Nhất Khí Triều Dương

Chương 231: Thần linh dẫn Hỏa kiếp



Trong hộp đựng phù lục Thái Hư Hỏa Kiếp phù của hắn.

Hắn mở hộp ra, khí tức của phù lục bên trong hiện ra nhưng không mãnh liệt lắm. Vì lá phù được gấp lại nên bọn họ không nhìn thấy, đưa tay muốn lấy nhưng Triệu Phụ Vân lại lập tức thu tay lại, tự mình mở ra.

Một lá phù lục phức tạp và thần bí hiện ra trước mặt bọn họ.

Hạ Minh có thể chắc chắn mình chưa từng thấy một đạo phù lục thế này bao giờ, gã cũng có thể cảm nhận rõ ràng pháp ý cường đại bị giam cấm trong lá phù này. Hơn nữa không chỉ là một loại mà là nhiều loại pháp ý quấn lấy nhau, hình thành nên một lá phù lục thần bí. Gã cảm thấy nguy hiểm nồng đậm, mơ hồ cảm thấy tim đập nhanh hơn.

Đây là dấu hiệu của nguy hiểm.

"Ngươi, lá phù này, ngươi lấy ở đâu ra?" Hạ Minh hỏi, yết hầu hơi khô ráp.

Gã cảm thấy Hỏa ý trên người Triệu Phụ Vân trước mặt khá đậm nhưng hẳn không nên có lá phù này. Gã đột nhiên thấy mình hơi liều lĩnh, lỗ mãng khi đến đây. Đã có phù lục cường đại như vậy, nếu đối phương là người không chịu khuất phục, muốn liều mạng với mình thì cũng rất phiền phức.

"Lá phù này ta lấy được từ trong một động phủ, các ngươi ra giá bao nhiêu?" Triệu Phụ Vân hỏi.

Nghe Triệu Phụ Vân hỏi, Hạ Minh liếm liếm môi khô, nói: "Chúng ta có thể trả hai mươi linh thạch."

Triệu Phụ Vân lập tức cất lá phù đi: "Một đạo phù lục dùng một lần là hết, vốn không đáng giá bao nhiêu linh thạch. Nhưng đạo phù lục này lại có thể giúp ngươi lĩnh ngộ pháp ý, có câu nói, đạo cơ dễ tìm, nhất pháp khó cầu. Hai mươi linh thạch quá ít."

Hạ Minh có chút kinh hãi trước sự đáng sợ của phù lục này, thầm nghĩ khó trách Tài Vận Vượng bên kia lại nằng nặc muốn có bằng được.

"Người từ nơi khác đến, chúng ta nhận được tin tiệm phù lục Hà thị bị mất một lô hàng hóa, trong đó có mấy loại phù lục đặc thù, có một loại rất giống với lá phù này của ngươi." Hạ Minh nói xong, nhìn chằm chằm Triệu Phụ Vân.

Sắc mặt Triệu Phụ Vân thay đổi, nhìn người trước mặt. Hạ Minh cảm thấy áp lực, hai người phía sau càng không chịu nổi. Nhưng lúc này Triệu Phụ Vân lại đột nhiên nở nụ cười, nói: "Gặp nhau chính là có duyên, tiệm phù lục Hà thị bị tổn thất lớn như vậy, xem như ta quyên tặng tấm phù lục này của ta đi, đưa cho tiệm phù lục Hà thị thì thế nào?"

Người trước mặt này đột nhiên đổi thái độ nhanh như vậy khiến Hạ Minh không quá tin tưởng cho lắm. Nhưng nhìn Triệu Phụ Vân đưa cái hộp tới, gã không khỏi bán tín bán nghi nhận lấy, rồi phát hiện Triệu Phụ Vân thực sự đưa cho mình, gã không khỏi cười nói: "Vị bằng hữu này thật là người lương thiện, ta nhất định phải kết giao bằng hữu với ngươi, về sau có chuyện gì cứ việc tìm ta, ta nhất định sẽ hết sức giúp đỡ."

Nói xong, gã chậm rãi lùi lại, chắp tay rồi rời đi.

Triệu Phụ Vân nhìn theo bóng lưng gã rời đi trong mắt đầy lãnh ý.

Từ khi Phùng Hoằng Sư mượn "Hỏa Kiếp" trong thế giới tâm linh của hắn, hắn lập tức ngộ ra cách sử dụng Hỏa Kiếp này.

Vốn dĩ Hỏa kiếp ở trong lòng hắn nhưng chỉ có thể vẽ ra phù lục, sử dụng không quá tiện lợi. Cảm giác rõ ràng là đồ trong túi mình nhưng lại như không cách nào móc ra đánh người được, hiện tại thì hắn đã có thể rồi. Hơn nữa hắn có thể khống chế phù lục Thái Hư Hỏa Kiếp phù một cách đặc biệt như một kiện pháp bảo ở bên ngoài, chỉ cần một ý niệm là có thể dẫn động được.

Trong mắt hắn thì động đến phù lục Thái Hư Hỏa Kiếp phù của hắn chính là tự bước một chân vào Hỏa Kiếp rồi.

Hắn không khỏi nghĩ đến năng lực dẫn động Hỏa Kiếp của Phùng Hoằng Sư, thiêu đốt kẻ địch trong sâu xa. Hỏa kiếp cường đại thiêu đốt tới kẻ địch không biết đang ở nơi nào, càng thấy được sự thần diệu của Phùng Hoằng Sư. Hắn hy vọng có một ngày mình cũng làm được như vậy.

Khi kẻ địch chưa thấy mình thì mình đã biết đối phương ở đâu, giết địch trong vô hình, khiến kẻ địch không kịp đề phòng.

Hắn đóng cửa phòng lại, ngồi trên giường nhập định tu luyện, trong lúc nhập định, hắn đột nhiên há miệng phun ra một ngọn viêm hỏa xuống bàn, hóa thành một ngọn đèn.

Chính là Xích Viêm thần đăng.

Dưới ánh nhìn chăm chú của Triệu Phụ Vân, một con chim nhỏ màu vàng kim xuất hiện trong ngọn lửa trên thần đăng. Lúc hắn ngưng mắt lại, con chim đã vỗ cánh muốn bay, mà hai mắt Triệu Phụ Vân cũng như bốc cháy lên.

Thần Linh Động Kiến thuật.

Triệu Phụ Vân thi triển một pháp thuật đã học qua nhưng chưa từng sử dụng. Mượn danh nghĩa thần linh nhìn rõ nơi mình muốn thấy.

Ngọn đèn trên bàn đột nhiên trở nên mờ ảo, mông lung, tim đèn đột nhiên đổi màu như mở ra một con mắt nhỏ màu vàng kim, nhìn chăm chú lên vào nơi hư không xa xăm.

Ở đầu kia của phường thị, có hai người đang ngồi trong một căn phòng, một người là giám bảo sư của phòng đấu giá Tài Vận Vượng, người còn lại là kẻ đã lấy đi phù lục Thái Hư Hỏa Kiếp phù từ chỗ Triệu Phụ Vân.

Bên cạnh bọn họ có một ngọn đèn, ngọn đèn bỗng nhiên lay động như thể do dầu đèn mà trở nên bập bùng, nhưng hai người bên cạnh không để ý.

Hùng Phác nóng lòng mở chiếc hộp trước mặt ra, lấy phù lục bên trong ra cẩn thận quan sát: "Quả nhiên là đồ tốt, lúc đó ta vừa nhìn đã thấy đây tuyệt đối là một lá phù lục chứa đựng pháp ý đậm đặc, hơn nữa còn là loại ta chưa từng thấy bao giờ."

"Lúc hắn giao phù lục ra có biểu hiện thế nào?" Hùng Phác hỏi.

"Ban đầu còn muốn linh thạch, không chịu đưa, sau đó ta báo ra tên tiệm phù lục Hà thị, hắn bèn nói tặng cho ta." Hạ Minh cười đáp.

"Xem ra hắn cũng biết được danh tiếng của Hà gia quận Hoài Hà đấy, dám không đưa, ngày mai lại có thêm một cái xác chết trôi sông." Hùng Phác vừa cười vừa nói.

"Đương nhiên, một tu sĩ Trúc Cơ có năng lực đến mấy cũng không thể quẫy lên sóng gió gì ở quận Hoài Hà chúng ta được." Hạ Minh cười nói.

"Ha ha, cho dù là rồng đến chỗ chúng ta đây cũng phải để lại mấy miếng vảy." Hùng Phác vuốt ve lá phù trên tay, đắc ý nói.

Hạ Minh nhìn nhìn phù lục, lại nhìn Hùng Phác. Tuy rằng gã cũng biết đây là lá phù có thể giúp người ta lĩnh ngộ pháp ý, nhưng lại vô dụng với chính gã. Bởi chân sát mà gã dùng để Trúc Cơ hoàn toàn trái ngược với khí tức trên lá phù này, nếu lĩnh ngộ thứ này không chừng còn làm hỏng đạo cơ của mình. Cho nên gã chỉ muốn đổi thành linh thạch, chia cho mình một phần là đủ rồi.

"Vậy đi, đạo phù lục này, coi như..."

Y còn chưa nói xong đã đột nhiên cảm thấy lá phù trên tay như phát sáng dưới ánh đèn, tỏa ra quang diễm màu vàng kim. Hơn nữa y còn cảm thấy nóng rực, trong lòng không khỏi cả kinh, vội vàng ném tấm phù lục đem trong tay ra ngoài. Thế nhưng dù có vung đi ra thì phù lục kia cũng không bị ném ra được, lá phù như dính chặt trên tay y.

Chỉ là y vừa vung tay ra, một ngọn lửa văng ra rơi thẳng xuống người Hạ Minh.

Trên mặt Hạ Minh đã lộ vẻ kinh hãi, ngọn lửa yên ắng bỗng nhiên bùng cháy này khiến gã cảm thấy cực độ nguy hiểm. Pháp quang âm trầm trên người gã bùng lên, chỉ là ngay khi ngọn lửa đó vừa tiếp xúc với pháp quang đã lập tức dính chặt vào ý thức của gã, như sợi bông dính tia lửa, chỉ trong nháy mắt đã tràn từ ngoài vào trong, vọt vào trong lòng gã.

Gã đứng bật dậy, pháp quang trên người nhanh chóng ảm đạm đi. Gã nhìn thấy Hùng Phác trước mặt, phát hiện trong mắt Hùng Phác đã có ngọn lửa bốc cháy, sau đó cũng chỉ thấy ngọn lửa cháy hừng hực trong đôi mắt y. Tiếp đó, cả người gã cứng đờ ngã xuống đất, máu thịt trên người nhanh chóng khô héo trong ngọn lửa, chỉ còn lại một bộ xương khô. Hùng Bách cũng vậy, chỉ là y vẫn đang ngồi trên ghế.

Ngọn đèn trên bàn tỏa ánh sáng mờ ảo nhanh chóng ảm đạm đi, rồi sau đó lại khôi phục như bình thường.

...

Ánh lửa trong mắt Triệu Phụ Vân ảm đạm đi, hắn há miệng hít vào, thần đăng hóa thành một luồng lửa chui vào miệng hắn.

Phù lục Thái Hư Hỏa Kiếp phù đưa cho đối phương vừa hay có thể kiểm chứng sự kết hợp giữa mấy môn pháp thuật của hắn.

Trong lòng cảm thấy khá thỏa mãn.

Hắn đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, bên ngoài là một tiểu viện, không biết từ lúc nào đã có mưa rơi tí tách.

Hắn đóng cửa sổ lại, ngồi trên giường, bắt đầu nhập định tu luyện. Nhưng không bao lâu sau, hắn nghe thấy tiếng gọi từ sâu thẳm tâm linh, cẩn thận cảm nhận thì nghe được tiếng gọi càng lúc càng lớn, càng lúc càng rõ ràng, là giọng của Mã Tam Hộ.

"Triệu sư đệ, ngươi...đang ở quận Hoài Hà sao?" Mã Tam Hộ hỏi.

"Đúng vậy, Mã sư huynh." Triệu Phụ Vân nói.

"Gần đây, Kim Tố Dung sẽ tiến hành trừng phạt những kẻ đã gây tổn thương đệ tử núi Thiên Đô chúng ta ở quận Hoài Hà, ngươi đến đó viện trợ một chút." Sau khi Mã Tam Hộ nói xong, Triệu Phụ Vân lập tức nghĩ "Kim Tố Dung" này có lẽ là Kim Linh.

Tiếp đó, Mã Tam Hộ nói cho Triệu Phụ Vân một địa điểm gặp mặt.

Khi giọng nói của Mã Tam Hộ tản đi, Triệu Phụ Vân mở mắt ra.

Hắn đứng dậy khỏi giường. Hắn không biết ai ở đây đã gây tổn thương đệ tử núi Thiên Đô nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủi ở đây, hắn đã cảm thấy phong khí ở đây không tốt lắm.