Nhất Khí Triều Dương

Chương 228: Hỏa Kiếp trong vận mệnh



Kiếm quang rơi xuống, xán lạn chói mắt.

Chỉ trong nháy mắt, thân thể như đồ sứ của Mộng Thần lão nhân đã bị kiếm quang chém nát bấy.

Thế giới mộng cảnh này lập tức tan biến.

Ánh mặt trời chiếu vào, như ánh bình minh xua tan bóng tối.

Mà Mộng Thần lão nhân thậm chí không kịp liền hô một tiếng.

Tuân Lan Nhân đứng đó, xung quanh nàng như biển sâu sóng cả, từng đốm sáng xanh lam lấp lánh trong đó như những con cá lớn màu lam đang bơi lội. Nàng khẽ nheo mắt mảnh hư không này, ánh nắng mặt trời tiến vào thế giới mộng cảnh nhưng bóng tối nơi đây vẫn u ám như cũ, nơi đây có những hình ảnh chìm như đang sống dậy, đang thai nghén ra thứ gì đó. Chỉ thấy nàng đột nhiên đưa tay ra, môi đỏ khẽ mở, phun ra một đạo pháp chú: "Huyễn!"

Những bóng đen đó lập tức sống lại, ngọ nguậy rồi nhanh chóng biến thành đủ loại quái vật, từ hư thành thực, từ huyễn đến thực. Nhưng ngay khi chúng sắp gầm lên, biến hoàn toàn thành thật thì một tiếng pháp chú lại vang lên: "Diệt!"

Huyễn hóa khiến bóng tối sống lại, mà chữ "Diệt" này lại khiến tất cả những thứ sống lại đều tan biến.

Ánh mặt trời chiếu xuống, bóng tối không còn, không còn gì nữa.

Nàng vẫn không tin Mộng Thần lão nhân cứ thế mà chết.

"Mộng Thần lão nhân không dễ chết như vậy." Mã Tam Hộ nói: "Nhưng nếu ông ta còn dám xuất hiện quanh núi Thiên Đô, chắc chắn chạy không thoát khỏi Mệnh Vận Tinh Bàn của Phùng sư huynh."

"Mộng Thần lão nhân này rốt cuộc bao nhiêu tuổi rồi?" Tuân Lan Nhân hỏi. Nàng còn rất trẻ, tuy rằng cũng là Kim Đan nhưng chỉ là Kim Đan mới, Mã Tam Hộ cũng vậy. Nhưng cho tới bây giờ tu sĩ Kim Đan núi Thiên Đô chưa bao giờ là những người tầm thường, nhất là Kim Đan trẻ tuổi như Mã Tam Hộ và Tuân Lan Nhân.

Mã Tam Hộ chỉ hơn một trăm tuổi, chưa đến hai trăm, còn Tuân Lan Nhân còn chưa đến một trăm.

"Theo ta được biết thì ít nhất cũng sáu trăm tuổi rồi." Mã Tam Hộ nói.

Kim Đan thọ năm trăm, đây là điều ai cũng biết, nhưng Mộng Thần lão nhân này lại sống đến sáu trăm tuổi. Nhất định ông ta có bí mật gì đó mới có thể có thể sống như vậy.

"Sau lưng Mộng Thần lão nhân còn có người, kỳ thật ông ta chỉ là thay người đến dò đường thôi." Tuân Lan Nhân nói.

"Nhất định là người của Đại La bí giáo, bọn họ cho rằng năm đó Hi Di tổ sư đã lấy đồ từ Đại La Thiên, nên muốn cướp lại." Mã Tam Hộ nói.

"Bất kể năm đó tổ sư có lấy đồ gì từ Đại La Thiên hay không, hiện tại cũng không ai được phép vào núi Thiên Đô lấy đi bất kỳ đồ vật gì." Tuân Lan Nhân nói.

"Đúng vậy, người đến rồi đi ở núi Thiên Đô rất nhiều, nhưng những thứ do tổ sư và các sư huynh mang về, chúng ta nhất định phải bảo vệ cho tốt." Mã Tam Hộ nói.

...

Trong một căn phòng kín mít, u ám.

Một thanh niên tỉnh dậy trên giường, y đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa ra, ánh hoàng hôn chiếu lên mặt khiến khuôn mặt hơi tái nhợt của y trông có chút mệt mỏi. Nếu có ai nhìn vào mắt y sẽ thấy sâu trong đôi mắt y có một vẻ tang thương không phù hợp với tuổi tác.

Y nhớ lại hành động lần này của mình, cuối cùng phải thừa nhận rằng mình đã xem thường đám tiểu bối của núi Thiên Đô. Ban đầu y cứ tưởng núi Thiên Đô là con hổ già sắp chết, lại chưa từng nghĩ núi Thiên Đô dù đã già nhưng còn mọc ra cành mới.

Đúng lúc này, một con quạ đen bay quanh rồi đáp xuống.

Cửa sổ rõ ràng có thủy tinh che chắn nhưng con quạ đen lại xuyên qua cửa sổ thủy tinh, đậu lên tay y, hóa thành một làn khói mù màu đen rồi bị y hít vào trong lỗ mũi.

Có âm thanh và hình ảnh hiện ra trong đầu y.

"Mộng Thần tiền bối, sư tôn đã xuất phát, mấy ngày nữa sẽ đến. Đến lúc đó sẽ cùng Mộng Thần tiền bối bàn đại kế."

Làn khói đen trên tay tản đi, y đưa mắt nhìn ánh nắng lờ mờ ngoài cửa sổ.

Người ngoài không biết y đang nghĩ gì, nhưng ai cũng biết những người bị Mộng Thần lão nhân để mắt tới, không một ai có thể chạy thoát được.

Mà trong lòng y, đệ tử núi Thiên Đô kia đã bị mình tiến vào thế giới tâm linh, cũng tương đương với việc y có được một chiếc chìa khóa vĩnh cửu.

"Thế giới này đều là mộng của ta, không ai có thể thoát được." Mộng Thần lão nhân thầm nghĩ.

...

Ở núi Thiên Đô, Triệu Phụ Vân vẫn nhập định chưa tỉnh lại. Hắn đang trấn áp thế giới tâm linh hỗn loạn của mình. Tuy rằng lần này hắn không làm gì cả, nhưng có thể trấn áp tâm linh, giữ cho thế giới tâm linh không bị sụp đổ đã là một chuyện rất khó khăn rồi.

Trong thế giới tâm linh của hắn, ánh sao vẫn chưa tản đi, trong lòng nghe thấy giọng nói của Phùng sư huynh.

"Phụ Vân sư đệ, Mộng Thần lão nhân đã từng tiến vào thế giới tâm linh của ngươi, muốn tinh lọc hoàn toàn không phải chuyện dễ. Chỉ là ông ta chọn tiến vào thế giới tâm linh của ngươi để tạo mộng cảnh chính là sai lầm lớn nhất của ông ta, bởi vì trong lòng ngươi có cất giấu một đại kiếp số của thế gian này."

"Phụ Vân sư đệ, mượn Hỏa Kiếp của ngươi dùng một chút." Giọng nói của Phùng Hoằng Sư đột nhiên biến đổi thành hùng hồn.

Sau đó, Triệu Phụ Vân cảm thấy có thứ gì đó nằm sâu thẳm nhất trong lòng mình bị chạm vào, hắn cảm thấy "Hỏa Kiếp" vẫn luôn một mực không cách nào khu động được lúc này lại bắt đầu chuyển động.

"Thu Mộng Nguyên, Hỏa Kiếp trong vận mệnh của ngươi đã đến."

Chú âm của Phùng Hoằng Sư vừa rơi xuống, Triệu Phụ Vân cảm thấy hỏa ý trong thân thể mình bị rút ra, cảm giác mơ hồ rằng ngọn lửa đã rơi xuống người nào đó. Nhưng cẩn thận cảm nhận, hắn lại phát hiện không phải là một người mà là rất nhiều người, có người già, có thanh niên, có trẻ nhỏ, thậm chí còn có nữ nhân, bọn họ đang làm những việc khác nhau nhưng đều bịmột ngọn lửa bùng cháy thiêu đốt khắp người.

Bọn họ đang ở dưới ánh mặt trời, rõ ràng chỉ là ánh nắng ấm áp nhưng đột nhiên lại cảm thấy nguy hiểm chí mạng, sau đó thân thể nóng ran.

Người thanh niên đứng trước cửa sổ thủy tinh, ánh hoàng hôn chiếu lên người y. Đột nhiên trong lòng y sinh ra một nỗi sợ hãi mãnh liệt, ánh nắng ấm áp rơi xuống người bỗng trở nên nóng rực, lại có ngọn lửa từ trong thân thể của y nổi lên.

Lửa bắt nguồn từ trái tim, tâm thuộc Hỏa, lúc này đã bốc cháy dữ dội mà không thể khống chế được.

Trong khoảnh khắc này, y nhìn thấy được tử vong, ngọn lửa này như men theo sợi tơ vận mệnh của y mà thiêu đốt, căn bản không thể trốn tránh. Lửa mãnh liệt bốc lên từ trong thân thể, còn chưa kịp kêu lên thì ngọn lửa đã bốc cháy ra ngoài, tinh nguyên trong cơ thể nhanh chóng khô héo, pháp lực tán loạn, ý chí sụp đổ. Rất nhanh, y đã bị thiêu cháy thành một bộ xương khô, từ bên cửa sổ trượt xuống mặt đất.

Triệu Phụ Vân ngồi đó, dùng Thái Nhạc Trấn Thần pháp trấn áp tâm linh, nhưng thân thể vẫn không nhịn được mà run rẩy, là do "Hỏa Kiếp" sâu trong tâm linh hắn bị khu động, hắn đang cảm nhận cảm giác này.

Lần này ngồi đó không biết đã bao lâu, cho đến khi tâm trạng hắn bình tĩnh trở lại. Khi hắn mở mắt ra, vậy mà đã trôi qua hai tháng rồi.

Mọi thứ dường như chưa từng phát sinh qua, nhưng Triệu Phụ Vân biết dưới phong cảnh nhìn như bình tĩnh kia đã từng có một trận tranh đấu kinh thiên động địa.

Thế giới tu hành là như vậy, tranh đấu có thể long trời lở đất, dời sông lấp biển; cũng có thể lặng lẽ không một tiếng động, ở những nơi mà một số người căn bản không biết tới.

Triệu Phụ Vân lại đi gặp Phùng sư huynh một lần, sau đó lại tiếp tục tu luyện, nhưng hắn đã có thể tự do ra vào sơn môn.

Hình như cái chết của Mộng Thần lão nhân đã dọa sợ một số người.

Chỉ là Triệu Phụ Vân biết được Đại La bí giáo chính là do hậu nhân của Đại La Thiên dựng nên, còn đến tột cùng là người nào thì không thể xác định được. Bởi vì sau bao nhiêu năm bọn họ đã sớm thay hình đổi dạng, thay đổi thân phận cả rồi.

Triệu Phụ Vân lại hỏi về nguyên nhân Đại La Thiên bị diệt là thế nào. Phùng sư huynh chỉ trầm ngâm một lát, rồi nói: "Chuyện này không thể nói, nếu ngươi tự biết thì là ngươi biết, những gì ta biết lại không thể nói, chuyện này dính dáng đến bí mật của núi Thiên Đô chúng ta."

Ví dụ như Triệu Phụ Vân đã tự mình biết đến Đại La Thiên, nếu không thì Phùng sư huynh thậm chí sẽ không nói đến cái tên Đại La Thiên này.

Triệu Phụ Vân lại hỏi Phùng sư huynh nơi nào có thể tìm được Thái Bạch tinh kim.

Hắn muốn dùng nó để luyện lại vòng tay Nguyên Từ Hồng Quang của mình.

Phùng sư huynh nói với hắn rằng thứ này rất hiếm, cần phải có người đến thiên ngoại thu thập hoặc chỉ ở trong một số bí cảnh đặc biệt mới có.

Triệu Phụ Vân còn chưa kịp hỏi là bí cảnh nào thì Phùng Hoằng Sư đã nói: "U Ngục ở Lạc Đô từng là Thần Ngục của Lạc Thần Thiên Quốc, nơi đó từng dùng để lưu vong phạm nhân trợ giúp Lạc Thần Thiên Quốc luyện chế các loại tinh khoáng quý hiếm. Chỉ là sau đó mấy thế giới đã khống chế Thần Ngục này không biết sử dụng, nên chỉ trở thành U Ngục dùng để thu thập tài nguyên."

"Nếu ngươi muốn tìm Thái Bạch tinh kim, có thể đi vào trong đó tìm, bởi vì năm xưa ở đó có Thái Bạch tinh kim."

Nghe thấy hai chữ "Lạc Đô", Triệu Phụ Vân không khỏi nhớ đến người và chuyện nơi đó.

Hắn đã mở tiệm phù chú ở đó mấy năm, cũng từng giết một người ở đó, vì vậy hắn kể sơ lại chuyện của Thanh Khê đạo nhân. Phùng Hoằng Sư cũng biết chuyện này, dù sao năm đó Thanh Khê đạo nhân đã giết Hứa Nhã Thành của Hứa gia.

Nhân tiện hắn cũng biết được cha của Hứa Nhã Thành là Hứa Thế Khâm không ở trên núi mà đã trở về nhà. Gia tộc Hứa gia ở kinh thành, là đi theo Phong Lôi sư huynh.

Có không ít tu sĩ Tử Phủ trong núi đến kinh thành, đảm nhiệm dạy học ở Kinh Khuyết Đạo Cung.

Triệu Phụ Vân rất muốn hỏi có phải núi Thiên Đô đã phân liệt hay không.

Phùng sư huynh như đã biết suy nghĩ trong lòng Triệu Phụ Vân, chỉ nói: "Núi Thiên Đô, đến đi tự do, Phong Lôi sư huynh có suy nghĩ của Phong Lôi sư huynh, những người khác muốn đi theo thì cứ đi, chỉ cần không vi phạm lục giới thất bí của núi Thiên Đô thì muốn làm gì sơn môn cũng không can thiệp."

"Đời tu sĩ ta, tất cả đều là vì tu hành." Đây là câu nói cuối cùng của Phùng Hoằng Sư.

Triệu Phụ Vân trở về Ly Hỏa điện của mình. Hắn cảm thấy Phùng sư huynh nói đúng, căn bản của tu hành chính là tu hành. Nói rõ hơn thì chính là ngộ đạo, luyện pháp, luyện bảo, nếu thêm nữa thì là vẽ phù chú và luyện đan dược.

Cho dù là đồng môn sư huynh đệ, cho dù có quan hệ tốt như với Tuân Lan Nhân, cũng càng lúc càng khó giúp đỡ được mình trên con đường tu hành. Dù cùng ở trên một ngọn núi nhưng rất hiếm khi gặp mặt.

Đương nhiên, đồng sơn đồng tông chính là mọi người gặp phải nguy hiểm sẽ đoàn kết với nhau để cùng vượt qua, đây là chỗ tốt của đồng sơn đồng tông.

Triệu Phụ Vân lại xuống núi.

Lần này đi ngang qua Thượng viện, nơi đó vẫn thanh tĩnh không người như trước. Trên những ngọn núi xung quanh Thượng viện lại thỉnh thoảng thấy vài luồng sáng, là pháp quang của người tu hành, có lẽ có người đã trở về núi rồi.