"Phùng Hoằng Sư? Phùng Hoằng Sư xem mệnh số, chẳng lẽ đã có thể thay đổi nhân mạng sao?"
"Không biết, nhưng Thu Mộng Nguyên chết rồi, bị lửa thiêu chết, ngọn lửa kia rất đặc biệt..."
"Trước mắt đừng manh động, xem tình hình thế nào đã."
"Nhất định phải điều tra, nhưng phải chú ý, đừng để bị Phùng Hoằng Sư đưa vào Tinh Cung mệnh bàn của y, nếu không sẽ khó mà thoát thân."
...
Triệu Phụ Vân đến một nơi.
Nam Lăng, huyện Vụ Trạch.
Hắn biết sau khi mình rời đi, người đến đây là hai huynh muội Văn Bách và Văn Tầm.
Nơi này từng xảy ra đại chiến, cũng vì thế mà trong lòng hắn luôn canh cánh và bận tâm, nhưng đôi khi tu hành là vậy, nhớ nhung thì cứ nhớ nhung, cho dù là người thân thiết nhưng quay đầu lại cũng có khi đã là trăm năm.
Từ lần trước chia tay đến nay, hắn đã gần hai mươi năm không gặp ba người Văn Tầm, Văn Bách và Dương Liễu Thanh. Hắn không biết Văn Tầm và Văn Bách sống thế nào nên lần này xuống núi, hắn vừa hay đi xem một chuyến.
Hắn cưỡi mây trên trời, nhìn về phía nam chỉ thấy mây mù bao phủ. Có người nói đứng cao nhìn xa, nhưng khi ngươi đứng ở nơi mà ngươi từng cho là rất cao, ngươi sẽ phát hiện vẫn có mây mù che khuất tầm mắt ngươi. Đặc biệt là vùng Nam Lăng này, mây mù che kín trời, cả vùng đất đều bị mây mù che kín phía trên, ngay cả ánh mặt trời chiếu xuống cũng trở nên yếu ớt.
Triệu Phụ Vân không khỏi nghĩ ngợi, vùng Nam Lăng phía nam Đại Chu này mây mù dày đặc, che khuất cả bầu trời. Xa hơn về phía nam là nước Thiên Sơn, còn bên ngoài nữa là Nam Hoang Cực Dạ.
Phía tây là một mảnh sa mạc, xa hơn về phía tây là Vô Gian Quỷ Vực, vùng tây bắc có Yến Vân mười sáu nước, phía bắc là Tuyết Vực cực hàn, phía đông là biển cả mênh mông bát ngát.
Phía tây nam là vùng núi tuyết, nối liền với núi tuyết là núi Thiên Đô, một góc của núi Thiên Đô kéo dài đến tận Nam Hoang Cực Dạ.
Hắn không khỏi nghĩ, toàn bộ nước Đại Chu như bị vây khốn ở đây.
Đương nhiên, vẫn luôn có tu sĩ rời khỏi vùng đất này đi đến hải ngoại, đến những nơi xa xôi hơn về phía tây, cũng có người đến nước Thiên Sơn, đến Nam Hoang Cực Dạ xa xôi hơn về phía nam. Bọn họ đều đi mà không trở lại.
Dì cả Vân Ỷ Thanh của Triệu Phụ Vân thì đang lưu lạc ở những cấm địa bên ngoài kia.
Kỳ thật Triệu Phụ Vân cũng muốn, nhưng hắn biết mình chỉ là tu sĩ Tử Phủ, chưa đủ khả năng để xông pha ở những nơi đó.
Hắn lại nghĩ, năm xưa hoàng đế khai quốc Đại Chu có thể lập nên một quốc gia như vậy ở vùng đất này, cho người dân có chỗ an thân quả đúng là rất lợi hại.
Triệu Phụ Vân hạ thấp độ cao, bởi vì nếu xông vào tầng mây dày đặc kia sẽ rất dễ lạc mất phương hướng, không nhìn thấy mặt đất sẽ không tìm được phương hướng.
Hạ thấp độ cao, có thể ngắm nhìn giang sơn đẹp như tranh vẽ này.
Đặc biệt là vùng Nam Lăng nằm giữa mây mù, núi non, sông ngòi, có một vẻ đẹp thần bí, sơn thủy gắn bó. Nhìn từ góc độ khác, núi nước, mây mù kia như thể trở thành một đạo phù lục phức tạp vậy.
Núi là giao điểm, nước là đường nét, mây mù vờn quanh nơi núi nước giao nhau như những cụm kết thần bí, là thần danh được viết bằng Vân Văn giữa trời đất.
Triệu Phụ Vân nhìn thấy thành Nam Lăng.
Thành Nam Lăng không nhỏ, năm xưa Ngô Châu ở phủ Nam Lăng đến Vụ Trạch, bị Tuân Lan Nhân giết chết, cuối cùng cũng không giải quyết được gì.
Bây giờ Triệu Phụ Vân đương nhiên biết, y có thể làm tri phủ không phải vì y là người lợi hại nhất Nam Lăng mà là vì rất nhiều người ở đây đẩy y đi ra, để y làm một tri phủ hữu danh vô thực. Bởi vì toàn bộ Nam Lăng này, kỳ thực là do núi Tuyết Long định đoạt.
Sở dĩ khu vực Nam Lăng trên danh nghĩa thuộc về Đại Chu là vì nước Thiên Sơn bên kia có vẻ quá hung hăng. Cho nên phủ Nam Lăng mới quy thuộc Đại Chu, nên núi Thiên Đô bên phía Đại Chu mới đứng ra đánh một trận với nước Thiên Sơn. Đây có lẽ cũng là một phần trong giao dịch giữa nước Đại Chu và núi Thiên Đô, bởi vì sau đó núi Thiên Đô đã tiến vào phủ Quảng Nguyên. Mà Đạo Tử viện do Triệu Phụ Vân thành lập ở huyện Vụ Trạch năm xưa cũng được giữ lại.
Hắn không vào thành Nam Lăng mà đến thẳng Vụ Trạch.
Triệu Phụ Vân không rõ quan hệ giữa núi Thiên Đô và toàn bộ Nam Lăng là gì, nhưng có một số việc cũng không cần nói rõ ràng, quan hệ giữa hai bên đôi khi cũng là như vậy, cứ tùy cơ ứng biến là được.
Chỉ là Triệu Phụ Vân cảm thấy chắc chắn núi Tuyết Long không muốn bị nước Thiên Sơn thôn tính. So sánh ra thì nước Đại Chu và núi Thiên Đô bên này vẫn tốt hơn, chỉ là có lẽ bọn họ không muốn lộ mặt nên đã thao túng các thế lực bản địa ở Nam Lăng đến bàn bạc với nước Đại Chu, biến khu vực Nam Lăng thành phủ Nam Lăng.
Mấy chuyện này chỉ là cảm giác của Triệu Phụ Vân, còn đúng hay không thì khó mà nói.
Con sông bên ngoài huyện Vụ Trạch có tên là Cửu Khúc Vụ Hà. Bên cạnh Vụ Hà có một sườn núi, phía sau là huyện Vụ Trạch, phía trước là dòng sông yên ả chảy xuôi.
Lúc này vừa tới lúc hoàng hôn, một mảnh sương mù từ trên trời sà xuống như vụ long đáp xuống. Sương mù trên sông không còn dày đặc như trước nữa, vẫn có người đánh cá nhưng đa số người đánh cá đều treo một chiếc đèn Lưu Ly ở đầu thuyền, loại đèn này vừa có thể chắn gió trên sông, vừa có tác dụng trừ tà khu ma. Trên những ngọn đèn này đều được khắc pháp chú, tế lễ ở trong thần miếu Xích Viêm.
Còn ở đuôi thuyền, có người vẫn mang theo một chiếc vò đen. Trong vò có thể là cổ trùng hoặc tiểu quỷ mà họ tự nuôi dưỡng. Dù sao thì tập tục của một nơi hình thành qua mấy trăm, cả ngàn năm, coi như là tay nghề của bản thân thì khó mà thay đổi trong thời gian ngắn.
Lúc hắn đáp xuống, vô thanh vô tức, không ai nhìn thấy hắn.
Nhưng Văn Tầm trong miếu lại cảm giác được một chút. Nàng cảm thấy hỏa khí trên tượng thần trong miếu như bị gió thổi vậy.
Gió không thể nào thổi đến "Hỏa khí" trong miếu, nên nàng nghĩ hẳn là có người nào đó đã dẫn động "Hỏa khí" trong miếu, bèn đi ra ngoài nhìn, thấy có một người đứng trước miếu, nhìn dòng sông phía trước.
Trước kia trên sườn núi trước miếu Xích Viêm có một hàng cây, bây giờ đã bị chặt hết, từ nơi này đã thoáng đãng đủ nhìn thấy toàn bộ mặt sông.
"Sư huynh."
Một giọng nữ kinh ngạc xen lẫn vui mừng vang lên phía sau.
Triệu Phụ Vân quay đầu lại, đúng là Văn Tầm.
Văn Tầm vẫn giữ bộ dạng như trong lòng của hắn, nhưng lại rất khác biệt với tưởng tượng trong lòng hắn.
Giống nhau là dung mạo không thay đổi, khác nhau là khí chất đã biến hóa lớn. Trước kia nàng là cái đuôi nhỏ đi theo mọi người, còn thích khóc, hay đa sầu đa cảm. Mà bây giờ nàng đã bớt chút nhu nhược nhiều thêm phần kiên cường, giống như đóa mai nở rộ sau trận gió sương.
Triệu Phụ Vân quay đầu lại, mỉm cười.
Văn Tầm cũng nhe răng cười tươi: "Sư huynh, đúng là huynh rồi, ta đã nói mà, sáng nay lúc nấu cơm, lửa trong bếp kêu vù vù, đây là báo hiệu có chuyện vui, có quý nhân đến. Lúc đó ta còn đang nghĩ không biết có phải sư huynh ngươi sắp đến không."
"Thật sao?" Triệu Phụ Vân cười nói, hắn đương nhiên không quan tâm thật hay giả, chỉ cần mọi người vui vẻ là được.
"Thật mà." Văn Tầm nói: "Sư huynh, ngươi tới đây, ta thật sự rất vui."
Triệu Phụ Vân mỉm cười, nhất thời không biết nói gì, bởi vì lúc này hắn phát hiện có lẽ địa vị của mình trong lòng người khác cao hơn địa vị của đối phương trong lòng mình nhiều.
"Thấy được ngươi bình an, ta cũng rất vui." Triệu Phụ Vân nói, đây là lời nói thật lòng của hắn.
Văn Tâm cười e lệ.
"Ca Văn Bách của ngươi đâu?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Huynh ấy ở Đạo Tử viện trong huyện, chúng ta đã tách miếu Xích Viêm và Đạo Tử viện ra. Huynh ấy xây lại một Đạo Tử viện mới trong huyện." Văn Tầm đáp.
Triệu Phụ Vân khẽ gật đầu: "Nên làm vậy, hai người làm rất tốt."
Tối hôm đó, Triệu Phụ Vân cùng hai người Văn Tầm và Văn Bách ăn cơm, uống rượu trong thần miếu Xích Viêm.
Bình thường Triệu Phụ Vân không uống rượu nhưng hôm nay hắn lại uống. Văn Bách trông như đã uống rượu nhiều năm, ngay cả Văn Tầm cũng uống rất thành thục. Chắc là do hoàn cảnh ở đây khiến hai huynh muội bọn họ chịu áp lực không nhỏ.
"Tại sao hai người lại chọn đến đây?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Đây là nơi sư huynh khai phá ra, chúng ta đương nhiên phải ở đây phòng thủ." Văn Bách nói như điều hiển nhiên.
Triệu Phụ Vân biết, bọn họ đến đây cũng coi như là một quân cờ của núi Thiên Đô ở phủ Nam Lăng, có lẽ không cần bọn họ làm gì, chỉ cần bọn họ tồn tại ở đây là đủ rồi.
Triệu Phụ Vân lại hỏi bọn họ có gặp khó khăn gì ở đây không.
Bọn họ chỉ nói thỉnh thoảng có tiểu yêu từ trong núi đối diện ra ngoài, đương nhiên người ở Vụ Trạch này cũng thường xuyên luyện cổ trong sơn dã, cũng có người trộm xác dưỡng thi gây ra mâu thuẫn, may mà người ở đây thích tự mình giải quyết hơn.
Mấy năm gần đây này, Văn Bách ở Đạo Tử viện đã dạy không ít đệ tử, có không ít người đạt tới Huyền Quang chính tông. Đương nhiên, hai người Văn Tầm và Văn Bách đều đã Trúc Cơ, một người dùng hỏa Trúc Cơ, một người dùng Duệ kim chi khí Trúc Cơ.
Triệu Phụ Vân không cần hỏi cũng có thể cảm nhận được hỏa khí trên người Văn Tầm và Duệ Kim chi khí trên người Văn Bách. Hắn cũng thấy bên hông Văn Bách đeo túi đựng phi đao. Mà hỏa khí trên người Văn Tâm cũng rất nồng đậm.
Văn Bách nói chân sát mà bọn họ dùng để Trúc Cơ là do sơn môn ban thưởng. Sau đó bọn họ lại nói đến trận đại chiến năm xưa phát sinh ở đây, còn tu sĩ Tử Phủ trong sơn môn và tu sĩ nước Thiên Sơn đại chiến ngay trên ngọn núi phía trước.
Triệu Phụ Vân có thể tưởng tượng được sự nguy hiểm của bọn họ lúc đó, nhưng khi đó bọn họ chỉ là những người chưa Trúc Cơ mà vẫn có thể kiên trì ở lại, có thể thấy tâm chí của bọn họ kiên định đến mức nào.
Triệu Phụ Vân bỗng nhiên phát hiện, kỳ thực hắn cũng là được xem là người có bối cảnh. Trong lúc nguy hiểm nhất hắn đã rời khỏi nơi này, sau đó tu hành trong núi nhiều năm, rồi mới đến phủ Quảng Nguyên. Tuy rằng ở phủ Quảng Nguyên hắn cũng gặp nguy hiểm nhưng phía sau lưng vẫn luôn có Tuân sư bảo vệ. Còn hai huynh muội Văn Tầm cùng Văn Bách lại không có ai. Dương Liễu Thanh bị Tuần Sát viện điều đi chấp hành nhiệm vụ, tới bây giờ vẫn không có tin tức gì, Triệu Phụ Vân cũng không biết y còn sống hay không.
So với bọn họ, Triệu Phụ Vân phát hiện kỳ thực mình vẫn luôn được bảo vệ vô cùng tốt.
"Các ngươi rất dũng cảm." Triệu Phụ Vân không khỏi cảm thán.
Hai người Văn Bách và Văn Tầm đều im lặng một lúc, rồi nói: "Thế giới tu hành không phải là như vậy sao? Vẫn luôn đi trong sương mù và nguy hiểm mà tiến về phía trước. Ít nhất chúng ta còn có thể tự mình châm lửa soi sáng xung quanh, có thể chọn một phương hướng mà tiến lên."
"Còn những người bình thường kia, bọn họ chỉ có thể ở lại trong sương mù, chờ đợi nguy hiểm và phán xét."
Triệu Phụ Vân thầm thở dài, hắn biết tuy rằng Văn Bách và Văn Tầm trông vẫn còn trẻ nhưng trong lòng đã trải qua rất nhiều gian khổ và trắc trở. Cũng may mà bọn họ không trở thành người chỉ biết than thân trách vận mệnh bất công.
"Người tu hành, vừa phải nhìn lên nhưng cũng phải nhìn xuống, sau đó nhìn về phía trước, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn lại phía sau, như vậy mới có thể biết rõ vị trí của mình, mới có thể xác định mình nên đi về đâu." Triệu Phụ Vân nói.
"Sư huynh vừa mở miệng đã có thể nói ra những lời thật chí lý." Văn Tầm nói.
Triệu Phụ Vân ngồi trong sân miếu với bọn họ một đêm, ôn lại cuộc sống ở Hạ Viện trước kia, nhớ lại những chuyện đã trải qua, đặc biệt là bí cảnh trên Vụ Hà kia, lại hướng về tương lai. Hắn không khỏi nhớ đến tình cảnh Tuân Lan Nhân bị nhốt bên trong lúc đó. Bây giờ nghĩ lại chẳng lẽ Tuân Lan Nhân thực sự bị nhốt sao?
Bản thân hắn bây giờ đã là tu sĩ Tử Phủ, mà lúc đó Tuân Lan Nhân cũng là Tử Phủ, hắn đột nhiên không tin rằng Tuân Lan Nhân sẽ bị nhốt.
Cuối cùng, lúc trời sắp sáng, Văn Bách không nhịn được hỏi: "Sư huynh, có phải Mễ Phù đã chết rồi hay không?"
Triệu Phụ Vân cảm nhận được sự khẩn trương của Văn Tầm sau khi Văn Bách hỏi câu này, hắn biết hai huynh muội bọn họ nhất định đã từng nói về chuyện của Mễ Phù.
Triệu Phụ Vân im lặng một chút, rồi nói: "Năm đó, sau khi ta Trúc Cơ thành công ở đây, trên đường trở về núi Thiên Đô đã bị một đám người chặn đường, là do Mễ Phù mời tới, cách núi Tuyết Long không xa. Gã đã được chôn trong khu rừng ven đường nơi đó."
Văn Bách thở dài một tiếng nói: "Gia đình Mễ Phù vốn xuất thân từ đạo phỉ, gã đã vào núi Thiên Đô rồi sao còn làm loại chuyện đó nữa chứ?"
"Có vài thói quen đã ăn sâu vào trong linh hồn, phải mất mấy đời mới có thể rửa sạch." Triệu Phụ Vân nói.
Đến hừng đông, Triệu Phụ Vân bèn cáo từ rời đi. Nhưng trước khi đi, hắn để lại cho hai người mấy lá phù lục để hộ thân.
Rời khỏi nơi này, hắn đến phủ Quảng Nguyên.
So với Nam Lăng có núi non sông ngòi trùng điệp, gần như không có đất bằng thì phủ Quảng Nguyên tốt hơn không ít, nhưng cũng không tốt quá nhiều. So với Lạc Đô thì phủ Quảng Nguyên kém xa, phường thị Đại Doanh ở Lạc Đô phồn hoa gấp mấy lần so với phường thị Quảng Nguyên.
Một nơi là biên thùy, một nơi là trung tâm của nước Đại Chu, tự nhiên không thể so sánh được.
Triệu Phụ Vân kinh động đến ai nhưng hắn chợt có một loại cảm giác.
Hắn đi qua rất nhiều nơi trong thiên hạ, cảm thấy thiên hạ không lớn lắm, nhưng đối với rất nhiều người mà nói thì mảnh bầu trời trước mắt đã là nơi mà cả đời bọn họ cũng khó mà bước ra được. Ví dụ như hai người Văn Tầm cùng Văn Bách, nhiều năm qua vẫn luôn ở Vụ Trạch, chưa từng đến những nơi khác. Mà ngay cả rất nhiều nhân vật tai to mặt lớn ở phủ Quảng Nguyên này cũng rất ít khi rời khỏi phủ Quảng Nguyên.
Con người và sự việc ở phủ Quảng Nguyên này, tất cả những gì bọn họ gây dựng ở đây giống như một tấm lưới vô hình hoặc một cái lồng vô hình giam cầm bọn họ ở nơi đây.
Trên đường đi, hắn vừa hay gặp được Tạ An Lan, Tạ An Lan rất vui mừng. Triệu Phụ Vân không cố ý ẩn thân nên bị y bắt gặp được. Y đương nhiên mời Triệu Phụ Vân về nhà uống rượu.
Mà sau khi biết Triệu Phụ Vân đã là tu sĩ cảnh giới Tử Phủ, y càng thêm cung kính vài phần. Nhưng may mà y là người phóng khoáng, không phải vì Triệu Phụ Vân đã là Tử Phủ mà không dám nói chuyện. Hai người vẫn uống trà, nhưng lần này không đến thanh lâu gì cả.
Triệu Phụ Vân nhấp một ngụm trà, thưởng thức hương thơm của trà.
Trong lời nói của Tạ An Lan mang đầy ngưỡng mộ đối với việc Triệu Phụ Vân có thể khai phủ thành công. Y nói, mấy năm nay y đã trở thành gia chủ của Tạ gia, thế nhưng cũng bị thân phận gia chủ này trói buộc. Danh tiếng, tiền tài, quyền thế tạo thành một loại thế năng trói chặt lấy y, khiến tâm y không lúc nào yên ổn, tu vi gần như không thể tiến bộ, tâm cảnh gần như không thể mở rộng ra được chứ đừng nói đến việc sáng lập Tử Phủ.
Triệu Phụ Vân có thể cảm nhận được một phần thống khổ trong lòng y, hơn nữa hắn biết rõ, nỗi thống khổ đó là do nhìn thấy hắn tiến vào Tử Phủ mới trở nên rõ ràng như vậy.
Hắn biết, khi ở sâu trong lòng một người khao khát cảnh giới cao hơn, nhưng lại không thể không bị danh lợi, gia tộc thế tục trói buộc là một chuyện rất đau khổ.
Triệu Phụ Vân thấy may mắn vì mình không có gia tộc, không có danh lợi, tiền tài, quyền thế trong người. Hắn đột nhiên cảm thấy con đường tu hành hẳn là một quá trình vứt bỏ, vứt bỏ hết những thứ ảnh hưởng đến đạo đồ của mình.
Tạ An Lan trước mặt hắn chính là một ví dụ điển hình. Trong lòng hắn, Tạ An Lan là một người rất ưu tú, năm xưa pháp vận trên người y cũng sáng ngời. Mà bây giờ tuy rằng pháp vận nồng đậm hơn trước kia rất nhiều nhưng đã không còn tươi sáng, sinh động như trước nữa, không còn tràn đầy sức sống và thơm mát như trước nữa, mà đã có chút dáng vẻ già nua. Triệu Phụ Vân không khỏi nói: "Nếu có thể buông bỏ thì vẫn còn kịp, buông bỏ tất cả, đó chính là lúc ngươi thoát khỏi gông cùm xiềng xích, nhìn thấy thế giới mới."
Đây vẫn là lời nói thật lòng của Triệu Phụ Vân.
Tạ An Lan ngồi đó, không nói gì. Triệu Phụ Vân đã đứng dậy rời đi. Y định mở miệng nói chuyện nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, nhìn Triệu Phụ Vân rời đi trong ánh bình minh.
Trong mắt Tạ An Lan, Triệu Phụ Vân vĩnh viễn như bước đi trong ánh bình minh, mang theo thứ vầng sáng của ánh bình minh, phảng phất như có khả năng vô hạn.
Triệu Phụ Vân đến Đạo Tử viện nhìn xem thử.
So với năm xưa, Đạo Tử viện đã được mở rộng rất nhiều. Nhưng Trì Phi Long không còn ở đây nữa. Triệu Phụ Vân vừa nghe Tạ An Lan nói Trì Phi Long rời đi đã nhiều năm rồi, nghe nói là đi tìm Thiên Cương linh dịch để sáng lập Tử Phủ.
Triệu Phụ Vân đi về phía phủ thành Quảng Nguyên, khi đi qua con phố dài, sắp ra khỏi thành, hắn lại thấy có một người đứng trên tường thành. Người nọ mặc trường bào võ sĩ màu nâu, lưng đeo trường đao, đầu quấn khăn võ sĩ, mặt trắng không râu, một thân oai hùng.
Hắn biết rõ người này, lúc mới đến phủ Quảng Nguyên thì không biết, về sau mới biết
Nam Cung tướng quân.
Nam Cung Phi xuất thân từ Nam Cung thị ở Minh Lĩnh, Quảng Nguyên, giữ chức vụ thủ bị tướng quân, ngày thường cực kỳ hiếm xuất hiện, nhưng lại gánh vác trách nhiệm bảo vệ phủ Quảng Nguyên.
Y đứng trên tường thành nhìn Triệu Phụ Vân, cũng giống như năm xưa đứng trên tường thành nhìn Triệu Phụ Vân từ bên ngoài thành trở về, chỉ là lần này y đứng đó nhìn Triệu Phụ Vân rời đi.
Nam Cung Phi cũng chắp tay chào lại, nhưng không nói gì.
Cổng thành chưa mở nhưng Triệu Phụ Vân lại đi xuyên qua khe cửa, từng bước, từng bước đi vào ánh bình minh phía xa.
Nam Cung Phi đứng trên tường thành nhìn theo.
Rất nhiều người nói, mấy năm nay danh tiếng của núi Thiên Đô giảm sút, đã bắt đầu xuống dốc, tiến nhập tuổi già, nhưng Nam Cung Phi lại thấy được sức sống phồn thịnh, thấy được những cành non đang nhanh chóng phát triển từ trên người Tuân Lan Nhân, Mã Tam Hộ và Triệu Phụ Vân.
Triệu Phụ Vân nà, năm xưa chỉ như phù dung sớm nở tối tàn ở phủ Quảng Nguyên, sau đó liền rời đi rồi biến mất. Lần này gặp lại vậy mà đã là tu sĩ Tử Phủ, một thân Hỏa vận kia còn khiến y phải cảm thấy nguy hiểm.
Hơn nữa y còn biết, Trì Phi Long ở chỗ này trước đây cũng là một hạt giống Tử Phủ.