Nhất Khí Triều Dương

Chương 219: Huyễn thân Viêm Ma



Đan Dương Tử kinh ngạc. Y chưa từng thấy cảnh này qua, đối phương vậy mà còn cho rằng là mình đang nằm mộng, hơn nữa trong mộng còn là có Tiên sư chỉ đạo cho bọn họ.

Triệu Phụ Vân biết người tinh thông Trúc Mộng thuật quỷ dị khó lường, mộng cảnh mới là thế giới chân thật của họ còn hiện thực chẳng qua chỉ là mộng cảnh của họ mà thôi.

Giá Mộng thuật mà hắn từng tu luyện chỉ là bước khởi đầu của Trúc Mộng chi pháp.

Tương truyền có người bị kéo vào mộng cảnh, trở ra ngoài thì đã trăm năm trôi qua.

Thế giới trong mộng cảnh có quy tắc hoang đường kỳ quái, cũng có thể bình dị đơn giản nhưng luôn khiến người ta sợ hãi bởi những biến cố bất ngờ. Triệu Phụ Vân có thể khẳng định đây là có người tu luyện Trúc Mộng pháp. Người như vậy vừa có thể gọi là tu sĩ, nhưng nếu gã dùng cách giết hại sinh mệnh hoặc thu thập thần hồn và tính mạng của người khác để bồi dưỡng bản thân thì chính là tà ma.

Lúc này hắn không dám tùy tiện dùng Giá Mộng thuật để tiến vào mộng cảnh, hắn chậm rãi đứng dậy, chắp tay sau lưng, trầm ngâm suy nghĩ.

Thành Đô Hạ là địa bàn trực thuộc phạm vi núi Thiên Đô, trên mảnh đất này, dù là tà ma hay tu sĩ đến đây đều phải chú ý cẩn thận. Mà bây giờ kẻ tu Trúc Mộng này dám ở đây xây mộng cảnh ăn Nhân Anh quả, hẳn phải có mục đích, có thể là nhắm vào núi Thiên Đô đấy.

Hắn không biết người này có phải là tu sĩ Kim Đan hay không. Thiên hạ này không có nhiều Kim Đan, nhưng cho dù gã không phải Kim Đan mà chỉ là tu sĩ Tử Phủ, nếu tiến vào mộng cảnh của kẻ kia cũng đã là mất địa lợi, tiến vào sân nhà của người khác cũng tương tự như tiến vào đạo tràng của người khác vậy.

Triệu Phụ Vân đứng đó, nhìn những người xung quanh, ánh sáng và bóng tối trong ngục giam phân chia hư không nơi này ra như thể đại diện cho hai thế giới hiện thực và mộng cảnh.

Có người nói, đại thiên thế giới muôn hình vạn trạng, trong đó có một thế giới gọi là thế giới mộng cảnh, cũng được gọi là bọt nước hay giấc mộng Hoàng Lương.

Bọt nước dưới ánh mặt trời tuy đẹp đẽ nhưng lại mỏng manh dễ vỡ, cũng dễ dàng tạo ra nhất. Cho nên người tu luyện Trúc Mộng chi pháp thường xuyên nhảy từ giấc mộng này sang giấc mộng khác, mỗi lần mộng cảnh hình thành và vỡ tan đều dẫn phát ra một tràng tai họa, đôi khi giống như bệnh dịch ồn ào nhưng đôi khi chỉ lặng yên không chút tiếng động nào.

Triệu Phụ Vân cũng từng nghĩ nếu mình Trúc Cơ có thể kết thành phù lục liên quan đến mộng cảnh thì vô cùng tốt, chỉ là sau đó hắn bị phân đến Vụ Trạch, không có cơ hội đi khắp nơi tìm kiếm các loại chân sát khác. Sau nữa hắn lại có được kiếp hỏa chân sát bèn thuận thế dùng kiếp hỏa chân sát để Trúc Cơ luôn, dù sao thì kiếp hỏa có thể coi là loại chân sát hàng đầu trong các loại chân sát .

Triệu Phụ Vân không cảm nhận được nguy hiểm rõ ràng nào từ Kiếp Tri nhưng lại có một cảm giác nặng trịch trong lòng. Bầu trời trong xanh thế kia mà hắn lại cảm thấy như có hơi mù, là loại bụi bặm từ hư không tới, là cảm giác của hắn mà thôi.

Hắn biết, kiếp số của núi Thiên Đô vẫn chưa qua.

Chỉ là hắn nghĩ mình đã khai phủ, đã trở về rồi, cũng nên gặp mặt kẻ địch ẩn nấp trong bóng tối. Không thể tu luyện nhiều năm như vậy, trốn tránh bên ngoài nhiều năm như vậy, thậm chí hắn đã là Tử Phủ rồi mà vẫn sợ hãi như chuột nhắt không dám lộ diện.

Dũng khí và hành vi của một người luôn thay đổi theo thành tựu của họ, không thể nào cứ giữ nguyên như vậy, nhưng về bản chất thì vẫn còn đó. Hắn không phải là một người hấp tấp, đương nhiên dù người cẩn thận đến đâu cũng có lúc xúc động, trên đường tu hành dài dòng và buồn chán cũng nên có vài lần tùy hứng và xúc động.

Chỉ là, lần này không phải.

Hắn quyết định thử dò xét, còn cách dò xét thì hắn định dùng Giá Mộng thuật vào mộng cảnh xem thử bên trong rốt cuộc là như thế nào. Có điều hắn không định dùng thần hồn của mình xuất khiếu mà dùng tượng thần Viêm Ma.

Lúc này có thể dùng đến tượng thần Viêm Ma rồi.

Hắn đã ước chừng được cách sử dụng nhưng chưa từng thử nghiệm, bây giờ vừa hay có thể thử một lần. Chỉ là hắn vẫn cần chuẩn bị một chút để tránh làm tổn hại đến tượng thần này.

……………

La Thiên nhắm mắt lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, rồi lại một lần nữa tỉnh lại, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Có người bên cạnh hỏi: "Ngươi tỉnh rồi à?"

La Thiên nhìn bầu trời u ám lại cảm thấy rất thân thiết, bởi vì trong thành này có một mùi hương nồng nặc khiến y say mê.

Người kia là hàng xóm của y, hai người đều được mời đến phủ đệ của Tiên sư dự tiệc Nhân Anh quả. Chỉ là trên đường đi, La Khiêm ngất xỉu, còn người kia thì đứng đợi tại chỗ.

"Gần đây ngươi nói chuyện cứ là lạ, có phải bị bệnh không?" Hàng xóm hỏi.

"Không sao, chỉ là gặp ác mộng thôi." La Thiên nói.

"Vậy thì ngươi phải cẩn thận, trong ác mộng thường có mộng yểm xuất hiện, rất giỏi mê hoặc lòng người, tuyệt đối không được tin lời bọn họ nói." Hàng xóm nói.

"Ta biết, đó chỉ là ác mộng thôi. Trong mộng ta vậy mà lại bị nhốt trong ngục, bị một người hai mắt bốc hỏa bắt lấy, muốn thiêu chết ta, thật sự đáng sợ." La Thiên nói.

"Đúng vậy, ngươi chỉ cần giữ tỉnh táo, biết đó là mộng thì có thể nhanh chóng thoát khỏi mộng cảnh đó. Đi thôi, chúng ta đến phủ Tiên sư dự tiệc đi, cơ hội hiếm có." Hàng xóm kia nói nhanh rồi kéo theo La Thiên bước nhanh về phía phủ đệ của Tiên sư, như thể gấp không chờ nổi nữa.

La Thiên nuốt nước bọt, bước chân cũng nhanh hơn. Y nhớ lại mùi vị kia mà cũng cảm thấy không chờ đợi nổi.

Bọn họ đi trong hẻm nhỏ quanh co khúc khuỷu, có thể nghe thấy tiếng động và mùi khói bếp từ những ngôi nhà bên cạnh, khắp nơi đều là không khí yên bình tường hòa. Cuối cùng, bọn họ trung tâm thành trì, nơi đó có một cái cây không có nhiều lá, thân cây cũng không lớn lắm nhìn qua như cây lựu, trên cây kết những quả giống như trẻ sơ sinh có màu vàng kim nhìn rất đẹp.

Xung quanh có một vòng đá xếp thành vòng tròn bao quanh gốc cây, bên trong chất đầy đất nên nhìn vào thấy gốc cây này cao hơn mặt đất nhiều.

Nhân Anh quả đã bắt đầu mở miệng khóc, tiếng khóc đó khiến y có cảm giác muốn nhanh chóng ăn nó.

"Nhân Anh thánh quả lại chín rồi, chúng ta nhanh lên, may mà chưa muộn. Tiên sư đã nói nếu đến trễ hơn thì sẽ không có cơ hội tiến vào yến tịch."

Bên cạnh cây Nhân Anh quả có một ngôi miếu, trong miếu có một bệ thờ, trên bệ thờ có một lão nhân đang ngồi. Phía dưới lão nhân bày rất nhiều bồ đoàn và bàn nhỏ, hầu như đã kín chỗ. Bọn họ là hai người cuối cùng, chỉ còn lại vị trí cuối nằm trong góc mà thôi. Bọn họ ngồi xuống yên tĩnh chờ Tiên sư nói chuyện.

Thấy người đã đến đông đủ, Tiên sư mới nói: "Hôm nay là ngày sinh nhật thứ một trăm hai mươi của cây Nhân Anh quả, nên mới mở tiệc này. Chư vị đều là người hữu duyên, có người mới quen ta, không phải là các ngươi có duyên với ta mà là tổ tiên của các ngươi có duyên với ta, bây giờ duyên phận rơi xuống trên người của các ngươi. Ta là miếu chúc, tự nhiên phải báo đáp các ngươi."

"Ta dùng Nhân Anh quả và mười ba vị linh dược hầm thành một nồi canh, mỗi người một chén, ăn vào có thể đắc pháp hoặc là thọ thêm một trăm hai mươi năm nữa, sau này ăn tiếp lại có thể đồng thọ mệnh với cây Nhân Anh thánh quả này. Mang canh lên." Tiên sư ngồi trên bệ thờ với vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng mọi người nghe xong lại vô cùng kích động.

La Thiên càng thêm tin tưởng, thầm than may mà mình đã quay lại, nhưng không hiểu sao y lại nhớ đến người có hai mắt bốc lửa kia mà không khỏi lắc đầu, muốn xua đuổi hình ảnh của người đó đi. Theo y thấy, lúc này mà còn phân tâm thì thật không nên, lỡ bị "Tiên sư" biết được mà tước mất tư cách uống canh thì sao?

Từng nữ tử hoặc nam tử lần lượt theo cửa sau miếu đi ra, nữ thì xinh đẹp, nam thì tuấn tú, tay bưng khay, trên khay có một chén canh, đặt lên bàn nhỏ bên cạnh mỗi người.

La Thiên nóng lòng mở ra, một mùi hương thơm ngào ngạt bốc lên, nước canh trong veo nhưng lại không thấy bã thuốc. Mùi hương khiến La Thiên biết bên trong nhất định có Nhân Anh quả, bởi vì mùi của Nhân Anh quả thơm nồng vô cùng. Y vốn định hớp một ngụm nhỏ, rồi không nhịn được mà uống ừng ực, những người khác cũng vậy.

Sau khi uống xong, y cảm thấy toàn thân thoải mái vô cùng, như thể lỗ chân lông trên người đều mở ra, linh khí của trời đất không ngừng chui vào cơ thể.

Đúng lúc này, mấy nữ tử bên cạnh bọn họ đột nhiên ngồi xuống, dựa sát vào người bọn họ. Nếu người uống canh là nữ thì sẽ là nam hầu đến gần. Bọn họ như khúc gỗ khô lập tức bị đốt cháy, rồi ôm lấy người bên cạnh.

Lúc này, La Thiên không nghĩ gì khác ngoài việc muốn có nữ tử bên cạnh. Y ôm nàng ta vào lòng, hôn lên môi nàng, như thể chỉ có như vậy mới có thể giải tỏa luồn khí nóng trong lòng.

Tất cả mọi người đều giống như y.

Bọn họ không nhìn thấy nụ cười quỷ dị trên khóe miệng của "Tiên sư" đang ngồi trên bệ thờ.

Những người từng uống qua nước canh trong miếu, giao hợp xong, khí tức nhanh chóng suy yếu rồi hóa thành tro bụi. Ngược lại, người còn lại thì khí tức lại sung mãn thêm. Đương nhiên đều là nữ giới sống sót, sau đó bụng của bọn họ nhanh chóng phình to, sinh ra từng đứa trẻ. Trẻ sơ sinh toàn thân màu xanh, bay lên, rơi xuống cây Nhân Anh quả bên ngoài, treo trên cành cây, dung hợp với cành cây như thể vừa mới mọc ra.

"Tiên sư" nhìn cây Nhân Anh quả, thầm nghĩ, không dễ có cơ hội tế dưỡng cây Nhân Anh quả của mình, không biết có thể dưỡng được mấy vòng ở đây.

Đột nhiên nụ cười trên mặt gã chợt cứng lại. Bởi gã nhìn thấy có một vị khách không mời mà đến.

Người nọ đứng trong bóng tối, mặc áo bào đỏ, đầu trọc, trên áo bào đỏ như được viết kín chú văn.

Người quỷ dị kia đứng đó, như thể đã nhìn thấy tất cả.

Gã còn mơ hồ cảm nhận được hỏa khí trên người đối phương.

Gã lập tức đứng dậy, đi ra cửa miếu, nói: "Khách nhân không mời mà tới, có chuyện gì chăng?"

Người đầu trọc mặc áo bào đỏ đầy chú pháp nói: "Ngươi dám mở mộng tràng dưới chân núi Thiên Đô, dùng mộng giao thuật cướp đoạt tinh khí của người khác để nuôi dưỡng tà quả, chẳng lẽ ngươi cho rằng núi Thiên Đô không người sao?"

"Núi Thiên Đô? Nơi này là chân núi Thiên Đô sao?" "Tiên sư" lộ vẻ mặt kinh ngạc, rồi lại nói: "Khách quan đừng lừa ta, sao nơi này lại là chân núi Thiên Đô được? Nếu là chân núi Thiên Đô thì sao lại lỏng lẻo như vậy, không có cả người thủ thành nữa?"

Người đầu trọc mặc áo bào chú pháp đỏ cười lạnh: "Xem ra, là có người muốn dòm ngó núi Thiên Đô rồi."

...

Người đến là Triệu Phụ Vân, đương nhiên không phải thần hồn của hắn nhập mộng mà là thông qua tượng thần Viêm Ma. Phương pháp này khó mà nói rõ trong một câu. Hắn lập pháp đàn, sau đó thông qua Ảnh tử huyễn hóa thuật dung hợp pháp niệm của bản thân vào Viêm Ma trong thần tượng Viêm Ma lại, tạo thành một thân thể hoàn chỉnh, giúp hắn tiến vào trong mộng cảnh mà không cần thần hồn của mình xuất du, chỉ cần một ý niệm là có thể tiến thoái tự nhiên.

Mà huyễn thân này được tạo thành từ việc dung hợp giữa Viêm Ma và ý niệm bản thân cực kỳ bất phàm, lại có không ít năng lực.

Theo ý niệm của Triệu Phụ Vân, bóng tối xung quanh hắn như mọc ra vô số sợi tơ có hình thù như sợi tóc đỏ, hoặc như cái bóng có hòa trộn ánh sáng đỏ vô cùng quỷ dị lao về phía "Tiên sư" trong miếu.

Tiên sư kia thầm kinh ngạc, bởi vì pháp ý này không giống thủ đoạn của Huyền Môn chính phái mà gần với pháp thuật Ma đạo hơn. Trong những sợi tơ đỏ quỷ dị kia, gã còn cảm nhận được ý cắn nuốt, cướp đoạt bên trong, khiến trực giác của gã không ngừng nói tốt nhất là không dính vào thứ này.

Chỉ thấy gã vươn tay ra, trong hư không xuất hiện ánh sáng đỏ, ánh sáng đỏ hóa thành ngọn lửa.

Gã biết tà ma đều sợ lửa, mà trong mộng cảnh của gã thì lửa chỉ cần vung tay là có. Gã muốn thử dùng lửa thiêu đốt thứ này xem sao.

Chỉ là gã không ngờ những sợi tơ bóng đỏ đó vừa tiếp xúc với ngọn lửa mà gã triệu hồi, ngọn lửa lập tức vặn vẹo đi, rồi gã lập tức mất đi khả năng khống chế ngọn lửa đó. Không chỉ như vậy, ngọn lửa đó còn dung hợp một thể với đối phương, hóa thành tơ đỏ cuồn cuộn ập xuống, như sóng lớn muốn nhấn chìm gã.

"Định."

Tiếng pháp chú của gã vang lên, hư không như đông cứng lại, nhưng gã lại cảm thấy mình như đang dùng dây thừng nhỏ trói một con trâu rừng, chẳng mấy chốc mà dây thừng sẽ đứt đoạn.

Ý niệm của gã khẽ động, cả ngôi miếu lập tức tối sầm lại, còn gã biến mất khỏi miếu. Trên bệ thờ trong miếu chỉ có một pho tượng thần, hơn nữa còn là tượng bằng đồng, không phải thân thể bằng xương bằng thịt. Cả người gã đã hoàn toàn biến mất.

Ngọn lửa đỏ bùng lên, bám vào xà nhà, tường miếu mà thiêu đốt.

Đồng thời, những sợi tơ đỏ kia cũng lao về phía cây Nhân Anh quả.

Gốc cây kia đột nhiên bật gốc, hóa thành một luồng sáng, bay lên trời. Trên trời xuất hiện lóe sáng như thể bầu trời nứt toác ra, đón gốc cây phi thăng rời đi. Cả vùng đất bên dưới bắt đầu sền sệt lại, bao vây lấy huyễn thân Viêm Ma lại khiến hắn căn bản không đuổi theo được.

Đồng thời, hắn nghe thấy tiếng cười đắc ý: "Đệ tử núi Thiên Đô quả nhiên bất phàm, vậy mà lại có người tu luyện ma pháp, sao có thể xưng là Huyền Môn chính tông được chứ? Nhưng mà cho dù ngươi tu pháp môn gì thì cũng sẽ vĩnh viễn bị vây khốn trong miếu ma thần này của ta, ha ha..."

Trong bóng tối, huyễn thân Viêm Ma chỉ cảm thấy mình như rơi vào vũng bùn, mà ngôi miếu kia như chiếm cứ cả thế giới, trở thành thứ duy nhất của thế giới này. Không biết từ lúc nào, hắn đã hoàn toàn đứng trong ngôi miếu này, ngẩng đầu nhìn pho tượng thần bằng vàng quỷ dị kia.

Hắn thầm cảm thán, may mà mình chỉ dùng huyễn thân Viêm Ma tiến vào đây.