Nhất Khí Triều Dương

Chương 199: Chế chuông gió Định Phong



Triệu Phụ Vân quả thật không quen với chuyện bị người khác khoác vai đi đường.

Rất không quen.

Nhưng không bao lâu sau Hoàng Bắc Huyền cũng buông tay.

Triệu Phụ Vân cùng đi với Hoàng Bắc Huyền, cảm nhận hơi thở cuộc sống nơi đây. Sáng sớm tuyết ngừng rơi, hơi lạnh đêm qua đã bị hơi thở cuộc sống xua tan hết cả.

Trái tim Triệu Phụ Vân vốn có chút lạnh lẽo trong đêm cũng trở nên ấm áp hơn.

Hai người nhanh chóng đi tới một con phố, thấy một tiệm bánh bao nằm gần một ngã ba. Tiệm bánh bao này rất lớn, có ba tầng thượng trung hạ, họ chọn một chỗ ngồi xuống, rồi Hoàng Bắc Huyền gọi vài lồng bánh bao.

Đây là lần đầu tiên Triệu Phụ Vân ăn bánh bao ở thế giới này, nói đúng hơn, trước đây hắn chưa từng ăn uống đàng hoàng ở thế giới này, có thể không ăn thì sẽ không ăn, hoặc tự tay làm vài món qua loa, cho nên cũng không ngon lành gì.

Lúc bánh bao được mang lên, hắn cắn một miếng tới nhân bánh, lập tức cảm thấy bất phàm.

"Nhân bánh này làm bằng gì vậy?" Triệu Phụ Vân không khỏi hỏi.

"Đây là bánh bao tam tiên, nghe tên thì bình thường nhưng nhân bánh được làm từ đan sâm, thịt cá voi và an thần thảo, ăn vào bổ khí an thần, hương vị cũng rất được." Hoàng Bắc Huyền giới thiệu.

Triệu Phụ Vân nhìn xung quanh, phát hiện đa số những người đến ăn bánh bao đều là người lớn tuổi, phần lớn đều khí huyết suy bại, hoặc là thần khí đang trên đà xuống dốc.

Hắn không khỏi nghĩ đến một câu: "Dù thời trẻ có mạnh mẽ đến đâu, đến một độ tuổi nào đó, tính tình tự nhiên cũng sẽ dịu lại, vì vậy sẽ cần bồi bổ."

Triệu Phụ Vân thì không cần, nhưng hương vị quả thật rất ngon.

Sau đó, món canh được mang lên, nước canh cũng rất ngon, được nấu từ nấm Bạch Mao và thịt lợn rừng ba năm tuổi. Hoàng Bắc Huyền nói nấm Bạch Mao này rất độc, nhưng sau khi giải độc thì hương vị rất ngon.

"Nguyên liệu chính của món canh này là nấm Bạch Mao, mà cách giải độc chỉ có tiệm này mới có." Hoàng Bắc Huyền nói.

Nhưng Triệu Phụ Vân không tin chỉ có tiệm này mới giải được độc, bèn đưa ra nghi vấn. Hoàng Bắc Huyền nhìn xung quanh, hạ giọng: "Nhưng chỉ có tiệm này mới được phép bán món canh này."

"Ồ, độc quyền kinh doanh." Triệu Phụ Vân nói.

Hoàng Bắc Huyền cầm đôi đũa chỉ chỉ hướng lên trên nói: "Quan hệ nơi đó."

Triệu Phụ Vân liếc mắt lên trên.

Trên đó, là ai? Có thể là hoàng thất Đại Chu, cũng có thể là đại tu sĩ cao cao tại thượng hoặc là nhân vật có quyền lực trong thành này. Chỉ là Triệu Phụ Vân không quan tâm, người ta có quan hệ, bán món bánh bao độc quyền, mình được ăn là được rồi.

Đến lúc tính tiền, Hoàng Bắc Huyền trả cả phần của hắn, nói trước đây ông ta toàn ăn một mình, giờ có người ăn cùng vui hơn nhiều.

Triệu Phụ Vân trở về bèn ghé vào tiệm bán bút vẽ phù Thiên Mao cách tiệm hắn một tiệm, mua một con dao khắc.

Người bán hàng là một nữ đạo sĩ trung niên, chính là người bán bút phù lông thỏ cho hắn hôm trước. Tuy khuôn mặt nàng ta vẫn trắng nõn nhưng Triệu Phụ Vân lại thấy một nếp nhăn rõ ràng trên trán nàng, sâu trong mắt như có chút ưu phiền. Đây chỉ là cảm nhận của Triệu Phụ Vân. Hắn cầm dao khắc về tiệm, định khắc mấy miếng linh phù.

Linh phù còn được gọi là linh thạch phù, được chế từ linh thạch.

Trong tay Triệu Phụ Vân còn không ít linh thạch.

Hắn mở cửa, tiếng cọt kẹt vang lên, cửa được đẩy ra, gió lùa vào. Đứng đây có thể nhìn thấy xuống cả phía sau tiệm, cho nên hắn cảm thấy nên mua một tấm rèm, nhưng đợi lần sau sẽ mua vì hắn vừa mới từ bên ngoài trở về.

Hắn nhìn tủ hàng trống trải, hàng hóa trong tiệm hơi ít. Mà loại phù lục này không bảo tồn được quá lâu, còn phải dựa vào công lực của người vẽ phù và giấy phù nữa. Giấy tốt, mực tốt, công lực cao, tự nhiên để được lâu, thậm chí có loại có thể giữ được pháp ý trong vài năm không tiêu tan.

Triệu Phụ Vân quyết định đợi bán hết số phù này rồi tính tiếp.

Ổ khóa vừa rồi chỉ khóa qua loa, nếu có người đột nhập, chỉ cần vặn nhẹ là có thể mở khóa lấy phù mà hắn cũng không biết.

Hắn đặt cuốn sách đã đọc cả đêm qua lên ngăn thứ hai của quầy hàng, rồi lấy một khối linh thạch từ trong túi trữ vật ra.

Hắn trầm ngâm suy nghĩ.

Trong sách về họa phù có nói, chữ "phù" đại diện cho một loại biểu tượng nào đó giữa trời đất, được miêu tả bằng những văn tự thần bí mà thành, còn chữ "lục" là chỉ thần danh tương ứng, hai thứ kết hợp với nhau thì thành phù lục.

Triệu Phụ Vân đã học Vân Văn. Mây thiên biến vạn hóa, muôn hình vạn trạng, được dùng để miêu tả pháp tượng giữa trời đất. Đương nhiên, mỗi người vẽ phù đều phải học thần danh của chư thiên thần thánh làm cơ sở để vẽ phù lục.

Nói chung phù văn miêu tả thiên địa pháp tượng có rất nhiều loại, Vân Văn chẳng qua chỉ là một trong số đó, cho nên phù lục giữa các các môn các phái cũng khác biệt nhau. Phù văn khác nhau phối hợp với thần danh khác nhau sẽ có hiệu quả khác nhau, cho nên phù lục cũng có thể xem như bản lĩnh của một người tu hành. Thuộc loại dễ học khó tinh, hoặc nói cho dù tiến dần từng bước thì để lên tới đại sư cũng trải qua ngàn vạn khó khăn.

Triệu Phụ Vân từng học được Cửu Thiên Vân Văn Bản Chương Lục trong Thượng Viện, cũng ngộ được Thái Hư Linh Văn trong chủ sơn núi Thiên Đô, thế nhưng hắn cũng chỉ nhớ rõ được chừng mười chữ. Dù vậy hơn mười chữ Vân Văn này cũng đã tính là có trùng lặp giữa Thái Hư Linh Văn cùng Cửu Thiên Vân Văn Bản Chương Lục rồi, chỉ là Thái Hư LINH VĂN là một hình thái khác, đến gần với đạo hơn.

Hắn hiểu được mỗi Linh Văn đều là một đạo pháp, không cần phải kết hợp với thần danh tạo thành phù lục, hết thảy tựa hồ vẫn tiếp thông với trời cao, thông tới chí cao, không bị ngăn cách một tầng nào nữa. Chỉ là đến nay Triệu Phụ Vân vẫn không cách nào viết một đạo Thái Hư Linh Văn nào xuống giấy được.

Triệu Phụ Vân cảm nhận rõ rằng pháp niệm của mình không thừa nhận được, nên hiện tại hắn vẫn vẽ Vân Văn phù lục. Trong hai năm này, trong lòng hắn không ngừng thử nghiệm, so sánh hơn mười Thái Hư Linh Văn với Vân Văn, cũng có tác dụng thúc đẩy Vân Văn tăng tiến rất nhiều.

Hoặc là nói thúc đẩy lẫn nhau, nếu nói Thái Hư Linh Văn là xây dựng nên tầm nhìn kiến giải và pháp ý thì Vân Văn xây dựng phần nền tảng cơ sở.

Một cơn gió thổi vào trong phòng, vòng qua vòng lại, thổi cho ngọn lửa trong lò ngã trái ngã phải. Hắn lập tức hiểu mình nên chế ra loại linh phù nào trước rồi.

Hắn quyết định khắc phù lục về chỉ phong, định phong, tán phong.

Trong giới tu hành, mọi người đa số học một đạo phù lục loại định phong, chính xác hơn thì chủ yếu học phù chữ Định. Loại này thuộc về Tự phù, thông dụng nhất trong giới tu hành, cả Huyền Môn đại phái hay tán tu đều học tập.

Dùng một văn tự bình thường nhất ngưng kết với pháp ý sâu sắc nhất của bản thân, cũng là một loại bản lĩnh.

Đầu tiên hắn khắc một đồ án Sơn Nhạc, cũng thuộc về Vân Văn. Sơn Nhạc - núi cao đại biểu cho trấn áp, bất động, yên tĩnh. Núi có thể chống lại gió, có thể ngăn được nước. Sau đó hắn khắc lên thần danh Sơn thần. Hắn khắc là một vị Sơn thần trong dãy núi Đại Tuyết. Hắn từng thấy người ta thành kính tế tự, bản thân cũng mơ hồ cảm thấy ngọn núi kia thần thánh.

Lúc khắc thần danh, trong lòng hắn nhớ lại một chút cảm giác kia. Trong tích tắc thần danh được khắc thành, linh thạch đã sinh ra một cỗ pháp ý. Triệu Phụ Vân nâng trong lòng bàn tay, cảm thấy linh thạch đã nặng nề hơn.

Tiếp đó hắn lại lấy ra mấy khối linh thạch nữa, khắc lên những văn tự văn tự thông dụng mà thôi, theo thứ tự là Định, Chỉ, Trấn, Tĩnh, Tán. Tuy chữ Tán này không quá hợp với pháp ý Sơn Nhạc nhưng cũng có thể miễn cưỡng lý giải rằng gió bị núi chặn, tứ tán mà đi.

Linh thạch vuông vức hình chữ nhật, chính diện khắc những chữ này. Khi đặt khối linh thạch khắc Vân Văn phù lục Sơn Nhạc ở giữa, các linh thạch phù mơ hồ phát ra phù lục thần quang, lại không hô ứng với mấy khối khác.

Hắn suy nghĩ một chút rồi lật mặt sau mấy khối linh thạch kia, viết lên thần danh Sơn Thần. Đặt tới đặt tới một chỗ, lập tức giữa các mảnh linh thạch đã có liên hệ ăn khớp với nhau. Mấy chữ kia như thể thuyết minh cho phù lục trung tâm, thể hiện ra các loại pháp ý khác biệt nhau.

Triệu Phụ Vân cầm lên xem, cảm thấy vui vẻ. Rất nhiều chuyện phải tự mình làm mới có thể trải nghiệm và thu hoạch,

Lúc này hắn đóng cửa tiệm. Cuối con phố này có một cửa tiệm bán đồ trang trí phù khí, hắn muốn tới đó tìm một thứ gì đó có thể bày hoặc treo sáu mảnh linh thạch này.

Cửa tiệm này không lớn nhưng có bán rất nhiều thứ, người trông tiệm là một nữ tử và một thiếu nữ, có vẻ như là hai mẹ con.

Lúc này cửa hàng không chỉ có một mình Triệu Phụ Vân đang lựa hàng, hàng hóa lại nhiều nên người vào vào ra ra có hơi chen chúc.

"Khách nhân, ngươi cần gì?" Thiếu nữ ngước đầu hỏi.

"Chỗ này có thứ gì để treo linh thạch không?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Treo linh thạch?" Thiếu nữ có hơi mờ mịt hỏi: "Là cần túi thơm sao?"

"Không phải." Triệu Phụ Vân lấy linh thạch của mình ra, nói: "Ta muốn treo sáu khối linh thạch thế này, như treo chuông gió ấy."

Thiếu nữ suy nghĩ một chút rồi quay người hỏi nữ nhân lớn tuổi bên cạnh, nàng kia cũng đã nghe Triệu Phụ Vân miêu tả qua, suy nghĩ một chút mới đáp: "Chúng ta có thể giúp ngươi làm một cái."

"A, phải đợi bao lâu?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Hai ngày đi, khách nhân ngài ở đâu?" Nữ tử lớn tuổi hỏi.

"Ta cũng ở trên con đường này, cửa tiệm Vân Văn pháp lục do ta mở đấy, làm xong đưa đến đấy cho ta là được."

"Được, khách nhân, giá treo này chừng một khối linh thạch, ngươi thấy thế nào?"

"Cũng được." Triệu Phụ Vân không chần chờ đáp lời.

Hắn về tới cửa tiệm của mình, vừa hay Hoàng Đông Lai hàng xóm đang đứng cạnh cửa tiệm, bưng ấm uống trà.

"Phụ Vân đạo trưởng vừa đi đâu về đấy?" Hoàng Đông Lai hỏi.

"Đặt làm một số thứ." Triệu Phụ Vân đáp.

"Cửa tiệm đầu đường sao?" Hoàng Đông Lai hỏi.

"Ừ."

"Chỗ đó tay nghề không tệ, chỉ là Phụ Vân đạo trưởng, ngươi đã không có tiền thu thì nên hạn chế chi ra nha." Hoàng Đông Lai đi phía sau Triệu Phụ Vân, theo hắn tiến vào cửa hàng.

"Mua một số rồi." Triệu Phụ Vân đáp.

"Ngươi như vậy là không được, buôn bán nha, nếu tiết kiệm gì thì phải tiết kiệm, ngươi đã không có tiền thu còn không biết sẽ mở tiệm được bao lâu nữa, không thể đặt mua quá nhiều đồ."

Hoàng Đông Lai nhìn ngó cửa tiệm, tựa hồ muốn xem trong tiệm có gì khác.

Triệu Phụ Vân có hơi nhức đầu, ngày hôm qua nói cửa hàng mình đơn sơ cũng là ông ta, mà giờ nói mình phải tiết kiệm cũng là ông ta đấy.

"Không đặt mua gì nhiều, chỉ là một chiếc chuông gió mà thôi." Triệu Phụ Vân nói.

"Mấy thứ trang trí này cần gì phải mua, không bằng ngươi vẽ thêm chút phù, lại bán hạ giá cho người tới khai trương để tạo chút danh tiếng, không cần có lời, chỉ cần để mọi người sử dụng, ít nhất phải để người ta biết cửa tiệm của ngươi bán phù lục tốt đã." Hoàng Đông Lai lại chỉ điểm.

Triệu Phụ Vân cảm thấy ông ta nói cũng có lý, nói: "Vậy phải vẽ rất nhiều phù lục sao?"

"Nơi này của chúng ta có một cái U Ngục, trong đó rất nhiều ma quái nên rất chuộng Hỏa phù và Thần Hỏa phù, cũng là những phù lục hàng đầu của mọi người khi cần mua đi dò xét. Ngươi có thể vẽ hai loại này, bán rẻ rẻ một chút, đến lúc đó chắc chắn sẽ có rất nhiều ngươi biết đến cửa tiệm của ngươi." Hoàng Đông Lai lại nói.

"Vậy cần bao nhiêu phù lục cho một lần khai trương giảm giá như vậy." Triệu Phụ Vân hỏi.

"Ít nhất phải một ngàn lá phù, ngươi không cần lo, ta giảm giá 20% tiền giấy phù cho người, đến lúc đó ta lại cùng ngươi qua tiệm lão Mặc gia bên cạnh nói một câu, bảo nàng giảm giá cho ngươi thêm 10% mực phù nữa. Tất cả mọi người là hàng xóm nha, có lẽ nên giúp đỡ lần nhau." Hoàng Đông Lai thành khẩn nói.

Triệu Phụ Vân nhìn nhìn Hoàng Đông Lai hơi mập mà trắng nõn trước mặt, cảm thấy Hoàng Đông Lai thật biết buôn bán.

Không biết đã từng có ai nói rằng, nếu khách hàng không có nhu cầu, vậy phải nghĩ cách sáng tạo nhu cầu giúp khách hàng.

"Hoàng chưởng quỹ, ta cảm thấy ta nên bán hết những lá phù này trước đã, nếu thật không được thì lúc đó ta sẽ làm theo cách của Hoàng chưởng quỹ vậy." Triệu Phụ Vân nói.

"Người trẻ tuổi muốn lập nghiệp phải có gan một chút." Hoàng Đông Lai nói: "Chẳng qua ngươi nghĩ vậy cũng là bình thường, ngươi ngồi nghỉ ngơi đi, ta về ăn cơm đã."

Hoàng Đông Lai rời đi, Triệu Phụ Vân ngồi xuống, nghĩ đến bản thân phải vẽ một ngàn lá phù lục, có lẽ ngày đêm liên tục không ngừng nghỉ mới xong, không khỏi lắc đầu. Như vậy quá mệt mỏi, chưa kể hắn không nhắm vào việc bán lấy số lượng.

Thời tiết dạo này nhanh tối, Triệu Phụ Vân ngồi đó, cũng có một người vào xem, hỏi Hỏa phù cùng Thần Hỏa phù của hắn bán thế nào. Hai loại phù này ở chỗ Triệu Phụ Vân cũng có giá xêm xêm với nơi khác, chẳng qua lúc Triệu Phụ Vân chuẩn bị đưa qua, đối phương bèn hỏi phù này ai vẽ, hắn đáp chính mình vẽ ra thì đối phương đã bỏ đi.

Triệu Phụ Vân cũng không gấp, hắn ngồi đó đọc sách, lại đi cửa tiệm bên cạnh mua giấy phù, nếu có linh cảm đến sẽ cầm bút vẽ một lá phù. Hoàng Đông Lai lại tưởng hắn đã nghĩ thông, còn cao hứng nói vài câu.

...

Lạc Đô từng là Thần đô của một Thần quốc, ở chỗ này có một tòa Thần ngục, nghe nói là nơi lưu đày tội phạm do vị Thần Chủ lập ra. Thần ngục không thuộc về thế giới thực sự, mà nằm ở tiểu thiên thế giới do Thần Chủ sáng lập, sau khi Thần quốc bị diệt thì Thần ngục được gọi là U Ngục.

Trước kia nơi này bị mấy thế lực lớn từng công phá Thần đô nắm trong tay, chỉ là sau bao nhiêu năm thăm dò và mở rộng thì người chưởng khống nơi này mới phát hiện U Ngục cực rộng lớn, bên trong không ngừng có ma quái sinh sôi. Bọn họ sợ những thứ trong đó ngày càng nhiều, cuối cùng sẽ lao ra ngoài nên mới nửa đóng nửa mở cho người bên ngoài. Chỉ cần giao linh thạch là có thể tiến vào bên trong, đương nhiên thu hoạch được trong đó sẽ phải rút ra một phần gọi là đóng thuế.

Kinh Thiến và bạn bè tiến vào nơi đây, thế nhưng bây giờ các nàng đang gặp phiền phức, bị ma quái không xác định nào đó bám lấy.