Nhất Khí Triều Dương

Chương 204:



Ngày hôm đó, sau khi trở về, Hoàng Chỉ đi học một khóa lễ nghi. Nữ tiên sinh chỉ nói một câu khiến cho nàng thêm kiên định.

"Lễ nghi có hình thức bên ngoài, cũng có sự chân thành bên trong. Chúng ta phải thông qua lễ nghi hàng ngày để điều chỉnh thân tâm hợp nhất, ngôn-hành-tâm nhất thể. Muốn có được sự thanh nhã, thanh tịnh, trước tiên phải bắt đầu từ bên trong."

Vì vậy, Hoàng Chỉ quyết định ích cốc, bắt đầu từ bên trong, quyết tâm trở thành một "tiên tử" tao nhã, không cần phải ngồi xổm đi đại tiện.

----

Lúc xế chiếu Triệu Phụ Vân ra ngoài.

Hắn muốn đi mua một tờ "Huyền Gia Tân Sự" về xem.

Đại Doanh phường quả thực rất rộng lớn, Triệu Phụ Vân chưa từng đi hết Đại Doanh phường này, nhưng cũng chẳng sao vì đó không phải sở thích của hắn.

Trong Đại Doanh phường có cửa tiệm bán tờ công báo Huyền Gia Tân Sự này. Khi hắn tìm tới mới thấy nơi này thật đông đúc, đầu đường người đông nghẹt. Phía trước cửa tiệm Huyền Gia Tân Sự là một quảng trường, lúc này trên quảng trường đã có rất nhiều người cầm ghế đẩu ngồi đó.

Trước mặt bọn họ là một tấm vải hoặc một chiếc bàn nhỏ, trên đó có một ngọn đèn, trên tấm vải bày bán rất nhiều đồ đạc. Hắn nghĩ đây hẳn là một phiên chợ, cũng không nhìn nhiều mà chỉ đến phía ngoài cửa tiệm.

Một thanh niên trẻ tuổi ra đón tiếp hắn. Triệu Phụ Vân nhìn những tờ công báo treo trên tường.

Bề mặt công báo được bọc bằng giấy trắng có ghi ngày tháng phía trên, muốn mua ngày nào thì chọn ngày đó. Trong đó đắt nhất là số mới nhất, sau đó giá giảm dần theo thời gian, số càng cũ thì càng rẻ.

"Đây là công báo mới ra ngày hôm qua, giá năm khối linh thạch." Thanh niên nói.

Triệu Phụ Vân thầm nghĩ quá đắt, công báo có thể in liên tục mà lại bán đắt như vậy. Hắn hỏi một tờ báo cũ thì giá lại rất rẻ.

"Việc thu thập tin tức khắp nơi của chúng ta tốn rất nhiều tiền." Thanh niên bán báo bổ sung, có lẽ đã nhìn quen rồi.

"Chỗ này không được xem nội dung thế nào, lỡ như mua về không có tin tức ta cần biết chẳng phải phí tiền rồi sao?" Triệu Phụ Vân nói.

"Khách quan muốn xem tin tức gì? Ta có thể giới thiệu sơ qua." Thanh niên bán báo không nhiệt tình lắm nhưng vẫn tận tình nói.

Triệu Phụ Vân trầm ngâm một lát, nói: "Ta muốn biết tin tức giữa núi Thiên Đô và hoàng thất."

Hắn không che giấu ý định mà chỉ thay đổi cách nói. Nếu chỉ hỏi tin tức về núi Thiên Đô có thể bị người ta cho là có quan hệ gì đó với núi Thiên Đô. Nhưng hắn tin rằng nhất định rất nhiều người muốn biết tin tức giữa núi Thiên Đô và hoàng thất nên mới hỏi tin này, dù sao đây cũng là một chuyện lớn.

"Tin tức khách quan muốn xem có cả tin cũ và tin mới, có cần ta chọn giúp ngài không?" Thanh niên bán báo hỏi.

Triệu Phụ Vân suy nghĩ một chút, quyết định mua tin tức có liên quan mới nhất.

"Vừa hay, trong công báo mới nhất có tin tức về núi Thiên Đô và hoàng thất, khách nhân có muốn mua không?"

Đương nhiên là Triệu Phụ Vân mua một tờ. Cầm tờ công báo còn thơm mùi mực, hắn không xem ngay mà cuộn lại cất vào túi trữ vật, rồi đi về phía quảng trường, hắn muốn xem ở đó bán những gì.

Hắn nhìn từng quầy hàng một, thấy bán đủ thứ linh tinh, có dược liệu tự hái được, có tiền xu, có đồ sứ như từ trong lăng mộ nào đó đào được. Triệu Phụ Vân cảm thấy giá trị duy nhất của những thứ này là chữ viết trên đó, ngoài ra có lẽ những người yêu thích lịch sử hoàn nguyên sẽ thích.

Nghĩ đến điều này, Triệu Phụ Vân chợt nhớ hồi ở núi Thiên Đô từng nghe nói có người đang viết sách lịch sử thần linh gì đó. Nhưng sau đó Tuân Lan Nhân không giới thiệu cho hắn, hắn cũng không hỏi đến.

Còn có người bán thú cưng, xem bói, bán phù chú, hắn còn thấy có người bán sách chú giải đạo kinh... đủ các loại.

Triệu Phụ Vân bất ngờ nhìn thấy một nữ tử.

Kinh Thiến.

Nàng ngồi trên một chiếc ghế gỗ, trước mặt trải một tấm vải đen, trên đó bày la liệt chai lọ.

Lúc Triệu Phụ Vân ngồi xổm xuống, nàng đang mặc cả với người khác. Nàng thấy Triệu Phụ Vân thì có chút ngạc nhiên, nhưng Triệu Phụ Vân không nói gì thêm, đợi vị khách kia rời đi nàng mới lên tiếng: "Đạo trưởng, ngài cần gì?"

Nàng bất giác dùng kính ngữ với Triệu Phụ Vân. Nhớ lại nguy hiểm trong U Ngục, nàng cảm thấy cho dù là Trúc Cơ cũng chưa chắc có thể toàn mạng trở ra mà chỉ một đạo phù chú Triệu Phụ Vân bán cho nàng có thể giúp mình thoát thân, có thể thấy hắn rất cường đại đấy.

Triệu Phụ Vân không muốn mua gì, chỉ nhìn qua một chút, chủ yếu là xem những thứ lấy từ trong U Ngục ra thế nào.

Hắn lắc đầu, đứng dậy, không trả lời Kinh Thiến, đi xem những quầy hàng khác, mãi đến khuya mới trở về tiệm.

Hắn mở cửa, ngồi xuống ghế gỗ, đưa tay khều nhẹ lò lửa, lò lửa đang lụi tàn bỗng bùng cháy trở lại.

Từ khi hắn nhóm bếp lò này đến bây giờ đã qua rất nhiều ngày nhưng chưa từng thay than bên trong qua, không phải than không tàn mà là Triệu Phụ Vân không cho lửa tắt, bên trong là tro tàn nhưng vẫn có thể đốt lửa lên như thường.

Hắn lấy tờ công báo từ trong túi trữ vật ra.

Tiêu đề lớn trên trang nhất viết: "Ảnh hưởng qua lại giữa núi Thiên Đô và hoàng thất."

Triệu Phụ Vân lập tức thấy tỉnh táo tinh thần, là đệ tử núi Thiên Đô mà hắn lại không biết nhiều về chuyện này lắm.

"Hơn một năm trước, tất cả đệ tử dưới Trúc Cơ của núi Thiên Đô đều xuống núi, một số vào triều nhậm chức, một số trở về nhà, nhưng đa số đệ tử núi Thiên Đô đều chọn cách mai danh ẩn tích, cho dù vào triều nhậm chức cũng không nói mình là đệ tử núi Thiên Đô."

"Không cần nghi ngờ nguồn tin này, đây là bản thân ta nghe được từ trong miệng một vị đệ tử núi Thiên Đô."

"Hai năm trước, Luyện Khí đại sư trứ danh Dư Thần Quang phản bội núi Thiên Đô. Sau đó, Thiên Đô phái người thanh lý môn hộ, nhưng thất bại."

"Cuối cùng chọc giận một vị lão tổ Kim Đan núi Thiên Đô. Lão tổ nổi giận xuống núi, nhưng lại bất ngờ bỏ mạng ở quận Lô Long."

"Sau đó, núi Thiên Đô lại im hơi lặng tiếng một cách kỳ lạ, còn dùng sương mù phong tỏa cả ngọn núi."

"Đây là những gì mọi người nhìn thấy, nhưng mọi người không biết là bảy ngày trước có một vị lão tổ của núi Thiên Đô đến kinh thành, yết kiến đương kim thánh thượng, rồi ở lại trong vương cung không rời đi nữa."

Đọc đến đây, Triệu Phụ Vân không khỏi nghĩ, ngay cả chuyện này còn biết thì chắc chắn nguồn tin phải đến từ trong vương cung. Hắn lại đọc tiếp.

"Nghe nói, núi Thiên Đô chuẩn bị phái Tuân Lan Nhân đang có thanh danh lên cao trong những năm gần đây đi tìm Dư Thần Quang."

"Lại có tin, tên sát tinh Mã Tam Hộ đã xuống núi."

Triệu Phụ Vân nhíu mày, hắn không biết tin tức này là thật hay giả.

"Hắc miếu có người treo giải tìm tung tích đệ tử chân truyền núi Thiên Đô."

Đọc đến đây, Triệu Phụ Vân hít sâu một hơi, lập tức hiểu ra, kẻ địch của núi Thiên Đô ẩn nấp trong bóng tối, rất đáng sợ. Đối chiếu với tin tức trước đó, đệ tử núi Thiên Đô xuống núi đều mai danh ẩn tích có thể thấy được trên núi cũng phán đoán tình hình có chút phức tạp.

"Ngày hai mươi tám này sẽ bán ra toàn bộ danh sách đệ tử hạch tâm núi Thiên Đô ."

Triệu Phụ Vân đọc đến đây, cả người ngồi thẳng dậy, mắt lóe lên một tia sát khí.

Hắn thấy cuối bài viết có chữ ký - Tri Sự Lang.

Hiển nhiên đây không phải là tên thật.

Triệu Phụ Vân đè nén lửa giận trong lòng, nghĩ thầm, đây rất có thể là một cái bẫy. Nếu đây là cái bẫy để dụ đệ tử núi Thiên Đô ra mặt thì chỉ cần hắn đi nghe ngóng, tìm người thì đều rơi cả vào trong bẫy rập, sẽ bị người khác khám phá ra được thân phận.

Triệu Phụ Vân nằm xuống, trong lòng hắn không ngừng nghiền ngẫm những tin tức này.

Rốt cuộc kẻ địch của núi Thiên Đô là ai?

Là Đại La bí giáo sao?

Triệu Phụ Vân lập tức nghĩ đến cái tên này.

Bởi vì Mã Tam Hộ đã từng nói qua với hắn, y cảm thấy lúc trước người trong núi Thiên Đô đã chết khi tranh đấu với nước Thiên Sơn là vì có người làm lộ lộ tuyến hành động của đồng môn, khiến cho người đó trúng mai phục mà chết.

Hắn cất tờ công báo đi, lại lấy cuốn sổ mà Mã Tam Hộ đưa cho hắn năm xưa ra, bắt đầu tìm kiếm.

Danh sách trong cuốn sổ này không nhiều, đương nhiên núi Thiên Đô truyền đạo thụ nghiệp rất nhiều năm, không thể chỉ có chừng này đệ tử ra ngoài khai chi tán diệp. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, Triệu Phụ Vân cho rằng những người xuất hiện trong này đều là chân truyền của núi Thiên Đô.

Chỉ là với phương thức dạy học của núi Thiên Đô, có địch nhân trà trộn vào cũng là bình thường, bởi Triệu Phụ Vân cảm thấy núi Thiên Đô giống một trường học với nhiều môn phái thế lực ở trong đó. Rất nhiều người tu hành mười mấy năm rồi xuống núi, từ đó không bao giờ quay lại núi Thiên Đô nữa.

Dù sao, đối với đa số tu sĩ mà nói thì Trúc Cơ đã là đỉnh cao rồi.

Hơn nữa, theo cảm nhận của Triệu Phụ Vân, núi Thiên Đô không hề dạy bảo gì về lòng trung thành, dường như không quan tâm đến việc những đệ tử rời đi có nhớ ơn núi Thiên Đô hay không.

Ánh mắt Triệu Phụ Vân dừng lại trên một cái tên được Mã Tam Hộ khoanh tròn.

Lạc Đô Trịnh thị!

"Bốn mươi năm trước, Lạc Đô Trịnh thị có một người con trai vào Thượng Viện, thiên phú không tệ, đã hiến bảo tài có thể luyện chế Duyên Thọ đan, được ban thưởng vào chủ phong ngộ pháp. Nửa tháng sau đi ngoài, tiếp tục tu hành hai năm trong núi rồi mời rời núi về nhà, không quay lại nữa."

Đây là một đoạn giới thiệu, phía sau có một chữ "Nghi" được Mã Tam Hộ viết bằng mực đỏ.

Nghi ngờ điều gì?

Triệu Phụ Vân xem lại ghi chép về việc người con trai của Trịnh thị lên núi, một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn.

Chẳng lẽ Mã Tam Hộ nghi ngờ động cơ hiến dược của đối phương, là muốn xác định xem trên núi có ai cần kéo dài tuổi thọ?

Nếu đúng là như vậy thì thật đáng ngờ.

Hơn nữa, trước đây ở núi Bão Linh, hắn nghe Bặc Hư nói qua có người vây giết lão tổ núi Thiên Đô là muốn thăm dò. Tuy rằng Bặc Hư khiến Triệu Phụ Vân có cảm giác lạnh sống lưng, cảm thấy nguy hiểm nên vội vàng xuống núi nhưng hắn cảm thấy lời đối phương nói cũng có khả năng là thật. Nếu kết hợp hai chuyện này lại với nhau, chính là bốn mươi năm trước đã có người thử dò xem trên núi Thiên Đô có người cần kéo dài tuổi thọ hoặc thọ nguyên gần hết hay không.

Bốn mươi năm trước, sau khi nhận thuốc đã ban thưởng lại cho người con trai nhà Trịnh thị. Vậy thì có thể xác định trên núi có người cần.

Bốn mươi năm sau, lại có người tiếp tục thăm dò thêm một bước, lần này ra tay mạnh hơn bằng cách giết một lão tổ Kim Đan.

Vậy là đang thăm dò ai?

Mấy vị lão tổ Kim Đan? Hay là chưởng giáo hiện tại?

Triệu Phụ Vân ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, phảng phất muốn nhìn thấy câu trả lời từ trong ngọn lửa kia.