Nhất Khí Triều Dương

Chương 182: Người cầm đèn đến



Kiếm của Tây Môn Đinh bỗng xoay tròn tạo thành một vòng xoáy bạc. Kiếm của Hoàng Diệu Hoa lập tức mất kiểm soát, nàng ta cảm thấy ý thức theo thanh kiếm của mình như rơi vào vòng xoáy điên cuồng xoay tròn, mất phương hướng, ý niệm tán loạn.

Đây là một chiêu trong kiếm pháp do gã tự sáng tạo, gọi là vòng xoáy kiếm quang.

Bụi đất cũng bị cuốn vào trong kiếm quang, quấn vào cùng thanh kiếm kia.

Mà kiếm của Hoàng Diệu Hoa chính là bị đất vàng của Thuần Vu Nhạn phong bế mà mất đi linh tính, không cách nào khu ngự được.

Tây Môn Đinh hất kiếm lên, thanh kiếm bị đất vàng bao phủ bị hất văng, cắm thật sâu vào trên vách tường.

Thuần Vu Nhạn hiện thân ở phía xa. Nàng rất kinh ngạc, lại lần nữa vung Di Trần phiên lên, xuất ra một luồng sáng màu vàng đất vọt tới phía Tây Môn Đinh .

Tây Môn Đinh sải bước ra đâm thẳng về phía Hoàng Diệu Hoa.

Một kiếm này nhanh như tia chớp.

Hoàng Diệu Hoa hất tay áo lên, một luồng sáng cực nhanh bắn ra, còn nàng ta thì tung bay ngược về phía sau.

Nhưng mà kiếm trong tay Tây Môn Đinh vung lên, cực khó tin mà đánh bay luồng kiếm quang đó ra. Còn gã vẫn xông về phía Hoàng Diệu Hoa, kiếm quang lăng lệ ác liệt vô cùng. Nhân kiếm hợp nhất, cả người bị bao bọc bên trong ánh kiếm kia.

Hoàng Diệu Hoa cảm thấy lúc kiếm của nàng ta đến gần Tây Môn Đinh liền trở nên ì ạch, còn kiếm của đối phương lại cho nàng cảm giác rất linh hoạt, rõ ràng chỉ là kiếm cầm trong tay vậy mà lại có thể chặn được phi kiếm của nàng.

Nàng ta tung bay về phía sau.

Nàng ta vẫy tay, bụi đất trên thanh kiếm đang cắm trên tường bay đi, kiếm quang lại bừng sáng, rút ra khỏi tường, hóa thành luồng sáng chém về phía Tây Môn Đinh, còn thanh kiếm vừa bị đánh bay cũng xoay một vòng đâm thẳng về phía bên cạnh nàng.

Nhưng kiếm độn của Tây Môn Đinh di chuyển cực nhanh, ngoài hai đạo kiếm quang kia thì chính nàng cũng đã lui về phía sau tránh lui nhưng vẫn không tránh kịp.

Trong mắt Hoàng Diệu Hoa xuất hiện vẻ khẩn trương. Sở trường của nàng là về kiếm thuật, độn pháp cũng chỉ là kiếm độn, chẳng qua hiện tại kiếm của nàng đang ở ngoài kia nên có chút cập rập không thể phát huy hoàn chỉnh.

Trong mắt Tây Môn Đinh lại đầy bình tĩnh. Gã từng dùng chiêu này giết chết rất nhiều tay ngự sử phi kiếm xuất sắc. Với gã mà nói thì đánh giết sinh tử cũng chỉ đơn giản như vậy, chẳng qua là tránh né sát chiêu phía đối diện, sau đó lao thẳng vào người đối phương.

Tốc độ trường kiếm giết tới của gã rất nhanh, cực hiếm có người ngăn cản hay tránh né được.

Lúc này, một luồng ánh sáng vàng chợt xuất hiện giữa bọn họ, bay về phía Tây Môn Đinh.

Gã biết, luồng ánh sáng màu vàng này hoàn toàn khác với đám bụi đất lúc nãy.

Kiếm quang trên thân kiếm của gã bùng sáng chói, gã vọt bay lên phía trên tránh được luồng ánh sáng màu vàng kia xoắn giết tới.

Luồng sáng vàng kia như có linh tính mà đuổi theo Tây Môn Đinh, phi kiếm của Hoàng Diệu Hoa đã trở về bên cạnh, nhờ vậy mà nàng cũng đã bình ổn lại được.

Tuy nàng ta và tỷ tỷ Thuần Vu Nhạn đã phối hợp nhiều lần, nàng cũng tin tưởng vào tỷ tỷ của mình nhưng đối mặt với giây phút sinh tử vẫn khó tránh khỏi khẩn trương.

Song kiếm trở về quanh người. Nàng lập tức bình tĩnh lại, điều khiển một thanh kiếm tỏa ngân quang, đâm về phía Tây Môn Đinh.

Rút kinh nghiệm vừa rồi, thanh kiếm còn lại nàng nắm trong tay phòng bị đối phương tùy thời sẽ cận thân.

Nàng tự cảm thấy kiếm thuật cận thân của mình cũng không tệ nên cũng muốn thử một lần. Nhưng mà đấu kiếm cận thân lại cực kỳ nguy hiểm, mà nếu gặp nguy hiểm thì tỷ tỷ cũng không cứu kịp, cũng không thể nào phối hợp với tỷ tỷ mình, nên nàng cũng hiểu rõ cách tốt nhất vẫn là tấn công cùng với tỷ tỷ của mình.

Lúc này đường kiếm của nàng lại thay đổi. Không còn là đâm chọc bay chém như lúc nãy mà như chuồn chuồn lướt nước, dùng cách thức gọt từng chút từng chút một làm chủ tạo thành một mảng lưới kiếm quấn lấy cả một mảng hư không, tận lực không lâm vào trong vòng kiếm của đối phương.

Nàng hiểu mình chỉ cần dùng kiếm ngăn cản gã, không để gã đột phá đến cạnh tỷ tỷ, như vậy như vậy pháp thuật của tỷ tỷ sẽ có thể không ngừng ăn mòn lấy kiếm quang hộ thân của gã, cuối cùng có thể giết chết được đối phương.

Cam Cảnh Thần bên kia có chút bất ngờ. Tây Môn Đinh vậy mà bị áp chế, bị pháp thuật của hai nữ tu kia chặn lại được. Y chắc chắn bất kỳ một ai trong hai người đều không phải là đối thủ của Tây Môn Đinh, có thể chạy trốn dưới kiếm của Tây Môn Đinh đã không tệ nhưng không ngờ hai người còn phối hợp vô cùng tốt như vậy.

Một người ngự kiếm quấn lấy Tây Môn Đinh, một người đứng xa vung phiên thi pháp. Chỉ thấy nàng ta thò tay giật xuống từ tia khói mờ màu vàng từ lá cờ bên cạnh xuống lòng bàn tay, lại như vung vẩy vào trong không trung, tia khói vàng kia như biến thành con rắn màu vàng hữu hình nhanh chóng bơi tới bên người Tây Môn Đinh, táp về phía gã. Tuy rằng mỗi một lần như vậy đều bị kiếm quang xuất từ trên người Tây Môn Đinh chém tản đi nhưng con rắn vàng kia vẫn mãi liên tục không dứt.

Cam Cảnh Thần thấy Tây Môn Đinh bị khốn trụ, trong khoảng thời gian ngắn không cách nào thủ thắng được. Ánh mắt của y không khỏi rơi xuống người lão nhân trước mặt này.

Y nhìn ra được Xa Trì Tinh với dáng vẻ già nua nặng nề này là một Tử Phủ không còn nhiều thọ nguyên nữa, cũng bởi như vậy mà y cũng không muốn dốc sức liều mạng với đối phương. Đối phương đã định là kẻ sắp chết, chết sớm hay chết muộn vài năm cũng là chết, nếu mình bị một kẻ không còn nhiều thọ nguyên này liều mạng đánh trọng thương thì mới cực kỳ không đáng.

Xa Trì Tinh như nhìn ra chút cố kỵ trong lòng y, không khỏi cười lạnh nói: "Ngươi vội vã đến lập công, lúc nước đến chân lại băn khoăn tầng tầng lớp lớp, không bằng về nhà mà đóng cửa giải đạo, hà tất phải hành tẩu ở Trấn Phủ ti này?"

Cam Cảnh Thần giận dữ nói: "Chẳng qua chỉ là một lão hủ mục nát không thể chết già được, cho ngươi thời gian suy nghĩ mà thôi. Ngươi đã muốn chết sớm thì ta thành toàn cho ngươi."

Nói xong, y quay về phía sau hô lên: "Bặc Toán Tử, pháp đàn còn chưa bố trí xong sao?"

"Xong rồi!" Sau lưng truyền đến tiếng của Bặc Toán Tử.

Cam Cảnh Thần trấn định, chỉ cần Bặc Toán Tử bố trí xong pháp đàn thì y càng có thể nhẹ nhàng giết chết Xa Trì Tinh trước mặt.

Bặc Toán Tử quỳ trên mặt đất, trước mặt là một pháp đàn nhỏ cắm tiểu kỳ màu đen khắp bốn phương tám hướng. Gã lấy một tấm một đạo phù ra, đốt cháy, bắt đầu nhẩm niệm như đang Thỉnh Thần, lại như đang cầu khấn trời cao. Sau đó trong tay gã xuất hiện thêm một mũi châm màu đen, đâm thẳng vào trong mi tâm tượng đất trên pháp đàn.

Đúng lúc này, đột nhiên gã chợt thoáng thấy ánh lửa, không khỏi nghiêng đầu nhìn qua. Một quầng ánh lửa từ một góc bên phía tòa nhà khác lóe lên, như thể có một gia đình khác đã nghe được tiếng động mà cầm đèn đi ra ngoài xem xét tình hình.

Gã mơ hồ nhìn thấy người trong ngọn đèn kia, chẳng qua vừa nhìn thấy ngọn đèn đó thì đã có cảm giác như mắt bị mũi châm ánh sáng đâm vào, không khỏi khiến gã phải nháy mắt.

Nhưng mà nhắm mắt lại cũng không đánh tan được cái cảm giác nhức nhối trong ánh mắt. Con mắt vẫn bị ánh lửa bao phủ, ngọn đèn như thể bị cố định trong con mắt, mà loại cảm giác hơi nhức nhối kia đã biến thành nóng bỏng, không ngừng trở nên bỏng cháy.

Gã không khỏi kêu lớn lên. Tiếng kêu to kinh động đến cả những người khác.

Dù là Cam Cảnh Thần hay Tây Môn Đinh, hay Thuần Vu Nhạn và Hoàng Diệu Hoa, cả bọn đều nhìn lại.

Cho nên đã thấy được cảnh một người cầm đèn từ trong bóng tối đi ra, vầng sáng kia chỉ là một quầng sáng chiếu thẳng lên người Bặc Toán Tử từ nơi xa, mà trên người Bặc Toán Tử thì đang thất khiếu bốc hỏa.

Cam Cảnh Thần có lòng cứu giúp, chỉ là nhìn vậy đã biết không cứu kịp rồi.

Y không khỏi nhìn về phía người đang cầm đèn kia, thấy chân hắn giẫm lên ánh sáng của ngọn đèn, từng bước đi từ xa tới bên người Bặc Toán Tử. Phần đầu của Bặc Toán Tử đã bị đốt cháy đen, té xuống trên mặt đất không động đậy được nữa.

Cam Cảnh Thần cũng nhìn rõ đối phương, là một kẻ mặc đạo bào màu lam bình thường, đứng thẳng nghiêm trang, mặt bẹt như bánh nướng, tóc rối bù, tay nâng một ngọn đèn.

Cam Cảnh Thần nhíu mày nhưng trong lòng mừng rỡ, nói: "Ngươi chính là hung đồ tập sát hoàng tử bốn mươi ba kia?"

Triệu Phụ Vân nhìn đối phương, không lên tiếng.

Ngọn đèn trên tay lập lòe như ở trước gió, đột nhiên tối sầm lại, đột nhiên lại sáng rỡ, ngọn đèn bùng cháy sáng.

Y thấp thoáng nhìn thấy người cầm ngọn đèn kia đưa tay chỉ về phía mình, mà lại không cách nào nhìn rõ dung mạo của người trong ngọn đèn kia, chỉ biết vô cùng cao lớn, còn mang theo một cỗ thần vận khoáng đạt mà thôi.

"Đốt!"

Trong pháp chú kia, Cam Cảnh Thần còn cảm nhận được một phần pháp ý hỏa thiêu vạn vật!