Có những môn phái cần linh sơn, phúc địa làm đạo tràng. Môn phái cần là bởi vì người trong môn phái cần, mà người trong môn phái cần là bởi vì công pháp họ tu luyện cần.
Có môn phái coi trọng linh sơn, phúc địa; có môn phái không coi trọng; còn có môn phái không cần linh sơn, phúc địa.
Không cần cái này thì cần cái khác.
Bản chất của tu hành là hấp thụ linh khí của trời đất để sử dụng.
Chữ "Linh" này, đa phần chỉ linh khí của trời đất, nhưng không hoàn toàn là vậy. "Linh" cũng có thể chỉ sinh linh, đơn thuần chỉ linh tính linh hồn, hoặc chỉ những thứ có thể cảm giác được.
Cho nên có người cần tị thế thanh tu giữa rừng sâu núi thẳm, có người cần giác ngộ giữa chúng nhân hồng trần.
Đàm Tư Vọng vốn là đệ tử một tiểu thế gia ở quận Lô Long, truyền thừa hơn một trăm năm mươi năm. Tiểu thế gia như vậy rất nhiều, đời đời đều có tu sĩ Huyền Quang, thậm chí còn xuất hiện một vị tu sĩ Trúc Cơ, chỉ là vị tiên tổ Trúc Cơ kia vừa mới Trúc Cơ đã chết, mà Đàm gia cũng vì vậy mà suy tàn. Có người nói là do tiêu hao khí vận của hậu bối. Nhưng hậu nhân của Đàm gia lại cho rằng vị tiên tổ kia đã tiêu hao hết nội tình của gia tộc, khiến hậu bối không còn tài nguyên tu luyện nữa.
Dần dần, gia tộc ngày càng suy tàn, con cháu trong tộc phải ra ngoài tìm kiếm cơ duyên nhưng đều chết ở bên ngoài. Đến đời Đàm Tư Vọng chỉ còn lại một mình gã là dòng chính. Sau khi kế thừa gia tộc, gã bán hết mấy mảnh linh điền trong nhà, bái một tán tu đi ngang qua làm sư phụ. Không ngờ, vị tán tu kia lại là người tu luyện Trúc Mộng đạo.
Bọn họ quanh năm đi lại từng tòa thành, không đi vào thâm sơn mà chỉ ở trong mộng cảnh nơi phố xá sầm uất. Mãi đến khi sư phụ gã chết, còn gã cũng Trúc Cơ, dần dần trở thành tu sĩ Tử Phủ trong Trúc Mộng đạo. Thế nhưng gã trở thành Tử Phủ cũng là nhờ có người trợ giúp.
Người trợ giúp gã cũng tu luyện Trúc Mộng đạo, hơn nữa còn nói là quen biết sư phụ gã. Sau đó, gã được người đó chỉ dạy một thời gian, chẳng qua gã hoàn toàn không biết đối phương là ai. Chỉ biết đối phương tự xưng là Mộng Thần lão nhân.
Mà lần này, gã đến thành Đô Hạ dưới chân núi Thiên Đô là theo lệnh của Mộng Thần lão nhân. Mộng Thần lão nhân nói có thể gây ra chút động tĩnh ở thành này, mà phương pháp nuôi dưỡng Nhân Anh quả trong mộng cũng là do Mộng Thần lão nhân dạy cho gã đấy.
Đàm Tư Vọng tỉnh dậy sau giấc ngủ, gã đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Đúng lúc mặt trời đang lặn, ánh hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt trắng bệch không nhìn ra tuổi tác của gã. Trong mộng cảnh, gã thường trải qua mấy kiếp người nên trong mắt thường toát ra vẻ tang thương. Thật ra tuổi thật của gã không lớn lắm, năm nay chỉ mới tám mươi mà thôi, còn rất trẻ.
Ánh nắng chiếu vào phòng tạo thành một ô cửa sổ trên mặt đất. Tuy rằng nhìn sáng sủa sạch sẽ nhưng lại có cảm giác không chân thật, như thể nơi này cũng là trong mộng.
Nhà cửa trong thành Đô Hạ không bán, trừ phi có thân phận hộ tịch. Căn nhà này cũng không phải của gã, thân phận của gã là người đi xa trở về, tên là Hạc Liên Bích. Gã đi ngang qua một ngôi miếu hoang, gặp một người sắp chết. Trước khi chết đối phương mê sảng nói mình muốn trở về nhà ở thành Đô Hạ.
Gã nhớ lời nói mê sảng này, nên nhận được lệnh của Mộng Thần lão nhân bèn dựa theo lời nói mê sảng đó để tiến vào thành Đô Hạ, ở trong nhà của người nọ. Hạc Liên Bích sống một mình nên không ai nhận ra gã không phải là nguyên thân, mà cho dù không phải là người sống một mình, gã cũng tin chắc dù là người chung giường chung gối cũng chưa chắc đã phân biệt được.
Ánh hoàng hôn chiếu lên tờ giấy đỏ trên tường trong phòng như ngọn lửa, khiến y lại nhớ lại người vừa mới tới trong mộng cảnh vừa rồi.
"Tu sĩ núi Thiên Đô cũng tu luyện ma pháp sao?"
Đàm Tư Vọng cảm giác rõ ràng cái bóng của đối phương đã vặn vẹo dung hòa với ngọn lửa tạo thành ý cắn nuốt. Gã tin rằng dù là thần nhân trong mộng cảnh bị cái bóng lửa kia quấn lấy cũng rước phải phiền toái lớn. Cũng may Mộng Thần lão nhân đã dặn chỉ cần gây ra chút động tĩnh là có thể rời đi. Núi Thiên Đô có vô số bí pháp, ai mà biết bọn họ có tìm được mình hay không? Tuy rằng gã rất tự tin nhưng cũng không muốn ở lại đây lâu.
Gã suy nghĩ một chút, quyết định tối nay sẽ rời đi, thừa dịp người nọ còn bị nhốt trong Ma Thần miếu của mình, vừa hay có thể chuồn đi.
Ma Thần miếu đó là gã lấy được từ một tu sĩ Ma đạo trong mộng cảnh. Ngày nghĩ sao, đêm mơ vậy, hơn nữa tu sĩ ma đạo kia ngày ngày quán tưởng ma thần, sắp bị ma thần cướp mất thần trí rồi. Cho dù gã cất giữ nó trong mộng cảnh nhưng cũng rất cẩn thận để không bị Ma thần trong miếu ăn mòn.
Trời dần tối, gã ra khỏi cửa, đi trên đường, đi về phía cổng thành.
Nhiều năm qua, gã đã hình thành một thói quen tốt, hễ gặp nguy hiểm là lập tức chạy xa.
...
Huyễn thân Viêm Ma của Triệu Phụ Vân bị sa vào một ngôi miếu tối om, nhìn pho tượng Ma thần đang cười như không cười kia. Bóng tối xung quanh huyễn thân Viêm Ma dâng lên, bao phủ lấy pho tượng Ma thần, mơ hồ như có ngọn lửa đang thiêu đốt trên đó, trong ngọn lửa lại có những sợi tơ mờ chui vào.
Hắn cảm nhận được những cảm xúc tiêu cực đang ập đến, nỗi sợ hãi không ngừng dâng lên trong lòng, từng tia lạnh lẽo thấm vào tim, lại có một ý niệm khuất phục không ngừng tuôn ra, nói với hắn rằng chỉ cần quỳ xuống, từ bỏ tất cả phản kháng là có thể được che chở.
Còn nếu phản kháng thì chỉ có con đường chết, trở thành một cái xác. Trong đầu hắn không ngừng hiện lên hình ảnh hắn chết đi, trở thành thi thể.
Lúc này Triệu Phụ Vân cảm nhận được những pháp tính như Kinh Hãi, Nhiếp Tâm, Tử Vong Huyễn Cảnh, Âm Hàn.
Pháp tính mà huyễn thân Viêm Ma của Triệu Phụ Vân có được lúc này là Viêm Ma, Thôn Phệ, Chước Thiêu, Âm Ảnh, Vô Hình vừa tiếp xúc với pho tượng Ma thần kia đã rơi vào thế hạ phong, bóng tối liên tiếp bị ma quang đánh lùi về. Chỉ thấy gợn sóng trong miếu chấn động, thân thể huyễn thân Viêm Ma vặn vẹo như thể tùy thời tan biến mất.
Triệu Phụ Vân không muốn mất đi huyễn thân Viêm Ma này, tuy rằng huyễn thân Viêm Ma bị diệt mất không ảnh hưởng gì đến hắn, nhưng Viêm Ma tượng thần này trong tay hắn còn rất non nớt, thậm chí có thể trực tiếp tan vỡ. Triệu Phụ Vân không muốn pho tượng có thể ngộ nhưng không thể cầu này cứ thế mà hỏng mất. Nếu bản thân hắn bị nhốt bên trong còn phải chờ người khác đến cứu, nhưng bây giờ hắn ở bên ngoài, tự nhiên có thể cứu được.
Trong huyễn thân Viêm Ma vốn đã dung hợp ý niệm của hắn, mà thần tượng Viêm Ma lại đang ở trong pháp đàn. Chỉ thấy hắn há miệng phun ra một ngọn lửa, lơ lửng giữa không trung, hóa thành một ngọn đèn. Hắn nhắm mắt lại, tay phải làm thành kiếm chỉ kẹp lấy ánh lửa trên đèn. Kim quang tụ lại trên kiếm chỉ của hắn.
Hắn mặc niệm Kim Quang Trảm Tà pháp chú, cảm ứng mộng cảnh nơi ý niệm của hắn đang ở, đột nhiên mở mắt ra, trong mắt mơ hồ có ánh kim quang.
Kim quang trong mắt như xuyên thấu hư không, ngón tay hắn cũng đã vung ra, kiếm chỉ rơi xuống hư không nơi mà ánh mắt hắn nhìn xuống.
Mộng cảnh có thể ở xa tận chân trời, cũng có thể ở gần ngay trước mắt.
Một cảnh tượng đột nhiên hiện ra trong hư không, mơ hồ thấy một ngôi miếu, ngôi miếu đó như đang ở trong bọt nước bị ánh đèn chiếu sáng ra. Chỉ thấy kiếm chỉ của Triệu Phụ Vân xẹt qua bọt nước, bọt nước lập tức vỡ tan.
Nhưng lại có một luồng khí đen kịt quấn lấy ngón tay hắn, Triệu Phụ Vân cảm giác một pho tượng Ma thần đang nhìn chằm chằm vào mình.
Ngọn đèn trước mặt hắn tỏa ra vô số kim quang phá ma.
Trong ngục giam, kim quang chói lọi, người dưới ánh sáng đó đều tái nhợt mặt mày.
Pho tượng Ma thần kia lập tức bị kim quang đâm thủng lỗ chỗ, mơ hồ còn nghe thấy tiếng kêu đau đớn, phẫn nộ từ pho tượng truyền đến. Mà huyễn thân Viêm Ma bên trong kia cũng đang không ngừng bùng lên ánh lửa âm ảnh nuốt hết Ma thần. Sau đó hóa thành một ngọn lửa mờ ảo bay ra từ hư không, rơi xuống tượng thần Viêm Ma.
Ý niệm của Triệu Phụ Vân cảm nhận được một cảm giác như vui vẻ vì được ăn, còn có vẻ no tức bụng nữa. Đồng thời, các loại pháp ý trên pho tượng Ma thần kia ập đến, chưa kịp để hắn tìm hiểu đã ăn mòn ý niệm trong đầu hắn.
Xích Viêm thần đăng trên tay hắn tỏa ra kim diễm, phảng phất như muốn chủ động thiêu đốt thần ý trên tượng thần Viêm Ma, hắn lập tức há miệng khẽ hút, nuốt Xích Viêm thần đăng vào bụng.
Không còn Xích Viêm thần đăng áp chế, ma khí trên tượng thần Viêm Ma bắt đầu bốc lên, Triệu Phụ Vân lập tức dùng vải bọc kỹ nó lại, trên vải còn có rất nhiều phù chú phong ấn, lại dùng hộp đựng lại, trên hộp còn dán Thái Nhạc Trấn Thần phù.
Hắn thu hồi pháp đàn, rồi nói với Đan Dương Tử bên cạnh: "Ta đi tìm gã."
Lúc này, trên ngón tay hắn quấn quanh một luồng hắc khí nhàn nhạt, đây là "Khí tức Ác mộng".
Từ khí tức ác mộng chưa tiêu tán này, hắn thông qua Giá Mộng thuật cảm ứng bản thể đối phương. Hắn nhanh chóng cảm nhận được, cả người rời khỏi nhà giam, bay lên trời hóa thành một luồng kim quang xẹt qua hư không, rơi xuống cổng thành phía bắc.
Lúc này trời đã hơi tối, cổng thành Đô Hạ đã sắp đóng nhưng vẫn còn người ra vào. Nhưng đúng lúc này, lính canh ở cổng thành thấy có một luồng ánh lửa từ trong thành phóng lên trời.
Tuy rằng bọn họ không biết gần đây trong thành đã xảy ra chuyện gì, nhưng bọn họ biết người dám ngang nhiên thi triển pháp thuật trong thành nhất định là tu sĩ của bổn phái. Đương nhiên cũng có thể là tu sĩ làm xằng làm bậy bị tu sĩ bổn phái phát hiện nên chạy trốn.
Bọn họ chỉ có thể đứng nhìn từ xa, không thể nhúng tay vào.
"Vậy mà lại có người dám gây rối ở thành Đô Hạ, chán sống rồi sao?" Có người trong đội thị vệ nghĩ, bọn họ luôn rất tin tưởng vào núi Thiên Đô.
Lời của bọn hắn còn chưa dứt đã thấy luồng ánh lửa đó vẽ một đường cong trên không trung, rơi xuống cổng thành nơi bọn họ đang đứng. Ánh lửa vừa mới chạm đất đã tản ra, một người trong đó hiển lộ, tay nâng một ngọn đèn. Ánh đèn lóe lên, cả cổng thành tràn ngập ánh lửa. Sau đó, lính canh phát hiện bên cạnh xuất hiện thêm một người. Người này quay đầu lại nhìn ánh lửa, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Triệu Phụ Vân mở miệng nói: "Các hạ đã đến rồi, cần gì phải đi vội vậy?"
Lúc nhìn rõ mặt người này, Triệu Phụ Vân chợt ngẩn người, trên mặt xuất hiện một chút đau buồn.
"Ồ, thì ra ngươi quen biết y à, thật là trùng hợp." Dung mạo của Đàm Tư Vọng lúc này chính là dung mạo của Hạc Liên Bích.
Gã không thừa nhận mình đã giết, nhưng cũng không phủ nhận.
Triệu Phụ Vân lắc nhẹ ngọn đèn trong tay, Xích Viêm thần đăng tỏa sáng, mặt của "Hạc Liên Bích" lập tức bị cháy đen, trên người bốc cháy. Trong tích tắc đó, mọi người xung quanh chợt nhắm mắt lại, chìm trong giấc mộng.
Triệu Phụ Vân lập tức thu đèn lại, bởi vì người bị ánh đèn của hắn đâm phá không phải là chân thân, chỉ là luồng khí tức quấn quanh ngón tay hắn đã biến mất, muốn tìm người cũng khó mà tìm được nữa.
Đúng lúc này, một con hạc giấy trong hư không bay xuống, Triệu Phụ Vân đưa tay ra nhận lấy, mở hạc giấy ra, thấy trên đó viết một địa chỉ.
Không có tên nhưng từ ánh sáng của dòng chữ, Triệu Phụ Vân cảm nhận được khí tức của tinh tú làm hắn nghĩ tới Phó chưởng môn Phùng Hoằng Sư sư huynh.
Hắn không chần chừ lập tức đi đến địa chỉ đó.
...
Đàm Tư Vọng dùng thân thể mộng yểm của Hạc Liên Bích chậm rãi ra khỏi thành, còn bản thể của gã thì đã ra khỏi thành từ lâu rồi, gã luôn cẩn thận như vậy há có thể ở lại chỗ nguy hiểm kia. Dùng thân thể mộng yểm của Hạc Liên Bích chậm rãi ra khỏi thành chỉ là muốn đánh tan thân thể mộng yểm đó ra khắp toàn thành, đồng thời cũng muốn xem thử tên tu sĩ núi Thiên Đô kia có tìm được mình hay không.
Kết quả như gã mong muốn, đối phương nhanh chóng tìm được gã. Gã ra khỏi thành với tốc độ rất bình thường nhưng chưa ra khỏi thành đã bị đuổi kịp rồi.
Gã thầm khen ngợi mình một lần nữa: "Mình thật thông minh lanh lợi."
Lúc này, gã đang đứng trước một ngôi miếu đổ nát, ánh sao lấp lánh chiếu trên bậc thang, vầng trăng đang lên cao.
Gió thổi qua cành cây xào xạc, cỏ dại dưới đất mọc um tùm bên trong còn có rắn rết bò qua. Gã đứng đó nhìn pho tượng thần trong miếu. Trên tượng không có chút thần vận nào. Gã không khỏi nhớ đến Ma thần miếu mộng của mình. Thực lực của gã đa phần đến từ chính mộng cảnh của người khác, mộng cảnh càng hoang đường ly kỳ càng đáng sợ, trong đó có một mộng cảnh về Ma thần miếu được xem là đáng sợ hàng đầu trong những bọt mộng mà gã có.
Nhưng gã rõ ràng nhận thấy mộng cảnh Ma thần miếu bị nghiền nát.
Lúc đó, gã mới cảm nhận được có ánh lửa lóe qua, Ma thần miếu đã nhanh chóng vỡ nát rồi.
Gã không khỏi nghĩ đến người cầm đèn, đệ tử núi Thiên Đô kia. Gã chưa từng nghe nói đến kẻ kia qua, nhưng càng như vậy gã càng cảm thấy núi Thiên Đô không hổ là Huyền Môn đại phái, một tên đệ tử tùy tiện đi ra ngoài cũng đã mạnh mẽ như vậy, hơn nữa gã còn mơ hồ cảm thấy đối phương khắc chế mình.
Dưới ánh đèn đó, dường như tất cả bóng tối đều bị xua tan, tất cả tà ma đều bị thiêu đốt.
Ác mộng của gã phần lớn đều là tà ác, hoang đường, kỳ quái.
Một con chồn đột nhiên chui từ dưới bệ thần ra ngoài, thì ra dưới lớp vải dệt kia có một cái hang.
Đúng lúc này, gã đột nhiên quay đầu lại. Bởi vì gã thấy trong bóng tối có một ánh đèn, như có người tranh thủ buổi đêm mà đi, tay cầm theo ngọn đèn.
Nhưng mà hôm nay gã đặc biệt mẫn cảm với "Đèn".
Ánh đèn trong bóng tối lập lòe. Lần lập lòe đầu tiên còn ở nơi xa xa, mơ hồ không rõ. Lần thứ hai đã đến dưới núi. Lần thứ ba, gã đã nhìn rõ ràng, là được một người nắm trong tay.
Ánh đèn lại lóe lên, gã đã nhìn rõ người đó.
Đó là một tu sĩ trẻ tuổi, tuấn tú, có chút âm nhu, nhưng khi nhìn vào mắt hắn lại phát hiện mắt người này như đang bốc cháy.
"Các hạ giết người vô kể, không để lại mạng, vội đi đâu chứ?" Người cầm đèn đứng trên đường núi trước miếu, không nhanh chậm nói.
Gió núi nổi lên, thổi qua ánh đèn, nhưng ánh đèn vẫn đứng yên, gió lại tan biến trong ánh đèn.