụ Vân hành lễ chào hỏi của Hướng Dương phái.

Dương Tiểu Nga dẫn Triệu Phụ Vân vào trong, gọi: "Tiểu Điệp, dâng trà."

Hai người đi vào một căn phòng, bên trong có một cái bếp lò. Bếp lò đang đốt than, chỗ ngồi của hai người là bên cạnh lò lửa.

Lò lửa cao ngang người, ngồi xuống là vừa tầm, thành lò rộng có thể đặt chén trà lên.

Sau khi hai người ngồi xuống, một bé gái tên Tiểu Điệp bưng một ấm trà và một hộp trà đi ra.

Dù là ấm trà hay lá trà đều không phải là đồ tinh chế gì.

Triệu Phụ Vân cảm nhận được hơi ấm từ bếp lò, còn nhìn thấy than hồng rực bên trong.

Nữ đồng tên Tiểu Điệp kia có vẻ mặt lạnh lùng, Triệu Phụ Vân thấy trên mặt nàng ta có một vết bớt màu đỏ rất lớn, che mất một bên mắt, được nàng dùng tóc che khuất đi nửa bên mặt đó. Nàng ta thò tay thẳng vào bếp lò, lấy ra hai cục than đang cháy đỏ bỏ vào hai chén trà, sau đó lấy một ít trà từ trong hộp ra, bỏ vào, rồi rót nước sôi vào. Chỉ trong nháy mắt, nước sôi sùng sục.

Nàng lập tức đậy nắp lại, bưng đến trước mặt Dương Tiểu Nga và Triệu Phụ Vân, sau đó bưng ấm trà và hộp trà đi.

Triệu Phụ Vân muốn vò đầu.

Nữ hài này thật cá tính, đây là suy nghĩ đầu tiên của Triệu Phụ Vân.

"Xin lỗi, tính cách của Tiểu Điệp có chút quái gở, thân thế đáng thương, nếu có gì mạo phạm mong sư huynh thứ lỗi." Dương Tiểu Nga áy náy nói.

Triệu Phụ Vân có thể đoán được tại sao nữ đồng này lại như vậy.

Dương Tiểu Nga lại giới thiệu: "Than này là than của lõi cây Tuyết Tùng, lá trà Hỏa Long, tuy không phải là loại trà nổi tiếng gì nhưng là đặc sản của miếu chúng ta."

Nàng bưng chén trà lên, hướng về phía Triệu Phụ Vân, Triệu Phụ Vân cũng bưng chén trà lên, nhìn nước trà kỳ lạ bên trong, nhấp một ngụm nhỏ, thưởng thức, rồi lại uống một ngụm lớn: "Hơi lạ, nhưng cũng không khó uống, uống vài lần chắc sẽ thích."

"Chỉ cần sư huynh không chê là được." Dương Tiểu Nga chậm rãi nói, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ, êm ái.

Triệu Phụ Vân nhìn quanh căn phòng đơn sơ này, theo hắn thấy, một người dẫn theo một đồng tử tu luyện ở đây quả là thanh bần.

"Sư huynh, trước đây đã từng đến Lạc Đô?" Dương Tiểu Nga đột nhiên ngẩng đầu hỏi.

Triệu Phụ Vân gật đầu: "Ta nhớ trước đây, trong miếu không phải là ngươi?"

Dương Tiểu Nga im lặng một lát, rồi nói: "Vậy hẳn là sư phụ ta."

"Ồ, không biết quý sư đi đâu rồi?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Bà ấy bị nhốt trong U Ngục." Dương Tiểu Nga buồn bã nói.

"Ồ, có đèn trong tay, tuy không thể soi sáng U Ngục nhưng hộ thân tìm đường hẳn không thành vấn đề chứ?" Triệu Phụ Vân hỏi. Hắn biết đặc điểm của U Ngục, trong đó tối om, bóng tối có thể che giấu pháp niệm của con người.

"Nói thì như vậy nhưng pháp thuật của Xích Viêm thần giáo chúng ta tuy có thể khu ám trừ yểm trong bóng tối, nhưng cũng sẽ thu hút 'hắc ám' tụ tập, có đèn trong tay, cả bóng tối đều là kẻ địch. Sư huynh, chắc là chưa từng đến U Ngục."

Đương nhiên Triệu Phụ Vân không quen biết sư phụ nàng, chỉ là hắn đã gặp qua miếu chúc trước đây không phải là nàng. Vốn chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ vị miếu chúc kia lại bị nhốt trong U Ngục, mà lần này hắn lại muốn vào U Ngục.

"Ta từng nghe nói đến U Ngục nhưng chưa từng đến đó, lần trước đến Lạc Đô chỉ đi ngang qua thôi." Triệu Phụ Vân nói.

"U Ngục, u ám sâu thẳm không thể dò được, rơi vào trong đó như bị giam cầm trong ngục, nên mới gọi là U Ngục." Dương Tiểu Nga nói.

"Bị nhốt trong đó bao lâu rồi?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Một năm ba tháng rồi." Dương Tiểu Nga nói.

"Chưa từng đi tìm sao?" Triệu Phụ Vân nhìn Dương Tiểu Nga hỏi.

"Đã đi qua ba lần nhưng đều không tìm thấy bà ấy. Mỗi lần đi vào đều phải chuẩn bị linh thạch để khôi phục pháp lực, còn có đủ loại phù chú, lại còn phải nộp linh thạch để vào U Ngục. Ta đã tích cóp đủ rồi, chuẩn bị vào đó lần nữa. Nếu sư huynh không có chỗ nào để ở thì có thể ở lại đây, tiện thể giúp ta trông coi tiểu miếu, nếu rảnh rỗi kính xin dạy học cho Tiểu Điệp một chút."

Dương Tiểu Nga vậy mà lại nói những lời này với một người xa lạ mới gặp mặt một lần như hắn.

"Ngươi nói những lời này với ta, có phải không ổn lắm không? Nếu ta là người xấu thì sao?" Triệu Phụ Vân đột nhiên cười nói.

"Sư huynh có một thân thần vận thanh chính thuần khiết, có thể giao hòa với tượng thần, tuyệt đối không phải là người có lòng dạ xấu xa. Tuy tu vi của ta không cao nhưng ta có thể phân biệt được tốt hay xấu." Dương Tiểu Nga nói đến đây lại rất tự tin, còn cười với Triệu Phụ Vân.

"Ờ, ngươi định một mình đi vào đó sao?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Không phải, ta đi cùng Tinh tỷ, tiện thể kết khế với những người khác rồi cùng vào." Dương Tiểu Nga ôm chén trà trong tay, có chút bất đắc dĩ và ưu sầu nói.

Nàng bất đắc dĩ là vì bản lĩnh của mình không đủ, ưu sầu là càng lâu, cơ hội tìm thấy sư phụ của nàng càng nhỏ.