Nhất Khí Triều Dương

Chương 184:



Triệu Phụ Vân đứng dưới tàng cây, ngẩng đầu nhìn từng nhánh rễ phụ của cây rủ xuống như những con trùng đang lần mò vào trong ngọn lửa.

Kim Ô bên trong Xích Viêm thần đăng trên tay Triệu Phụ Vân vỗ cánh, kim diễm ào ào tuôn ra. Nhánh rễ phụ kia giãy giụa trong ngọn lửa, nhanh chóng bị đốt thành tro tàn. Chỉ là không ngừng có rễ cây mới lao về phía Triệu Phụ Vân, không ngừng tới gần hơn. Triệu Phụ Vân cần phải tập trung ý thức mới đốt cháy được một nhánh rễ cây, nếu không căn bản không cách nào đốt cháy được.

Lúc này hắn hiểu chính mình dựa vào pháp bảo thi pháp không dễ dàng phá pháp thuật của tu sĩ Tử Phủ được.

Chỉ là hắn không biết Cam Cảnh Thần cũng vô cùng kinh ngạc khi thấy rễ cây Thần mộc của mình lại bị ngọn lửa của đối phương đốt cháy. Chẳng qua kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng y cũng bắt đầu động niệm, nhánh rễ cây bắt đầu xuất hiện như thủy triều, ào ào xông vào ngọn lửa.

Có câu nói như muối bỏ biển, lúc này Triệu Phụ Vân mới cảm nhận sâu sắc được. Cảm giác chỉ một đốm lửa mà có cả một đống củi rơi xuống, lửa không đủ lớn, củi thì quá nhiều, chồng chất mãi như thế thì sẽ bị đè tắt mất.

Hơn nữa mấy nhánh rễ cây kia còn mang theo tinh quang lần mò trong lửa khiến ngọn lửa của hắn thoáng cái đã mờ đi, trong đó còn có một nhánh rễ đâm thẳng tới phần bấc đèn như muốn phá diệt cả ngọn đèn này.

Triệu Phụ Vân cảm giác được nguy hiểm ngập tràn, bởi trong đó còn có một nhánh rễ cây lần theo ngọn đèn, đâm về phía mi tâm của hắn.

Nhìn thấy nhánh rễ nhắm về mi tâm của mình, thần hồn của hắn thoáng dao động, ngọn đèn trong tay càng thêm lắc lư.

Đúng lúc này một tiếng thở dài vang lên, chỉ thấy Xa Trì Tinh đang ngồi chỗ xa xa kia lấy từ trong tay áo ra một chén ba đồng tiền, tung lên trên không trung.

Ba đồng tiền bay vào hư không, mang theo một mảng ánh sáng thần bí. Trong ánh sáng đó như có vô số quẻ tượng đang xoay chuyển.

Mà gốc đại thụ che trời như kịch liệt lắc lư theo những quẻ tượng xoay chuyển kia, tựa hồ như tùy thời sẽ chui vào trong những quẻ tượng đó, biến thành một quẻ tượng trong số đó.

Trong lòng Cam Cảnh Thần chấn động. Y đã cẩn thận đề phòng người này rồi, nhưng pháp thuật pháp bảo của đối phương vừa ra vẫn khiến y cảm thấy chấn động. Bởi trong thoáng mơ hồ đó, y cảm thấy sự hiện hữu của mình chỉ là một sự hiển hóa ra trong quẻ tượng của đối phương, bản thân như thể bổ sung cho hình ảnh nào đó của quẻ tượng.

Ba đồng tiền lật qua lật lại ở trên hư không, mỗi lần lật qua lật lại đều có một cảnh tượng hư ảo mờ mờ hiển hiện, mà hư không cũng vì vậy mà bắt đầu bị khuấy động lên.

Trong tay Cam Cảnh Thần lại có thêm một nhánh cây.

Là một nhánh ngô đồng màu ngọc xanh mà khó khăn lắm y mới có được, lại tiêu phí không ít tài nguyên nhờ người hỗ trợ tế luyện thành pháp khí, sau đó y cũng tốn không ít sức lực tế luyện thành pháp bảo. Cành ngô đồng ngọc xanh này có thể khiến mộc pháp của y được lột xác, bên trên còn có rất nhiều loại Pháp Tính quấn kết lên.

Chỉ thấy y cầm cành ngô đồng ngọc xanh ném về phía đại thụ do pháp thuật của y hóa sinh ra, cành cây hóa thành ánh sáng màu xanh theo đó biến lớn lên, rồi sau đó hòa thành một thể với đại thụ.

Gốc đại thụ vốn đang dao động không ngừng đã nhanh chóng an định lại. Đồng thời y phân tâm lưỡng dụng, bên này vẫn dùng những nhánh rễ cây như xúc tu lần mò vào ánh đèn, câu lấy thần hồn Triệu Phụ Vân, bên kia niệm tụng một đoạn pháp chú: "Thần Mộc có lệnh: Định!"

Ba đồng tiền vốn đang xoay chuyển trong hư không như bị lực lượng nào đó định trụ lại, trở nên nặng nề trì trệ đi.

Triệu Phụ Vân cảm nhận được một loại trói buộc mơ hồ trên đó.

Hết thảy đều chỉ trong tốc độ cực nhanh, vốn dĩ hắn còn nghĩ lại tiếp đón thêm một đợt rễ cây nữa. Nhưng sau khi thấy Cam Cảnh Thần thi triển pháp chú chữ Định thì hắn biết mình phải bứt ra, bằng không sẽ thật bị giam cầm ở nơi đây, mặc cho người chém giết.

Thân thể của hắn như không chịu nổi pháp chú chữ Định này, từ lỗ chân lông có ngàn vạn tia sáng xuyên suốt chui ra. Thân thể hắn bị ánh sáng bao phủ, trong lúc đó nhánh rễ cây kia cũng đâm thẳng qua chỗ mi tâm của Triệu Phụ Vân, nhưng lúc này nơi đó đã chỉ còn là một vùng ánh sáng.

Mà con Kim Ô điểu như một vầng sáng vàng kim đã vỗ hai cánh, vọt người bay lên, lập tức nghiêng người bay ra ngoài, hóa thành một tia sáng vàng kim vọt qua vùng trời.

Chỉ lượn người qua, đã đáp xuống bên cạnh hai tỷ muội và Tây Môn Đinh.

"Xích Viêm sắc lệnh:..." Trong hư không vang lên tiếng nói.

Kim quang thu lại, một người hiện ra. Chỉ thấy Triệu Phụ Vân một tay nâng đèn, tay kia khép lại thành kiếm chỉ chỉ vào Tây Môn Đinh.

"Đốt!"

Hắn không phải là đối thủ của tu sĩ Tử Phủ, cho nên muốn giết chết tên kiếm tu Trúc Cơ có thể giết được trước.

Kiếm trong tay Tây Môn Đinh vẽ một vòng về phía Triệu Phụ Vân, một đạo kiếm quang phá không mà đến, nhanh đến không tưởng. Trong tích tắc kiếm quang kéo tới, cả người Triệu Phụ Vân hóa thành một ngọn lửa bùng cháy. Kiếm quang xẹt qua ngọn lửa, ngọn lửa lại hợp lại một chỗ, thân thể Triệu Phụ Vân lại xuất hiện.

Lần này hắn kinh sợ toát mồ hôi lạnh, nếu không phải hắn phản ứng nhanh, nếu không phải hắn tu thành hỏa độn rồi mà vẫn cố gắng luyện tập để có thể thi triển hỏa độn nhanh hơn nữa thì một tích tắc vừa rồi hẳn đã bị một kiếm của Tây Môn Đinh chém giết.

Mà lúc Tây Môn Đinh chém một kiếm kia ra, cả người cũng bắt đầu đốt cháy. Vốn dĩ gã định giết chết Triệu Phụ Vân, dập tắt hỏa nguyên trong cơ thể mình, hiện tại Triệu Phụ Vân không bị giết chết, dĩ nhiên hỏa diễm mà cơ thể bị trúng phải cũng không thể diệt được.

"Đại nhân, cứu ta." Tạng phủ Tây Môn Đinh bị đốt cháy, không chết ngay lập tức. Gã ẩn người trong kiếm quang, thực hiện kiếm độn hi vọng có thể áp diệt đi hỏa diễm trong người. Dùng kiếm độn để có thể nhanh chóng chạy đến dưới cây kia.

Triệu Phụ Vân lại điểm chỉ, Nguyên Từ Hồng Quang hoàn trên cổ tay bay ra, nhắm hướng Tây Môn Đinh khóa chặt lại.

Mà kiếm quang của Hoàng Diệu Hoa còn nhanh hơn. Chỉ thấy nàng vung tay lên, một đạo kiếm quang cũng chém qua, ánh kiếm xán lạn chém tới phần đầu Tây Môn Đinh. Tây Môn Đinh không thể không giơ kiếm lên đẩy phi kiếm của Hoàng Diệu Hoa ra. Cũng bởi vậy mà tốc độ độn của gã lập tức bị đứt đoạn, Nguyên Từ Hồng Quang hoàn theo đó áp xuống.

Kiếm của Tây Môn Đinh đâm tới Nguyên Từ Hồng Quang hoàn, nhưng mà Nguyên Từ Hồng Quang hoàn lại mở rộng ra thêm một tầng, ánh sáng khuếch tán thoáng cái đã tránh được một kiếm này của gã.

Lúc trước Triệu Phụ Vân ở phủ Quảng Nguyên, cùng Tạ An Lan gặp phải gặp thích khách, hắn cũng sử dụng Nguyên Từ Hồng Quang hoàn này khóa chặt thích khách kia, nhưng bị thích khách một kiếm đâm lên Nguyên Từ Hồng Quang hoàn dẫn đến sắp thành lại bại. Cho nên hắn rút kinh nghiệm từ lần đó, biết gặp phải tu sĩ kiếm đạo cần cẩn thận đối phương dùng kiếm đâm vào quang hoàn của mình.

Cho nên khi thấy kiếm quang Tây Môn Đinh vừa tuôn ra, hắn đã ngự Nguyên Từ Hồng Quang hoàn khuếch tán ra, từng vòng ánh sáng đỏ như vô số thòng lọng buông xuống.

Tây Môn Đinh cực khẩn trương, kiếm quang trên người chuyển qua, bỏ chạy về phía trước.

Bên tai gã nghe thấy tiếng âm thanh pháp chú: "Thái Hư Sắc Lệnh:..."

Đạo pháp chú này vừa ra, phiến hư không như chấn động, hư không sinh vân khí.

Cam Cảnh Thần lại thầm kinh ngạc, cả gốc Thần mộc của y phải chấn động như muốn nghe theo hiệu lệnh.

"Trói!"

Những vân khí được hư không hóa sinh ra không ngờ lại hợp với Nguyên Từ Hồng Quang hoàn phong tỏa Tây Môn Đinh lại.

Tây Môn Đinh hét lớn một tiếng, kiếm quang trong tay bùng sáng lên. Gã cảm nhận được tử vong, ngọn lửa trong tạng phủ cũng thiêu đốt mạnh mẽ, ngay cả hư không trước mặt cũng đang quấn trói mình lại. Trong lòng gã chợt xuất hiện một tia tuyệt vọng. Chỉ là gã từ trong trong phàm nhân giết đi ra, lại cứng cỏi không tin vào số mệnh, đối mặt với tử vong nhưng gã vẫn tuyệt không chịu thua.

Gã gào thét lớn, vung kiếm trong tay. Kiếm quang xán lạn mà chói mắt.