Có người nói gió là từ cây liễu rủ bên bờ sông câu dẫn đến, vì vậy có người bẻ cành liễu làm roi, xua gió tụ mây, khiến mưa như trút nước, sấm sét vang dội.
Triệu Phụ Vân đi đi lại lại trong Ly Hỏa điện, hai tay tung hứng hai quả cầu lửa. Ngọn lửa được hắn tung hứng như có hình khối, giống như những hạt giống lửa, như cát tụ lại với nhau, được hai tay hắn ném đến ném đi.
Đây không còn là hỏa diễm bình thường nữa, mà là Viêm.
Trong "Thuyết Hỏa" có viết: "Diễm - phiêu hốt bất định, không gốc không rễ. Diễm ngưng tụ như hạt cát đỏ, rơi xuống đất đốt đất, rơi xuống đá đốt đá,... gọi là Viêm."
Triệu Phụ Vân tung hứng hai quả cầu lửa qua lại, hai quả cầu lửa tạo thành hai đường vòng cung trên không trung, mơ hồ giữa hai quả cầu viêm hỏa kia còn có tiếng rồng ngâm.
Ngự hỏa hóa thành hình rồng là điều hắn đã làm được lúc còn chưa Trúc Cơ, đây là một loại ngự pháp độc đáo do hắn tự sáng tạo, rồng lửa bay lượn trên không trung, xoay đầu vẫy đuôi đều hiển hiện ra kình lực. Đương nhiên nó vẫn thiếu cái uy thế và khí phách của chân long, không giống như thần hỏa pháp vận của Kim Ô thần điểu có thể khiến ngọn lửa của hắn thoát thai hoán cốt, nhưng ít nhất nó có thể giúp hắn rèn luyện pháp lực xoay chuyển, linh hoạt và bền bỉ.
Hai luồng viêm hỏa giao nhau trên không trung, va chạm vào nhau, rồi tách ra, rơi vào hai tay Triệu Phụ Vân, như rồng trở về hang.
Triệu Phụ Vân luyện tập ngự hỏa, thu phát trong này cũng là cầm nã thủ. Cầm nã thủ có mạnh hay không, chủ yếu là xem pháp lực bên trong có tinh thuần và ngưng luyện hay không, lực lớn thì thắng.
Khi hắn đến Lan Nhân Tiểu Trúc của Tuân Lan Nhân, lại thấy nơi đó cửa đóng then cài, không rõ nàng đã đi đâu. Hắn vốn định hỏi nàng vài chuyện, suy nghĩ một chút hắn bèn đi tìm Mã Tam Hộ.
Hắn đã từng đến chỗ Mã Tam Hộ theo lời triệu hoán của y. Sau khi luyện hóa Ly Hỏa lệnh, hắn đã biết chỗ của Mã Tam Hộ nằm trên một vách núi cheo leo, vách núi đó như một thanh kiếm rút ra khỏi vỏ, mũi kiếm hướng lên trời.
Hắn nghĩ tới lời dặn dò của Mã Tam Hộ, những ngày này không nên rời núi.
Hắn đứng trước vách núi, nhìn màn sương bao phủ vách núi, bên trong mơ hồ có ánh sáng trắng lờ mờ như gió thổi vờn quanh, hắn biết đó là kiếm khí.
Chưa đến gần nhưng hắn đã biết Mã Tam Hộ nhất định không ở trên Phân Sắc nhai này.
Hắn đứng đó, cảm nhận được từng luồng kiếm quang vờn quanh Phân Sắc nhai, kiếm quang như những đường gợn sóng màu bạc lập loè. Ly Hỏa điện của hắn cũng có cấm chế tương tự nhưng không đậm đặc bằng ở đây. Triệu Phụ Vân cảm thấy Mã Tam Hộ đã thêm chút gì đó của riêng y vào bên trong này.
Một trong những điều huyền diệu của "Lưỡng Nghi Vi Trần Huyễn Diệt đại trận" trên núi Thiên Đô là có thể không ngừng bố thêm tiểu trận pháp.
Hắn muốn đến bái phỏng những đồng môn khác, nhưng nghĩ đến những cái tên khác trên Giới Bí bích, hắn chợt phát hiện mình không nghĩ ra ai cả. Ngoài những người chính thức quen biết ra thì hắn không hề nhớ rõ những cái tên của người mà hắn chưa từng quen biết.
"Giới Bí bích này..."
Hắn trầm ngâm suy nghĩ, lục lọi ký ức của mình, lại như đang nhìn những đám mây trên trời, chim bay vào trong mây liền biến mất.
Sau khi suy nghĩ một hồi, hắn chỉ biết trên Giới Bí bích có rất nhiều tên nhưng trừ những người hắn quen biết, hắn thực sự không nhớ được những cái tên khác.
May mà ngoài mối thù khắc cốt ghi tâm thì những chuyện khác với hắn không quan trọng.
Không biết ai đã nói, với đa số mọi người, cả đời làm được một hai chuyện tốt đã là rất rất giỏi rồi. Mục tiêu cả đời của hắn đương nhiên là tu hành trường sinh, còn việc trở về Triệu gia báo thù chỉ là một ngọn núi lớn mà hắn phải vượt qua trên con đường tu hành mà thôi. Mà con đường trường sinh vốn có rất nhiều núi non sông ngòi.
Hắn trở về Ly Hỏa điện, lại ngồi xuống tu hành.
Pháp lực luôn là điều căn bản, cho tới bây giờ pháp lực được sinh sôi không chỉ từ việc hấp thụ nguyên khí thiên địa. Thân người như một vật chứa, nhưng chứa đựng pháp lực không chỉ dựa vào nhục thân, mà là tinh khí trong nhục thân kết hợp với ý niệm của bản thân cộng thêm nguyên khí thiên địa dung hợp mà thành. Cho nên, mỗi khi dung hợp một tia nguyên khí thiên địa đều cần có tinh khí của bản thân sinh ra và cần có một tia ý niệm kết hợp lại.
Nếu ví nguyên khí thiên địa là trời, thì tinh khí trong cơ thể có thể như đất, còn thần niệm chính là người. Từ đó có thể thấy được tư tưởng thiên, địa, nhân tam vị hợp nhất.
Đương nhiên, cũng có người coi tinh khí và thần niệm là một thể, là đất; còn nguyên khí là trời, cho nên mới nói chẳng qua là thiên địa tương hợp, âm dương tương hợp
Mỗi lý luận đều có đạo lý riêng của nó.
Khi ý niệm của một người không còn thuần túy, không còn khống chế được thì y sẽ không cách nào luyện hóa pháp lực mới, pháp lực sẽ không tăng trưởng thậm chí còn có thể suy giảm. Cho nên có người nói, người suy yếu trước hết là do thần suy yếu, mà chữ "thần" này đa phần chỉ ý thức thần niệm, bởi vì trên đời này không có bao nhiêu người có thần niệm hoá sinh nguyên thân, không mấy ai có thể làm được nguyên thần trường tồn.
Hắn dùng Thái Nhạc Trấn Thần pháp mới lĩnh ngộ được để trấn trụ tinh thần của mình.
Tuy rằng pháp thuật này chưa được dùng để đối địch nhưng có thể dùng cho tu hành đã mang đến cho hắn rất nhiều kinh hỉ. Dùng pháp này để trấn áp tâm thần đã nhanh chóng trấn áp được tâm tình luôn xao động mấy ngày nay của hắn.
Vốn là sau khi đột phá Tử Phủ, hắn luôn muốn tìm người đánh nhau một trận, muốn luyện chế một pháp bảo tốt nhưng không tìm được bảo tài mà nảy sinh bực bội. Lúc này những bực bội này đều bị ép xuống, trấn áp lại, dần dà những tạp niệm nóng nảy này đã hòa hợp với bản niệm thành một thể, dung luyện với hỏa nguyên khí trong điện này hình thành pháp lực.
Pháp lực là căn bản của tu hành.
Pháp lực thuần túy, sớm ngày viên mãn thì mới có thể sớm chuẩn bị kết Kim Đan. Ngoài ra, lúc đấu pháp cùng người, hay ngự khí, thì pháp lực mạnh yếu có liên quan trực tiếp đến uy lực của pháp thuật pháp bảo. Cũng có nhiều khi pháp thuật tương khắc, phải xem người thi triển ra pháp ý, pháp lực trong đó mạnh yếu thế nào nữa.
Triệu Phụ Vân ngồi xếp bằng trên thần đài ở Ly Hỏa điện, trước mặt hắn là hỏa trì sâu dưới lòng đất, Địa Sát khí trong lòng đất không ngừng bốc lên, còn từ trên bầu trời không ngừng có ánh sáng mặt trời rơi xuống giếng lửa này.
Ánh sáng mặt trời và hỏa khí từ dưới đất sinh sôi giao hòa với nhau, hình thành "Ly hỏa", tên đầy đủ là Nam Minh Ly hỏa. Khiến cho nơi đây rực rỡ ánh sáng của ngọn lửa như những con chim bay lượn vòng vòng hết sức mỹ lệ.
Chỉ đến khi ở trong điện này Triệu Phụ Vân mới biết hóa ra Nam Minh Ly hỏa vốn chính là Ly hỏa tán loạn khắp nơi. Khí mà lúc hắn nhập định xong cũng đều quy tụ cả vào trong giếng lửa. Mỗi lần hắn hít thở, từng luồng Ly hỏa chi tinh lại bị hắn hút vào trong cơ thể.
Trong lúc nhập định, dần dần hắn cũng mất đi khái niệm về thời gian.
Nhưng không biết từ lúc nào, đáy lòng hắn lại nổi lên một số ý niệm. Những ý niệm này không ngừng lay động trong lòng hắn, càng ngày càng nhiều, hội tụ lại với nhau như dòng sông lượn quanh ngọn núi, tuy rằng nước cuồn cuộn chảy xiết, thanh thế động trời nhưng không thể nào khiến tâm thần Triệu Phụ Vân sụp đổ được.
Hắn như đang nằm mộng, nhưng vẫn rất tỉnh táo.
Hắn rõ ràng phát hiện mình trở về tòa miếu đó, hơn nữa lại lần nữa lâm vào mộng cảnh của Trúc Mộng đạo nhân kia.
Quỷ vương núi Yến Quỷ lại đến tìm đến hắn.
"Quỷ vương" này trông rất già nua, tay chống quải trượng màu đen, từng bước đi ra khỏi hư vô.
Khi Triệu Phụ Vân nhìn rõ ông ta, đối phương mới mở miệng nói: "Không ngờ tâm trí tiểu bối ngươi lại kiên định như vậy, khó trách Đàm Tư Vọng không phải là đối thủ của ngươi, bị ngươi liên tục phá mấy giấc mộng. Chỉ là ta đã đến thì sẽ không có đạo lý tay không trở về, ngươi cũng đừng trách ta lấy lớn hiếp nhỏ."
Sau khi lão "Quỷ vương" nói xong, Triệu Phụ Vân thấy ông ta giơ gậy đen lên, chỉ về phía mình. Lúc này tuy Triệu Phụ Vân đã có Thái Nhạc Trấn Thần pháp trấn áp tâm thần nhưng tâm thần hắn vẫn bị xao động, cảm giác như một trượng này có thể điểm vỡ cả núi Thái Sơn.
Hắn có thể chắc chắn, nếu trúng một trượng này thì thần niệm của hắn sẽ băng tán.
Nhưng đúng lúc này, thế giới tâm linh tối tăm kia chợt xuất hiện một bầu trời sao. Triệu Phụ Vân cảm thấy ánh sao rơi xuống người mình, nỗi sợ hãi cô độc không nơi nương tựa lập tức bị đánh tan, cảm giác thế giới của hắn sắp sụp đổ đã lập tức được ổn định lại.
Sau đó, một giọng nói theo ánh sao rơi xuống.
"Mộng Thần tiền bối, bần đạo Phùng Hoằng Sư đã đợi từ lâu."
Đây là giọng nói của Phùng Hoằng Sư. Triệu Phụ Vân chắc chắn hắn đang ở trong mộng, có cảm giác mơ mơ hồ hồ, nhưng ý thức lại cực kỳ tỉnh táo. Hắn như là một ngọn núi đang quan sát tranh đấu sắp phát sinh trên bầu trời.