Mắt gã nhìn thấy ngọn lửa ngút trời đang cuồn cuộn ập xuống.
Tay gã nắm lấy Vô Diện nhân ngẫu, chạy như bay trong bóng tối, thân hình như ảo ảnh lướt trong gió, muốn thoát khỏi ánh lửa chiếu tới.
Đồng thời gã nâng Vô Diện nhân ngẫu lên, hai mắt nhìn đối diện vào nó. Tuy rằng hai mắt gã bỏng rát như bị thiêu đốt, trong mắt như có lửa bốc cháy nhưng gã vẫn cố chịu đựng đau đớn mà nhìn chằm chằm vào Vô Diện nhân ngẫu.
"Mắt của ta là mắt của ngươi, mắt của ta là mắt của ngươi, mắt của ta là mắt của ngươi..."
Sau khi lặp đi lặp lại câu nói như chú ngữ này, Vô Diện nhân ngẫu như mọc ra một đôi mắt, con ngươi của đôi mắt đó tỏa ra ánh lửa.
Mà ánh mắt của Nhạc Bảo Chương đã nhắm lại, có lẽ ánh mắt của gã đã chuyển qua cho Vô Diện nhân ngẫu rồi, đương nhiên ngọn lửa đang cháy trong mắt gã cũng được chuyển dời.
Đôi mắt của Vô Diện nhân ngẫu đã nhanh chóng cháy bị ngọn lửa trong đó thiêu cháy thành tro bụi, ở vị trí hai mắt Vô Diện nhân ngẫu chỉ còn sót lại dấu vết than cháy đen kịt. Chỉ là không rõ Vô Diện nhân ngẫu này được làm bằng chất liệu gì mà ngọn lửa kia không thể thiêu hủy nó được, chỉ để lại những vết cháy đen kịt trên đó.
Nhạc Bảo Chương vẫn nhắm chặt mắt, gã cũng không nhìn thấy gì nữa, chỉ có thể quay về chữa trị thật tốt.
Chẳng qua gã vẫn cảm giác được ánh lửa phía sau lưng bốc cháy dữ dội, sóng lửa cuồn cuộn ập đến. Mắt gã không nhìn thấy nhưng vẫn cảm pháp ý Phần Thiêu mãnh liệt mà đến, ánh lửa vô biên như chiếu thẳng vào trong lòng của gã. Cả người gã mơ hồ đi, chỉ cần gã có thể đi vào bóng tối là có thể nhanh chóng ẩn thân, sau đó chạy trốn trong bóng tối như cá vào trong nước.
Nhưng phía sau y là ánh lửa chiếu rọi, xung quanh căn bản không có bóng tối.
Mà lúc này ánh lửa sau lưng càng thêm mãnh liệt, gã chỉ có thể xoay người, ném Vô Diện nhân ngẫu trong tay lên không trung. Vô Diện nhân ngẫu rơi xuống trước mặt gã, biến thành một người lớn chắn lấy ngọn lửa. Gã đồng thời lại móc thêm hai nhân ngẫu từ trong túi bảo nang bên hông ra.
Hai nhân ngẫu này là một nam một nữ, tay cầm tiểu kiếm. Sau khi được ném ra, chúng theo gió mà biến lớn lên, hóa thành một nam một nữ xông về phía Triệu Phụ Vân, song kiếm trong tay kéo lê ra quỹ đạo huyền diệu.
Hiển nhiên chúng muốn ngăn cản Triệu Phụ Vân lại. Mà chính gã thì đứng trong cái bóng của Vô Diện nhân ngẫu.
Thân hình gã nhanh chóng biến mất, trong lòng có chút nôn nóng nhưng gã cần có thời gian để ẩn mình trong bóng tối, sau đó mới có thể bỏ chạy.
Ánh lửa xuyên qua song kiếm đang ngăn cản, Vô Diện nhân ngẫu quay đầu lại nhìn về phía Triệu Phụ Vân như có thể bắt được chủ ý chí của Triệu Phụ Vân trong sóng lửa.
Trong tích tắc này, Triệu Phụ Vân lại cảm thấy cơ thể mình cứng ngắc như thể sắp biến thành người rối, bản thân sắp hợp làm một thể với đối phương. Cho nên hắn không thể không hiện thân, xuất hiện bên cạnh người rối, kiếm chỉ như bạt đao từ bên hông rút ra, phá vỡ cả tấm màn huyễn ảo khó hiểu ngăn cách giữa hư không kia.
Lúc này, hai nhân ngẫu cầm kiếm vốn bị hắn xuyên qua đã quay người lại, đâm một kiếm về phía hắn, song kiếm hợp bích, là một bộ kiếm pháp tinh diệu.
Bước chân Triệu Phụ Vân thay đổi, ánh lửa bắt đầu bốc lên, đột nhiên xuất hiện bên phải Vô Diện nhân ngẫu, không chỉ tránh được hai người rối cầm kiếm đâm tới mà ngón tay hắn còn xẹt qua mi tâm của Vô Diện nhân ngẫu.
Cảm giác sắp bị biến thành người rối của Triệu Phụ Vân lập tức biến mất.
Luồng sáng yêu dị trên người Vô Diện nhân ngẫu bị phá vỡ, còn đang cuồn cuộn không ngừng nhưng trong khoảng thời gian ngắn lại không thể nào khép lại được.
Nhạc Bảo Chương rất kinh ngạc, bởi vì Triệu Phụ Vân đến quá nhanh.
Gã còn chưa kịp bỏ chạy, chỉ vừa ngẩng đầu lên đã thấy một bóng người trong ngọn lửa.
Bóng người đó giơ tay lên, người nọ khép hai ngón tay thành kiếm chỉ. Ngón tay điểm qua hư không, chỉ về phía mi tâm gã.
Trong lòng gã dâng lên cảm giác nguy hiểm vô biên, vốn định bỏ chạy nhưng không nghĩ tới lại thành thất bại thảm hại. Lúc này đối mặt với Triệu Phụ Vân ở khoảng cách gần như vậy, gã chỉ có thể thi triển ra pháp thuật bản mệnh của mình.
Ý niệm của gã vừa động, pháp ý Khu Thần Lộng Quỷ được kết thành trong phù lục lập tức bùng lên. Chỉ trong nháy mắt, tuy rằng gã đang nhắm mắt nhưng Triệu Phụ Vân lại như thấy một cặp vòng xoáy như cặp mắt, xuyên thấu qua mí mắt gã. Chỉ trong một tích tắc, trong lòng Triệu Phụ Vân chợt nảy sinh ra một cảm giác bất lực như không hề có chủ ý gì.
"Tránh ra."
Lời đối phương vừa ra, tâm tư của Triệu Phụ Vân chợt loạn đi, mơ hồ còn cảm thấy sợ hãi, thầm nghĩ phải nghe theo lời gã lập tức rời khỏi nơi này, cách xa gã ra.
Nhưng ngay lúc đó, trong lòng Triệu Phụ Vân lập tức xuất hiện một ngọn núi cao ngút, Thái Nhạc Trấn Thần pháp tự hiện lên, trấn trụ tâm linh của hắn. Một cơn sóng lớn ập đến nhưng không thể rung chuyển được thân tâm hắn.
Nhạc Bảo Chương thầm kinh hãi. Gã không biết trên người có Triệu Phụ Vân còn bao nhiêu đạo pháp nữa. Lại biết mình không cách nào làm gì được Triệu Phụ Vân, nên bay vút lên trời. Gã biết mình không thể mượn bóng tối để chạy trốn, mà lúc này dù là đêm tối nhưng xung quanh Triệu Phụ Vân lại là một vùng sáng bừng, pháp thuật thao túng bóng tối của gã căn bản không sử dụng được.
Gã vừa mới bay lên, đã có một vòng sáng màu đen đã bay lên, từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy gã vào bên trong rồi lập tức khóa lại.
Trong nháy mắt, gã rơi từ trên cao xuống.
Thân thể của gã bị khóa chặt lại.
"Ầm!"
Nhạc Bảo Chương té lăn trên đất, toàn thân đau đớn. Bên cạnh gã có ánh sáng lay động, một người từ trong ngọn lửa từ hư hóa thật, đôi giày đen của đối phương giẫm lên mặt đất bên cạnh mặt gã.
Triệu Phụ Vân ngồi xổm xuống, dùng đèn chiếu vào mặt gã.
Nhạc Bảo Chương chậm rãi mở mắt ra, Triệu Phụ Vân thấy mắt gã vẫn còn nhưng bên trong lại như bị lửa đốt bị thương, chỉ toàn một màu đen.
"Giết ta đi." Nhạc Bảo Chương biết mục đích đối phương bắt mình, gã không muốn tiết lộ lai lịch của mình nên chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ là gã vốn không nhìn thấy gì cả.
Triệu Phụ Vân ngồi xổm xuống: "Giết người, tại sao? Tại sao ngươi lại không muốn sống?"
Nhạc Bảo Chương không lên tiếng.
Lúc này, có hai nữ tu từ đầu hẻm đi tới, một trong hai người nói: "Triệu sư đệ, ta có pháp thuật có thể biết gã từ đâu đến."
Đó là giọng của Kim Linh.
Nhạc Bảo Chương đại khái nghe thấy vậy, bỗng nhiên hét lớn: "Giết ta!"
Theo tiếng hét của gã, khí tức trên người gã cực nhanh suy yếu đi, giống như miếng thịt tươi chỉ trong thời gian ngắn đã thối rữa ra, còn mọc cả nấm mốc.
Triệu Phụ Vân nhíu mày.
Hắn có thể nhìn ra đây là một loại thuật nguyền rủa vô cùng ác độc. Hẳn là người này đã để lại thần hồn hoặc máu thịt của mình ở một nơi nào đó, dùng thần hồn máu thịt của mình để thi triển nguyền rủa nên mới chết nhanh như vậy.
Kim Linh ngồi xổm xuống, nhìn một chút, nói: "Đây là Bại Huyết Hủ Hồn trớ chú thuật, là một loại thuật nguyền rủa dùng để khống chế thuộc hạ rất thịnh hành vào thời đại loạn thần. Lúc đó, thần linh các nơi đều dùng loại trớ chú thuật này để khống chế tu sĩ dưới trướng mình."
"Xem ra, gã thuộc về một tổ chức lớn." Triệu Phụ Vân nhìn về phía bóng tối xa xa, hắn chắc chắn có một người đang đứng đó, là kẻ vừa rồi đã chạy trốn mất đấy.
Lúc ở trong hẻm có hai người phối hợp hành động, người khiến cả con hẻm như biến thành cái rương, khiến hắn cảm thấy ngột ngạt, ngẩng đầu lên không nhìn thấy gì ngoài một mảnh hắc ám thâm trầm, hẳn là pháp thuật của đối phương.
Triệu Phụ Vân nhặt Vô Diện nhân ngẫu và hai người rối cầm kiếm bị Nhạc Bảo Chương đánh rơi lên, lại tháo túi trữ vật trên người Nhạc Bảo Chương xuống. Bây giờ hắn đang muốn thu thập bảo tài để luyện khí cho nên sẽ không bỏ qua những thứ này.
Sau khi nhặt xong, hắn nhìn về phía bóng tối xa xa, ánh mắt dò xét ở đó vẫn chưa biến mất.
"Các ngươi tốt nhất nên tranh thủ rời khỏi đây ngay bây giờ, đừng lộ diện nữa, cẩn thận bị người của tổ chức này trả thù. Ngày thường cũng phải chú ý che giấu dung mạo."
"Chúng ta sẽ cẩn thận..." Hoàng Anh định gọi "Triệu sư đệ", nhưng Triệu Phụ Vân đã là Tử Phủ, trong giới tu hành có truyền thống tôn trọng người tu vi cao hơn, thế nhưng tuổi tác của bọn họ đều lớn hơn Triệu Phụ Vân, cũng vào Thượng viện sớm hơn hắn nên nhất thời không biết nên xưng hô như thế nào.
Lén lút gọi "Triệu sư đệ" cũng được, nhưng trước mặt lại không nói nên lời.
"Hoàng sư tỷ, Kim Linh sư tỷ, vậy chúng ta tạm biệt, chúc hai người sớm ngày khai phủ thành công. Ta đi xem thử kẽ đang lởn vởn không rời kia có phải là đang đợi ta không."
Triệu Phụ Vân vừa dứt lời, trên người hắn đột nhiên bốc cháy, như mọc ra đôi cánh, hóa thành thần điểu bay lên trời, lao về phía bóng tối xa xa. Ánh lửa kia bay lên trời, vẽ một đường vòng cung rồi rơi xuống một vùng hắc ám.
Mảnh hắc ám đó tán loạn, nơi đó đã không người, chỉ còn lại một dấu chân.
Triệu Phụ Vân quay đầu lại, nơi đây có thể nhìn thấy con hẻm đó từ xa.
Mà bây giờ trong hẻm chỉ còn lại một thi thể, Hoàng Anh và Kim Linh đều đã rời đi.
"Người này đứng đây nhìn lâu như vậy mà không chịu rời đi, xem ra là không cam lòng rồi."