Nhất Khí Triều Dương

Chương 203:



Hoàng Kỷ trở về nhà lúc trời đã sáng, vừa gặp Hoàng Đông Lai bèn hỏi lá Hỏa phù kia lấy ở đâu ra. Hoàng Đông Lai ngẩn người một chút, rồi nói là thanh niên ở tiệm phù chú mới mở bên cạnh cho.

Sau đó, đương nhiên ông ta mới hỏi có chuyện gì. Hoàng Kỷ mới kể lại toàn bộ chuyện tối qua, Hoàng Đông Lai nghe mà cũng thấy kinh hãi. Cả mẹ và muội muội y cũng ở bên cạnh nghe.

"Thật không nhìn ra a." Hoàng Đông Lai kinh ngạc nói. Ông ta nhớ lại vị Phụ Vân đạo trưởng có dung mạo bình thường, mặc đạo bào giản dị, khai trương cửa tiệm giữa trời tuyết bay tán loạn, còn nhớ hình ảnh hắn ngồi bên lò lửa, tay cầm một cuốn sách, không có ai đến chúc mừng.

Lúc đó ông ta tặng lễ chẳng qua là cảm thấy người thanh niên ra ngoài mở tiệm không dễ dàng gì. Đối phương tặng lại ông ta một lá Xích Viêm thần phù, ông ta căn bản cũng chẳng để ý, tiện tay đưa cho con trai mình.

"Lá phù đó đã cứu mạng Kỷ nhi, chúng ta phải cảm tạ người ta cho tử tế." Hoàng thị lên tiếng. Hoàng Đông Lai lập tức nói: "Phải cảm tạ người ta đàng hoàng."

Chỉ có con gái bọn họ đứng bên cạnh, nghĩ đến người thanh niên đưa bức họa thanh lâu cho cha mình mà thấy có chút ngoài ý. Nàng biết người này, hôm qua còn vo tròn bức họa thanh lâu kia ném trả lại. Nàng mím môi, không nói gì.

"Tiểu Chỉ, lát nữa con gói hai xấp giấy phù xanh lam mang sang tặng vị Phụ Vân đạo trưởng đi." Hoàng thị nói.

Hoàng Chỉ ngẩn người: "Vâng, mẫu thân."

"Còn nữa, mang thêm một phần bánh ngọt nữa. Nghe nói Phụ Vân đạo trưởng sống một mình, cô độc thanh lãnh, bữa có bữa không, con mang thêm đồ ăn sang cho hắn." Bà Hoàng nói tiếp.

Hoàng Chỉ vẫn đáp ứng nhưng lông mày lại nhíu lại. Nàng không thích người bên cạnh lắm. Ban đầu nàng chỉ nghĩ hắn là một tán tu đang nịnh bợ cha mình, bây giờ lại thấy hắn là một tán tu có tài mà vô đức, có tật xấu chung của tán tu, hành sự không từ thủ đoạn.

Nhưng lời mẫu thân nói nàng vẫn nghe theo.

Hoàng Kỷ cũng nói mình muốn đi cảm tạ.

Hoàng Đông Lai sờ sờ vết thương trên mặt đã gần lành, quyết định dẫn theo hai con cùng đi.

Lúc gần cuối giờ Tỵ cùng ngày, bọn họ đến tiệm Vân Văn pháp lục, xách theo một giỏ đồ đi vào.

Bọn họ nhìn thấy một người mặc đạo bào xanh lam mỏng manh nằm trên ghế dài, ngực đắp một cuốn sách đang mở, hình như là đọc sách mệt mỏi nên nghỉ ngơi luôn.

Tuyết đã ngừng rơi nhưng trời vẫn chưa quang đãng hẳn mà còn âm u, trong phòng không nhiều ánh sáng, có chút u ám. Nguồn sáng duy nhất là lò lửa bên cạnh hắn, nhưng trên lò lửa có một cái chụp đậy lại, trên chụp có lỗ hổng, ánh lửa từ bên trong hắt ra.

"Phụ Vân đạo trưởng, Phụ Vân đạo trưởng..."

Đương nhiên Triệu Phụ Vân không thể không biết có người vào tiệm mình, chỉ là hắn không muốn tỉnh lại thôi. Hắn vừa mơ một giấc mơ, lại như rơi vào ký ức kiếp trước, bối cảnh là kiếp trước nhưng nhân vật lại là mẫu thân và hắn ở kiếp này sống nương tựa lẫn nhau.

Hai người sống rất khổ cực trong một đại gia đình, phải dùng trăm phương ngàn kế lấy lòng người khác. Hắn biết tất cả đã qua rồi nhưng vẫn không muốn tỉnh lại, bởi vì hắn phát hiện mình lúc mình còn bé đã không để ý đến rất nhiều chi tiết trên người mẫu thân kiếp này của mình.

Triệu Phụ Vân phát hiện có khả năng bệnh của mẫu thân hắn không phải là loại bệnh thông thường mà như một loại nguyền rủa nào đó, với kiến thức hiện tại của hắn thì hắn cảm thấy như vậy. Đôi khi, bà sẽ ngây ngốc nhìn lên trời, thường lẩm bẩm nhiều nhất là: "Nếu có cơ hội, nhất định phải trở về cố hương."

"Cố hương” là từ xuất hiện nhiều nhất trong miệng bà. Lúc đó hắn cứ tưởng đó là quê quán của mẫu thân mình hoặc là nơi bà sinh ra. Bây giờ nhớ lại việc dì cả Vân Ỷ Thanh lang thang nhiều năm như vậy, tìm kiếm bốn phía như thể đang tìm kiếm thứ gì đó, hắn cảm thấy có lẽ nàng cũng đang tìm kiếm 'cố hương'."

Hắn muốn từ chỗ sâu trong ký ức tìm kiếm thêm nhiều tin tức nữa, cho nên nhất thời không muốn tỉnh lại.

Hắn rút ý thức mình từ sâu trong tâm linh ra ngoài, rồi ngồi dậy, nhìn ba người đứng trước quầy.

Hoàng Đông Lai với cái tên mang ý nghĩa hùng vĩ đứng đó, bên trái bên phải là một nam một nữ.

Người nam thì hắn chưa từng gặp, có vẻ anh khí. Thiếu nữ thì hắn đã gặp qua, ánh mắt nàng ta đầy vẻ dò xét. Ánh mắt của thanh niên thì có một sự nhiệt tình khó tả, còn có một loại kính ý khó hiểu.

Sau khi thoát khỏi con hẻm nhỏ đó, tỉnh táo lại, Hoàng Kỷ mới biết lúc đó rốt cuộc mình đã gặp nguy hiểm đến mức nào.

Y cũng nhớ lại đã từng bỏ phù lục nào bên hông mình, trong đó có một lá Kiếm Phù của Bạch Hổ đường, một lá Thần Hỏa phù của Xích Viêm thần miếu và một số phù chú trừ tà mà y thường dùng, nhưng không có lá nào hữu dụng cả. Chúng chỉ như pháo trúc, lóe sáng rồi tắt ngóm trong bóng tối, thậm chí có lá còn không lóe sáng một cái nữa. Chỉ có lá Xích Viêm thần phù lấy từ chỗ này trong nháy mắt đã xé tan cái hắc ám trong hẻm nhỏ kia đi.

Y biết bóng tối đó đáng sợ đến mức nào, vậy mà con thần điểu đó đã phá vỡ bóng tối trong nháy mắt, còn bổ nhào vào tà thi đốt chết nó.

"Đạo trưởng, ta là Hoàng Kỷ, cha ta là Hoàng Đông Lai, hôm nay đến đây để cảm tạ ngài, Hỏa phù của ngài đã cứu ta một mạng." Hoàng Kỷ cung kính nói.

"Ồ, dùng rồi à, vậy ngươi còn muốn mua nữa không?" Triệu Phụ Vân theo bản năng hỏi.

"Không... không phải, muốn, muốn." Ban đầu Hoàng Kỷ định nói mình đến là để cảm tạ, không phải đến mua phù, nhưng lại cảm thấy nhất định phải mua, nên sau đó lại nói là có mua.

"Xích Viêm thần phù mười khối linh thạch một lá." Triệu Phụ Vân nói.

Hoàng Kỷ nghe thấy giá này bèn ngẩn người, một lá phù lục mà tận mười khối linh thạch,. Phải biết phù lục tốt nhất bán ở Bạch Hổ đường cũng chỉ có giá này, hơn nữa của người ta là danh gia vẽ ra đấy. Nhưng nghĩ đến lá phù này có thể cứu mạng mình, lại không khỏi so sánh với Bạch Hổ Tinh Tú phù của Bạch Hổ đường. Ai mạnh ai yếu cũng không cách nào có đáp án được.

Vì vậy, y nhanh chóng lấy linh thạch trong ngực ra, đưa cho Triệu Phụ Vân, nhận lấy lá phù. Cầm lấy lá phù trong tay, y mới nhớ lại hình ảnh thần điểu hỏa diễm bùng lên đêm qua, khí thế không địch nổi đó khiến y thấy mười khối linh thạch cứu mạng cũng đáng giá.

"Hoàng chưởng quầy, có chuyện gì sao?" Triệu Phụ Vân hỏi.

Hoàng Đông Lai có chút lúng túng. Ông ta đã biết, nếu phù lục là do Triệu Phụ Vân vẽ ra, như vậy Triệu Phụ Vân tuyệt đối là một người có pháp thuật cao cường, không phải là tán tu bình thường.

Ông ta nghĩ tán tu nay đây mai đó, phương thức sinh tồn như sài lang, nhất định đã từng giết rất nhiều người, xem nhân mạng như cỏ rác. Bây giờ Triệu Phụ Vân ẩn cư ở đây cũng không thể thay đổi sự thật có lẽ trước kia hắn đã từng giết người như ngoé.

Ông ta nhìn ánh mắt bình tĩnh của Triệu Phụ Vân mà không khỏi rùng mình, xoa xoa tay, nói: "Phụ Vân đạo trưởng, hôm nay chủ yếu là đến cảm tạ ngươi. Đây là bánh ngọt do nương tử ta làm, vẫn còn nóng đấy."

"Ồ, bánh ngọt à." Triệu Phụ Vân nhìn chiếc giỏ mà cô nương kia đang cầm, theo bản năng ngửi một cái: "Thơm thật, nhưng hiện tại ta đã kiêng ăn rồi."

"Kiêng ăn?" Hoàng Đông Lai có chút khó hiểu.

"Ăn nhiều phân nhiều, bất nhã, nên kiêng." Triệu Phụ Vân thản nhiên nói.

Ba cha con Hoàng Đông Lai ngẩn người ra, liếc nhìn nhau, rồi lại nhìn Triệu Phụ Vân, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Triệu Phụ Vân lại cười nói: "Bánh ngọt thì thôi vậy, sau này ta mua giấy phù thì Hoàng chưởng quầy giảm giá thêm cho ta là được."

"Đó là điều đương nhiên, đương nhiên." Hoàng Đông Lai vội vàng nói: "Ta tặng đạo trưởng hai xấp giấy phù xanh lam, coi như là cảm tạ."

"Ồ, đa tạ." Triệu Phụ Vân không từ chối, thản nhiên nhận lấy.

Cô nương Hoàng Chỉ bên cạnh vẫn còn đang suy nghĩ về câu "phân nhiều, bất nhã", thầm nghĩ: "Mình có nên kiêng ăn không nhỉ?"

Là một cô nương sống trong một gia đình khá giả ở giới tu hành, đương nhiên là phải cố gắng sống sao cho ưu nhã một chút. Nàng cũng từng có ý định ích cốc nhưng có quá nhiều mỹ thực không nỡ bỏ qua nên không làm được.

Triệu Phụ Vân liếc nhìn nàng, mỉm cười. Hắn đang cố gắng làm dịu đi lúng túng mà nàng chạy tới ném giấy vào mình lúc trước. Bởi vì nàng vừa vào đã không nói gì.

Chỉ là, nàng lại nghĩ: "Chẳng lẽ hắn thấy ta ăn nhiều nên..."

Mặt nàng bất giác nóng bừng.