Có người trong căn nhà bên cạnh thò đầu ra, thấy hai người mặc công phục màu nâu xám liền rụt lại, nhưng rõ ràng là đang vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên này.
Triệu Phụ Vân đứng dậy, đặt cuốn sách sang một bên. Tên công sai lúc nãy đưa tay vào ngực, lông mày giật giật như thể sắp lấy bùa chú hoặc pháp khí trong ngực ra.
Đồng thời đại hán cầm đầu vẫn đang nhìn chằm chằm vào tay hắn.
Triệu Phụ Vân không nói nhiều, đưa tay xoa xoa mặt. Khuôn mặt bánh nướng bình thường lập tức trở nên thanh tú, ôn nhu. Lúc Triệu Phụ Vân hiện ra dung mạo thật, đối phương lập tức hỏi: "Vì sao ngươi lại che giấu dung mạo của mình?"
Triệu Phụ Vân liếc nhìn y, chậm rãi nói: "Đôi khi, dung mạo quá đẹp cũng là một gánh nặng."
Vừa dứt lời, tên công sai thò tay vào trong ngực lúc nãy bèn lộ vẻ tức giận, nói: "Thành thật khai báo đi, lấy cớ mà cũng không ra gì. Ta thấy ngươi chính là kẻ có mưu đồ bất chính, mau khai rõ lai lịch xuất thân của ngươi."
Thế nhưng lời y vừa dứt, hán tử cầm đầu lại phất tay, trên mặt lộ ra nụ cười mỉm nói: "Lý do của ngươi rất thành thật."
Nói xong, y xoay người bước ra ngoài trước ánh mắt kinh ngạc của tên công sai.
"Đầu lĩnh, cái cớ như vậy mà ngài cũng tin sao? Tại sao?"
Tên công sai đuổi theo hỏi
Người cầm đầu chỉ cười nói: "Ngươi không hiểu được đâu, bởi vì hắn nói thật. Lời thật lòng này chỉ có người cũng đẹp trai như vậy mới có thể hiểu."
Tên công sai nhìn gương mặt tuấn tú dưới vành mũ của đầu lĩnh, nhớ lại ngày thường có rất nhiều nữ tu như có như không lân la đến bắt chuyện với lão đại mình, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Y cảm thấy mình bị tổn thương nhưng lại không biết phải nói từ đâu. Nhưng y nhanh chóng đè nén sự bất mãn trong lòng xuống, bởi vì lão đại đã từng nói với mình rằng mỗi người có mỗi thiên phú không giống nhau, nhưng năng lực sau này lại do nỗ lực của bản thân quyết định.
"Lão đại, Ưng Nhãn thuật của ngài thật lợi hại, vậy mà nhìn ra được hắn đã huyễn hóa. Ta không nhìn ra chút dấu vết nào cả." Hà Phổ nịnh nọt.
"Ta thật ra không nhìn ra." Tên cầm đầu đáp.
"Vậy là?"
"Bởi vì khí chất của hắn không phù hợp với dung mạo. Người có khí chất như vậy nhất định phải có một gương mặt đẹp mới đúng, tướng mạo hắn bình thường như vậy mà lại có khí chất lạnh nhạt xuất trần thế kia, khiến ta không thấy dễ chịu."
Hà Phổ không khỏi nghĩ, chẳng lẽ người có dung mạo bình thường thì không được có khí chất tốt sao?
Triệu Phụ Vân lại ngồi đó suy nghĩ một hồi lâu, vẫn không hiểu thuật huyễn hóa của mình làm sao bị nhìn ra được, nghĩ mãi mà không rõ đành mặc kệ.
Hắn lại ngồi cạnh lò lửa, xoa xoa mặt, biến trở lại dung mạo tầm thường.
Chiếc ghế kêu lên ken két, có vẻ sắp hỏng. Hắn nghĩ, ngày mai phải mua một cái ghế mới thôi.
Sáng hôm sau, hắn còn chưa dậy thì Hoàng Bắc Huyền ở tiệm giấy phù bên cạnh đã đến cửa tiệm của hắn nhìn vào trong.
Đại khái vì chuyện tối qua mà cả đêm ông ta không sang, nhưng đến sáng vẫn không nhịn được mà đến xem. Thấy Triệu Phụ Vân bình an vô sự ngồi đó, ông ta chống tay lên quầy, hỏi: "Phụ Vân đạo trưởng, tối qua người của Liên Hợp Tuần Phòng Ti nói gì với ngươi vậy?"
Đương nhiên ông ta biết là nói gì, hơn nữa còn rất rõ ràng những người mới mở tiệm như Triệu Phụ Vân đều bị hỏi thăm. Tuy rằng ở đây không quan tâm ngươi xuất thân từ đâu nhưng lại quan tâm ngươi có phải là tội phạm bị truy nã hay không đấy.
Đồng thời cũng sẽ đến xem ngươi có phải yêu ma quỷ quái gì đó hay không.
"Không có gì, có lẽ y chỉ cảm thấy ta nên có một khuôn mặt đẹp, nhưng ta chỉ là người bình thường mà thôi." Triệu Phụ Vân nói.
Hoàng Bắc Huyền quan sát Triệu Phụ Vân, ông ta cũng có chút bản lĩnh xem tướng người, nhưng lại không nhìn ra trên người Triệu Phụ Vân có điểm gì dị thường.
Ông ta là một người còn chưa tính là Trúc Cơ thì sao nhìn ra được gì. Nhưng người của Liên Hợp Tuần Phòng Ti không làm khó Triệu Phụ Vân cũng chứng minh Triệu Phụ Vân trong sạch. Vì vậy ông ta lại mời Triệu Phụ Vân đi ăn sáng.
Triệu Phụ Vân vui vẻ đồng ý, lần này hắn quyết định mời lại đối phương.
Lần này, bọn họ đi ăn đậu hũ não.
Đậu hũ não ở đây có loại thật và loại giả. Loại thật là đậu hũ, còn loại giả là tuỷ não.
Triệu Phụ Vân gọi một phần thật và một phần giả, hắn không hỏi kỹ loại giả là óc của loài vật nào, dù sao ăn cũng rất ngon. Sau đó hắn ăn đậu hũ não thật, trước tiên cho một phần ba lượng đường, rồi cho một phần ba lượng muối, một phần ba phần cuối là cho thêm ớt cay vào.
Hoàng Bắc Huyền đối diện nhìn Triệu Phụ Vân với vẻ mặt kỳ quái, hỏi hắn tại sao lại làm như vậy.
"Ta sợ có người thấy ta ăn ngọt mà không ăn mặn sẽ không vui, lại sợ có người thấy ta không ăn cay sẽ không hài lòng, cho nên cứ ăn tất cả." Triệu Phụ Vân nói.
Hoàng Bắc Huyền nhìn xung quanh, nói: "Ngươi không cần lo lắng, không ai rảnh rỗi mà quản chuyện này đâu."
Lúc này, Triệu Phụ Vân rõ ràng đang rất thoải mái, hành động cũng tùy ý.
Hai người ăn hết hai khối linh thạch, có thể nói là khá đắt.
Sau đó, Triệu Phụ Vân đi mua một chiếc ghế, giá không rẻ, tốn hai khối linh thạch. Người bán ghế nói loại gỗ này rất đặc biệt, nói là gỗ này có mùi thơm, có công dụng an thần tĩnh tâm.
Triệu Phụ Vân cảm thấy những người này có điểm không tốt là cái gì cũng gán cho công dụng an thần tĩnh tâm, như thể không nghĩ ra lý do nào khác. Nhưng cũng không còn cách nào, dù sao hắn đang cần mua ghế.
Lúc hắn đang đổi chiếc ghế ngồi thì có hai nữ tử tiến vào trong cửa hàng, vừa lúc gặp Triệu Phụ Vân định mang chiếc ghế cũ đi ra. Hai người bọn họ chắn ngay cửa nên vội vàng lùi ra ngoài. Triệu Phụ Vân định vứt chiếc ghế đi nhưng nhất thời không biết vứt ở đâu, đành phải đặt nó dựa vào tường cạnh cửa.
Hắn cũng nhận ra nữ tử cao hơn trong hai người đã từng mua Trấn Ma phù chú của mình hai ngày trước. Tuy rằng lúc này trông nàng có vẻ mệt mỏi, nhưng lại không bị thương gì.
"Hai vị, muốn mua phù chú sao?" Triệu Phụ Vân đứng ở cửa rất tự nhiên hỏi, tay thản nhiên vuốt vuốt ống tay áo, dung mạo bình thường, nở nụ cười dè dặt.
Trong mắt Kinh Thiến thì nụ cười của hắn có chút kiêu ngạo, như thể đang chờ người ta dùng phù chú của mình rồi quay lại với ánh mắt đầy kính ý.
"Cảm ơn ngài vì Trấn Ma pháp chú kia đã cứu ta và bằng hữu của ta một mạng." Kinh Thiến nghiêm túc nói: "Ta xin lỗi vì đã bất kính hôm đó."
Triệu Phụ Vân mỉm cười, nói: "Không có gì phải xin lỗi, hai vị có muốn mua thêm phù lục nữa không"
"Chúng ta tạm thời không đến U Ngục nữa, nên hiện tại không cần mua phù chú." Kinh Thiến nói.
Dương Tiểu Nga quan sát Triệu Phụ Vân, lại nhìn tờ giấy trắng dán trên tường, trên đó viết Hỏa phù, Thần Hỏa phù, Xích Viêm thần phù, Ẩn Thân phù, Trấn Ma pháp chú.
Nàng là miếu đồng của Xích Viêm thần miếu nhìn nhìn thấy hàng loạt Hỏa phù, không khỏi hỏi: "Xin hỏi, những lá Hỏa phù này là do ngài vẽ sao?"
"Đương nhiên." Triệu Phụ Vân đáp.
Kỳ thật Dương Tiểu Nga cũng biết vẽ Hỏa phù, thậm chí miễn cưỡng vẽ được cả Thần Hỏa phù. Chỉ là nếu nàng vẽ Thần Hỏa phù bán thì tối đa cũng chỉ hòa vốn không lỗ mà thôi, với lại nàng đã có một chiếc Phá Ma đăng, không cần thêm Thần Hỏa phù nữa.
"Ngài là hương chúng của Xích Viêm Thần Quân sao?" Dương Tiểu Nga lại hỏi.
"Không phải." Triệu Phụ Vân thản nhiên đáp. Dương Tiểu Nga có chút thất vọng, theo nàng thấy nếu là hương chúng Xích Viêm Thần Quân thì có lẽ sẽ thân thiết hơn một chút.
"Ta có thể xem Hỏa phù của ngài không?" Dương Tiểu Nga lại hỏi.
"Đương nhiên." Triệu Phụ Vân sảng khoái đáp hai từ, rồi bước vào tiệm, hai người cũng đi theo vào trong.
Vừa bước vào tiệm, Kinh Thiến đã cảm thấy khác lạ. Bởi vì vừa bước vào nàng cảm thấy không có gió, như thể gió thổi đến qua cánh cửa sẽ tự nhiên tiêu tán, hơn nữa còn có một luồng áp lực mơ hồ. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy chiếc chuông gió làm bằng mấy khối linh thạch.
Nàng nhớ lần trước đến đây chưa có thứ này, không khỏi nhìn kỹ. Phù văn trên linh thạch ở giữa rất phức tạp, còn chữ trên những linh thạch khác được khắc không quá phức tạp nhưng lại hoàn mỹ tản phát ra pháp ý từ viên tinh thạch ở trung tâm.
"Linh phù trận? Trận pháp!" Kinh Thiến thầm nghĩ. Nàng biết rõ bốn loại kỹ nghệ đan, khí, phù, trận là bốn loại đỉnh cao nhất trong trăm nghề tu hành, đều là trọng yếu nhất trong truyền thừa của môn phái. Một tiểu phái có thể truyền thừa được một phương pháp tế luyện pháp khí đã là không tệ rồi, còn trận pháp càng là loại khó học khó tinh thông hơn.
Tuy rằng linh phù trận của Triệu Phụ Vân trông có vẻ đơn giản, nhưng ý tưởng thể hiện ra lại không hề đơn giản.
Nàng lặng lẽ quan sát Triệu Phụ Vân.
Dương Tiểu Nga đã nhận lấy hai lá Hỏa phù từ tay Triệu Phụ Vân, một lá Hỏa phù thông thường, một lá là Thần Hỏa phù.
Ngay khi cầm hai lá phù trên tay, Dương Tiểu Nga đã cảm nhận được hỏa ý bị giam cầm bên trong. Nếu nói hỏa ý trong Hỏa phù nàng vẽ là một quả cầu lửa thì hỏa ý bên trong hai lá phù này là một đám lửa cuồng bạo, mãnh liệt. Đặc biệt là lá Thần Hỏa phù, khi nàng ngưng mắt nhìn chăm chú còn có cảm giác như chúng muốn đốt cháy cả thần hồn mình.
Thần Hỏa phù có thể thiêu đốt thần hồn người khác là đặc tính tiêu chuẩn của Thần Hỏa phù.
Dương Tiểu Nga cảm thấy tim đập nhanh. Nàng có thể chắc chắn ngay cả miếu chúc ở ngôi miếu Xích Viêm chỗ nàng cũng không thể vẽ ra Thần Hỏa phù tốt như vậy.
"Phù lục thật tinh diệu." Dương Tiểu Nga cảm thán.
"Muốn mua không?" Triệu Phụ Vân mỉm cười hỏi.
Dương Tiểu Nga thoáng nhìn Thiến tỷ bên cạnh, thấy nàng khẽ gật đầu với mình, ý là có gì cứ việc nói thẳng.
"Thật không giấu gì ngài, ta muốn mua phù lục này là muốn mô phỏng học theo, nhưng lại sợ căn bản không học được đến tinh túy." Dương Tiểu Nga nói.
"Cô muốn học à, ta có thể dạy cô." Triệu Phụ Vân nói.
Dương Tiểu Nga ngẩn người, Triệu Phụ Vân lại nói tiếp: "Nhưng ta có một điều kiện."
"Điều kiện gì?" Dương Tiểu Nga căng thẳng hỏi. Nàng biết rõ kiến thức tu hành rất quý giá, đặc biệt là tâm đắc của người khác càng quý giá hơn.
"Cô là người của Triêu Dương phái Xích Viêm thần giáo phải không?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Vâng, đạo trưởng." Dương Tiểu Nga có chút căng thẳng đáp.
"Ta từng có một người thân, ừm, từng được Chúc Khác của Triêu Dương phái Xích Viêm thần giáo cứu trợ qua. Ta muốn hỏi thăm một chút, hiện giờ y đang ở đâu?" Triệu Phụ Vân hỏi.
Hắn muốn nghe ngóng Chúc Khác để từ đó tìm hiểu xem người của Hứa gia trong núi Thiên Đô có đang đang đuổi giết Lam Huy hay không. Nhân tiện tìm hiểu tình hình trên núi Thiên Đô. Hôm nay hắn gặp được người của Triêu Dương phái của Xích Viêm thần giáo bèn tiện thể hỏi thăm về tình hình Chúc Khác luôn.
Dương Tiểu Nga hiển nhiên không biết Chúc Khác là ai. Triệu Phụ Vân mỉm cười nói: "Bây giờ cô không cần trả lời ta, cô có thể đi hỏi những người khác, đã là người Triêu Dương phái Xích Viêm thần giáo các cô thì chắc chắn sẽ có người biết. Có tin tức thì đến đây tìm ta, ta viết cho cô một bản tâm đắc về Hỏa phù."
Dương Tiểu Nga đồng ý. Kinh Thiến lại một lần nữa cảm ơn hắn, rồi không nói thêm gì nữa.
Triệu Phụ Vân có thể cảm ứng được lá Trấn Ma pháp chú trên người nàng đã được sử dụng.
Chỉ cần không kích hoạt thì không hẳn chỉ dùng được một lần.
Triệu Phụ Vân ngồi chưa được bao lâu thì lại có người bước vào tiệm. Lần này là một thanh niên có ria mép, tay cầm một cuộn giấy, gọi: "Chưởng quầy."
"Chuyện gì?" Triệu Phụ Vân ngẩng đầu hỏi.
"Chưởng quầy có muốn mua một tờ Phong Văn công báo tổng hợp tin tức không?" Thanh niên có ria mép giơ cuộn giấy trên tay lên.
"Phong Văn công báo là gì?" Triệu Phụ Vân hỏi, trong lòng lại kinh ngạc, hắn không ngờ ở đây lại bán thứ này.
"Là công báo ghi chép mấy tin đồn lớn trong thiên hạ." Thanh niên có ria mép nói.
Triệu Phụ Vân im lặng một lát, hỏi: "Bao nhiêu linh thạch một tờ?"
"Một khối linh thạch một tờ." Thanh niên có ria mép nói.
Triệu Phụ Vân mua một tờ.
Sau đó, hắn đọc được rất nhiều tin bát quái linh tinh, không biết thật giả, đúng là "Phong Văn - tin đồn". Tuy nhiên, hắn thấy có một mục tin tức nhỏ liên quan đến núi Thiên Đô.
"Gần đây có người thấy sương mù dày đặc bao phủ núi Thiên Đô, che kín Hạ Viện, lan đến tận ven thành Đô thành. Nghe nói đã lâu không thấy ai ra vào."
Triệu Phụ Vân đọc tin này, cảm thấy hẳn là thật, đương nhiên đây chỉ là biểu hiện bên ngoài. Cao tu có ra vào hay không thì ai có thể phát hiện ra được? Hắn muốn tìm thêm thì đã không còn tin tức gì khác nữa.
Trên công báo có tin tức phong hoa tuyết nguyệt, cũng có tin tức công tử nhà ai Trúc Cơ thành công, có vẻ đã lĩnh ngộ được bao nhiêu pháp ý, cũng có tin tức về ai đã luyện chế ra kiện pháp khí tinh xảo. Hoặc là ai luyện ra một lò đan dược gì đó, cần mua thì nhanh lên.
Cũng có tin tức ai bị kẹt trong U Ngục.
Ai quyết đấu với ai phân ra thắng bại.
Đương nhiên còn có một tin tức là: Gần đây hình như có yêu ma trà trộn vào Lạc Đô, mong các đạo hữu chú ý. Nếu phát hiện manh mối xin đến Liên Hợp Tuần Phòng Ti báo cáo, nếu xác thật sẽ có phần thưởng.
Triệu Phụ Vân lật ra mặt sau cùng, một bức tranh trượt ra ngoài. Bức vẽ toàn thân một nữ tử đang ngồi, trông rất giống một tiểu thư khuê các nhưng lại để chân trần, hơi co lại như e lệ, lại như cố ý để lộ ra nửa bàn chân. Trên mặt nàng có chút lạnh lùng, tóc đen như mây, đỉnh đầu cắm một chiếc trâm ngọc bích. Loại mâu thuẫn này khiến người ta nhìn vào không khỏi ngứa ngáy trong lòng.
Triệu Phụ Vân nheo mắt, ngồi thẳng dậy, bởi vì hắn biết người này.
Đây là Nghê Thường kiếm cơ, đã ám sát Tạ An Lan trong lúc hắn đến phủ Quảng Nguyên cùng Tạ An Lan điều tra vụ án Thanh Khê đạo trưởng ám sát Hứa Nhã Thành. Tuy dung mạo nàng ta có chút thay đổi nhưng cái 'Thần' đó vẫn hiển lộ ra. Triệu Phụ Vân vừa liếc mắt đã nhận ra, không biết là do người vẽ tranh vẽ quá giỏi hay là do thần ý tỏa ra từ người nữ tử này quá mạnh mẽ nữa.
Bên cạnh bức tranh có một dòng chữ nhỏ: "Ngày mười bảy tháng này, Thanh Ngọc cô nương chính thức treo bảng ra mắt."
"Thú vị đấy." Triệu Phụ Vân thầm lẩm bẩm.
Hắn không khỏi nghĩ là có người cố ý đưa nàng này đến trước mặt mình, hay đây chỉ là một trong những hình thức tuyên truyền của thanh lâu.
Triệu Phụ Vân chậm rãi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra mấy ngày nay.
Lò lửa bên cạnh đã sắp tắt, chỉ còn tàn lửa lập lòe.