Nhất Khí Triều Dương

Chương 208: Thanh Khê đạo trưởng



Ngày hôm sau, trời quang mây tạnh, nắng đẹp hiếm có. Ngay cả Triệu Phụ Vân cũng không nhịn được mà đi ra ngoài phơi nắng.

Cả người ấm áp, hết sức thoải mái.

Có người nói mùa đông đẹp nhất là lúc tuyết rơi, khiến người ta cảm nhận được vẻ đẹp của "bạch đầu giai lão". Ấm áp nhất là cảnh cả nhà quây quần bên lò sưởi cùng nhau dùng bữa. Nhưng Triệu Phụ Vân lại cảm thấy thứ xua tan được hơi lạnh trong lòng người nhất chính là ánh mặt trời lúc này.

Triệu Phụ Vân vừa phơi nắng tận hưởng sự ấm áp hiếm hoi của mùa đông, vừa hấp thụ ánh sáng mặt trời. Hắn ngồi dưới mái hiên ven đường, như miếng bọt biển thấm nước mà hấp thụ lấy ánh nắng.

Lúc này, người đến thu tiền thuê nhà lại đến. Chỉ là đã không phải là người trước đó.

Triệu Phụ Vân biết người trước đó cũng không phải chủ nhà mà là được thuê để thay chủ quản lý cửa hàng, nhưng hắn không biết chủ nhà thực sự là ai.

Lần này là hai người đến, một người là người hắn đã gặp lần trước, còn một thanh niên trẻ tuổi đi phía trước y nữa.

Thanh niên này trông rất quý khí, có vẻ hơi mập. Trong giới tu hành ít có người mập mạp. Y đi thẳng đến chỗ Triệu Phụ Vân, nói chuyện cũng không hề ngạo mạn, chỉ hỏi Triệu Phụ Vân có tiền nộp tiền thuê nhà năm sau không, Triệu Phụ Vân liền thẳng thắn giao tiền.

Đối phương cầm lấy, ước lượng một chút, rồi nhìn nhìn vào trong quầy của Triệu Phụ Vân, cầm một miếng Thạch phù lên xem xét kỹ lưỡng. Khi pháp niệm của y chạm nhẹ vào phù ấn, chợt cảm thấy trong đó có một luồng ý trấn áp khiến cả hư không như bị ngưng đọng lại, như thể chỉ cần một ý niệm của mình cũng đã khiến cho phiến hư không này phát sinh biến hóa.

Y thầm kinh ngạc, không nghĩ đến trong tiệm phù chú nhỏ bé đơn sơ này lại có bảo bối như vậy, không khỏi quay đầu lại hỏi: "Thứ này của ngươi bao nhiêu một miếng?"

"Mười linh thạch một miếng." Triệu Phụ Vân vẫn ngồi bên ngoài nói.

Đối phương không nói gì, mới đầu định chọn bốn miếng, sau đó lại thả xuống bê cả cái hộp đi, nói: "Ta mua hết."

Người đi theo bên cạnh lập tức mở miệng nói: "Tam công tử, thế này...có phải...hơi nhiều quá không?"

"Ta là ca ca, nửa năm nay đã bắt đầu ra ngoài làm việc rồi, đến đêm giao thừa cũng không thể tay không được. Thấy phù ấn này cũng không tệ, vừa hay làm quà tặng cho các đệ muội."

Y đưa hơn hai trăm linh thạch cho Triệu Phụ Vân, rồi nói: "Đạo trưởng có thể tặng kèm cả cái hộp này cho ta không?"

"Được, ngươi cứ cầm lấy." Triệu Phụ Vân phất tay, không hề bận tâm. Vị công tử trẻ tuổi hơi mập nhìn Triệu Phụ Vân bán được nhiều phù ấn như vậy mà không hề có chút kích động nào, không khỏi nói: "Đạo trưởng thật là hào phóng, chắc xuất thân bất phàm."

Lúc này mới Triệu Phụ Vân mới nhìn vị thiếu chủ này, hắn đứng dậy, bằng không có vẻ mình quá kiêu ngạo, nói: "Tam công tử quá khen rồi, ta chỉ là kẻ không nhà không cửa, lưu lạc đến đây, thuê một gian phòng nhỏ bán chút đồ thủ công mà thôi."

Vị công tử trẻ tuổi hơi mập quan sát Triệu Phụ Vân, cảm thấy khí độ trên người Triệu Phụ Vân rất tốt, không khác gì những đệ tử chân truyền của Huyền Môn đại phái mà y từng gặp, thậm chí còn tốt hơn nữa. Nếu người trước mặt này thay một bộ đạo bào tốt hơn, nói mình xuất thân từ chân truyền của một môn phái nào đó thì y nhất định sẽ không thấy bất ngờ.

"Đạo trưởng khiêm tốn rồi, tay nghề như ngài, cả Đại Doanh phường này cũng hiếm thấy." Thiếu chủ mập mạp nói.

Triệu Phụ Vân chỉ cười: "Tam công tử thật tinh mắt."

Đối phương cười ha hả, cầm hộp rồi rời đi.

Triệu Phụ Vân ngồi xuống. Hoàng Đông Lai đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này mà há hốc mồm. Nếu ông ta chỉ nghe nói chứ không tận mắt nhìn thấy thì nhất định sẽ nghĩ vị tam công tử kia bị lừa rồi, thế nhưng không phải vậy.

Triệu Phụ Vân vẫn ngồi bên ngoài, không bước vào trong, là vị tam công tử kia tự mình nhìn thấy thứ mình muốn.

Ông ta không nhịn được mà đi đến bên cạnh Triệu Phụ Vân hỏi: "Pháp ấn của Phụ Vân đạo trưởng làm bằng chất liệu gì vậy?"

"Chỉ là miếng đá khắc ấn mua ở tiệm đằng kia thôi." Triệu Phụ Vân nói.

"Chính là loại miếng ấn một khối linh thạch bốn miếng đó sao?" Hoàng Đông Lai lại càng kinh ngạc hơn.

"Đúng vậy." Triệu Phụ Vân thản nhiên đáp.

"Đạo trưởng thật là bản lĩnh." Hoàng Đông Lai không khỏi nói.

"Bình thường thôi." Triệu Phụ Vân thuận miệng đáp, hiện tại hắn chỉ muốn phơi nắng, không muốn nói chuyện.

Hoàng Đông Lai trầm mặc. Ông ta nhìn thấy cái ấn bằng đồng thau đeo trên người Triệu Phụ Vân, tuy chỉ nhỏ bằng ngón tay cái nhưng khi ông ta nhìn chăm chú, lại cảm thấy tiểu ấn đó như ẩn chứa thêm một sức nặng vô hình. Trong khoảng thời gian ngắn, ông ta không biết nói gì nữa.

Trước đây ông ta luôn muốn dạy Triệu Phụ Vân cách làm ăn thế nào, sau đó phát hiện Triệu Phụ Vân là người có pháp thuật cao cường, biết phù chú hắn vẽ quả thực rất lợi hại đã không dám tùy tiện chỉ bảo hắn đi theo con đường bán rẻ kiếm lời nữa. Bây giờ lại thấy phù ấn mua với giá một khối linh thạch bốn miếng mà hắn có thể bán mười khối linh thạch một miếng, lợi nhuận lớn như vậy chỉ có ở những cửa tiệm phù lục phù khí nổi tiếng mới bán được.

Trong một tháng Triệu Phụ Vân rời đi, ông ta rốt cuộc cũng không đi tố cáo Triệu Phụ Vân. Bây giờ Triệu Phụ Vân đã trở lại, đương nhiên ông ta sẽ không đi nữa.

Thời gian trôi qua chậm rãi.

Nếu có người thấy trời tối đi ngủ mà thời gian trôi qua rất nhanh, thì bởi vì kẻ đó tranh thủ lúc mọi người chìm vào giấc ngủ mà vụng trộm hành tẩu. Còn đối với Triệu Phụ Vân, ban ngày phơi nắng nhưng vẫn tu luyện, buổi tối sưởi ấm vẫn tiếp tục phân tâm tu hành.

Hư không họa phù, đồng thời tụng niệm chú ngữ mấu chốt. Ví dụ như Trấn, Định, Cấm, Phong, bốn chữ này tuy có vẻ giống nhau nhưng thực ra vẫn có sự khác biệt. Tuy nhiên nếu đấu pháp với người khác thì đương nhiên phải thi triển ra cả bộ.

Tất cả pháp ý đều dung nhập vào trong pháp niệm của hắn, tập trung vào pháp ấn đeo bên hông hắn. Phù ấn dần dần biến thành pháp ấn, hòa quyện với pháp niệm của hắn.

Hắn chủ yếu vẫn tăng cường pháp niệm của mình, vừa tu luyện Thái Hư Vô Kiếp chân kinh vừa dùng một đạo ý niệm thi triển Thái Ấn Trấn Thần ấn pháp. Hắn gọi ý niệm quán tưởng Đông Nhạc Thái Sơn trong lòng là Thái Ấn Trấn Thần ấn pháp, tay thì nắm chặt miếng ấn nhỏ đồng thau.

Thời gian như nước chảy, lặng lẽ trôi qua trong đêm, pháp lực của hắn không ngừng tinh tiến.

Cuối năm đã đến.

Dù là ai, đều đang đoàn viên, đang vui vẻ.

Triệu Phụ Vân vẫn ngồi bên lò lửa, như một lão nhân cô độc.

Buổi trưa, con trai Hoàng Đông Lai là Hoàng Kỷ mang đến một đĩa thịt linh lộc to tướng và một bầu rượu.

Tiệm bút phù Lão Mặc bên kia cũng gửi đến một ít đồ ăn, có trà, có rượu, có bánh ngọt, nhưng người mang đến không phải là chưởng quầy mà hắn vẫn thường thấy, mà là một nữ tử. Tuy rằng nữ tử này trông còn trẻ nhưng trong hai ánh mắt lại cho thấy nàng là người có chủ kiến. Triệu Phụ Vân biết nàng mới thật là chủ tiệm bút phù Lão Mặc.

Dù là Hoàng Đông Lai hay chủ tiệm bút phù Lão Mặc, Triệu Phụ Vân đều đáp lễ lại bọn họ là một lá Xích Viêm thần phù.

Còn có những nơi Triệu Phụ Vân không nhìn thấy, có người trong đêm giao thừa đang tuần tra linh điền cho người khác. Dương Tiểu Nga và Kinh Thiến chính là hai trong số đó.

Có người dùng thân phận ca ca đang tặng quà cho người khác. Tam công tử đời này của Trịnh gia là Trịnh Sướng đang phát phù ấn cho đám tiểu bối.

Triệu Phụ Vân ngồi đó, có người nhân trời tối lẻn vào cửa tiệm.

Người này là một đạo sĩ gầy gò chừng hơn bốn mươi tuổi, bên hông đeo một thanh kiếm, nhìn qua mang vài phần hào sảng nhưng cặp mắt của gã lại có một loại linh động quái dị.

Nếu một người có ánh mắt thanh chính, có phần linh động thì đương nhiên sẽ rất đẹp, nhưng ánh mắt của người này tuy linh hoạt lại khiến người ta cảm thấy kỳ quái. Hai tròng mắt của gã rất nhỏ, lúc chuyển động như thể có thể chui tọt vào trong hốc mắt nên mới tạo cho người ta cảm khác cảm giác kỳ quái, bất chính.

Gã đội đạo quan trên đầu, mặc đạo y đen đỏ, giày dưới chân dính bùn đất như thể vừa đi một quãng đường dài tới.

"Chưởng quầy, nghe nói Hỏa phù ở đây rất tốt, cho ta mấy lá." Giọng nói của gã the thé, bén nhọn.

Triệu Phụ Vân mở mắt nhìn gã, vừa nhìn thấy đã ngẩn người.

Bởi vì kẻ này, hắn biết. Hoặc là nói đã từng nhìn thấy bức họa của gã.

Chính là Thanh Khê đạo nhân, kẻ đã giết Hứa Nhã Thành ở phủ Quảng Nguyên.

Dung mạo gã giống hệt trong bức họa, trang phục cũng không thay đổi, có lẽ vì gã tự tin hoặc là vì gã nghĩ rằng sau bao nhiêu năm không ai nhận ra nữa.

"Ngươi muốn mấy lá?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Hỏa phù nào tốt nhất?" Thanh Khê đạo nhân hỏi.

"Đương nhiên là Xích Viêm thần phù." Triệu Phụ Vân nói.

"Lấy một lá cho ta xem." Thanh Khê đạo nhân đưa tay ra.

Triệu Phụ Vân lấy một lá đưa cho gã. Đối phương cầm trên tay, pháp niệm vừa chạm vào đã cảm thấy một luồng nhiệt nóng rực như muốn thoát ra khỏi giấy phù.

"Phù lục tốt nhưng ngươi lại chỉ dùng giấy phù màu vàng để vẽ, quá lãng phí, ngươi nên dùng loại giấy phù màu tím tốt nhất để vẽ." Thanh Khê đạo trưởng nói.

"Giấy phù đó quá đắt." Triệu Phụ Vân nói.

"Đắt?" Thanh Khê đạo trưởng nghi hoặc hỏi: "Chẳng lẽ ngươi không mua nổi giấy phù sao?"

Triệu Phụ Vân không trả lời. Thanh Khê đạo trưởng lại cảm thấy hứng thú, gã đánh giá cửa tiệm: "Ngươi mở tiệm ở đây là để bán phù, hay là để tu hành?"

"Vừa bán phù vừa tu hành." Triệu Phụ Vân lạnh lùng nói.

"Ồ, nhưng tu hành cần rất nhiều tài nguyên, cứ khổ tu mãi thì rất mệt mỏi, rất gian nan. Người khác tiến nhanh, còn mình lại chậm rãi mà đi, cảm giác lo nghĩ đó như sâu trùng cắn tâm can." Thanh Khê đạo trưởng nhìn Triệu Phụ Vân.

Triệu Phụ Vân vừa dừng động tác, rồi nói: "Biết làm sao được, ta bán phù lục chẳng phải là để kiếm linh thạch hay sao?"

"Ngươi kiếm linh thạch kiểu này quá chậm." Thanh Khê đạo trưởng nói.

"Kiếm thế nào mới nhanh?" Triệu Phụ Vân quay đầu nhìn đối phương, ánh mắt lóe lên tia sắc bén khiến đối phương có thể cảm nhận rõ ràng hắn không phải người lương thiện.

Thanh Khê đạo trưởng hiển nhiên cũng cảm nhận được, nhưng gã lại cười: "Không biết huynh đệ xuất thân từ đâu?"

"Chỉ là tán tu mà thôi." Triệu Phụ Vân khôi phục lại bộ dạng lạnh lùng.

"Ồ, không sao, không sao, bây giờ ai cũng là tán tu cả. Không biết huynh đệ có muốn kiếm chút lợi nhuận qua đoạn thời gian này không? Đã qua năm mới rồi mà mà đây vắng vẻ quá." Thanh Khê đạo trưởng nói.

"Kiếm thế nào?" Triệu Phụ Vân hỏi.