Triệu Phụ Vân cảm thấy như có người xông vào nhà mình đánh nhau.
Rõ ràng mình đang ngủ ngon lành trên giường, thậm chí còn đang làm chuyện riêng tư thì có người đột nhiên nhảy ra, nói với hắn rằng y đã lẻn vào từ lâu rồi. Lúc này hắn đang trần truồng trên giường, không làm gì được, đối phương còn muốn lật chăn mền của hắn lên. Rồi tiếp đó lại có người từ trong tủ nhảy ra. Lúc này ngươi sẽ có cảm giác, nhà của mình, mình lại không biết có bao nhiêu người trong này.
Tâm của một người là đóng kín.
Nhưng lại có câu nói nhất tâm nhất thế giới.
Mộng cảnh bắt nguồn từ tâm linh. Thế giới tâm linh chính là thế giới của ý niệm.
Cho nên mới có người thuận theo ý niệm mà đi vào.
Trước đây Triệu Phụ Vân căn bản không hề biết, nhưng bây giờ hắn đã biết.
Mộng Thần lão nhân ngẩng đầu nhìn bầu trời, thế giới tâm linh của Triệu Phụ Vân không rõ từ lúc nào đã đầy ánh sao.
"Phùng Hoằng Sư núi Thiên Đô?" Giọng nói của Mộng Thần lão nhân giống hệt giọng của người trong mộng, trống rỗng, hư hư thực thực, như ở bên tai nhưng lại khó nắm bắt.
"Tiền bối biết ta sao?" Giọng nói của Phùng Hoằng Sư từ trên bầu trời truyền đến.
"Không biết, lúc ta hành tẩu trong mộng của thế nhân thì e là ngươi còn chưa bắt đầu tu hành." Mộng Thần lão nhân thản nhiên nói.
"Lúc tiền bối tung hoành thiên hạ, vãn bối còn chưa sinh ra. Sau khi tu hành, vãn bối từng nghe các sư huynh nói đến uy danh của Mộng Thần tiền bối, từng cảnh cáo vãn bối, có Mộng Thần tiền bối, buổi tối chúng ta ngủ cũng phải mở to mắt mà ngủ, khi nhập định tu hành cũng phải tùy thời xem xét nội tâm mình có gì không ổn không."
"Nhưng mà nhiều năm qua, Mộng Thần tiền bối như đã biến mất, biến mất khỏi tâm của mọi người, khiến cả đại địa này gần như quên mất sự tồn tại của tiền bối." Giọng nói của Phùng Hoằng Sư theo ánh sao rơi xuống.
"Hừ, ngươi cảm thấy ta biến mất sao?" Mộng Thần lão nhân cười lạnh.
"Biến mất cũng được, không biến mất cũng được, tiền bối muốn tiêu dao ở đâu cũng được. Từ khi tiền bối thành danh đến nay, chưa bao giờ tới núi Thiên Đô, đây là lý do tiền bối một mực sống đến bây giờ. Nhưng lần này lại đến, tiền bối cho rằng núi Thiên Đô chúng ta không người sao? Ta chỉ muốn nói cho tiền bối biết, ngươi đến nhầm chỗ rồi." Giọng nói của Phùng Hoằng Sư từ trên trời giáng xuống.
Lúc này Triệu Phụ Vân đã cảm nhận được sự cứng rắn và bá khí trong lời nói của Phùng sư huynh.
"Núi Thiên Đô, danh tiếng thật lớn, nhưng các ngươi cũng chỉ là một đám quỷ giữ núi mà thôi. Danh tiếng của núi Thiên Đô là do Hi Di tổ sư và chưởng môn Mai Tiên thượng nhân của các ngươi giết ra, không phải do ngươi. Người ta đều nói Lưỡng Nghi Vi Trần Huyễn Diệt đại trận của núi Thiên Đô huyền diệu khó lường, người ngoài không thể xâm nhập nhưng chẳng phải ta đây đã vào được sao?" Mộng Thần lão nhân mang theo một tia chế giễu.
Lúc này trong lòng Triệu Phụ Vân không khỏi nảy sinh ra một loại cùng chung mối thù, bởi vì lúc này hắn cũng là đệ tử núi Thiên Đô, cũng được xem như là một trong số những người đang thủ núi Thiên Đô.
Đối phương chế giễu Phùng Hoằng Sư cũng là đang chế giễu hắn, thậm chí có thể nói hiện tại hắn còn không có tư cách bị đối phương chế giễu. Hơn nữa người mang đối phương tiến vào núi Thiên Đô cũng chính là hắn.
"Những lời này, tiền bối đợi sau khi chạy ra khỏi núi Thiên Đô rồi hãy nói." Lời của Phùng Hoằng Sư vừa dứt, trên trời có một ánh sao rơi xuống.
Triệu Phụ Vân không biết nên hình dung ánh sao này như thế nào. Hắn cảm thấy không ai có thể tránh được. Ánh sao này như từ tương lai tới, lại giống như từ quá khứ kéo tới, là quỹ tích nhân sinh, là sự tình đã định sẵn, không người có thể tránh thoát.
Cây trượng đen của Mộng Thần lão nhân vốn định đánh nát ngọn núi tâm linh của Triệu Phụ Vân đã chuyển qua chỉ thẳng lên trời.
Ánh sáng đen trên trượng đụng độ với ánh sao lập tức nổ tung ra, màu đen và màu lam đều tán ra thành mây khói, thoáng cái đã che kín cả phiến hư không.
Ánh sao thứ hai rơi xuống, Mộng Thần lão nhân cũng giơ trượng đen lên, điểm ra ánh sáng đen.
Ánh sao thứ ba lại rơi xuống, mỗi lần Mộng Thần lão nhân đều giơ trượng lên đỡ.
...
Liên tiếp hơn mười ánh sao rơi xuống.
Thoạt nhìn biểu hiện bên ngoài, pháp thuật của hai người không hoa lệ, chỉ là một ánh sao rơi xuống, một luồng sáng đen nghênh đón. Nhưng Triệu Phụ Vân lại phát hiện ánh sao rơi kia thoạt nhìn thật đơn giản đến cực điểm lại ẩn chứa rất nhiều ảo diệu, pháp thuật kia đã đi từ phức tạp đến tối giản rồi.
Ánh sao xuất hiện mà không có dấu hiệu báo trước.
Phải biết pháp thuật từ lúc chuẩn bị đến lúc rơi xuống người khác không phải là chuyện đơn giản. Cần có thời gian để chuẩn bị, cho dù thời gian ngắn đến đâu cũng sẽ có dấu hiệu, nhưng Triệu Phụ Vân không nhìn ra, không cảm nhận được. Mà đây là người khác ở bên ngoài, lặng yên chuẩn bị trong thân thể của mình nhưng trong lòng của hắn vẫn như cũ không hề cảm giác được gì.
Mà quỹ đạo rơi xuống của ánh sao lại có cảm giác như là vận mệnh sắp sẵn như vậy. Ánh sao này, nhất định phải rơi xuống trên người Mộng Thần lão nhân đấy.
Nhưng Mộng Thần lão nhân lại giơ trượng lên, đánh ra luồng ánh sáng đen chặn được ánh sao kia, không để ánh sao rơi xuống người mình.
Triệu Phụ Vân biết chặn đường pháp thuật tuyệt không đơn giản, là chuyện khó hơn cả hai mũi kiếm đụng vào nhau lúc hai võ giả đang tranh đấu nữa. Thế nhưng Mộng Thần lão nhân cứ như vậy, lần lượt dùng ánh sáng đen của mình ngăn cản ánh sao.
Hắn thấy rằng nếu là pháp quang của hắn ra tay sẽ không chấp nhận chuyện bị pháp thuật đối phương đơn giản ngăn lại được, sẽ chọn lúc cận thân mà dịch qua khiến đối phương càng khó tránh né hơn nữa. Đương nhiên nếu đối phương có pháp bảo che chắn toàn diện thì lại là chuyện khác. Chỉ là người khác dùng pháp bảo thì mình tốt nhất cũng sẽ dùng pháp bảo.
Bởi vì pháp bảo có thể gia tăng tốc độ thi pháp, gia tăng uy lực pháp thuật lên, có rất nhiều huyền diệu mà tay không thi pháp không thể đạt được. Như một người tay không đánh nhau với một người cầm vũ khí sắc bén, cho dù ngươi có mạnh mẽ hơn, nắm đấm nặng hơn, nhưng khi người khác cầm vũ khí thì hết thảy đều thay đổi. Cho nên khi người khác tay không thi pháp, mà ngươi cần phải dùng pháp bảo mới ngăn cản được thì tốt nhất nên xoay người rời đi.
Triệu Phụ Vân không biết cây trượng đen trên tay Mộng Thần lão nhân có phải là pháp bảo hay không, vì đây là trong mộng cảnh tâm linh, nhưng hắn biết Mộng Thần lão nhân có "mộng quả".
Còn Phùng sư huynh thì sao? Phía sau ánh sao đó là gì?
Đúng lúc này, hắn nghe thấy một câu pháp chú.
"Tinh Di Đấu Chuyển."
Ánh sao trên trời lấp lánh, vô số ngôi sao xoay chuyển. Trong tích tắc này, Triệu Phụ Vân đột nhiên cảm thấy nguy hiểm mãnh liệt. Tinh Di Đấu Chuyển này khiến hắn cảm thấy ý chí của mình như bị quấy nát, xóa nhòa đi. Trong lòng hắn dâng lên cảm giác bất an, là báo động từ Kiếp Tri.
Đúng lúc này trên bầu trời xuất hiện một ngôi sao màu đỏ. Ngôi sao đó bất động, rõ ràng sáng ngời giữa vô vàn vì sao, vẫn không nhúc nhích chiếu thẳng xuống ngọn núi bên dưới.
Trong một khoảnh khắc này, Triệu Phụ Vân cảm thấy bình yên, cảm thấy vững vàng.
Còn những nơi khác, ánh sao xoay chuyển, đại địa sụp đổ, thương hải tang điền.
Chỉ có ngọn núi ở giữa là bình yên bất động. Triệu Phụ Vân biết đây là Phùng sư huynh đang bảo vệ thế giới tâm linh của mình.