Sau khi Triệu Phụ Vân rời đi thì hai người Kim Linh cùng Hoàng Anh cũng lập tức rời đi. Các nàng biết núi Thiên Đô có một đại địch, nếu lúc này đại địch kia tới giết Triệu Phụ Vân, sắp thành lại bại, rất có khả năng sẽ giết chết hai tu sĩ Trúc Cơ để trút giận.
Các nàng thậm chí còn không về nhà, cứ thế rời đi.
Cũng may các nàng là lén lút tới nơi này.
Hai người thừa dịp ban đêm mà đi, một đường đi về phía nam, đi xuyên đêm. Lúc đi ngang qua một tiểu trấn, bên ngoài có một nghĩa trang, trong đó có đặt mấy cái quan tài, có mới có cũ.
"Sư tỷ, chúng ta đi tiếp đi, nghĩa trang này không người, ta cảm thấy chỗ này không thoải mái." Hoàng Anh nói.
"Được, chúng ta tiến vào mượn nhờ khí tức nơi đây che đậy khí tức của chúng ta một lát, không cần phải nghỉ chân ở đây."
Nhưng không đợi Kim Linh tới thì trong quan tài đã vang lên một loạt tiếng động.
Thi thể phát nổ?
Nhưng mà trước đây hai người căn bản không cảm giác có loại tà ác nào. Các nàng rất rõ ràng, phàm là có thi biến thì nơi đó sẽ tích tụ âm tà. Thế nhưng lúc nãy các nàng không cảm thấy gì. Một người không nhận thấy thì thôi, cả hai người đều không nhận thấy, chính là có vấn đề. Hai người liếc nhau, nhìn ra được kinh ngạc trong ánh mắt đối phương. Sau lưng các nàng toát một tầng mồ hôi lạnh.
"Sư tỷ, chúng ta đi thôi." Hoàng Anh thò tay vào trong ống tay áo của mình, tay nắm chắc lấy thanh kiếm gỗ đào nhỏ.
Kiếm gỗ đào có tác dụng trừ tà, hàng ma, mà chân sát nàng dùng để Trúc Cơ cũng là Đào Hoa sát.
Đào Hoa sát thuộc mộc nên pháp tính của nàng có Mộc tính, Sinh trưởng, Độc tính, quan trọng nhất là Nhất Niệm Hoa Khai, nhưng cho tới nay nàng vẫn chưa biết làm cách nào để chuyện đạo pháp tính này thành pháp thuật đối địch. Hện tại nàng chỉ có thể khiến nụ hoa nhanh chóng nở rộ.
Bọn họ là tu sĩ Trúc Cơ, đương nhiên không sợ thi biến, nhưng nếu là thi biến bị người khác đánh thức, hơn nữa còn bị người khác sai khiến thì lại khác.
Đương nhiên dù là loại nào thì cũng cần phải được người tế luyện, giống như tế luyện pháp khí vậy, như vậy mới có thể sinh ra rất nhiều năng lực.
Chẳng qua hiện tại các nàng đang lo lắng có người truy tung, lại gặp phải chuyện này bèn xoay người đi ra phía ngoài nghĩa trang.
Chỉ là vừa đến cửa, bọn họ lại thấy có thêm một người mặc áo bào đen đứng đó từ lúc nào.
Người này gầy như cây trúc, một thân áo đen mặc lên người như thể trùm một cái bao tải màu đen. Với thị lực của Hoàng Anh và Kim Linh hiển nhiên có thể nhìn rõ trong bóng đêm. Trên mặt người này có một bộ râu lưa thưa, lông mày nhạt, đôi mắt cá chết.
"Chúng ta vô tình mạo phạm, xin rời đi ngay." Kim Linh cảm nhận được tử khí trên người đối phương, lập tức muốn rời đi ngay. Nàng không chắc người này có phải là kẻ đã cùng tập kích Triệu Phụ Vân hay không, nhưng nàng có thể cảm nhận được tử khí ngưng luyện cực kỳ nồng đậm trên người đối phương.
Kim Linh và Hoàng Anh không đợi y trả lời, muốn vòng qua người y mà đi. Nhưng lúc này, dưới chân bỗng rung chuyển, có tiếng động vang lên, một người từ dưới đất chui lên.
Kim Linh ngưng thần nhìn lại, lập tức hiểu ra, đây căn bản không phải là người mà là thi, là thi khôi bị người ta tế luyện qua. Trên người thi khôi đã có màu bạc, còn được gọi là Ngân Giáp thi khôi. Thi khôi như vậy thì phi kiếm bình thường khó mà làm tổn thương được nó, pháp thuật bình thường càng không thể nào phá vỡ được thi giáp trên người nó.
Kim Linh nghe nói muốn tế luyện thi khôi đến mức mọc ra ngân giáp cần rất nhiều thứ, trong đó cần phải ngâm trong một loại ngân thủy đặc biệt, rất tốn kém.
"Muốn đi? Triệu Phụ Vân giết chết biểu đệ ta. Đương nhiên ta phải giết vài tên đệ tử núi Thiên Đô để lấy chút tiền lời." Người áo đen kia nói.
"Ngươi có bản lĩnh thì đi tìm Triệu sư đệ, tìm chúng ta thì tính cái rắm gì?" Kim Linh mở miệng nói.
"Hừ, Bảo Chương biểu đệ không điều tra rõ ràng pháp thuật, pháp bảo của Triệu Phụ Vân, nên y đã chết. Ta đến tìm các ngươi là để báo thù cho Bảo Chương biểu đệ." Người áo đen nói.
"Ngươi nhát gan, sợ Triệu sư đệ." Kim Linh vẫn đang chọc giận y, vì nàng biết hai người họ có làm thế nào cũng không phải là đối thủ của người này, chỉ có thể làm đối phương thay đổi tâm ý may ra thoát được.
"Hừ, ngươi không chọc giận được ta. Ta có thể sống đến bây giờ là dựa vào biết xem xét tình thế, dựa vào việc không cứng đối cứng cùng người. Đợi sau này ta luyện thi khôi thành thân ngoại hóa thân, thọ nguyên kéo dài, ta sẽ sống đến cuối cùng, còn đám thiên chi kiêu tử đó đều sẽ chết già cả." Người áo đen cười lạnh, vừa đắc ý vừa giải thích.
Tâm tình Kim Linh chìm xuống, các nàng chưa hẳn đã thắng được Ngân Giáp thi khôi như vậy, chưa kể bên cạnh còn có một Tử Phủ, chỉ có thể chạy trối chết mà thôi,
"Lát nữa chúng ta tách ra chạy, ai chạy thoát được thì chạy." Kim Linh truyền âm cho Hoàng Anh. Nàng là người quyết đoán, khi biết mình không phải là đối thủ đã có sẵn quyết định.
Trong lòng Hoàng Anh cũng sợ hãi vô cùng.
Nhưng còn chưa kịp hành động, trong bóng tối phía xa lại xuất hiện một ánh đèn sáng. Ánh sáng đó như ánh sao vàng rơi xuống mặt đất, lóe lên một cái, liền đến gần hơn vài phần.
Kim Linh nhìn thấy ánh sáng này, trong lòng bỗng dấy lên hy vọng. Nàng lập tức nghĩ đến Triệu Phụ Vân. Cho dù không phải hắn thì người đột nhiên xuất hiện này cũng là một biến số.
Kim Linh nhìn thấy, đương nhiên người áo đen cũng nhìn thấy. Y quay đầu lại, thấy ánh đèn sáng đó lóe lên, xuất hiện lại đã cách đó bốn trượng. Là một đạo nhân mặc áo xanh, tay cầm một ngọn đèn thần bí, kim quang trên đèn chói lọi.
Con ngươi y co rút lại. Bởi vì y đã nhìn thấy rõ, người đến chính là Triệu Phụ Vân vừa dọa mình một trận lúc trước.
Ánh đèn đột nhiên bùng lên trong hẻm nhỏ lúc đó khiến y cảm thấy sợ hãi, mặc dù hắn y biết nếu điều khiển thi khôi đi giúp Nhạc Bảo Chương, có lẽ sẽ cản trở được Triệu Phụ Vân, nhưng rất có thể thi khôi của y sẽ bị mắc kẹt ở đó.
Y cảm thấy thi khôi của mình rất sợ ngọn lửa trên ngọn đèn đó.
Ngay lúc y đang chần chừ lại chứng kiến thêm pháp thuật khác của Triệu Phụ Vân, y càng không dám giúp Nhạc Bảo Chương. Chỉ một thoáng do dự đó, Nhạc Bảo Chương đã bị bắt trói rồi.
Nhạc Bảo Chương đã chết, một mình y càng không phải là đối thủ.
Chỉ là y cảm thấy nếu trở về, người trong tộc hỏi đến sẽ không biết báo cáo lại thế nào nên mới quyết định giết hai tu sĩ Trúc Cơ của núi Thiên Đô, sau này khi người trong tộc hỏi thì có lý do thoái thác.
Nhưng y không ngờ, Triệu Phụ Vân rõ ràng đã rời đi, vậy mà lại đi theo phía sau y, mà y lại không hề hay biết.
"Ngươi chưa đi?" Giọng nói của người áo đen vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
"Là ngươi không đi, nên ta không thể đi được." Triệu Phụ Vân nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, hai mắt hiện ra ánh lửa, vừa nói.
Hắn nhìn thấy đôi mắt cá chết đầy tròng trắng của đối phương, cảm nhận được sát khí cổ âm trầm trên người y, đó là tử khí.
"Vậy ta đi trước, may mắn mà chưa xảy ra chuyện gì không hay." Người áo đen nói.
"Ha ha." Triệu Phụ Vân khẽ cười một tiếng, Xích Viêm thần diễm trong tay lắc lư, ngọn đèn lập loè.
Lần này ánh đèn không tạo thành sóng lửa cuồn cuộn mênh mông mà chỉ lóe lên mấy tia sáng vàng, xuyên thấu hắc ám.
Người áo đen vung tay lên, ống tay áo đen kịt chặn lấy ánh mắt của mình lại.
Chiếc áo bào đen này được y dùng tóc của thi khôi và lông của một số "âm thú" dệt thành, vừa có thể trợ giúp y tu hành lại vừa làm pháp bào hộ thân.
Khi y vung tay lên sát khí âm trầm trên ống tay áo bốc lên. Chỉ là ánh lửa rơi xuống, Âm Sát bị xé mở, như sương khói trong núi bị ánh mặt trời xua tản đi.
Ánh đèn lập lòe, lúc dài lúc ngắn, so le bất định nhưng khi rơi xuống người y lại như nối tiếp nhau, trong nháy mắt đã xuyên thủng âm sát rơi xuống ống tay áo y. Trong chớp mắt, ống tay áo bị đốt một lỗ nhỏ, sau đó y nghe thấy một tiếng pháp chú.
"Đốt!"
Y còn định dùng Âm sát dập tắt ngọn lửa trên ống tay áo, nhưng một đạo pháp chú này vừa ra, ngọn lửa này đã bắt đầu cháy bùng lên. Từ một tia lửa đã biến thành một ngọn lửa lớn.
Lửa cháy lan từ ống tay áo lên trên, quấn lấy cánh tay y. Y cảm thấy nguy hiểm tột độ, loại cảm giác nguy hiểm mà đã lâu rồi y chưa gặp phải. Y muốn cởi áo bào bỏ chạy nhưng lại biết có cởi áo cũng không thể chạy thoát.
Ý niệm của y vừa động, Ngân Giáp thi khôi liền đánh về phía Kim Linh và Hoàng Anh. Y muốn dùng cách này để khiến Triệu Phụ Vân phân tâm.
Đồng thời, trong tay y đã có thêm một tấm gương đen. Đây là pháp khí Nhiếp Hồn kính được y bỏ ra rất nhiều công sức để luyện thành, cũng là đòn sát thủ của y.
Triệu Phụ Vân vung tay lên, một vòng sáng màu đen bay ra, nhanh chóng mở rộng trong hư không, lại có chút hư ảo, chụp về phía Ngân Giáp thi khôi. Thi khôi bị chụp trúng, lập tức bị trói chặt, nhưng tựa hồ không thể hoàn toàn giam cầm thi khôi được. Nhưng Kim Linh và Hoàng Anh cũng không ngốc, có thể ứng phó được.
Còn bên phía người áo bào đen, chỉ thấy y vung tay áo lên, chiếc gương đen trên tay kia chiếu về phía Triệu Phụ Vân.
Nhiếp Hồn kính vừa chiếu tới, hào quang u ám trên đó lóe lên, cả người liền Triệu Phụ Vân như trở nên ngây dại.
Người áo đen mừng rỡ vô cùng, theo kinh nghiệm thì đây là bộ dạng của người bị nhiếp hồn. Nhưng chỉ tích tắc sau, mặt gương đột nhiên xuất hiện một đốm lửa, như từ sâu trong gương mà cháy lên. Y nhìn kỹ, phát hiện tựa hồ là một con chim màu vàng.
Theo con chim vàng bay đến gần, tấm gương nhanh chóng nóng lên khiến y không thể cầm được, phải ném xuống đất. Người áo đen đưa tay chỉ vào Triệu Phụ Vân, miệng niệm pháp chú: "Chết!"
Triệu Phụ Vân cảm thấy có tử khí xuất hiện trên người mình, như độc xâm nhập vào cơ thể, nhanh chóng khuếch tán như cỏ cây đến mùa thu, rất nhanh sẽ chết mất. Hắn cũng cảm thấy có một chỗ trên cơ thể mình như bị hoại tử, hơn nữa còn đang lan rộng ra.
Sau đó, ngọn lửa trong người hắn bốc lên, kim quang từ trong cơ thể tuôn ra, nhanh chóng thiêu đốt, xua tan đi tử khí.
Người áo đen vừa kinh hãi vừa bất lực, trước đó y đã có linh cảm này, cho nên khi biểu đệ nói "đi", y lập tức rời khỏi con hẻm nhỏ đó. Bởi vì y cảm thấy có lẽ pháp thuật của mình không có bao nhiêu tác dụng với người này.
Bây giờ giao đấu với hắn, quả nhiên đúng là như vậy.
Nhưng y vẫn không muốn ngồi yên chờ chết.
Y dậm mạnh chân xuống đất, mặt đất lập tức sụp đổ, cả người y cũng rơi vào trong đó.
Địa Hành thuật là pháp thuật mà y dùng để chạy trối chết.