Nhất Khí Triều Dương

Chương 230: Tha hương gặp đồng môn



Triệu Phụ Vân đi khắp nơi trên, chỉ có vài người biết hắn đã đến rồi lại đi.

Có người đến ồn ào, đi ồn ào; cũng có người đến yên ắng, đi yên ắng.

Triệu Phụ Vân không truy cầu chuyện vạn chúng chú mục, hắn không biết nhiều năm sau có ai sẽ kể cho con cháu mình nghe về một người như vậy hay không.

Có một người đột nhiên xuất hiện, rồi lại biến mất, cũng chưa gặp lại nữa.

Triệu Phụ Vân không đi thẳng đến Lạc Đô mà đi vào từng phường thị, tìm kiếm Thái Bạch tinh kim. Nhưng hắn không tìm thấy, thỉnh thoảng có một hai khối nhưng lại quá ít lại còn quá đắt.

Liên tiếp hai phường thị đều có bán Thái Bạch tinh kim giá cả quá cao, hắn không mua nổi, khiến hắn không khỏi nghĩ chẳng trách có một số người chỉ thích làm đạo phỉ, trực tiếp chém giết những phường thị này. Hơn nữa Thái Bạch tinh kim chỉ là vật liệu chính mà hắn muốn dung luyện cùng Nguyên Từ, bên cạnh đó còn một số tài liệu khác, tuy ít nhưng cũng tinh quý không kém.

Ở đây có một cửa hàng đấu giá, còn có vài tiệm phù chú, hắn định lấy phù lục Thái Hư Hỏa Kiếp phù của mình ra bán đấu giá nhưng giám bảo sư của cửa tiệm chỉ nhìn thoáng qua, rồi vừa cười vừa đẩy trả lại.

"Thứ lỗi, phòng đấu giá Tài Vận Vượng chúng ta không nhận phù chú không rõ lai lịch." Tuy rằng giám bảo sư tươi cười nói chuyện nhưng Triệu Phụ Vân có thể cảm nhận được ghét bỏ trong đáy mắt y.

"Phù lục này không phải là phù lục bình thường, ngươi xem kỹ lại đi." Triệu Phụ Vân đẩy lá phù về phía trước, bởi vì trong phòng đấu giá này có một loại bảo tài mà hắn cần để luyện khí, có thể dung hợp hoàn mỹ Thái Bạch tinh kim vói Nguyên Từ. Chẳng qua giá cả hơi đắt, hắn định bán phù lục Thái Hư Hỏa Kiếp phù của mình để gom đủ linh thạch. Theo hắn thấy, Thái Hư Hỏa Kiếp phù không phải là phù lục bình thường, không chỉ có thể sử dụng mà còn giúp người ta cảm ngộ "Hỏa kiếp", không ngờ đối phương chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua đã đẩy trả lại.

"Phòng đấu giá chúng ta không có nhu cầu về phù lục, trừ phi phù lục của ngươi là phù bảo do tu sĩ Kim Đan chế tạo."

Người này rõ ràng là chướng mắt phù lục của Triệu Phụ Vân, hắn chỉ có thể cất phù lục của mình đi.

Lúc cất phù lục, hắn cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình, là một loại cảm giác dò xét, hắn lập tức nhìn theo ánh mắt đó thì thấy một nữ tu đang đứng đón khách phía bên kia.

Nữ tu này trông có vóc dáng không cao, khí tức trên người chỉ là tu vi Huyền Quang. Triệu Phụ Vân nhìn sang, nàng ta lập tức quay đầu đi chỗ khác.

Người đón khách thông thường gặp mặt người xa lạ, thường sẽ không quay đầu mà nên mỉm cười mới đúng.

Lúc đối phương quay đầu đi, Triệu Phụ Vân nhìn bóng lưng nàng ta, lại cảm thấy quen thuộc.

Là ai?

Mấy cái tên nữ giới mà hắn quen biết nhanh chóng lướt qua trong đầu, rồi lúc này đối phương lại quay đầu nhìn hắn một cái. Chỉ một cái liếc mắt này, Triệu Phụ Vân đã nhận ra ánh mắt của nàng ta, nàng ta nhanh chóng nhìn sang chỗ khác như không có chuyện gì xảy ra.

Là Hoàng Anh, sư tỷ phụ trách phân phối động phủ và đạo tràng ở Thượng viện, tự xưng là Hỏa Linh, thành viên của Liên Hoa pháp hội trên núi Thiên Đô.

Sao nàng ta lại ở đây?

Hắn nhớ Hoàng Anh sư tỷ này là tu sĩ Trúc Cơ của núi Thiên Đô, sao lại cải trang thành người đón khách ở phòng đấu giá này?

Đây không phải là hành vi bình thường, hành vi bất thường nhất định có mục đích bất thường?

Triệu Phụ Vân đột nhiên không muốn đi nữa.

Hắn vốn thấy giám bảo sư này không chịu nhìn hàng, mà hắn cũng không định mua thứ gì nên chuẩn bị rời đi đấy. Khi đã quyết định không rời đi, hắn bèn đến ở lại khách sạn bên cạnh.

Tối hôm đó, Hoàng Anh trở về chỗ ở của mình, sau khi thắp đèn lên, ở một góc tối trong phòng lại có một người xuất hiện, nàng ta từ bóng tối nổi lên.

"Sư tỷ, ta nhìn thấy Phụ Vân sư đệ ." Hoàng Anh lập tức nói.

Người bước ra từ bóng tối không ai khác chính là Kim Linh.

"Sao hắn lại xuất hiện ở đây?" Kim Linh hơi nhíu mày hỏi.

"Ta không biết, nhưng ta thấy hình như hắn đến đây để bán một đạo phù lục." Hoàng Anh nói.

"Vậy hắn nên đến tiệm phù lục." Kim Linh nói: "Hắn tu vi gì?"

"Không nhìn ra, cảm giác như là Trúc Cơ." Hoàng Anh nói.

"Hắn có nhận ra ngươi không?" Kim Linh hỏi.

"Ta cảm thấy hắn nhận ra rồi." Hoàng Anh nói.

"Tức là hắn nhận ra ngươi rồi nhưng lại không vạch trần." Kim Linh nói.

"Đúng vậy." Hoàng Anh nói.

"Triệu sư đệ không phải là người lỗ mãng." Kim Linh nói: "Hành động sắp bắt đầu rồi, ta muốn liên lạc với trong núi, nhờ trong núi phái người đến tiếp ứng chúng ta."

"Không biết có kịp không, nghe nói trong núi có rất nhiều người đã đến kinh thành, còn có rất nhiều người phân tán khắp nơi, lại còn phải canh giữ sơn môn, đề phòng có người có ý đồ dòm ngó." Hoàng Anh nói: "Ta thật sự không hiểu tại sao trong núi lại quyết định như vậy, chúng ta nên tập trung lực lượng, đánh trọng thương hết những kẻ dám dòm ngó núi Thiên Đô chúng ta, để bọn họ không bao giờ dám dòm ngó nữa."

"Muốn đánh cho kẻ địch trọng thương thì trước tiên phải tìm được kẻ địch đã. Người thực sự quyết định thắng thua là tu sĩ Kim Đan, mấy người chúng ta căn bản là vô dụng. Hơn nữa chẳng phải chúng ta đang điều tra sao? Cách làm của sơn môn là xé chẵn ra lẻ, chia thành tốp nhỏ, để chúng ta phân tán khắp nơi, mỗi người một nhiệm vụ, còn mấy vị Kim Đan sư huynh trên núi chính là ngọn lửa trong bóng tối, chỉ cần bọn họ còn ở đó thì những người phân tán khắp nơi như chúng ta sẽ vĩnh viễn có chỗ về."

"Đúng vậy, chỉ cần muốn quay về, cho dù phía trước có mịt mờ đến đâu, quay đầu nhìn lại vẫn thấy sơn môn luôn ở đó, bất cứ lúc nào cũng có thể quay về." Hoàng Anh nói.

"Mã sư huynh từng nói, kẻ địch của chúng ta không phải là một tổ chức đặc biệt mà là một liên minh rời rạc nhưng lại rất bí ẩn." Kim Linh nói: "Cách làm của núi Thiên Đô chúng ta đã động chạm đến lợi ích của rất nhiều thế gia và môn phái."

"Chúng ta cũng ở đây một thời gian rồi, ngươi cũng thấy đấy, kỳ thực các thế gia ở đây đều lập viện tu đạo, chỉ là những người tiến vào viện đều phải ký kết một phần khế ước. Sau khi bộc lộ thiên phú tu hành sẽ được thế gia địa phương chiêu dụ, xác định gia nhập thế gia nào đó còn phải ký thêm khế ước trung thành."

"Còn Đạo Tử viện do núi Thiên Đô chúng ta và triều đình Đại Chu cùng thành lập thì không cần, chỉ cần có thiên phú, phù hợp với một số điều kiện khác là có thể vào Đạo Tử viện tu luyện. Điều này đã làm lung lay căn cơ thống trị của các thế gia địa phương. Tuy ta không biết tại sao trên núi lại muốn làm như vậy, nhưng đã làm như vậy thì nhất định có lý do."

Lời của Kim Linh vang vọng trong ánh sáng và bóng tối của ngọn đèn. Hoàng Anh biết những điều này, nàng ta đương nhiên có thể cảm nhận được thân phận tán tu gần như không được sống yên ổn ở bất cứ nơi nào, trừ khi ẩn náu trong những ngọn núi cằn cỗi hoặc làm công cho các thế gia.

Còn làm những công việc buôn bán không cần vốn nữa.

Hơn nữa, sau khi làm tán tu một thời gian, nàng hiểu rất rõ tại sao rất nhiều tán tu thích làm những việc buôn bán không cần vốn, vì thật sự quá khó sống. Ví dụ như ngươi tự mình khai khẩn một mảnh linh điền trên núi để trồng trọt, không bao lâu sau có thể sẽ bị triều đình hoặc thế gia địa phương dẫn người đến thu thuế, hơn nữa mức thuế còn rất nặng, sau khi trừ thuế thu hoạch cơ bản không còn bao nhiêu.

Nếu không nộp thuế sẽ bị coi là đạo tặc mà tiêu diệt.

Nàng biết rõ, mỗi nơi trên triều đình đều có quan hệ mật thiết thiên ti vạn lũ với thế gia, môn phái địa phương. Nhìn qua có vẻ là vì triều đình nhưng thực chất mọi việc bọn họ làm đều bị lợi ích chi phối. Mệnh lệnh của triều đình có lợi thì bọn họ sẽ tuân theo, nếu bất lợi cho bọn họ thì chấp hành qua loa hoặc gặp phải đủ loại cản trở.

"Sau lưng phòng đấu giá Tài Vận Vượng là ba đại thế gia bản địa, rất nhiều thứ trong đó đều là do bọn họ cướp được. Hơn nữa, Đạo Tử viện của chúng ta một mực không thể xây được là do bọn họ giở trò quỷ sau lưng, còn giết người của núi Thiên Đô chúng ta, hừ, đúng là lũ chết tiệt."

"Cho nên chúng ta đến đây là để cho bọn họ nếm thử thủ đoạn của núi Thiên Đô chúng ta." Kim Linh lạnh lùng nói, so với lúc còn ở trên núi Thiên Đô thì trên người nàng ta có thêm một tầng sát khí và lãnh khốc.

...

Triệu Phụ Vân đang ở trong khách sạn, chợt bị tiếng gõ cửa đánh thức. Có người đến kiểm tra thân phận của hắn, đối phương nói mình là Tuần Sát viên bản địa, có quyền dò hỏi người ngoài. Triệu Phụ Vân nói mình là tín đồ của Xích Viêm thần giáo, đối phương đánh giá hắn một lượt. Triệu Phụ Vân phải hiển lộ khí tức Thần Hỏa trên người, đối phương mới rời đi.

Nhưng không bao lâu sau, lại có người gõ cửa.

Lần này lại giống như người của bang phái nào đó, trực tiếp hỏi Triệu Phụ Vân có phù lục muốn bán không.

Triệu Phụ Vân mỉm cười, nói mình không có phù lục muốn bán. Nhưng đối phương lại đột nhiên đổi sắc mặt, bắt đầu uy hiếp Triệu Phụ Vân.

"Phù lục của ngươi có lai lịch bất chính? Mấy ngày trước chưởng quầy của chúng ta nói bị mất một lô phù lục, có phải là ngươi trộm không?"

Triệu Phụ Vân lập tức hiểu ra, những người này chắc chắn là người của phòng đấu giá, cho dù không phải thì cũng có quan hệ. Hóa ra không phải phòng đấu giá không biết hàng mà là không muốn bỏ tiền ra mua, hoặc là không muốn bỏ ra quá nhiều linh thạch để mua. Hơn nữa bọn họ lại ngang ngược không kiêng nể gì cả, lý do cũng hoang đường đến buồn cười nhưng bọn họ lại dám nói như vậy, có thể thấy bọn họ ở chỗ này là một tay che trời, không sợ gì cả.

"Các ngươi muốn mua phù lục của ta với giá bao nhiêu?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Ngươi lấy ra xem trước đã, chúng ta phải xem đáng giá bao nhiêu linh thạch." Tên cầm đầu nói.

Triệu Phụ Vân nhìn đối phương. Hắn cảm nhận rõ ràng tu vi đối phương là tu sĩ Trúc Cơ, nhưng pháp vận trên người đậm đặc, âm trầm túc sát. Hẳn là Trúc Cơ dựa vào chân sát Âm tính đấy. Có lẽ trên người gã còn có một kiện pháp khí rất tương hợp với công pháp gã tu hành, bởi vì Triệu Phụ Vân còn cảm nhận được thêm một luồng sát khí sắc bén.

Nhân vật như vậy hiển nhiên là một người nổi bật trong Trúc Cơ, hơn nữa hai người đi theo sau gã cũng là Trúc Cơ nhưng pháp vận trên người bọn họ lại không mãnh liệt bao nhiêu. Có thể là do mới Trúc Cơ không lâu, hoặc là sau khi Trúc Cơ không lĩnh ngộ được pháp ý. Dù là vậy, bọn họ có pháp khí trong tay, làm trợ thủ cho người cầm đầu thì cũng tính là một phiền toái đối với tu sĩ Trúc Cơ.

"Nếu các ngươi muốn mua thì cứ ra giá, dù sao ta cũng định bán." Triệu Phụ Vân nói.

Hắn như thể đang xuống nước, lấy một cái hộp nhỏ từ trong ngực ra.