Nhất Khí Triều Dương

Chương 239:



Đại địa bao la rộng lớn, không biết tới mấy vạn dặm.

Luôn có người nói muốn cho trời long đất lở, nhưng trời vẫn ở đó, đất vẫn ở đó.

Đất sinh ra vạn vật, cho phép con người thoải mái dạo chơi.

Khi người áo đen chìm xuống đất, y nghe thấy một câu chú ngữ trong tai: "Xích Viêm sắc lệnh:..."

Phần sắc lệnh phía sau chưa kịp nghe thì đã chìm xuống đất, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Đạo cơ của y được dựng từ chân sát do địa khí và tử khí tạo thành nên y tu luyện được Thổ Hành thuật. Đồng thời tử khí sát khí dung nhập vào đạo cơ giúp y có được pháp tính Tử Ý được đặt tên là Tử Vong Nhất Chỉ. Nhưng sau khi thi triển pháp thuật này, y lại cảm thấy đối phương không giống như một ngọn đèn mà giống như lò luyện, giống như mặt trời, Tử Vong Nhất Chỉ của mình có thể dập tắt đèn nhưng không thể nào khiến lò luyện và mặt trời tiêu vong, còn chưa đủ lực lượng.

May mà y đã trốn xuống đất. Có thể mượn địa khí để dập tắt ngọn lửa trên ống tay áo. Nhưng khi y chuẩn bị dập tắt ngọn lửa, nhìn ống tay áo vẫn đang cháy, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác nguy hiểm mãnh liệt.

"Đốt!"

Một phần phía sau đạo Xích Viêm sắc lệnh kia vốn dĩ không xuất hiện, lúc này đã xuất hiện.

Chỉ trong nháy mắt, y cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như bị thiêu đốt. Trái tim bị đốt trước, sau đó ngọn lửa theo đường lưu thông máu huyết nhanh chóng thiêu đốt đi. Y muốn dùng pháp niệm âm trầm của mình để dập tắt nhưng lại phát hiện ngọn lửa này quá đáng sợ, pháp lực của y vừa chạm vào ánh lửa thì ý niệm bên trong đã bị thiêu rụi, sau đó pháp lực tán loạn, tiếp theo là toàn thân bốc cháy.

"Ngọn lửa đèn đó..."

Ý niệm cuối cùng của y bị ngọn lửa thôn phệ. Cả người bị chôn vùi dưới đất, bị thiêu thành tro.

Triệu Phụ Vân có chút tiếc nuối, bởi kẻ này thoáng cái đã chui xuống đất sâu không dễ đào lên được. Nhưng tấm Nhiếp Hồn kính của y lại rơi trên mặt đất. Nó đơn giản là hấp thu một tia thần niệm của Triệu Phụ Vân, rồi lại bị đám thần niệm kia hóa sinh thành Kim Ô thần điểu phá đi pháp ý trong gương. Chiếc gương vốn đen kịt trở nên trắng xám, bên trong là những mảng đen trắng xen lẫn, phần màu trắng như tro tàn còn sót lại sau khi bị thiêu đốt qua.

Bên cạnh còn có một con Ngân Giáp thi khôi đang giãy giụa, chắc có thể bán được không ít tiền.

Hai người Kim Linh và Hoàng Anh đối phó với một Ngân Giáp thi khôi bị trói buộc không khó, nhưng cũng không dễ dàng.

Không khó là vì thi khôi này dù sao cũng bị trói buộc, hơn nữa dường như nó không tinh thông pháp thuật, ngoài việc phun ra sát khí thì nó còn biết độn thổ, có lẽ còn có những thứ khác nữa nhưng năng lực chủ yếu của nó chắc chắn là dựa vào thân thể cứng rắn để đón đánh. Sau khi bị trói buộc, nó không thể chạy trốn, Nguyên Từ Hồng Quang Hoàn trói chặt khiến hai tay nó không thể cử động, Kim Linh và Hoàng Anh chỉ cần cẩn thận tránh né nó vọt tông tới là được.

Không dễ dàng là vì pháp thuật của các nàng rơi vào người nó không có bao nhiêu hiệu quả. Kim Linh móc một tấm phù lục trong người vung ra, hóa thành một vầng sáng rơi xuống mi tâm thi khôi. Mi tâm nó chợt hiện ra giáp bạc, có năng lực phòng hộ cực cao với pháp thuật. Chỉ là sau khi lá phù này rơi vào mi tâm của nó, trên ngân giáp ở mi tâm lại xuất hiện thêm một dấu ấn hình ngọn núi.

Ngân Giáp thi khôi lập tức bất động, ý thức của nó như bị trấn áp.

"Mới mấy ngày không gặp mà sư đệ khiến người ta phải lau mắt mà nhìn. Triệu sư đệ không chỉ khai Tử Phủ trước một bước mà pháp thuật còn rất cao siêu, lại còn luyện chế được pháp bảo Thần đăng, thật khiến người ta phải ghen tị."

Trong mắt Kim Linh sáng ngời, không chỉ có ghen tị mà còn có mong đợi vào việc khai phủ sau này nữa. Nàng cảm thấy mình cũng sẽ không kém Triệu Phụ Vân là bao.

Lúc đối mặt với hai Tử Phủ vây công, Triệu Phụ Vân còn có thể dọa chạy một người, giết chết một người, sau đó đuổi giết tiếp người còn lại. Bản lĩnh như vậy, pháp bảo pháp thuật như vậy lại ở trên người một tân Tử Phủ đương nhiên khiến nàng phải hâm mộ.

"Kim Linh sư tỷ, ngươi cũng sắp khai phủ rồi. Sau khi khai phủ ngươi cũng có thể làm được. Ta chỉ là đi trước một bước, con đường tu hành không phải là xem ai đi trước mà là xem ai đi xa hơn." Triệu Phụ Vân theo thói quen nói.

Kim Linh thở nhẹ ra một hơi, trong lòng nàng cũng nghĩ như vậy, tự an ủi mình như vậy.

"Triệu... sư đệ." Hoàng Anh gọi Triệu Phụ Vân có chút ấp úng, nàng thấy gọi Triệu Phụ Vân là sư đệ có hơi kì cục.

"Hoàng sư tỷ, có chuyện gì sao?" Triệu Phụ Vân nhìn vị sư tỷ mặt tròn, hơi thấp bé này, hắn hiểu tâm trạng của nàng.

"Cảm ơn ngươi, ngươi thật lợi hại." Hoàng Anh nghiêm túc nói.

"Sư tỷ khách sáo rồi." Triệu Phụ Vân cười nói.

"Triệu sư đệ, ngươi đã về núi Thiên Đô chưa?" Lúc này đã hết nguy hiểm, Kim Linh bèn hỏi những vấn đề nàng quan tâm.

"Vừa về, ta mới từ trên núi xuống." Triệu Phụ Vân hiểu sự quan tâm của Kim Linh.

"Trên núi có chuyện gì sao?" Kim Linh dò hỏi.

"Trên núi có lẽ đã từng xảy ra chuyện nhưng bây giờ thì không có, còn sau này có hay không thì ta không biết." Triệu Phụ Vân nhìn hai người, rồi nhìn lên trời, chậm rãi nói.

"Bây giờ không có chuyện gì là tốt rồi, còn sau này chẳng phải có chúng ta sao? Có chúng ta ở đây, đương nhiên sẽ không để núi Thiên Đô xảy ra chuyện." Kim Linh cười nói.

Triệu Phụ Vân quay đầu nhìn nàng, cảm thấy Kim Linh lúc này không còn vẻ tâm cơ giả tạo như khi còn ở trên núi nữa, mà có thêm sự tự tin và lạnh lùng.

"Sư tỷ thật khí phách, xem ra chuyến này khai phủ nhất định sẽ thành công." Triệu Phụ Vân vậy mà lại hành đạo lễ.

Kim Linh mỉm cười: "Vậy thì mượn lời tốt của sư đệ, hẹn gặp lại trên núi."

Nói xong, nàng xoay người rời đi. Hoàng Anh vội vàng hành lễ với Triệu Phụ Vân rồi đuổi theo Kim Linh.

Triệu Phụ Vân nhìn hướng bọn họ rời đi, không phải là hướng về núi Thiên Đô.

Hắn cảm thấy có lẽ những tu sĩ có tiềm năng khai mở Tử Phủ này đều được dặn dò là trước khi Tử Phủ không được trở về núi.

Có người nói, con người cần phải có áp lực, có cảm giác nguy hiểm mới có thể tìm được cơ duyên trong nguy hiểm.

Triệu Phụ Vân vào trong nghĩa trang, nghe thấy tiếng động trong quan tài, có thể nghe thấy tiếng móng tay cào lên gỗ. Hắn đi đến bên cạnh quan tài, đưa tay đặt lên nắp quan tài, dùng ngón tay làm bút, đầu ngón tay phun lửa. Chỉ một lát sau, trên quan tài đã xuất hiện một vết đen do lửa đốt.

Vết đen đó vừa giống chữ vừa giống tranh, như một bức tranh lớn màu đen hùng vĩ, ý cảnh cao xa mà rộng lớn, lại như mấy chữ được viết bằng mực đậm chồng lên nhau.

Một đạo phù lục này hình thành, tiếng động trong quan tài lập tức biến mất.

Sau đó hắn lại lần lượt dùng lửa đốt ra phù lục Thái Nhạc Trấn Thần phù lên hai quan tài còn lại, nghĩa trang đã hoàn toàn yên tĩnh lại. Rồi hắn tìm một sợi dây thừng, buộc vào cổ Ngân Giáp thi khôi, dắt nó đi.

Thi khôi mơ mơ màng màng, cứ thế đi theo sợi dây thừng.

Ngày hôm sau có người đến nghĩa trang, thấy phía trên quan tài có phù văn mà kinh ngạc, sau đó lại mừng rỡ sao chép lại, coi như bảo vật gia truyền. Nhiều năm sau sẽ có một ngày có hậu nhân ngộ ra pháp thuật từ trong đó.

---

Triệu Phụ Vân đi không nhanh, hắn muốn tìm một phường thị để bán Ngân Giáp thi khôi này, nhất định có thể bán được giá tốt.

Hắn thảnh thơi dạo bước, ánh sao trên bầu trời lấp lánh, tiếng côn trùng dưới đất kêu vang theo gió.

Khi có tiếng bước chân, côn trùng im lặng, sau đó côn trùng lại khẽ kêu lên chi chi, có con còn to gan hơn, cho dù hắn đi ngang qua nhưng chúng cũng không quan tâm.

Con đường dưới chân không bằng phẳng, chỗ lồi chỗ lõm, có chỗ còn đọng nước, hắn có thể tránh được còn Ngân Giáp thi khôi phía sau thì cứ thế lội qua.

Bởi tay dắt một con thi khôi, không có túi pháp khí có thể chứa nó nên hắn muốn tìm một chỗ bán đi, nếu không sẽ ảnh hưởng tới tốc độ đi của hắn.

Vào đêm ngày hôm sau.

Phía trước là một vùng đồng quê, có một con đường chạy xuyên qua. Trong màn đêm có tiếng chuông vang lên, một con dê cái từ màn sương đi ra, trên cổ nó có treo một cái chuông. Phía sau là một con trâu, chở theo một lão nhân trên lưng.

Phía sau nữa là một con heo nái.

Người cưỡi trên lưng trâu là phu nhân đã già cả, trên đầu quấn khăn vải đen, tay cầm roi. Bàn chân lộ ra ngoài được bọc bằng vải kín, có vẻ được bó nhỏ lại.

Lúc nhìn thấy Triệu Phụ Vân đến, ánh mắt của bà ta nhìn chằm chằm vào Ngân Giáp thi khôi mà hắn dắt đi, bà ta chợt cảm thấy áp lực. Chỉ là bà nhanh chóng nở nụ cười rất hiền từ: "Chàng trai trẻ, ngươi cũng định đến quỷ thị bán đồ sao?"

Thế gian có rất nhiều phường thị, bất cứ nơi nào có tu sĩ tụ tập đều sẽ có phường thị, mà phường thị cũng là nơi được triều đình và thế gia tu sĩ địa phương công nhận và bảo hộ. Bởi vì những người buôn bán ở đó đều phải nộp thuế.

Nhưng cũng có một loại phường thị ở nơi hoang dã, không những không được triều đình và thế gia tu sĩ bảo hộ mà còn bị bọn họ đàn áp, loại này gọi là quỷ thị. Bọn họ không cần nộp thuế, buôn bán lời lỗ bao nhiêu đều là của mình, nhưng ở đó nếu bị người ta lừa hoặc bị cướp đồ cũng không thể trách ai được. Hơn nữa sau khi ra khỏi quỷ thị còn thường xuyên xảy ra chuyện giết người cướp của.

Triệu Phụ Vân nghe bà ta nói vậy, đoán gần đây có một quỷ thị, không khỏi hỏi: "Người xứ khác cũng có thể vào quỷ thị sao?"

"Bà lão" trên lưng trâu lại quan sát Triệu Phụ Vân một lần nữa, trong mắt bà ta thì đây là một đạo nhân có dung mạo bình thường nhưng khí chất lãnh đạm xuất trần. Bà ta nói: "Người xứ khác có người địa phương dẫn đường thì có thể vào."

Triệu Phụ Vân chắp tay: "Không biết bà bà có thể dẫn bần đạo vào đó không? Bần đạo dắt theo thi khôi trên đường chính là không biết bán ở đâu."

"Ồ, muốn bán thi khôi à, đây là đồ tốt, chắc chắn bán được giá cao. Không biết đạo trưởng đến từ đâu?" Bà lão giả vờ như vô tình hỏi.

"Từ núi Lưỡng Giới đến." Núi Lưỡng Giới mà Triệu Phụ Vân nói là dãy núi phân chia giữa phủ Quảng Nguyên và khu vực Nam Lăng, nơi đó toàn là tán tu, đương nhiên cũng có đệ tử của các môn phái đến đó lập động phủ tu hành, tìm kiếm sự tự do tự tại.

"Núi Lưỡng Giới." Bà lão trên lưng trâu lẩm bẩm cái tên này, nói: "Hiếm khi thấy người từ núi Lưỡng Giới đến đây, ta nghe nói người ở đó đều thích đến Trấn Hải các giao dịch."

Đương nhiên Triệu Phụ Vân biết điều này. Phủ Quảng Nguyên cũng có phường thị, hơn nữa trong núi Lưỡng Giới cũng có quỷ thị của riêng bọn họ, nhưng rất nhiều thứ tốt vẫn phải đến Trấn Hải các mới có.

Bởi vì Trấn Hải các đối diện với biển cả vô biên vô hạn, trong biển có vô số hải tộc, cũng có vô số bảo tàng, nên có rất nhiều người đến đó giao dịch, thậm chí ngay cả thế gia trong phường thị ở phủ Quảng Nguyên cũng đến đó nhập hàng về bán.

"Đúng là vậy, chỉ là bần đạo muốn đến Lạc Đô, trên đường đi vừa hay gặp phải thứ này, sợ nó gây họa cho thôn trang nên mới bắt nó đi." Triệu Phụ Vân bình thản nói như đang nói một chuyện rất bình thường.

Bà lão nhìn hắn chăm chú: "Chưa biết đạo hiệu của đạo trưởng là gì?"

"Bần đạo đạo hiệu là Phụ Vân." Triệu Phụ Vân nói.

"Thì ra là Phụ Vân đạo trưởng, ở đây mọi người đều gọi ta là Ngưu bà bà, Phụ Vân đạo trưởng cứ đi theo ta." Ngưu bà bà nói xong, liền thúc con dê cái màu trắng phía trước tiến về một con đường núi. Còn đi phía sau là con heo nái to lớn. Vừa rồi nó vẫn đang cày đất trên ruộng, tìm cỏ cây, rễ cây để ăn, nhưng khi nó ngẩng đầu lên nhìn Triệu Phụ Vân, Triệu Phụ Vân lại cảm thấy trong mắt con heo này mang đầy vẻ nhân tính.

Triệu Phụ Vân đi phía sau, đi theo đội ngũ kỳ quái này, từng bước từng bước đi vào núi, nếu không có người dẫn đường quả thật căn bản không nhìn ra được đường đi ở đây.

Đi qua hai sườn núi, cuối cùng cũng đến một sườn núi khác.

Sườn núi này chỉ lờ mờ hiện ra dưới ánh sao.

Có người thắp đèn, có người thì để một đám côn trùng phát sáng bám trên cành cây, cắm cành cây trước mặt làm đèn trùng.

Còn có một số thứ không biết là người hay là gì, cứ thế ngồi đó, trước mặt trải một tấm vải, bên trên bày la liệt đồ đạc, cũng không thắp đèn, tối om, chỉ dựa vào ánh sao.

Đương nhiên, cũng có người dùng bảo thạch làm đèn.

Ngưu bà bà dắt dê cái và trâu nước đi lên sườn núi, Triệu Phụ Vân đi theo phía sau, cảm nhận được những ánh mắt dò xét, có lẽ là do Ngưu bà bà dẫn vào nên không có ai đến hỏi han hắn. Cũng có thể là vì quỷ thị vốn tự do, sống chết mặc bay.

Dường như Ngưu bà bà có uy vọng không thấp, vừa đi lên đã có người chào hỏi bà ta, gọi "Ngưu bà bà", rất cung kính.

Triệu Phụ Vân đi theo, hắn dắt theo Ngân Giáp thi khôi nên thu hút rất nhiều sự chú ý.

Hắn còn chưa chọn được chỗ thì trong bóng tối đã có người hỏi: "Thi khôi này của ngươi bán không?"

Giọng nói này vang vọng trong bóng tối, không phân biệt được phương hướng.

"Bán." Triệu Phụ Vân dứt khoát đáp, rồi nhìn về phía bóng tối.

Một đạo nhân gầy gò từ trong bóng tối đi ra. Trong tay gã cầm một lá cờ đen, trên cờ đen bao phủ hắc khí nồng đậm. Gã như một bộ xương khô, đưa ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm Ngân Giáp thi khôi: "Bán thế nào?"

"Ngươi có Thái Bạch tinh kim không?" Triệu Phụ Vân hỏi.

Đối phương im lặng một chút, rồi lắc đầu.

"Vậy ngươi có Thiên Ti thạch không?" Triệu Phụ Vân lại hỏi. Đây là một loại bảo tài có thể dung hợp nhiều loại vật liệu lại, hơn nữa còn có thể khiến pháp bảo trở nên dẻo dai hơn.

Người gầy gò lắc đầu, thầm nghĩ: "Thứ đó quý giá như vậy, sao ta có được."

"Vậy ngươi có Huyễn Trần sa không?" Triệu Phụ Vân lại hỏi. Thứ này có thể khiến pháp khí tạo ra ảo ảnh trong mắt người khác, khiến người ta nhất thời không nhìn rõ, nếu người khu ngự có thể khiến pháp khí phân hóa thành hư ảnh thì càng khiến uy lực của pháp khí tăng lên gấp bội.

Đối phương buồn bực nói: "Không có."

Trong lòng gã nghi ngờ Triệu Phụ Vân không thực sự muốn bán thi khôi.

"Vậy ngươi có gì? Ta không cần linh thạch." Triệu Phụ Vân trực tiếp hỏi.

Đối phương sờ soạng túi trữ vật của mình, gã phát hiện mình không có thứ gì tốt đủ để đổi lấy Ngân Giáp thi khôi khiến gã thèm nhỏ dãi này.

"Nếu không có gì trao đổi thì xin đừng làm phiền." Triệu Phụ Vân lạnh lùng nói.

Hắn cố tình biểu hiện ra tính cách khác với bản thân.

Sau đó hắn dắt Ngân Giáp thi khôi đi lên sườn núi. Mấy thứ người không ra người, quỷ không ra quỷ trên sườn núi vẫn luôn nhìn hắn.

Đây là lần đầu tiên Triệu Phụ Vân tiếp xúc với quỷ thị, hắn vẫn luôn nghe nói nhân gian có yêu ma nhưng vì hắn vẫn luôn như cưỡi ngựa xem hoa mà đi, như cá bơi trên mặt nước, vẫn một mực chưa tiếp xúc với chỗ bùn lầy sâu bên dưới.