Nhất Khí Triều Dương

Chương 202: Uy lực Hỏa phù



Toàn bộ Lạc Đô có mười mấy ngôi miếu Xích Viêm lớn nhỏ.

Dương Tiểu Nga xuất thân ở Lạc Đô, ban đầu học ở tu đường tư nhân, sau đó vì nhà nàng thường xuyên cúng dường cho một ngôi thần miếu Xích Viêm gần nhà, thấy Dương Tiểu Nga biểu hiện ra thiên phú tu hành nhất định nên đã được miếu này thu làm miếu đồng. Nàng làm miếu đồng từ lúc đó đến tận bây giờ. Chỉ có Trúc Cơ mới có thể xin lập miếu mới, trở thành miếu chúc.

Nàng đến thần miếu Xích Viêm nơi mình tu hành, hỏi miếu chúc về một người tên là Chúc Khác.

Nàng cứ tưởng miếu chúc phải đi hỏi thăm, nào ngờ đối phương chỉ trầm mặc một chút rồi hỏi: "Ai bảo ngươi đi hỏi thăm y hay sao?"

Dương Tiểu Nga có chút sợ hãi, đành phải kể lại ra lý do của Triệu Phụ Vân. Đối phương chỉ trầm ngâm một lát rồi nói: "Tin tức cuối cùng mà Chúc Khác gửi về trong miếu là đã đến Nam Hoang Cực Dạ Thiên."

Dương Tiểu Nga rất kinh ngạc: "Y...tại sao y lại đến đó?"

Đương nhiên nàng đã từng nghe nói đến Nam Hoang Cực Dạ Thiên, nơi đó quanh năm chìm trong bóng tối, yêu ma hoành hành, là thiên hạ của yêu ma.

"Trong thư gửi về miếu y nói có bằng hữu muốn đến Cực Dạ Thiên, y muốn thắp sáng một ngọn đèn cho bằng hữu, không để đối phương bị bóng tối nhấn chìm." Miếu chúc cảm thán: "Quả là người trọng tình trọng nghĩa, vì bằng hữu mà xông vào nơi tối tăm, đúng là ngọn đèn sáng soi đường cho chúng ta."

Dương Tiểu Nga không biết giữa Chúc Khác và bằng hữu của y có tình nghĩa gì. Nàng không hiểu nổi có tình nghĩa thế nào mới khiến bản thân đi theo bằng hữu vào nơi hung hiểm tà ác như vậy, lại không phải người yêu của mình. Cũng may nàng không cần phải hiểu rõ những điều này, chỉ cần nói kết quả cho Triệu Phụ Vân là được.

Triệu Phụ Vân nghe được tin này, nghĩ đến tình bạn giữa Chúc Khác và Lam Huy cũng cảm thán một tiếng, rồi cầm bút viết lên tờ giấy trắng về tâm đắc Hỏa phù của mình.

Chữ khải nhỏ li ti, kín cả một trang giấy. Viết xong, hắn đưa cho Dương Tiểu Nga. Đối phương kích động nhận lấy, thấy viết rất chi tiết, từ chuẩn bị ban đầu, chuẩn bị tâm lý, đến cách đặt bút, thu bút, cho đến khống chế tâm ý khi vẽ đều rất tỉ mỉ. Sau khi đối phương đọc xong, hắn nói: "Cô mua mỗi loại một lá Hỏa phù và Thần Hỏa phù về tham khảo đi, lại gần lửa nhiều hơn, thân tâm tự nhiên sẽ bốc cháy."

Dương Tiểu Nga do dự một chút, cuối cùng vẫn lấy linh thạch ra mua, khiến cho túi tiền vốn đã eo hẹp của nàng càng thêm eo hẹp. Lần này nàng và Kinh Thiến vào U Ngục không những không thu hoạch được gì mà còn mất một khoản linh thạch vào cửa, lại còn tổn thất người, đan dược và phù chú cũng đã dùng hết. Tất cả đều dùng linh thạch cả. Hỏa phù có giá một khối linh thạch ba lá, còn Thần Hỏa phù chỉ ba khối linh thạch, nhưng đối với Dương Tiểu Nga không có nguồn thu nhập nào thì vẫn là dốc sạch túi rồi.

Triệu Phụ Vân ngồi xuống ghế, nghĩ thầm phù chú của mình cũng không đắt, dù sao cái ghế này cũng mất hai khối linh thạch rồi. Tuy rằng đối phương nói là làm bằng linh mộc, còn được khắc phù chú nhưng trình độ phù chú không cao, chỉ là gỗ tốt mà thôi.

Sau khi Dương Tiểu Nga rời đi, hắn lại nghĩ đến bức tranh nữ tử kia, không rõ là có người cố tình để hắn nhìn thấy hay không, mà người thấy dung mạo thật của hắn chỉ có người của Liên Hợp Tuần Phòng Ti mà thôi. Hắn không quen biết đối phương, cũng không cảm nhận được ác ý từ đối phương.

Lúc Hoàng Đông Lai bưng ấm trà sang tiệm, Triệu Phụ Vân bèn lấy tờ Phong Văn công báo hắn nhận được cho ông ta xem. Đối phương vừa nhận lấy liền lật ra phía sau, nhìn thấy bức họa, hai mắt dán chặt vào, nói: "Mấy tờ báo lá cải này có gì đáng xem, bên trong toàn là tin tức cũ rích hoặc tin đồn nhảm chẳng có chút giá trị nào, chỉ toàn mấy thứ hoa hòe hoa sói. Nếu ngươi muốn xem tin tức chính xác thì phải đặt mua 'Huyền Gia Tân Sự' mới được."

"Huyền Gia Tân Sự?" Nghe cái tên Triệu Phụ Vân đã rõ ý nghĩa.

Hoàng Đông Lai nhìn người trong tranh, không ngẩng đầu lên, nói: "Từ vương công quý tộc cho đến nhân vật nổi tiếng trong giới tán tu, nếu có chuyện gì mới xảy ra đều sẽ được ghi lại trên đó."

"Hoàng chưởng quầy, nếu thích thì cứ cầm bức tranh này về từ từ thưởng thức." Triệu Phụ Vân nói.

Hoàng Đông Lai nhìn người trong tranh, đột nhiên thở dài: "Nàng giống con gái của cố nhân ta, không ngờ lại lưu lạc đến nông nỗi này. Để mấy hôm nữa ta đến xem cho rõ ràng, hỏi cho ra lẽ."

Triệu Phụ Vân nhìn ông ta chằm chằm. Hoàng Đông Lai bưng ấm trà lên, ho khan một tiếng: "Sao, không tin à?"

"Nếu đúng là như vậy, Hoàng chưởng quỹ đừng nên để người khác biết." Triệu Phụ Vân nói.

"Đúng thế, vì danh tiếng của nàng, cũng vì danh tiếng của bằng hữu ta, không nên nói nhiều cho người ngoài biết. Đạo trưởng hẳn không phải là người nhiều chuyện chứ?" Hoàng Đông Lai hỏi.

"Đương nhiên không phải." Triệu Phụ Vân đáp.

Sau đó, Hoàng Đông Lai có hơi ngượng ngùng cầm bức tranh đi. Lúc đi đến cửa, ông ta còn quay đầu lại nói có bức tranh này sẽ được miễn xếp hàng bên ngoài mà được đi thẳng vào trong các đấy.

Triệu Phụ Vân không hiểu mấy điều cong vòng nơi từ mấy người ưa dạo thanh lâu này. Người thích ngồi bên bếp lửa, uống trà đọc sách tu hành sao lại quan tâm đến chuyện này chứ? Hắn chỉ phẩy phẩy cuốn sách trong tay, Hoàng Đông Lai liền vui vẻ rời đi.

Từ thái độ của Hoàng Đông Lai, hắn biết bức tranh này không phải nhắm vào mình. Đương nhiên hắn cũng không biết vì sao Hoàng Đông Lai lại không tự mua.

Hắn ngồi đọc sách chưa được bao lâu thì đột nhiên có một nữ tử xông vào, ném một cục giấy vào người hắn, tức giận nói: "Không biết xấu hổ!"

Nói xong, nàng ta quay đầu bỏ đi, để lại một mùi hương thoang thoảng trong tiệm. Cục giấy rơi vào lòng Triệu Phụ Vân, không cần mở ra hắn cũng biết đó là bức họa vừa rồi.

Tuy không biết cô nương này là ai nhưng hắn cũng đoán được đôi chút.

Hắn bất giác bật cười, ném cục giấy vào lò lửa bên cạnh. Chỉ trong chớp mắt, cục giấy đã cháy thành tro, một làn khói xám bốc lên rồi tan biến.

Cả ngày hôm đó Triệu Phụ Vân không thấy mặt Hoàng Đông Lai nữa.

Đương nhiên, Triệu Phụ Vân cũng không chủ động đi tìm ông ta.

Mấy ngày nay hắn ăn khá nhiều, tuy rằng hắn có thể luyện hóa thức ăn nhưng ngũ cốc vào bụng, dù luyện hóa thế nào cũng sẽ có cặn bã, cho nên hắn cũng phải đi đại tiện.

May là chủ tiệm trước đã mang đi rất nhiều đồ, nhưng vẫn để lại thùng phân ở chỗ này.

Người tu hành sao lại phải đi đại tiện chứ?

Tiên tử sao lại phải ngồi xổm xả thải chứ?

Triệu Phụ Vân cảm thấy không thoải mái, muốn có tiên phong đạo cốt thì phải kiêng ăn để không ỉa, hắn thầm nghĩ.

Đi đại tiện xong, hắn lấy tro tàn đã nguội trong lò cho vào bô để không bị hôi và dính bẩn.

Hoàng Đông Lai ngồi trong phòng khách, trên cổ có mấy vết đỏ, đang bưng ấm trà uống, thở dài thườn thượt. Con trai ông ta là Hoàng Kỷ đi tuần tra đêm. Hoàng Đông Lai không dặn dò như mọi ngày, mà Hoàng Kỷ hình như cũng biết chuyện của phụ thân nên cũng chỉ nhìn ông ta một cái rồi bước ra cửa.

Y gia nhập Liên Hợp Tuần Phòng ti. Liên Hợp Tuần Phòng ti có một quy định khi tuyển tuần phòng viên nhất định phải là người gốc Lạc Đô, không chỉ hiện tại định cư ở đây mà ít nhất phải có bậc cha chú định cư ở đây trên mười năm mới đủ tư cách tham gia tuyển chọn, coi trọng nhất là gốc gác rõ ràng.

Gần đây, Liên Hợp Tuần Phòng ti khá căng thẳng, Hoàng Kỷ từng nghe nói quốc gia loạn lạc ắt có yêu ma hoành hành. Y hy vọng thiên hạ đại loạn nhưng Lạc Đô không loạn, dù sao người nhà y đều ở đây.

Chỉ là gần đây đã có mấy nhà chết người ở Lạc Đô, tuy đều là những nhà mẹ goá con côi hay người già cả không gây ảnh hưởng gì lớn, thậm chí bọn họ còn tuyên bố ra ngoài là chết già. Nhưng là tuần phòng viên, y biết những người này đều bị hút hết tinh huyết và thần hồn mà chết.

Y đeo kiếm, xách đèn lồng, giấu phù chú bên hông, bên trong còn mặc áo giáp, bước đi trong đêm tối, đến nơi tập trung mỗi ngày.

Kiếm của y là pháp kiếm của Lẫm Phong kiếm lô, sắc bén và cứng cáp, có pháp tính Trảm Kim, Đoạn Niệm... y đặt tên cho nó là Trảm Niệm kiếm.

Đèn lồng trên tay y xuất xứ từ thần miếu Xích Viêm, tên là đèn lồng Dương Hỏa, có huyền diệu phá âm trừ tà.

Phù chú được y phân loại cẩn thận cất bên hông.

Như thường lệ, y tập hợp với tiểu đội ba người, sau đó bắt đầu tuần tra theo tuyến đường cố định được phân công trước. Hướng tuần tra chính của bọn họ là một khu xưởng, bao gồm cả xưởng làm giấy phù của nhà y, xưởng luyện kim và xưởng làm bút phù. Phạm vi rất rộng, đương nhiên không chỉ có một mình tiểu đội của y.

Y đi theo tuyến đường quy định, đi đến bờ sông.

Nước sông bốc lên mùi hôi thối. Mối quan hệ giữa Lạc Đô và thủy tộc trong sông ngày càng căng thẳng cũng chính là do nước thải từ các xưởng chảy ra ngoài sông, khiến rất nhiều thủy tộc bị bệnh, nghe nói có rất nhiều con bị lở loét, da đỏ ửng. Năm ngoái, còn xảy ra chuyện thủy tộc trong sông thừa lúc gió to mưa lớn lên bờ tấn công các xưởng.

Vì vậy, bờ sông là nơi tuần tra trọng điểm. Bọn họ đi dọc bờ sông một đoạn, đến một ngã ba liền đổi hướng. Bọn họ cũng chỉ tuần tra một đoạn sông mà thôi, sau đó đi về phía chỗ nghỉ ngơi của những người làm trong công xưởng.

Nơi này có một ngôi thần miếu Xích Viêm, công nhân trong xưởng sinh bệnh thường sẽ đến miếu này cầu chữa trị, miếu chúc có thuật châm cứu rất hiệu nghiệm.

Lúc đi ngang qua thần miếu Xích Viêm, thấy dưới tượng thần trong miếu có một nữ miếu đồng đang luyện tập lăng không họa phù trước một lò lửa, y biết đó là Dương Tiểu Nga, miếu đồng của miếu chúc này.

Bọn họ đi qua khu nhà ở của công nhân, nơi đó yên tĩnh vắng lặng. Chỉ là Hoàng Kỷ đột nhiên cảm thấy ớn lạnh, đèn lồng trên tay không gió mà lắc lư, sau đó như bị thứ gì đó áp chế lại.

Hoàng Kỷ giật mình, trong lòng nảy ra một ý nghĩ: "Chẳng lẽ trúng số rồi, gặp ngay yêu ma rồi?"

Y nhìn về phía bóng tối, nơi đó có một con hẻm nhỏ chìm trong bóng tối đen kịt. Hai người kia cũng phát hiện ra điều bất thường, cùng nhìn về phía con hẻm đó.

Y đưa tay ra hiệu, hai người kia nhảy lên nóc nhà, định quan sát từ trên cao, còn y thì xách đèn lồng đi vào con hẻm. Thanh kiếm sau lưng đã từ từ rút ra.

Từng bước, từng bước tiến lại gần, bước vào trong bóng tối.

Y bước vào con hẻm, như bước vào miệng quái vật.

Trong nháy mắt khi vừa đi vào, y liền cảm thấy ẩm ướt, ánh đèn của đèn lồng tối đến mức không nhìn rõ cả dưới chân.

Y vận pháp lực, ánh đèn sáng lên nhưng vẫn không thể chiếu xuyên qua con hẻm nhỏ.

Y nhớ con hẻm này không sâu nhưng bây giờ lại có cảm giác sâu không thấy phần cuối. Y dứt khoát dừng lại, ngẩng đầu lên tìm hai đồng đội của mình, thế nhưng trên đầu chỉ còn là một mảnh tối om không nhìn thấy cả bóng sao sáng.

Y quay người định rời đi, nhưng lối vào con hẻm đã biến mất, chỉ còn lại bóng tối sâu thẳm. Trong lòng y run lên, mồ hôi lạnh tứa ra, da đầu tê dại.

Thanh kiếm trên tay lập tức chém về phía bức tường bên cạnh. Thanh kiếm này có pháp tính Trảm Kim, Đoạn Niệm, vậy mà lúc y vung kiếm lên, trong hư không lại xuất hiện một lực cản, bóng tối hư nhược như biến thành nước vô hình. Kiếm chém qua nhưng không thể nào chém đứt tường được.

Một lực lượng vô hình ngăn cản y, cả người như bị bao bọc trong một cái bong bóng khí, lại như bị thu nhỏ lại. Y không biết phải làm sao, đến phương hướng cũng không phân rõ ràng được nữa.

Đèn lồng Dương Hỏa Phù trong tay đột nhiên tắt ngóm, trước mắt tối đen như mực.

Y ném đèn lồng trong tay đi, móc từng lá phù lục trong ngực ném ra ngoài. Nhưng mà mấy lá phù này chỉ như ánh nến rơi vào trong nước, lóe sáng pháp quang rồi nhanh chóng tắt mất trong bóng đêm.

Y đã cuống tay chân, bóng tối như nước sắp nhấn chìm y, y cảm thấy ngạt thở sắp không thở nổi nữa.

Từng lá phù lục bên hông không ngừng được đánh bay ra, tuy nhiên cũng không phá vỡ được bóng tối đen đặc ở nơi này.

Y hoảng loạn không còn phân rõ mình đang ném ra phù chú gì ra ngoài. Trong tay y còn một lá phù không khác gì Hỏa phù bình thường, chỉ hơi ấm hơn, nhưng khi truyền pháp lực vào, y cảm thấy pháp lực của mình đang nhanh chóng bị rút đi.

Ngay khi y cảm thấy mình sắp bị lá Hỏa phù này hút khô thì rốt cuộc lá Hỏa phù đó đã hút no. Trong tích tắc sau, một quầng lửa bùng lên. Y nhìn thấy một con thần điểu màu vàng bay lên, ánh lửa chói lọi trong thoáng chốc xé toạc cả bóng tối ra. Bóng tối khiến y phải tuyệt vọng đang bị đốt cháy, tiêu tán đi.

Y nhìn thấy trong bóng tối có một người toàn thân nhỏ nước, thân thể như bánh bao bị thối rữa, đôi mắt lại âm u đáng sợ.

Y chỉ vừa mới kịp nhìn thoáng qua, con thần điểu màu vàng kia đã bổ nhào vào đối phương. Chỉ trong chớp mắt, tà khí ẩm ướt trên thân mình gã lập tức khô cạn, sau đó bốc cháy. Hoàng Kỷ thấy "thi thể" kỳ quái đó há miệng nhưng không phát ra tiếng động nào, rồi "bộp" một tiếng ngã xuống trong biển lửa đang thiêu đốt.

Hoàng Kỷ thở hổn hển, nhặt kiếm lên, không dám đến gần mà nhanh chóng rời khỏi hẻm nhỏ, đi tìm người tới.

Chẳng mấy chốc, người của Liên Hợp Tuần Phòng Ti đến, phát hiện hai người nhảy lên nóc nhà lúc nãy đã chết. Bộ dạng họ như bị chết đuối, chỉ trong thời gian ngắn mà trông như xác chết đã bị ngâm nước lâu ngày.

Người đến là giáo úy tuần phòng, y ngồi xổm xuống nhìn thi thể, một lúc lâu sau mới đứng dậy, nói: "Đây là tà thi từ dưới nước lên, Hoàng Kỷ, ngươi có thể sống sót thật là kỳ tích."

"Lá Hỏa phù này, là lấy từ đâu vậy?"

Hoàng Kỷ hơi ngơ ngác: "Thuộc hạ, cũng không biết. Lúc ấy thuộc hạ ném lung tung ra, thuộc hạ... thuộc hạ cũng không biết phù lục này từ đâu ra."