Nhất Khí Triều Dương

Chương 207:



Bạch Hổ đường chuẩn bị cho mỗi vị Phù Sư vẽ phù một gian phòng riêng. Bút, mực, giấy, nghiên đều là hang thượng đẳng.

Triệu Phụ Vân đã đến đây ba ngày, mỗi ngày đều đúng hạn tới nơi này vẽ phù, số lượng phù lục nộp lên cũng đạt quy định.

Hắn cũng như mọi người, đến giờ nghỉ thì nghỉ ngơi.

Ở giữa có một phòng khách, lúc nghỉ ngơi mọi người sẽ đến đây ngồi, uống trà, ăn linh quả, hoặc có người thích uống rượu. Trong lúc này mọi người sẽ nói chuyện phiếm với nhau.

Triệu Phụ Vân đến đây ba ngày, coi như miễn cưỡng hòa nhập được phần nào. Ở đây, ngoài những phù sư cố định còn có những phù sư khác đến làm công nhật một thời gian lại rời đi.

Triệu Phụ Vân thường chỉ ở đây lắng nghe mọi người trò chuyện, dù đại đa số thời gian chỉ nói về chuyện phong hoa tuyết nguyệt không đâu nhưng ngẫu nhiên cũng có một số chuyện khiến hắn chú ý.

Ví dụ như thân thể của đương kim Thánh thượng, ví dụ như tại sao vị lão tổ Kim Đan núi Thiên Đô lại đến kinh thành, hơn nữa còn ở lại đó luôn.

Bởi những câu chuyện này mà Triệu Phụ Vân không muốn bỏ lỡ giờ nghỉ ngơi. Tuy không biết thật giả nhưng ít ra bọn họ nói rất giống thật, như thể được tận mắt chứng kiến. Ngay cả khi có người nghi ngờ nguồn tin, bọn họ cũng có thể nói rõ ràng thân thích nào của mình đang nhậm chức ở nha môn nào trong kinh thành để chứng minh nguồn tin của mình là chính xác. Từ những lời nghi ngờ và tranh cãi đó, hắn nghe được không ít tin tức. Loại bỏ những tin linh tinh, hắn tự tổng kết lại là:

Thân thể của đương kim Thánh thượng đột nhiên không được tốt. Nếu ngài ấy băng hà, thì "Đạo Tử Tân Chính" do chính tay ngài ấy thúc đẩy sẽ bị bãi bỏ.

Có người hỏi tại sao Thái tử không thể tiếp tục thì có người đáp lời rằng Thái tử mới lên ngôi, căn bản không thể chống lại Thái sư.

Lúc đó hắn mới biết thì ra trong triều còn có một Thái sư quyền cao chức trọng, có thể đối đầu với hoàng quyền. Nước Đại Chu không có Quốc sư nhưng có Thái sư, Thái sư chính là quán chủ của La Tiên quan. Cung chủ của Kinh Khuyết đạo cung đều là đệ tử của La Tiên quan cả.

Nghe bọn họ nói chuyện, Triệu Phụ Vân không khỏi nghĩ nam nhân trời sinh đã thích bàn chuyện chính sự và phong hoa tuyết nguyệt.

Bởi vì mọi người đang bàn chuyện chính sự lại đột nhiên chuyển ngoặt sang chuyện phong nguyệt ngay được. Nghe bọn họ lại bắt đầu nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt, hắn thầm nghĩ, có phải vì thế lực Thái sư trong triều lớn đến mức có thể uy hiếp được Vương quyền, mà Vương quyền không thể gỡ bỏ được thế lực này nên mới dẫn núi Thiên Đô vào?

Hiện tại Thánh thượng đột nhiên bệnh nặng, cho nên có một vị lão tổ Kim Đan núi Thiên Đô vào hoàng cung, để chữa bệnh cho Thánh thượng hay là để cân bằng thế lực? Triệu Phụ Vân không rõ nhưng hắn biết cuộc đấu tranh cả trong bóng tối lẫn ngoài ánh sáng đều rất khốc liệt.

Nhưng hắn lại nghe thấy mọi người nói, mấy hôm trước có một cô nương mới đến Quần Phương viện, là tử bài, vũ đạo xuất sắc, ánh mắt lạnh lùng nhưng vũ đạo lại vô cùng quyến rũ, chân trần váy đỏ, ai nhìn thấy cũng khen ngợi không ngớt.

Triệu Phụ Vân biết bọn họ đang nói đến Nghê Thường kiếm cơ, nhìn những người có mặt hắn không khỏi nghĩ, trong chư vị không có ai thoát khỏi truy sát của nàng ta đâu.

Tiếp đó, mọi người lại nói đến chuyện Tri Sự Lang vừa bị giết gần đây. Có người đột nhiên hỏi: "Chẳng lẽ còn chưa tra ra được ai giết Tri Sự Lang sao? Tri Sự Lang tu vi Trúc Cơ, tinh thông bói toán, lại rất nhạy bén với nguy hiểm, muốn giết gã hẳn là không dễ dàng. Càng không dễ dàng thì càng dễ để lại dấu vết, vậy mà vẫn không tra ra được?"

Mọi người im lặng một lúc, có một lão giả nói: "Ta nghe nói Tri Sự Lang là người của tà giáo, đã điều tra rõ ràng, chứng cứ vô cùng xác thực, mọi người vẫn nên hạn chế nghị luận về gã."

"Tà giáo? Sao lại là người của tà giáo? Tà giáo nào?" Có người kinh ngạc hỏi.

Không ai trả lời.

Một lát sau, có người nói: "Quản gã là tà giáo nào, miễn là tà giáo là được rồi."

"Không thể tùy tiện vu khống người khác như vậy." Có người phản bác.

"Ha ha." Có người cười lạnh: "Ngươi xem những gì gã viết trên 'Huyền Gia Tân Sự' đi, dám nói những lời như vậy, còn muốn công bố phả hệ các đời đệ tử núi Thiên Đô, đúng là tự tìm đường chết. Nếu gã không phải ngu xuẩn thì nhất định là có vấn đề."

"Núi Thiên Đô không phải tự xưng là chỉ truyền đạo thụ pháp sao? Sao lại quản chuyện nhân gian? Sao lại sợ người ta công bố phả hệ?" Có người có vẻ bất bình nói.

Triệu Phụ Vân nhìn người đó, là một thanh niên, trông đầy vẻ bất mãn với xã hội.

"Nói mấy chuyện này làm gì, núi Thiên Đô truyền đạo thụ pháp nhiều năm như vậy, biết bao nhiêu người học pháp từ núi Thiên Đô trở về, nếu không thì Thánh thượng cũng chẳng lôi kéo núi Thiên Đô vào triều."

Triệu Phụ Vân ngồi đó lặng lẽ uống trà. Tuy hắn đã kiêng ăn, nhưng vì muốn ngồi đây nghe ngóng nên cũng yên lặng uống trà.

Trong lòng hắn thở phào nhẹ nhõm, bởi vì hắn phát hiện kỳ thật thực lực ẩn giấu của núi Thiên Đô cũng rất mạnh.

Trên núi không có nhiều người, nhưng lại phân tán khắp nơi trên thiên hạ.

Vừa có một người mới định tiết lộ tin tức về núi Thiên Đô, mấy ngày sau đã chết mất. Hơn nữa Triệu Phụ Vân cảm thấy sau lưng gã nhất định có người, nhưng dù phía sau gã có là người nào thì vẫn phải chết, hơn nữa chết rồi còn bị coi là thành viên của tà giáo. Về phần gã có thật là người của tà giáo hay không thì Triệu Phụ Vân không biết, nhưng hắn biết có không phải thì cũng sẽ phải.

"Thôi đừng nói đến chuyện này nữa, không liên quan đến chúng ta, kệ đi, uống trà, uống trà. À phải rồi, Trương lão, trà của ông là tự hái sao? Ta thấy rất ngon, có bán không?"

Không bao lâu sau, mọi người lại nói chuyện khác, rồi đến giờ thì ai về phòng nấy vẽ phù.

Cứ như vậy Triệu Phụ Vân ở nơi này vẽ phù một tháng, vẽ liên tục ngày đêm không nghỉ, trừ những lúc mọi người trò chuyện thì hắn sẽ đến nghe ngóng một chút, còn lại là vẽ phù liên tục, thậm chí còn không quay về cửa tiệm của mình.

Cuối cùng đã xong một tháng, hắn nhận được một ngàn ba trăm khối linh thạch tiền công.

Cầm số linh thạch này, hắn trở về tiệm, lò lửa đã tắt từ lâu, đồ đạc bên trong vẫn còn nguyên, mấy miếng pháp ấn bày trên quầy cũng vẫn còn ngay ngắn ở đó.

Hắn ra phía sau lấy một khúc gỗ, búng tay một cái, một tia lửa rơi xuống đó. Trong phòng lập tức sáng lên.

Hắn lại lần nữa ngồi xuống, cảm thấy sảng khoái tinh thần. Tuy rằng ở phòng vẽ phù của Bạch Hổ đường có phục vụ đầy đủ mọi thứ, có cô nương xinh đẹp bưng trà rót nước, phòng ấm giường êm nhưng chỉ khi trở về, hắn mới cảm thấy cửa tiệm của mình vẫn đặc biệt thoải mái.

Quả đúng là "rường cột, kèo son không bằng cái ổ chó của mình".

Người của hai nhà bên cạnh thấy hắn trở về đều tỏ vẻ ngạc nhiên.

Chưởng quầy của tiệm bút phù Lão Mặc nhìn đi nhìn lại, rồi quay về nói với nữ chưởng quầy: "Người bên cạnh đã trở về, chắc là đi đâu vay tiền rồi."

"Chỉ cần không gây án mạng gì ở gần đây là được, đừng quản chuyện bao đồng." Nữ chưởng quầy nói.

"Vâng, tiểu thư."

Hoàng Đông Lai chỉ thò đầu ra cửa nhìn, không vào trong.

Đương nhiên Triệu Phụ Vân không thèm quan tâm, cũng không để ý người khác nói gì. Hiện tại hắn cần phải khiến khí niệm bản thân tràn đầy, đạt tới trạng thái hòa hợp viên mãn mới có thể mở được Tử Phủ.

Trước đây, hắn tu luyện Thái Hư Vô Kiếp chân kinh, cả người có một loại cảm giác trống rỗng như thể trong cơ thể là một khoảng không vô biên vô hạn, cho nên hắn không biết khi nào thì niệm mới đủ, ý mới đầy. Nhưng bây giờ, sau khi tế luyện Thái Nhạc Trấn Thần ấn, lấy thân thay ấn, hắn bắt đầu cảm nhận được ngưng thực và ý đầy.