Cam Cảnh Thần ngạc nhiên là khí tức trên thân người này hiển lộ ra chỉ mới Trúc Cơ.
Bởi vì nếu đã mở Tử Phủ thì sẽ có hai loại pháp lực bất đồng như thể nước sông và nước biển ngoài cửa biển, sẽ xuất hiện hai loại màu sắc khác nhau. Mặc dù khí tức trên người Triệu Phụ Vân có loại hư huyền, lại lộ ra hỏa khí nóng rực nhưng thống nhất với loại cảm giác hư huyền kia. Có nghĩa hắn vẫn là tu sĩ Trúc Cơ, chỉ là sau khi Trúc Cơ rồi đã cải tu một loại pháp môn khác.
Một tu sĩ Trúc Cơ lại dám động thủ với mình, điều này khiến y thầm phẫn nộ. Dám ra tay với mình không nói, thậm chí lúc nãy mình hỏi hắn còn căn bản không thèm để ý đến, loại thái độ không coi ai ra gì, không để ai vào trong mắt này khiến y nổi sát ý sôi trào.
Trong tai y nghe thấy pháp chú chữ 'Đốt', trong mắt và thân thể y cũng lập tức như bị đốt cháy lên.
Y thầm kinh ngạc, bởi pháp thuật của đối phương có thể đốt cháy tạng phủ của mình là cực kỳ hiếm hoi, dù sao pháp thuật của một tu sĩ Trúc Cơ không dễ có tác dụng lên một tu sĩ Tử Phủ được. Bởi trên người tu sĩ Tử Phủ vốn dĩ đã có pháp lực Huyền Quang đủ để trấn áp ý chí pháp thuật của tu sĩ Trúc Cơ rồi.
Vậy mà y rõ ràng cảm nhận được một chút cảm giác nóng bỏng, lập tức hiểu ra, chẳng trách Bặc Toán Tử căn bản không thể ngăn cản nổi pháp thuật của đối phương.
Pháp lực của Bặc Toán Tử còn chưa tính là thâm hậu nhưng cũng cực kỳ linh hoạt, bởi tinh sát mà gã hợp thành chân sát cực kỳ tương hợp với Tinh Tượng Bặc Toán pháp của gã nên càng khiến cho lực lượng gã mạnh mẽ hơn hẳn. Chỉ là đường tu hành của gã sẽ cực kỳ chậm chạp. Tinh lực thiên ngoại rơi vãi xuống khắp cả một vùng đất rộng lớn nên cực kỳ mỏng manh, gã không có đại trận tiếp dẫn lực lượng tinh thân, cũng không có pháp khí hoặc pháp bảo cường đại phụ trợ tu hành nên sẽ khiến tu hành chậm chạp, dù tu hành đã nhiều năm nhưng pháp lực vẫn không đủ hùng hậu.
Pháp lực của y lại khác, y là mộc sát trong Ngũ Hành chân sát mà Trúc Cơ, kết thành Ất Mộc Trường Sinh phù lục. Ngay khi đan điền kết thành phù lục này, trong phù lục đã mang đến cho y khả năng khống chế mộc tính, đồng thời còn thu được pháp tính sinh trưởng. Qua nhiều năm, y còn từ Ất Mộc pháp tính này mà tu hành ra không ít pháp thuật huyền diệu khác.
Cương khí mở Tử Phủ của y cũng là mộc tính, cương khí có tên là Giác Mộc Giao thiên cương linh dịch, mua được trong nội bộ triều đình nhờ không ít công lao kiếm được ở Trấn Phủ ti cùng với một ít linh thạch thêm vào đấy.
Dưới góc độ Ngũ Hành sinh khắc mà nói, Mộc sinh Hỏa, Hỏa khắc Mộc, nhưng trong pháp lực của một người còn dung hợp cả ý chí của người đó nữa, cho nên nếu muốn nói hoàn toàn khắc chế là chuyện không thể nào.
Lúc Trúc Cơ y có tu một loại pháp thuật có tên là "Khoảnh Khắc Hoa Nở".
Triệu Phụ Vân có thể khiến lục phủ ngũ tạng của một người nhanh chóng bốc cháy, y cũng có thể khiến thân thể người ta như cây cối nhanh chóng nở hoa. Mà sau khi y mở Tử Phủ, pháp thuật sở tu càng thêm huyền diệu. Y mới dung hợp thêm một chút pháp thuật tự nghĩ ra tạo thành một bộ pháp thuật có tên là Thần Mộc Giá Thân thuật, huyền diệu khó lường, quỷ dị đáng sợ, cũng là căn bản giúp y có thể làm được giáo úy trong Trấn Phủ ti này.
Ý niệm trong đầu y bùng lên, pháp lực bắt đầu khởi động, đè nén ngọn lửa phảng phất như muốn thiêu đốt trong tạng phủ của y xuống. Nhưng ngoài dự liệu của y là chỉ mới đè nén xuống, ngọn lửa kia lại như đốm lửa trong tro tàn, không thể diệt hết được, ý niệm của y vừa tản ra lại có cảm giác như lại có thể bùng lên.
Y động niệm, thi triển pháp thuật trên người mình - Thảo Mộc Điêu Tàn. Trong một tích tắc, ngọn lửa kia như biến thành cây cỏ nhanh chóng tàn lụi mất.
Triệu Phụ Vân cảm giác ngọn lửa của mình bị một ý chí làm thay đổi, như thể gặp phải gió lạnh khắc nghiệt và gió thu tiêu điều, khiến cho vạn linh khô tàn. Ý chí trong ngọn lửa lập tức bị diệt tắt, không chỉ vậy mà còn có một cỗ pháp ý từ nơi xa xôi len lỏi tới, rơi lên người mình.
Hắn như thấy được hư không trên đỉnh đầu Cam Cảnh Thần xuất hiện một ánh sao sáng. Mà ánh sao sáng này như một hạt giống, hắn chỉ mới vừa nhìn qua, hạt giống này đã như gieo thẳng vào lòng mình.
Ngọn đèn trong tay hắn bùng sáng lên, ngăn cản ánh sao sáng kia ở bên ngoài. Đồng thời ánh mắt hắn cũng né tránh ánh sao sáng kia, không nhìn vào đó nữa.
Cam Cảnh Thần có hơi bất ngờ, mới nhìn kỹ lại ngọn đèn trong tay Triệu Phụ Vân lần nữa. Y chỉ thấy đó là một ngọn đèn sáng rực, sâu trong ánh đèn sáng còn có chứa thần vật vô cùng huyền diệu. Y không khỏi nghĩ thầm: "Chẳng lẽ đây là đệ tử đại phái, trẻ tuổi như vậy đã có pháp bảo hộ thân, trong khi ta phải dồn hết tất cả tích lũy mới luyện thành một kiện pháp bảo cách đây vài năm mà thôi."
Chỉ là y không đụng tới pháp bảo của mình, bởi bên kia còn có một tu sĩ Tử Phủ. Mặc dù là Tử Phủ có thọ nguyên sắp hết nhưng không thể không đề phòng, cho nên y vẫn quyết định sử dụng pháp thuật phá pháp bảo của người này.
Chỉ thấy y điểm một chỉ ra, đầu ngón tay có một đốm sáng màu xanh lục cực nhanh lóe lên. Y muốn dùng pháp lực trực tiếp phá vỡ ngọn đèn.
Ánh sáng màu xanh rơi vào ánh đèn, lửa đèn cuộn lên, ánh sáng đèn tiếp xúc với ánh sáng xanh kia không ngừng bị đánh tản, chỉ là ánh lửa như thủy triều ào ào xông lên, trước ngã sau lại dồn lên bổ nhào vào ánh sáng xanh kia.
Đồng thời Triệu Phụ Vân cũng thò tay vào điểm lên ánh sáng màu xanh.
Đây là Kim Quang Trảm Tà pháp. Một vầng kim quang rơi xuống ánh sáng xanh. Triệu Phụ Vân cảm thấy ánh sáng màu xanh lợi hại thật, nhưng kim quang của hắn cũng không kém.
Hai luồng ánh sáng đụng vào nhau rồi tản đi, mà ánh lửa cũng theo đó cuốn ra, nuốt hết vầng sáng bị đánh tản vào bên trong.
Cam Cảnh Thần cực bất ngờ. Y cảm nhận được kim quang kia cực ngưng luyện và bá đạo, không khỏi nghĩ thầm đây là pháp thuật phái nào đây?
Những người khác đều nhìn qua, kể cả Tây Môn Đinh. Gã không biết phải giải quyết đôi tỷ muội kia thế nào, hơn nữa gã cũng đang nghĩ bên đối phương gia tăng thêm một người, mà bên mình lại thiếu mất một người thì làm sao để thoát thân?
"Xem ra không thi triển ra chút thủ đoạn thì các ngươi sẽ tưởng Cam Cảnh Thần ta là tượng gỗ mất." Cam Cảnh Thần mở miệng nói, tay vung vẩy lên bầu trời bắn ra một đốm sáng xanh lên bầu trời. Đốm sáng kia như biến thành một hạt giống, nhanh chóng đâm rễ nảy mầm, hơn nữa còn nhanh chóng lớn lên thành một mầm cây.
Triệu Phụ Vân lay động Xích Viêm thần đăng trong tay, ngọn lửa bùng lên, tuôn ào ào về phía Cam Cảnh Thần. Thế nhưng ngọn lửa lại bị ánh sáng màu xanh tản từ mầm cây bên kia chặn đứng lại.
Mầm cây kia như thể thu được lực lượng từ trong tinh không, nhanh chóng sinh trưởng thành một gốc cây nhỏ, rồi bắt đầu biến lớn thành một gốc đại thụ che trời. Mỗi phiến lá trên thân cây đều như có tinh quang ngưng kết, toàn bộ đại thụ như che kín cả mảnh bầu trời lại. Cành lá đại thụ dày đặc, rủ ánh sáng màu xanh xuống, bên trong còn xen lẫn ánh sao sáng.
Triệu Phụ Vân vẫn đứng đó, ngẩng đầu nhìn nhánh cây, cảm thấy gốc đại thụ này như thể một tán dù che trời. Ngọn đèn trong tay hắn đã bị co rút lại thành một mẩu nhỏ, cũng không thấy đối phương làm gì, nhưng lại tự nhiên áp súc lại chỉ bao vây lấy cả người hắn lại.
Đôi tỷ muội kia vậy mà đã thối lui ra khỏi phạm vi cành lá của đại thụ che trời.
Đây là lần đầu tiên Triệu Phụ Vân giao đấu chính diện với tu sĩ Tử Phủ. Hắn không nghĩ mình có thể thắng được tu sĩ Tử Phủ, sở dĩ dám đứng đây không lùi vì hắn cảm thấy Kim Ô Thần Quang độn pháp của mình có thể thoát thân được. Hơn nữa Xa Trì Tinh chẳng phải là tu sĩ Tử Phủ sao? Hắn nghĩ chỉ cần Xa Trì Tinh phối hợp tốt thì không hẳn không chiến thắng được một tên Tử Phủ.
"Cam Cảnh Thần ta một cây thành rừng, thế tất yếu phải trọng chấn tông môn, che mưa chắn gió cho các đệ tử tông môn, pháp môn mới tu thành này chưa từng lấy ra đối phó với người khác. Các ngươi có thể chết dưới pháp thuật này của ta, đã ấn chứng huyền diệu của pháp thuật ta, có chết cũng đáng."