Nhất Khí Triều Dương

Chương 224:



Có người nói, một ngày trong núi, ngàn năm ngoài đời.

Cũng có người nói, một ngày trong núi, không phải nói về thời gian mà là nói trong núi bình yên ngàn năm như một ngày. Còn ở hồng trần thế gian thì chỉ trong một ngày có thể đồng thời xảy ra vô số chuyện.

Một tĩnh một động, một âm một dương, một nhỏ bé một to lớn.

Triệu Phụ Vân đang tạo kỹ xảo luyện khí cho chính mình thì đột nhiên cảm nhận được phó sơn chủ Phùng Hoằng Sư sư huynh triệu hoán.

Lúc này hắn mới thấy được một công dụng thiết thực của Giới Bí bích, đó là triệu hoán đồng môn.

Hắn một thân một mình đi trong sương mù dày đặc trên núi, dựa theo khẩu quyết mà đi tới. Tuy rằng không phải lần đầu tiên nhưng mỗi lần đi qua đây, hắn đều có cảm giác như mình đang đi trong một bức tranh.

Như thể núi Thiên Đô không tồn tại ở thế giới thực, hết thảy cũng chỉ là một bức tranh.

Khi hắn đến Thiên Đô điện, Phùng Hoằng Sư vẫn đang nhìn bầu trời sao phía trên đỉnh đầu.

Triệu Phụ Vân cũng từng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời ở những nơi khác, nhưng chỉ thấy mây mù mênh mông, căn bản không nhìn thấy bầu trời. Mà ở đây hắn lại có thể nhìn thấy trời, hơn nữa dù là lúc nào cũng có thể nhìn thấy tinh không sâu thẳm như những lúc ban đêm. Triệu Phụ Vân đoán có lẽ việc ngắm sao liên quan đến chuyện tu hành của y, hoặc là lúc ngắm sao y có thể lĩnh ngộ được điều gì đó.

"Đệ tử Triệu Phụ Vân, bái kiến sư huynh." Triệu Phụ Vân hành lễ trước.

"Phụ Vân sư đệ mời miễn lễ. Hôm nay gọi ngươi đến đây là muốn hỏi xem ở Ly Hỏa điện có quen không?" Phùng Hoằng Sư nói.

"Hồi sư huynh, rất hợp với việc tu luyện của ta, rất tốt." Triệu Phụ Vân đáp.

"Phụ Vân sư đệ không cần khách sáo như vậy, tuy ta sống lâu hơn ngươi một số năm nhưng chúng ta đều là đồng đạo trên cùng một ngọn núi. Trên con đường tu hành mưa gió bão bùng, hôm nay ta đi trước che mưa chắn gió cho các ngươi là chuyện nên làm. Đến khi ta sức cùng lực kiệt thì tự nhiên sẽ đến lượt những người trẻ khỏe các ngươi tiến tới chống đỡ."

Đây là lần đầu tiên Triệu Phụ Vân nghe được những lời chân thành như vậy, không chỉ lời nói chân thành mà hắn còn cảm nhận được sự chân thành từ tận nội tâm của đối phương. Như thể gia trưởng trong nhà đang nói chuyện với bọn hậu bối đang dần trưởng thành vậy.

Triệu Phụ Vân chợt nảy sinh một cảm giác kỳ lạ trong lòng.

"Nếu có ngày đó, đệ tử tự nhiên sẽ dốc hết sức lực." Triệu Phụ Vân nói.

"Lúc ngươi mới lên núi, ta từng nhìn qua ngươi, lúc đó ngươi còn nhỏ tuổi mà đã đầy mặt sầu khổ, có thể thấy được là đứa trẻ hiểu chuyện sớm. Dù sao phải biết khổ mới biết hận, như vậy mới có thể nhập tâm hiện rõ lên nét mặt."

Triệu Phụ Vân không khỏi nghĩ thì ra y đã sớm gặp mặt hắn rồi, lại không khỏi nghĩ y vừa nhìn đã thấy ta còn nhỏ nhưng đã đầy mặt sầu khổ, thì ra lúc đó ta là như vậy sao?

Đúng vậy, dù sao hắn cũng không phải diễn viên bẩm sinh, làm sao có thể lớn lên trong hoàn cảnh đó, nịnh nọt những người đó mà không hiện chút dấu vết nào lên mặt?

Cho nên kỳ thật lúc ở trong Triệu phủ, tâm sự hiện trên mặt đều bị người ta nhìn thấu, những người đó chẳng qua đang xem hắn diễn trò sao?

Nghĩ đến đây, nỗi đau sâu kín trong lòng Triệu Phụ Vân lại bị khơi dậy, hắn hận không thể đến Triệu phủ ngay lập tức, dùng một mồi lửa thiêu rụi cả phủ đệ đó. Chỉ là bây giờ hắn đã có thể khống chế cảm xúc của mình, cố gắng không để lộ ra ngoài.

"Ta biết ngươi ở trên núi tu hành khắc khổ, có lẽ còn một lòng muốn trở về báo thù, nhưng ta cũng biết ngươi chưa từng nghĩ đến việc mượn lực sơn môn. Đương nhiên núi Thiên Đô chúng ta còn có tông huấn lập sơn: Người vào trong núi, tụ niệm thành công, người đi không cản, ân oán tự giải."

Đây là lần đầu tiên Triệu Phụ Vân nghe thấy câu này, vừa nghe là hắn đã hiểu ý nghĩa trong đó, cũng chính là hiện trạng của núi Thiên Đô.

"Người vào trong núi", chắc chắn là chỉ những người cầu đạo cũng chính là cầu một chữ "Tiên", ý là nếu một lòng cầu Tiên thì hãy ở lại, là nơi ở của đa phần những người cùng chung chí hướng cầu Tiên, trong lòng nghĩ đến nhất định là thành công lên trời (Thiên thượng Đô thành)? Cho nên nơi này mới là núi Thiên Đô.

Mà nếu có người muốn rời đi thì tự nhiên sẽ không ai ngăn cản, muốn xuống núi báo thù đương nhiên là tự mình gánh vác.

Đương nhiên nếu có người đến phá hủy núi Thiên Đô, nơi mà mọi người coi là chỗ thành Tiên thì người trên núi tự nhiên sẽ không đáp ứng.

Triệu Phụ Vân còn nghe ra một tầng ý tứ khác. Đó là hắn muốn xuống núi báo thù lúc nào cũng được, chỉ là tốt nhất không được mang kẻ thù về trong núi, dù chưa chỉ ra nhưng Triệu Phụ Vân mơ hồ cảm thấy có ý tứ này. Chỉ là hắn mới nghĩ tới đây, Phùng Hoằng Sư lại đột nhiên cười nói: "Chúng ta có lục giới thất bí, chỉ cần không vi phạm những điều này, trở về núi chính là đã cắt đứt mọi ân oán thị phi."

Triệu Phụ Vân cũng hiểu, ý của câu này là: "Trở về rồi thì không ai làm gì được ngươi nữa."

Núi Thiên Đô có thể làm được điều này là vì thực lực mạnh mẽ, cũng cần mọi người trên núi cùng nhau duy trì, đây mới là cốt lõi của núi Thiên Đô.

Đột nhiên Phùng Hoằng Sư vung tay lên, một ngọn lửa bay ra từ Giới Bí bích vọt về phía Triệu Phụ Vân. Triệu Phụ Vân đưa tay ra chụp lấy, ngọn lửa rơi vào tay hắn, hóa thành một tấm lệnh bài lớn bằng bàn tay, trên đó có khắc nổi hai chữ "Ly Hỏa".

"Ngươi tế luyện lệnh bài Ly Hỏa này, sau này có thể phối hợp với hộ sơn đại trận để thi pháp." Phùng Hoằng Sư nói.

Triệu Phụ Vân cầm tấm lệnh bài đỏ rực mà ấm áp trên tay, những suy đoán trong lòng hắn đều được xác nhận. Trước đó hắn đã cảm thấy tuy rằng luyện hóa trận cơ ở Ly Hỏa điện có thể câu thông với địa hỏa sâu trong lòng đất, nhưng lại không thể câu thông với hộ sơn đại trận, như là thiếu thứ gì đó.

"Đệ tử nhất định không phụ lòng sư huynh." Triệu Phụ Vân nói.

Phùng Hoằng Sư cười nói: "Ngươi là người ta rất coi trọng, chỉ cần không bị vướng bận bởi quá khứ thì con đường tu hành của ngươi sẽ rất dài."

Những lời này khiến Triệu Phụ Vân nhất thời không biết nên đáp lại thế nào. Đương nhiên Phùng Hoằng Sư cũng không cần hắn phải biểu đạt gì, phất tay bảo hắn rời đi.

Vì vậy, Triệu Phụ Vân trở về Ly Hỏa điện của mình.

Hắn đã nghĩ ra nên dung hợp thứ gì vào Nguyên Từ vòng tay.

Chỉ là trong tay hắn không có bảo tài.

Hắn đột nhiên rất muốn biết, các sư huynh sư tỷ muốn luyện bảo trong núi lấy bảo tài từ đâu ra?

Hắn đã xem qua những cái tên trên Giới Bí bích.

Lúc hắn còn là Trúc Cơ, làm giáo dụ ở phủ Quảng Nguyên, Tuân Lan Nhân từng nói qua về tổng số người Trúc Cơ, Tử Phủ, Kim Đan, Anh Biến của núi Thiên Đô trong hơn một ngàn năm qua. Lúc ấy Tuân Lan Nhân nói có hơn bốn ngàn hai trăm người lưu lại hồn đăng trong Tổ Sư đường, đây là tổng số Tử Phủ mà núi Thiên Đô đã từng có trong hơn một ngàn năm qua, nhưng chỉ có bảy mươi hai người có thể liên lạc được, vậy có bao nhiêu người thường trú trên núi?

Có người có thể liên lạc được, vậy người không thể liên lạc được thì sao?

Hơn nữa bây giờ hắn cũng hiểu tại sao Tuân Lan Nhân lại nói là Tổ Sư đường, bởi vì có lục giới thất bí nên không thể nói thẳng ra, nàng mới dùng Tổ Sư đường để ám chỉ, hơn nữa Tổ Sư đường quả thật tồn tại.

Lúc đó Tuân Lan Nhân nói có một trăm năm mươi Kim Đan được ghi chép lại, nghe thì có vẻ nhiều nhưng trên núi chỉ có ba người. Tức là ngoài ba vị Kim Đan trên núi thì số còn lại không biết sống chết ra sao.

Đương nhiên hắn có thể tưởng tượng được, trong thời gian dài đằng đẵng, khi không thể nào đột phá được, không ai có thể ngồi yên trên núi mà có lẽ đều chọn xuống núi cả. Còn đi đâu, tự mình xóa tên trên Giới Bí bích hay đã chết, vẫn không cách nào xác định được.

Mà vị Phong Lôi sư huynh đến kinh thành Đại Chu kia, là do y tự quyết định, hay là theo ý chí của cả núi Thiên Đô?

Suy nghĩ của hắn có chút phân tán, cảm thấy nếu có cơ hội nhất định phải hỏi rõ chuyện này.