Nhất Khí Triều Dương

Chương 218: Nhân Anh quả



Triệu Phụ Vân cầm pho tượng gỗ táo trên tay, hắn vẫn cảm nhận được hỏa tính yếu ớt trên đó, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được ma tính yếu ớt. Vốn là hỏa thuần túy, thuần dương, mà bây giờ lại có cảm giác âm dương giao hòa.

Pho tượng Xích Diễm Thần Quân này phảng phất như có một loại đặc tính sinh mệnh độc đáo.

"Yểm quái? Hỏa yểm quái? Hỏa yểm ma thần?"

Triệu Phụ Vân cầm pho tượng lên quan sát tỉ mỉ, cẩn thận cảm nhận. Hắn cảm thấy pho tượng này đã biến chất, giống như cành cây kết ra loại quả không nên kết.

Lửa bên trong không còn là lửa thuần túy nữa mà là một loại gì đó khó nói rõ, tạm gọi là Yểm hỏa.

Sở dĩ hắn nghĩ đến nó là vì hắn không thể cứ một mực ngồi mãi ở đây. Giống như ở tiệm phù lục, lúc hắn rời đi thì cửa tiệm bị bỏ trống, không có ai trông coi. Nếu có thứ gì đó giúp hắn trông coi nơi này thì hắn có thể yên tâm rời đi mà không sợ có người đột nhập.

Hắn nghĩ đến thứ dung hợp giữa hỏa diễm và Yểm Ma này, thầm nghĩ cứ gọi là tượng thần Viêm Ma đi, dù sao cũng thuận miệng.

Hắn muốn tế luyện nó thành bảo vật mà mình có thể tùy ý điều khiển chứ không phải là ma vật không thể khống chế. Hắn tin rằng nếu đặt pho tượng này ở nhân gian, không bao lâu sau sẽ có một con ma vật ra đời.

Hắn nghĩ đến pháp môn Phân Thần.

Thật ra tế luyện pháp bảo cũng là một loại ký niệm phân thần, mỗi một pháp khí, pháp bảo tế luyện xong, thần niệm sẽ được ký thác vào đó như trái cây kết trên cây. Còn chủ niệm của bản thể tu sĩ chính là thân cây. Chỉ là ma tượng này không giống tử vật như pháp khí, pháp bảo. Ma tượng sẽ ăn mòn và thôn phệ thần niệm tiến vào bên trong nó.

Theo hắn biết, có một số môn phái có phương pháp tế luyện pháp bảo như Ma Thần phiên kỳ, ví dụ nổi danh như Thiên Ma phiên, Vạn Quỷ phiên,... Ma quỷ bên trong có thể thôn phệ thần hồn của con người, cũng hưởng hương khói cung phụng mà trưởng thành, hơn nữa tốc độ trưởng thành cực nhanh, là pháp bảo ma đạo cường đại.

Triệu Phụ Vân nhất thời không nghĩ ra cách tế luyện, nên lại phong ấn nó lại.

Sau đó, hắn lại lấy cành cây có được ở trấn Long Kỳ ra. Cành ngô đồng xanh ngọc này rất đẹp, cho dù chủ nhân của nó đã chết nhưng nó vẫn xanh mướt, linh khí nồng đậm.

Hắn lấy ra ngắm nghía, cảm nhận pháp ý trên đó. Có pháp tính mộc Tính, Sinh Trưởng, Phong, Lôi,... lại còn được khắc phù văn Ích Thủy, Tích Hỏa, Ích Trần, Ích Tà các loại. Nhưng chủ yếu nhất vẫn là hai loại pháp tính Mộc và Sinh Trưởng, những thứ khác không mạnh lắm.

Triệu Phụ Vân tin rằng, nếu có thể sử dụng tốt pháp tính Sinh trưởng này cũng là thứ rất đáng sợ. Chẳng qua lúc đó người nọ bị nhốt trong pháp trận, căn bản không tìm được đối thủ.

Hắn cất cành cây đi, rồi lại kiểm tra túi trữ vật của mình, xem xét đồ đạc bên trong. Có rất nhiều thứ tạp nham nhưng lại không có mấy thứ hắn thực sự cần.

Ví dụ như bảo tài luyện khí, hắn không tìm thấy mấy thứ.

Nhưng lúc hắn mở ra một chiếc túi bảo của một người trong đó, phát hiện thấy một phong thư. Hiển nhiên thư này đã mở ra rồi, hơn nữa còn có người đọc qua. Hắn nhớ túi bảo này là của Thanh Khê đạo nhân.

Hắn lấy thư ra, mở ra xem, nội dung bên trong chỉ là thư mời gã đến Lạc Đô, ngoài ra chỉ có một ký hiệu kỳ lạ ở cuối thư. Triệu Phụ Vân nghi ngờ ký hiệu này đại diện cho một người hoặc một tổ chức nào đó.

Thanh Khê đạo nhân thuộc về một tổ chức nào đó là điều ai cũng đoán được. Bức thư này có thể chứng minh, đúng là có người đứng sau giật dây, nhắm vào núi Thiên Đô. Có thể thấy việc giết Hứa Nhã Thành năm đó cũng là do người hoặc tổ chức này sai khiến.

Hôm đó, khi đang nhập định, hắn đột nhiên nghe thấy có người gọi mình thông qua Giới Bí bích. Khi hắn vừa động niệm, đáp lại, hắn liền thấy một người.

Người nọ có khuôn mặt dài như ngựa, trông rất hung dữ, nhưng lúc này ánh mắt y không còn hung ác lộ ra ngoài mà trở nên nội liễm lại, hóa thành lạnh lẽo. Hư ảnh của Mã Tam Hộ xuất hiện trong cảm giác của hắn, hình bóng y như đang ở trong sương mù, như đang bay theo mây mù, nhưng khuôn mặt lại cố định bất động.

"Mã sư huynh." Triệu Phụ Vân nói.

"Nghe nói ngươi khai phủ trở về rồi, ta có chuyện muốn hỏi ngươi." Mã Tam Hộ nói thẳng.

"Mã sư huynh cứ nói." Triệu Phụ Vân nói.

"Mấy năm nay ngươi đi khắp nơi, có phát hiện ai mạo danh núi Thiên Đô, làm chuyện xấu không?" Mã Tam Hộ hỏi.

"Sư huynh, ta đi không nhiều nơi, không phát hiện chuyện như vậy." Triệu Phụ Vân đáp.

"E là ngươi không đi thăm dò qua." Mã Tam Hộ nói.

Triệu Phụ Vân im lặng, không trả lời.

Mã Tam Hộ cũng im lặng.

Triệu Phụ Vân mở miệng: "Sư huynh, ta cảm thấy ở chỗ núi Bão Linh có vấn đề."

Vừa dứt lời, Mã Tam Hộ liền cười lạnh: "Bặc Hư kết giao yêu ma, trà trộn vào núi, đã bỏ trốn rồi. Lần sau nếu ngươi gặp gã không được nhân từ nương tay."

Triệu Phụ Vân thầm kinh ngạc, không ngờ Bặc Hư lại trà trộn vào núi, hơn nữa còn trốn thoát được, xem ra trên núi nhất định đã xảy ra giao tranh.

"Gần đây ở thành Đô Hạ xảy ra chút chuyện, ngươi đi điều tra xem có phải yêu ma tác quái hay lại có người đến dò xét."

"Vâng." Triệu Phụ Vân đáp.

"Ngươi đi tìm Tri sự của thành Đô Hạ, y sẽ nói cho ngươi biết. Chú ý an toàn bản thân, nếu thấy nguy hiểm tùy thời gọi ta ngay." Mã Tam Hộ lạnh lùng nói.

Y dường như đang bực bội vì Triệu Phụ Vân không nghe lời đi điều tra những gia tộc kia, nhưng Triệu Phụ Vân biết, thái độ của y vẫn luôn như vậy, không thể nào nhìn ra y đang vui hay buồn.

Đôi mắt tam giác xếch của Mã Tam Hộ biến mất khỏi cảm giác của Triệu Phụ Vân. Triệu Phụ Vân đứng dậy, ra khỏi cửa. Bây giờ trên núi quạnh quẽ nhưng hắn không dùng Kim Ô thần quang để rời núi mà ẩn thân, lặng lẽ rời đi. Tuy rằng chậm hơn rất nhiều, lại lặng yên không gây ra động tĩnh nào.

Hắn từng ở thành Đô Hạ luyện tập Giá Mộng thuật và vẽ tranh trong một khoảng thời gian khá dài. Giá Mộng thuật giúp cho uy lực chú sát thuật cường đại hơn, khiến đối phương khó lòng trốn thoát, còn vẽ tranh là để huyễn hóa càng thêm chân thật. Chỉ là sau khi hắn Trúc Cơ thì những thủ đoạn giết người này đã không còn dùng đến nữa.

Hoặc nói là vì pháp ý trong phù lục Trúc Cơ không hợp với những pháp thuật này nên hắn bỏ qua không dùng nữa. Nếu pháp tính có liên quan đến những pháp thuật này thì nhất định hắn muốn phát triển thêm.

Hắn lặng lẽ không một tiếng động đến thành Đô Hạ.

Thành Đô Hạ không phải hình vuông, cũng không phải hình tròn mà là hình bán nguyệt bao quanh chân núi Thiên Đô, bên ngoài thành còn có từng khoảnh linh điền lớn.

Triệu Phụ Vân đến gặp Tri sự trong thành.

Trước đây, Triệu Phụ Vân ở đây luyện pháp, chưa từng gặp qua y, nhưng cũng biết Tri sự đã thay đổi .

Tri sự cũng là tu sĩ Trúc Cơ, chỉ là trông có vẻ lớn tuổi, gương mặt đã có dấu vết của năm tháng. Còn Triệu Phụ Vân trông vẫn còn rất trẻ. Tuy rằng người tu hành có thể thay đổi dung mạo nhưng trừ những nữ tu sĩ, đa số mọi người đều thuận theo tự nhiên.

Vị Tri sự này tự xưng là Đan Dương Tử, từ nhỏ đã vào núi Thiên Đô, không có gia tộc, nên trên núi thấy y khai phủ vô vọng bèn điều y tới tới đảm nhiệm Tri sự thành Đô Hạ này. Bản thân y vốn không muốn làm nhưng trên núi đã tìm đến, y cũng không tiện từ chối.

"Đây là hồ sơ, Triệu sư đệ có thể xem qua."

Vị Đan Dương Tử hiển nhiên lớn tuổi hơn Triệu Phụ Vân, cũng nhập môn sớm hơn, chỉ là tu vi không bằng Triệu Phụ Vân nên gọi Triệu Phụ Vân là sư đệ.

Triệu Phụ Vân nghe y tự xưng là Đan Dương Tử, không khỏi hỏi: "Đan Dương Tử sư huynh có quen biết với Kim Linh sư tỷ?"

Bởi vì hắn biết trong Liên Hoa pháp hội ở Thượng Viện thường có thói quen này đặt đạo hào theo kiểu này.

"Ồ, Triệu sư đệ cũng quen Kim Linh sư muội sao? Thảo nào, ta cũng từng là thành viên của Liên Hoa pháp hội, nhưng lúc Kim Linh sư muội làm hội trưởng thì ta đã không còn tham gia luận đạo, đàm luận trong pháp hội nữa."

Triệu Phụ Vân chỉ thuận miệng hỏi, không có ý gì khác, nên lại hỏi: "Đan Dương sư huynh có biết Kim Linh sư tỷ đi đâu không?"

"Ta không biết, chắc là đi đâu đó đột phá rồi. Mấy năm nay mấy đệ tử có thiên phú thượng giai trong núi đều được phái ra ngoài, ai về ai chưa một lão nhân như ta làm sao biết tới được." Đan Dương Tử đáp.

Triệu Phụ Vân khẽ gật đầu, rồi cúi xuống xem hồ sơ.

Đan Dương Tử liền lui ra ngoài.

Hồ sơ chỉ là một xấp giấy mỏng.

Tờ trên cùng viết về một người, nói mình nằm mộng thấy trên cành cây trong thành mọc ra trái cây nhung nhung bông xù. Những quả này khi chín, lông tơ bên ngoài sẽ rụng đi, lộ ra hình hài đứa trẻ sơ sinh bên trong, hương thơm ngào ngạt mùi thơm mê người khó nhịn được. Chỉ cần hái xuống ăn, ngày hôm sau tỉnh dậy sẽ thấy người nhẹ nhõm, khỏe mạnh, tất cả bệnh tật đều biến mất. Chỉ là khi nhìn thấy trẻ sơ sinh, lại ngửi thấy mùi hương mê người muốn ăn.

Trong Đô Hạ thành có cả người thường và người luyện khí, mà người luyện khí cũng như vậy.

Hơn nữa, bọn họ còn bị hấp dẫn mạnh hơn. Bởi vì trong mộng ăn xong quả đó, tỉnh dậy tốc độ luyện khí của bọn họ cực nhanh, cảm thấy ý thức của mình trở nên nhạy bén và thuần tịnh hơn. Khi nhìn thấy trẻ sơ sinh, phảng phất có một giọng nói mách bảo bọn họ, ăn nó thì có thể tu luyện nhanh hơn, có thể đột phá bình cảnh, thậm chí có thể Trúc Cơ.

Chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủn đã có hơn trăm người như vậy. Ban đầu Tri sự không biết, sau khi biết được liền lập tức báo cáo, chỉ một ngày sau thì Triệu Phụ Vân đến.

"Đan Dương sư huynh, dẫn ta đi nhìn những người đó xem." Triệu Phụ Vân nói.

Đan Dương tử đang ngồi im lặng uống trà bèn đứng dậy: "Được, Triệu sư đệ đi theo ta."

Tri sự Đan Dương Tử là Trúc Cơ nhưng cũng thúc thủ vô sách. Thậm chí y còn lo lắng không biết mình mà đi vào trong giấc mộng kia có thể thoát ra được hay không, có bị dụ dỗ ăn Nhân Anh quả không.

Hai người nhanh chóng đến một phòng giam, bên trong có cả người thường và tu sĩ luyện khí, tạm thời chưa có tu sĩ Trúc Cơ.

"Những người này là mới nhập mộng hôm qua, còn bên trong cùng là những người bị nhập mộng sớm nhất."

Trong số những người mới nhập mộng hôm qua cũng có tu sĩ luyện khí và người thường. Người thường đều mang vẻ mặt hoảng loạn, thấy Triệu Phụ Vân và Đan Dương Tử đi vào, vội vàng nói: "Tiên trưởng, chúng ta bị làm sao vậy? Có phải là tà ma làm không?"

Ai cũng biết, nhiều người cùng nằm mộng như vậy nhất định là có vấn đề.

Đan Dương Tử khẽ đưa tay ra hiệu im lặng, rõ ràng là không muốn đối phương nói nữa. Còn phần lớn tu sĩ Luyện khí chỉ ngồi xếp bằng, thấy Triệu Phụ Vân nhìn qua bọn họ mới lần lượt đứng dậy. Bởi vì bọn họ cảm nhận được áp lực rất lớn trên người Triệu Phụ Vân. Thậm chí có người còn dùng thần niệm thoáng dò xét, chỉ cảm thấy trước mặt như có một biển lửa và ánh sáng chói mắt vô cùng, khiến gã lập tức chảy nước mắt.