Nhất Khí Triều Dương

Chương 200:



Kinh Thiến được xem như đại tỷ trong đội ngũ, thuộc dạng người dẫn đầu.

Nàng là đệ tử của Tây Lĩnh kiếm phái, một tiểu phái mà thôi.

Gia đình nàng làm nghề áp tiêu, nhưng không phải tiêu cục bình thường mà là áp âm tiêu. Từ nhỏ nàng đã ở nhà học một số thủ đoạn hàng ma trừ quỷ, sau đó lại gia nhập Tây Lĩnh kiếm phái tu hành. Hiện tại nàng cần Trúc Cơ, mà muốn có được Chân Sát dùng cho Trúc Cơ thì hoặc là vào sâu trong rừng núi hoang vu ít người lui tới ngoài Đại Chu quốc tìm kiếm, hoặc là tự mình chậm rãi bồi dưỡng.

Tây Lĩnh kiếm phái là môn phái nhỏ, không có phương pháp tự bồi dưỡng Chân Sát. Cho nên nàng muốn mua, mà mua thì cần phải có linh thạch.

Nàng vào U Ngục này dĩ nhiên là để kiếm linh thạch, nếu may mắn tìm được linh vật nào đó thì có thể đổi lấy Chân Sát.

Đội ngũ này tổng cộng năm người, hai nam ba nữ, đều là tu vi Huyền Quang.

Lúc này trên thân trường kiếm Tinh Kim trong tay của nàng đang bùng lên một ngọn lửa. Dầu trên kiếm là nàng mua từ một ngôi miếu Xích Viêm, bôi lên có thể khiến uy lực của kiếm tăng mạnh, có lực sát thương với ma vật vô hình mạnh mẽ hơn hẳn. Hơn nữa, ngọn lửa của dầu kiếm này do Xích Viêm thần miếu chế tạo nên có pháp tính trừ ma phá tà nhất định.

Kinh Thiến đột nhiên xoay người, vung kiếm tạo thành một vầng sáng hình bán nguyệt, một luồng sóng lửa dâng lên. Dường như nàng nghe thấy tiếng sột soạt vang lên rồi lùi dần trong bóng tối như thể có rất nhiều con chuột không nhìn thấy đang tháo chạy về phía sau.

Trong lòng nàng run lên.

Nơi này là một trang viên, trong bóng tối, năm người bọn họ rõ ràng đã tản ra tìm kiếm, ai tìm được gì thì là của người đó, đây là một kiểu phân chia điển hình. Bóng tối bên ngoài là bóng tối bình thường, đốt một ngọn lửa có thể soi sáng rất xa. Nhưng bóng tối nơi đây như có thể nuốt chửng ánh sáng, nuốt chửng cả âm thanh.

"Kinh tỷ, hình như có thứ gì đó." Người nói là Dương Tiểu Nga, là người có quan hệ tốt nhất với Kinh Thiến trong năm người. Tính cách nàng thuộc kiểu ỷ lại, ít khi tự quyết định, thích đi theo người có chủ kiến. Tuy nhiên không có chủ kiến nhưng không có nghĩa nàng là người yếu đuối vô dụng.

Nàng ta bảo hộ một bên, tay cầm một chiếc đèn. Nàng là miếu đồng ở một tòa Xích Viêm thần miếu, còn ngọn đèn trong tay nàng được gọi là Phá Ma đăng. Thế nhưng lúc này ánh sáng ngọn đèn trên tay nàng lại yếu ớt, không thể xuyên qua màn đêm này. Nàng ta biết là do bóng tối nơi này quá dày, ma khí quá nặng, có cảm giác bóng tối giống như nước vậy.

"Thiến tỷ, chúng ta mau rời khỏi đây thôi, đèn của ta sắp tắt rồi." Dương Tiểu Nga cảnh giác soi đèn về một hướng khác.

"Tìm được bọn họ rồi đi." Kinh Thiến nói. Dương Tiểu Nga mím môi không nói gì. Kinh Thiến vẫn kiên trì tìm kiếm những người khác, tuy rất nguy hiểm nhưng đây cũng là lý do nàng nguyện ý đi theo Kinh Thiến.

Trong lòng nàng ta, Kinh Thiến là người dũng cảm và nghĩa khí.

Hai người tìm kiếm một hồi, cuối cùng cũng thấy một người ở một ngã rẽ.

Đó là một nam tử, y đang ngây người nhìn bức tường. Trên bức tường có một bức tranh, người trong tranh đang nhìn thẳng vào y. Kiếm trong tay Kinh Thiến mang theo ánh lửa xẹt qua, bức tranh lập tức bị chém rách. Người đứng trước bức tranh giật mình tỉnh giấc, hoảng sợ nhìn Kinh Thiến nhưng không nói nên lời.

"Thế nào? Không sao chứ?" Kinh Thiến hỏi.

Đối phương lắc đầu, định mở miệng nói chuyện nhưng cổ họng lại khô khốc, chỉ phát ra tiếng khan không thành tiếng.

Kinh Thiến không có thời gian nghe y nói, chỉ nói: "Đi theo ta, chúng ta tiếp tục tìm những người khác."

Bóng tối mênh mông như nước lũ bao phủ lấy bọn họ.

Sau một hồi tìm kiếm, bọn họ tìm thấy người thứ tư trong một căn phòng. Nàng ta nằm trên giường, đắp một chiếc chăn bẩn thỉu và đen đúa, sắc mặt u ám đen kịt như người bị bệnh nặng khó qua khỏi.

Kiếm của Kinh Thiến hất tung chiếc chăn, Phá Ma đăng trên tay Dương Tiểu Nga bên cạnh lóe lên, ánh lửa bùng lên. Trong bóng tối hình như có thứ gì đó bị thiêu đốt, phát ra âm thanh mà tai người thường không nghe thấy nhưng linh giác lại có thể cảm nhận được.

"Lý Thi Tượng, ngươi đưa Duy Linh đi, dùng cản thi thuật của ngươi." Kinh Thiến chắc chắn rằng Duy Linh không thể đi lại bình thường, vì vậy chỉ có thể dùng cách này. Lý Thi Tượng am hiểu cản thi, không chỉ có thể điều khiển thi thể mà còn có thể khống chế người sống.

Lúc này, nàng chỉ có thể dùng cách này để đưa mọi người rời đi.

Chỉ là nàng nói xong lại không nhận được hồi đáp, quay đầu lại nhìn thấy Lý Thi Tượng đang nghiêng đầu quan sát nàng, trong mắt hắn toàn là màu trắng.

Kinh Thiến không nói hai lời, kiếm trên tay đã vung ra. Lý Thi Tượng đột nhiên lao vọt về phía sau, lao ra khỏi phòng.

"Kinh tỷ, Lý Thi Tượng đã bị tà ma nhập thân rồi." Dương Tiểu Nga nói.

"Cứ mặc kệ y đã, xem có thể giúp Duy Linh xua đuổi bệnh khí trên người không."

Kinh Thiến chỉ cần liếc mắt đã thấy đối phương bị bệnh khí quấn quanh.

Ánh đèn trên tay Dương Tiểu Nga sáng hơn một chút, nàng ta nói: "Kinh tỷ, bệnh khí dễ lây lắm, chúng ta phải cẩn thận."

Kinh Thiến thận trọng nói: "Ngươi cẩn thận, đừng miễn cưỡng."

Dương Tiểu Nga lấy một lá phù từ trong ngực ra, đưa qua ánh đèn, lá bùa bốc cháy. Sau đó nàng ta ném lá bùa về phía người trên giường, phù quang huyền diệu chiếu lên người trên giường, da người đó nhanh chóng chuyển sang màu đen, sau đó nứt ra, từ vết nứt không ngừng có côn trùng tuôn ra.

Dương Tiểu Nga hét lên kinh hãi rồi lùi lại, ánh đèn trên tay bập bùng. Nàng ta há miệng thổi một hơi, một vầng lửa từ ngọn đèn bay ra, bổ nhào vào đám côn trùng. Côn trùng tứ tán, một số bị thiêu chết, số còn lại chui vào các khe hở trên giường và xung quanh.

"Đi." Kinh Thiến quát lên một tiếng. Dương Tiểu Nga bèn quay người bỏ chạy theo sau Kinh Thiến.

Hai người vừa ra khỏi cửa, bên cạnh đã có một trận gió lạnh lẽo thổi tới. Kinh Thiến vung kiếm đỡ đòn, hóa ra là một cây côn đồng đánh tới.

Nàng nhận ra đó là người cuối cùng trong nhóm của mình. Đèn trên tay Dương Tiểu Nga lóe lên, ánh sáng chiếu rõ người trong bóng tối. Khuôn mặt người đó đã bị thối rữa, trên tay toàn là lốm đốm đen còn mọc cả lông dài.

"Đi."

Kinh Thiến lại hét lên, Dương Tiểu Nga cầm đèn đi trước, Kinh Thiến cầm kiếm đi sau. Ngọn lửa trên kiếm của nàng vẫn đang cháy nhưng đã bắt đầu yếu ớt.

Nàng đề phòng "đồng đội" có thể tấn công bất cứ lúc nào trong bóng tối, và cả những ma vật không rõ lai lịch trong bóng tối kia.

Nàng cảm thấy hôm nay có lẽ khó mà thoát được, theo nàng thấy thì dù tu sĩ Trúc Cơ tiến vào nơi đáng sợ như vậy cũng chưa chắc có thể toàn mạng trở ra.

"Thiến tỷ, đèn của ta không xua tan được bóng tối. Bóng tối này sắp nhấn chìm đèn của ta rồi."

Dương Tiểu Nga đi phía trước dò đường đã bắt đầu nghẹn ngào.

Kinh Thiến cũng cảm thấy bốn phương tám hướng trong bóng tối đều bị thứ gì đó không nhìn thấy vây quanh. Thứ này được người ta gọi là yểm quái, vô hình chất, ký sinh trên người như thể dã thú vô hình.

Kinh Thiến không nói hai lời, bước lên trước mặt Dương Tiểu Nga, còn Dương Tiểu Nga thì quay người lại soi đèn về phía sau, tay trái đã nắm sẵn mấy mũi kim vàng.

Kinh Thiến không hiểu tại sao ba người kia lại dễ dàng bị nhập như vậy, theo nàng thấy, ba người kia đều có chút bản lĩnh, chỉ là bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó.

Nàng lấy một lá phù được gấp thành hình đồng tiền lục giác trong ngực ra. Chỉ thấy ngón tay trái của nàng kẹp lấy, câu thông pháp niệm, chỉ thoáng chốc trong lòng đang hoảng loạn cũng thoáng an tĩnh lại. Cả người như đột nhiên khôi phục sức lực, thần hồn vốn kinh hãi sắp bay ra khỏi thể xác cũng bị ép trở lại.

Dương Tiểu Nga cũng cảm thấy sau lưng đột nhiên có ánh sáng dâng lên, sau đó là một cảm giác bình tĩnh, an tâm kéo đến. Nàng quay đầu lại nhìn đã thấy trên tay Thiến tỷ kẹp một lá bùa vàng được gấp lại.

Không bao lâu sau, nàng lại cảm thấy bóng tối xung quanh trở nên bạo động như thể cảm nhận được sự sợ hãi, đang lùi dần.

Ngón tay kẹp lấy lá phù của Kinh Thiến chỉ thẳng về phía trước, nói: "Tiểu Nga, đi sát theo ta."

Nàng vừa nói vừa sải bước về phía trước, lá Trấn Ma phù chú trên tay vẫn chưa phát huy tác dụng mà bóng tối trước mặt lại tản ra như thủy triều, lộ ra con đường. Nàng cũng có thể nhìn rõ đường đi, cả hai cứ thế nhanh chóng đi ra khỏi hành lang dài, sau đó rời khỏi trang viên kỳ quái này.

Lúc hai người đi ra, quay đầu nhìn lại, trang viên đã chìm trong bóng tối dày đặc, căn bản đã không còn nhìn rõ nữa. Bọn họ không dám nán lại lâu, men theo con đường trong trí nhớ, đi về hướng cửa ra trong bóng tối.

Hai người đều im lặng hồi lâu, trong lòng vẫn còn sợ hãi, vừa áy náy vừa đau lòng vì mất đi đồng đội.

"Thiến tỷ, lá phù của tỷ hình như rất lợi hại, mua ở đâu vậy?" Dương Tiểu Nga hỏi.

"Ở một tiệm phù lục nhỏ."

Kinh Thiến trả lời. Nàng chắc chắn rằng mấy người kia nhất định có mang theo phù hộ thân hoặc thứ gì đó tương tự trên người, mà mấy lá Hỏa phù khác của nàng đã dùng hết, chỉ còn lại lá pháp phù này trong người. Tới lúc này nàng vẫn chưa từng cảm thấy có nguy hiểm rõ ràng nào trong bóng tối, chẳng lẽ là nhờ mang theo lá phù này?

"Lá phù thật lợi hại." Dương Tiểu Nga nói: "Đáng tiếc cho mấy người Duy Linh bọn họ."

"Thám hiểm U Ngục vốn đã nguy hiểm như vậy, người tu hành chúng ta là đang tranh mạng với trời, từng bước hung hiểm. Nhìn như trường thọ nhưng kỳ thật tùy thời đều có thể không còn mạng." Kinh Thiến nói.

"Đúng vậy." Dương Tiểu Nga thở dài.

...

Hôm nay Triệu Phụ Vân nhận được chiếc giá treo linh thạch đã đặt làm. Giá treo làm bằng đồng mạ vàng sáng bóng, có sáu sợi dây xích treo xuống, mỗi sợi có một cái kẹp. Triệu Phụ Vân kẹp sáu khối linh thạch vào, vừa vặn kẹp được một phần ba phía trên của linh thạch.

Sáu khối linh thạch được kẹp xong, ngọc thạch trắng trong suốt kết hợp với màu đồng mạ vàng khá đẹp mắt.

Hắn treo giá lên trần nhà, gió bên ngoài thổi vào không còn xoay vòng trong phòng nữa.

Buổi tối, tuyết bên ngoài vẫn đang tan, trời rất lạnh nhưng Triệu Phụ Vân ngồi trong phòng đã không còn thấy lạnh nữa.

Có người gõ cửa, là một hán tử đội mũ rộng vành, tay xách đèn lồng, đeo đao bên hông. Phía sau y còn có một người nữa, tay cầm một bức tranh, nhìn Triệu Phụ Vân một lượt rồi đưa bức tranh cho Triệu Phụ Vân xem, hỏi hắn có từng gặp người này không.

Triệu Phụ Vân lắc đầu.

Y lại nói: "Nếu gặp người này, xin hãy báo ngay cho Liên Hợp Tuần Phòng Ti của chúng ta."

Triệu Phụ Vân đương nhiên không nói không, nhưng người cầm đầu kia lại quan sát hắn từ trên xuống dưới. Ánh mắt y lóe lên vẻ kỳ lạ, còn người đi phía sau y thấy vậy bèn thò tay vào trong ngực.

Người cầm đầu đặt tay lên chuôi đao, đột nhiên quát lớn: "Hiện ra tướng mạo sẵn có của ngươi mau!"

Giọng nói này có một loại chấn động trực tiếp vào linh hồn khiến cả Triệu Phụ Vân cũng cảm thấy khẽ run lên.

Hắn không ngờ lại có người nhìn thấu thuật biến hình của mình.