Hắn lấy một lá phù lục trong hộp ra nói: "Hoàng chưởng quỹ, ta tặng ông một lá phù lục này."
Hắn lấy là Xích Viêm Thần phù, so với lúc còn chưa Trúc Cơ vẽ được đã hoàn toàn khác nhau, cả về pháp vận hay phương thức họa phù. Giấy phù chỉ là loại giấy phù vàng bình thường, rẻ nhất.
Thực ra Hoàng Đông Lai không cho rằng Triệu Phụ Vân có thể vẽ được phù lục xuất sắc thế nào. Theo ông, trừ phi là những lá phù do những phù lục sư cực cao minh vẽ phù lục đắc ý của mình trên tấm giấy phù bình thường, còn lại phù lục càng huyền diệu thì giấy phù phải càng tốt mới được. Mà Hoàng Đông Lai không cảm thấy Triệu Phụ Vân có năng lực như vậy.
Giấy phù vàng chất lượng thấp nhất, nên Triệu Phụ Vân vẽ ra phù lục chắc hẳn cũng là loại phù phổ thông bình thường rồi.
Nhưng khi Triệu Phụ Vân đưa Xích Viêm Thần phù tới, ông ta nhìn kỹ chỉ cảm thấy phù lục này như nét vẽ bút lông nguệch ngoạc của trẻ con. Bên trên là một mảng mực chu sa nồng đậm tạo thành hình thù một con chim kỳ quái. Đương nhiên phù đầu và phù cước đều có đầy đủ, phù đảm là hình vẽ mực nguệch ngoạc ở giữa, nhưng ông ta nhìn vào không hiểu lắm.
Thế này cũng gọi là phù?
Chỉ là cầm trên tay, ông ta lại cảm thấy một luồng ấm áp giống như cảm giác khi cầm Hỏa phù.
"Đây là phù gì vậy?" Hoàng Đông Lai hỏi. Tuy là tu sĩ Trúc Cơ nhưng ông ta không giỏi đấu pháp, pháp ý trong phù lục cũng không nhiều. Chỉ là ở trong phường thị được coi là lớn nhất bên trong nước Đại Chu này, ông ta cũng tính là có kiến thức rộng rãi.
"Xích Viêm thần phù." Triệu Phụ Vân đáp.
"Xích Viêm thần phù?" Hoàng Đông Lai lặp lại. Ông ta không phải chưa từng nghe nói, ông ta biết phù lục cao cấp hơn Thần Hỏa phù thường được gọi là Xích Viêm thần phù, nhưng phù lục Xích Viêm không có hình dạng cố định, mỗi người vẽ ra một kiểu, uy lực lớn nhỏ tự nhiên cũng khác nhau.
"Đây không phải chỉ là Hỏa phù biến thể thôi chứ?" Hoàng Đông Lai cầm trên tay, cảm thấy không khác gì Hỏa phù.
"Không phải, đây là Xích Viêm thần phù chỉ mình ta có." Triệu Phụ Vân nghiêm túc trả lời. Hoàng Đông Lai vẫn không tin nhưng thấy Triệu Phụ Vân nói nghiêm túc như vậy, là người có kiến thức rộng rãi, ông ta biết không nên vạch trần người khác.
Ông ta chỉ cất lá bùa vào người, rồi cho Triệu Phụ Vân vài lời khuyên, bảo hắn nên trang trí tiệm một chút, ít nhất đừng để người ta cảm thấy nơi này quá sơ sài.
Triệu Phụ Vân nghĩ ngợi, thấy cũng có lý.
Hắn nảy ra vài ý tưởng bài trí, nhưng phải từ từ thực hiện.
Ví dụ vừa rồi có gió lùa vào, hắn muốn chặn gió không thổi vào nữa thì chỉ cần một lá Định Phong phù đã đủ. Nhưng nếu hắn muốn vừa lâu dài vừa đẹp mắt thì lại không dễ làm, cần phải có nguyên liệu, mà những thứ này đều phải tốn linh thạch.
Hắn nhận ra nếu một người muốn an cư lạc nghiệp phải chi tiêu cực lớn, nhất là muốn mở một cửa tiệm, có thể coi là lập nghiệp. Không có số linh thạch Tạ An Lan cho năm xưa trên người, hắn gần như nửa bước khó đi.
Mà gần hai năm nay hắn vân du tứ phương lại hầu như không tốn linh thạch. Cho nên lang bạt mới là cách sống rẻ nhất.
Hoàng Đông Lai chống nạnh, tay cầm ấm trà đi ra ngoài.
Về đến tiệm, ông ta xem xét một lượt, giao lại mọi việc cho chưởng quầy trực đêm, sau đó dẫn theo hai người làm thuê về nhà. Chỗ ở của ông ta ở trong khu xưởng phía ngoài phường thị, cách xa khu dân cư. Khu xưởng đó nằm bên cạnh một cánh rừng. Bởi vì sản xuất giấy phù cần mặt bằng rộng rãi, còn cần không ít công nhân.
Từ phường thị đến xưởng giấy phù Hoàng thị của ông ta cách một đoạn đường khá xa. Tuy cả ngày và đêm ở thành Lạc Đô đều có người tuần tra, an ninh không hề thua kém với ở kinh thành nhưng đảm bảo an toàn, bao nhiêu năm qua ông ta đều mang theo hai người làm thuê cùng về. Hai người làm thuê đều có tu vi Huyền Quang, trên người đều mang phù lục màu xanh, tốn không ít linh thạch mới mua được ở chỗ Bạch Hổ đường.
Bạch Hổ đường là một tiệm chuyên bán phù lục rất nổi tiếng ở phường thị Đại Doanh. Nổi tiếng nhất là Bạch Hổ Tinh Tú phù, nghe nói từng có người dùng lá bùa này đỡ được một đòn công kích của tu sĩ Tử Phủ.
Đương nhiên, ông ta không mua Bạch Hổ Tinh Tú phù mà là loại phù khác, vì chất lượng những loại phù khác ở tiệm này cũng rất tốt.
Cất Xích Viêm thần phù trong người, ông ta cầm ô đi trong tuyết, lại cảm thấy ấm áp, không khỏi nghĩ thầm dùng tấm phù này để sưởi ấm bên người cũng không tệ.
Về đến nhà, đúng lúc con trai ông ta chuẩn bị ra ngoài.
Gia đình ông ta làm nghề giấy phù gia truyền, con trai ông cũng có chút thiên phú, đã tu luyện đến Huyền Quang, đang muốn cảm ngộ một đạo phù lục làm phù lục Trúc Cơ. Y muốn trở thành một tu sĩ Trúc Cơ chân chính chứ không như phụ thân của mình, chỉ được coi là một tu sĩ Trúc Cơ một đạo Pháp Tính. Y cho rằng tu sĩ Trúc Cơ thế này không tính Trúc Cơ chân chính. Mà để rèn luyện tâm tính, khiến Huyền Quang của mình càng thêm ngưng luyện đảm bảo pháp lực Huyền Quang của mình sau này có thể thừa nhận nhiều pháp tính hơn nữa, y đã gia nhập đội tuần tra đêm của thành Lạc Đô.
Hoàng Kỷ đang định ra ngoài, nhìn tuyết rơi đầy trời, đúng lúc Hoàng Đông Lai trở về bèn hỏi: "Ngươi mang Hỏa phù chưa? Cầm lấy đạo hỏa phù này, trời lạnh, mang trên người theo cho ấm."
Hoàng Kỷ định từ chối vì trên người đã có rồi, nhưng Hoàng Đông Lai đã đưa tới nên cứ nhận lấy.
"Chú ý an toàn, không được chủ quan, bất cứ chỗ nào khả nghi đều phải cảnh giác." Hoàng Đông Lai dặn dò.
"Con biết rồi, cha." Hoàng Kỷ nói xong liền đi ra ngoài. Y không mặc áo tơi cản tuyết, cũng không cầm ô mà cứ thế đi thẳng vào trong gió tuyết. Y cảm thấy đối mặt trực tiếp với thiên nhiên, chịu đựng mưa gió rét lạnh cũng là một cách rèn luyện.
...
Triệu Phụ Vân không đóng cửa, hắn đang viết tên những loại phù mình bán lên một tờ giấy.
Hỏa phù, Thần Hỏa phù, Xích Viêm thần phù, Ẩn Thân phù, Trấn Ma phù chú. Tổng cộng năm loại phù lục được viết trên giấy trắng, chữ đen rất rõ ràng dễ chú ý nhưng cỡ chữ cũng không lớn lắm, được dán lên tường ngoài.
Triệu Phụ Vân quay lại trong tiệm, ngồi xuống bên cạnh bếp lò thì chưởng quầy trực đêm của tiệm giấy phù họ Hoàng bên cạnh đến. Hai người chào nhau, ông ta tên là Hoàng Bắc Huyền, cái tên khá là đại khí không thua kém gì tên tộc đệ của ông ta là Hoàng Đông Lai. Ông ta đưa cho Triệu Phụ Vân một bầu rượu, nói là rượu gạo nhà tự cất.
Chỉ là một bầu nhỏ nên Triệu Phụ Vân cũng không từ chối, hai người hỏi han vài câu rồi ông ta đi mất.
Buôn bán ban đêm không bận rộn nhưng không hẳn không có khách. Với tu sĩ mà nói thì ban đêm hay rét lạnh chưa từng là trở ngại quá lớn gì.
Một đêm yên tĩnh, vào lúc bình minh chợt có một nữ tu đột nhiên dừng chân ngoài cửa tiệm. Nàng ngẩng đầu nhìn mấy chữ Vân Văn pháp lục, lại nhìn tên phù lục trên tờ giấy trắng, chần chừ một chút, vốn đã muốn đi nhưng lại quay người đi vào.
Nàng đã hẹn người cùng vào thám hiểm U Ngục, không thể thiếu Hỏa phù, Thần Hỏa phù. Nàng đã mua Thần Hỏa phù nhưng ở chỗ này lại thấy được Trấn Ma phù chú tương đối hiếm thấy.
Dù đây chỉ là một cửa tiệm phù lục mới mở nhưng nàng vẫn không nhịn được muốn vào xem có đúng hay không.
Nàng tiến vào, liếc nhìn cửa tiệm chỉ thấy trong quầy hàng đơn sơ có mấy cái hộp lẻ loi không khỏi nảy sinh thất vọng, chỉ là khi nhìn thấy đạo sĩ bên cạnh bếp lò, tướng mạo bình thường nhưng có khí vận không tồi, nàng bèn mở miệng hỏi.
"Bên ngoài tờ giấy viết là có bán Trấn Ma phù chú phải không?" Kinh Thiến đứng sau quầy hỏi.
Nàng vừa mới vào cửa tiệm Triệu Phụ Vân đã biết, chẳng qua hắn không như những người bán hàng khác sẽ đứng lên mỉm cười tiếp đón. Hắn cảm thấy phù lục thì không cần phải bán như vậy.
Hắn ngẩng đầu, nhìn nửa người trên của đối phương qua quầy hàng có thể biết đối phương là một nữ tử cao gầy. Nữ tử này mặc một thân giáp da, tóc búi cao, cài một cây trâm gỗ ngang qua. Hắn còn nhìn ra phía trên cây trâm còn khắc phù chú, hẳn là một kiện pháp khí trợ giúp an thần khi tu hành. Tay nàng đặt trên mặt quầy, cổ tay có bao cổ tay đồng thời cũng quấn gọn lấy ống tay áo. Mặt hơi dài, không phải mặt trái xoan nhưng cũng có vẻ thanh lệ thoải mái.
Triệu Phụ Vân quan sát đối phương, đối phương cũng quan sát hắn.
Trong mắt của nàng thì Triệu Phụ Vân mặc một bộ đạo bào màu lam bình thường đến cực điểm, hạ thân là quần trắng, giày vải đen, tóc cột một phần nhìn qua mềm mại, tướng mạo bình thường. Thứ duy nhất hấp dẫn ánh mắt của nàng là một cái vòng tay trên cổ tay hắn, nhìn qua có vẻ là một kiện pháp khí tốt.
"Có, cô mua mấy lá?" Tay của Triệu Phụ Vân cũng không buông ra mà chỉ thuận thế đứng dậy.
"Ta muốn xem qua một chút." Kinh Thiến nghiêm túc nói.
"Được." Đương nhiên Triệu Phụ Vân không từ chối. Lần đầu tiên người ta tới, nếu không xem qua chất lượng thế nào thì ai dám mua? Vạn nhất đến lúc cứu mạng mà phù lục vô dụng không phải mất mạng hay sao?
Triệu Phụ Vân lấy một tờ trong hộp ra.
Trên giấy phù màu vàng là chi chít chữ viết cực nhỏ, Trấn Ma pháp chú này là hắn đạt được trong Thiên phủ Ly Sơn, rồi viết hai chữ Trấn Ma xuống. Tờ Trấn Ma pháp chú này viết mệt nhất, bởi vì chữ nhiều, phải chép thật nhỏ, viết xong hết một lá phù thật không hề dễ dàng.
Kinh Thiến cầm trên tay, cảm thấy lá phù này có vẻ nặng, khi nàng cầm lên, cả gió xung quanh như thể cũng ngừng thổi lại. Mà chữ trên lá phù này, dù cố gắng lắm nhưng nàng cũng chỉ nhận ra một chữ đầu là chữ "Trấn", là nàng mơ hồ phán đoán mà thôi.
Nàng dùng pháp niệm cẩn thận cảm nhận, lá phù sinh ra một tầng ánh sáng, mơ hồ còn có khí tức hùng vĩ như muốn tràn ra. Nàng lập tức thu liễm pháp, hỏi: "Trấn Ma phù chú này bao nhiêu linh thạch?"
"Năm khối linh thạch một lá." Triệu Phụ Vân đáp.
Kinh Thiến trầm mặc. Nàng cũng không nói đắt. Muốn nói đắt thì cũng đắt thật, chỉ là giá này áp dụng cho những danh gia phù lục trong những cửa hàng phù lục nổi tiếng mà thôi.
Cái gọi là danh gia chính là phù lục sư nào đó mà tất cả mọi người đều biết đến, vẽ ra phù lục sở trường của người đó. Ví dụ có những phù lục sư chỉ chuyên vẽ một loại phù lục nào đó được mọi người công nhận tốt, giá cả phù lục này sẽ đắt hơn của người khác nhiều. Thậm chí Bạch Hổ Tinh Tú phù của Bạch Hổ đường còn bán mười khối linh thạch một lá, còn có Hổ Kiếm Cương Sát phù trong đó cũng có giá tương tự.
Phù lục loại này thường là mua để dùng những lúc cứu mệnh.
Kinh Thiến có hơi không cam lòng. Tuy rằng nằng cảm thấy phù lục này không tệ như so với của các phù lục sư thì phù này không có danh tiếng gì, cửa tiệm này lại mới mở, không có thanh danh, sao lại dám bán đắt như vậy?
"Là thấy đắt sao?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Có hơi đắt." Kinh Thiến đáp.
"Không có cách nào khác, tiệm này của ta buôn bán ế ẩm, mở cả ngày chỉ có một người đến mua nên đành bán đắt một chút." Triệu Phụ Vân nói.
Kinh Thiến nghĩ thầm thế cũng nói được sao, bèn nói: "Không có người là vì ngươi mới mở, mọi người không biết mà thôi. Nhưng đây không phải lý do để ngươi bán đắt."
"A... vậy thế này, ta cảm thấy nó đáng giá như vậy, không phải vì ít người mua." Triệu Phụ Vân đổi giọng nói,
Kinh Thiến cảm thấy người này không biết buôn bán, không bán được cũng đáng.
Không để nàng nói tiếp, Triệu Phụ Vân đã thò tay cất tấm phù kia lại.
Nàng có hơi bực bội, buông phù chú quay người đi. Chẳng qua lúc ra đến cửa nàng lại nghĩ, lần này mình hẹn mọi người xâm nhập tìm kiếm U Ngục có thể gặp phải nguy hiểm. Trong U Ngục có rất nhiều ma vật, có một đạo Trấn Ma phù chú bên người sẽ không bị ma vật nhập thân, lúc mấu chốt có thể bảo vệ tính mạng.
Đi ra rồi, nàng lại vòng trở về, buông năm khối linh thạch lớn chừng nửa đầu ngón tay cái xuống mặt quầy. Linh thạch óng ánh, bên trong hình như có sương mù, nhìn khá xinh đẹp, còn phản chiếu ánh sáng dưới ngọn lửa.
Triệu Phụ Vân không nói gì thêm, đứng dậy lấy Trấn Ma phù chú đưa cho nàng. Lúc nàng quay người muốn đi ra ngoài, hắn chợt nghĩ có lẽ nàng còn muốn mua thêm cái khác bèn hỏi: "Chỗ ta còn có Ẩn Thân phù và Xích Viêm thần phù cũng rất tốt."
Nàng không quay đầu lại đáp: "Để lại ngươi tự xài đi."
Nàng quyết định lần sau tuyệt không tới đây nữa, tuy rằng loại phù lục Trấn Ma khá hiếm thấy nhưng nếu chuẩn bị trước thì vẫn có thể mua được đấy.
Triệu Phụ Vân cảm giác đối phương có vẻ tức giận.
Hắn lại ngồi xuống, với một người từ nhỏ đã giỏi nhìn mặt người nói chuyện như hắn, rất dễ để hắn nhìn ra hàm ý trong lời nói của người khác, ý tứ của người khác. Chẳng qua là hắn không còn phụ họa theo, chỉ muốn là chính mình mà thôi. Hắn muốn trong hai năm du lịch này mài mòn lớp tự vệ vốn có, hoặc là tầng xiềng xích, hoặc là lớp áo ngoài trên người mình đi.
Hắn muốn trở thành chính mình.
Phản phác quy chân, cũng cần có một quá trình và thời gian.
Mở một cửa tiệm nhỏ trong một tòa thành nhộn nhịp, làm chút buôn bán, không để ý đến lời lỗ, chỉ nguyện thấy được sắc thái mỗi người, thấy được sắc thái thiên hạ, đó có thể coi là một loại chuyện tốt.
Trời sáng, hắn đóng cửa định đi ăn chút điểm tâm. Bởi hắn đột nhiên cảm thấy nếu mỗi ngày mình ngồi đó không ăn không uống có vẻ không có bao nhiêu thú vị, hơn nữa lúc đi ăn cũng có thể nghe ngóng được một số chuyện nữa.
Ví dụ như những chuyện về núi Thiên Đô mà hắn muốn biết nhất.
Vừa đóng cửa, chưởng quầy Hoàng Bắc Huyền bên cạnh cũng đến lúc thay ca.
"Phụ Vân đạo trưởng định đi ăn sáng sao?" Hoàng Bắc Huyền hỏi.
Trên đường, người hối hả.
"Phải." Triệu Phụ Vân đáp.
Hoàng Bắc Huyền cảm thấy người thanh niên này rất tốt, không chút ngại ngùng khó chịu.
"Đi, ta dẫn ngươi đến một tiệm bánh bao ăn cực ngon." Hoàng Bắc Huyền đưa tay chỉ, khoác vai Triệu Phụ Vân nói.