Mây trời tích tụ từ bốn phía về, như thể núi mây giam cầm lấy mảnh sao trời vào chính giữa. Từ trấn Long Kỳ ngẩng đầu nhìn lên trời sẽ cảm giác như bầu trời bị thủng một lỗ, lộ ra cảnh tượng thiên ngoại với ánh sao lấp lánh, mê ly mà huyền ảo, thần bí tán lạc như xếp thành một tòa trận pháp.
Bên trong trấn Long Kỳ hoàn toàn tĩnh lặng, bởi đã vào đêm nên nhà nhà đều đốt đèn cả.
Ba người tiến vào trấn Long Kỳ, đến từ Trấn Phủ ti.
Trấn Phủ ti là một chi quân đội cấu thành từ các tu sĩ trực thuộc riêng của đương kim thánh thượng, nắm quyền điều tra, truy nã, tra tấn hết thảy phần tử ngoài vòng luật pháp.
Hoàng tử bị giết, thánh thượng nổi giận, ra lệnh cho Trấn Phủ ti nhanh chóng bắt hung thủ.
Trong Trấn Phủ ti có năm nha: Tập Hung, Tróc Yêu, Trừ Ma, Trinh Dị, An Dân, bất luận xuất thân, chỉ cần tu vi đạt tiêu chuẩn là vào được. Lập công sẽ được ban thưởng, được cấp không ít tài nguyên tu hành, cho nên hấp dẫn rất nhiều tán tu gia nhập. Hơn nữa ở chỗ này rất dễ dàng có được công pháp tu hành.
Cam Cảnh Thần có tu vi Tử Phủ, thuộc nha môn Tập Hung, chức quan giáo úy, dưới trướng là đội ngũ có hơn mười người. Chẳng qua lần này án hoàng tử bị giết, mệnh lệnh phía trên đưa xuống quá gấp nên chỉ có thể chiêu được ba người đã phải vội vàng đuổi theo. Sở dĩ chỉ có ba người, nguyên nhân rất đơn giản, mọi người đều là tu sĩ, bình thường không ở cùng nhau mà ở nơi tu hành riêng của mình. Nói chung tuy là kiếm cơm nhưng cũng không phải bán mình cho quan gia, mỗi lần làm việc đều cần có một quá trình triệu tập.
Y đã truyền tin cho những người khác, giờ chắc họ đang trên đường đuổi theo.
Trong số hai người được gọi đến, có một người tên là Bặc Toán Tử, giỏi bói toán, nuôi một con Quả Báo linh điểu rất thần kỳ, đã lập nhiều công lớn cho tiểu đội.
Người kia là Tây Môn Đinh, từng là kiếm khách tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, vốn không tư chất tu hành nhưng gã không tin vào số mệnh, tự mình lăn lộn giang hồ nhiều năm, cuối cùng dựa vào thanh kiếm trong tay chém ra một đường tu hành cho riêng mình.
Cam Cảnh Thần rất coi trọng gã ta. Gã không giỏi về pháp thuật nhưng cầm một thanh kiếm dưỡng qua ba mươi mấy năm đã sinh ra linh tính, lại học được cách tế kiếm nên thanh kiếm trong tay gã không chỉ vô cùng sắc bén mà còn có thể trảm quỷ thần.
Cam Cảnh Thần vốn là chưởng môn của một tiểu môn phái. Sau khi tiểu môn phái bị cường nhân cướp bóc, chỉ còn mình y tìm được đường sống trong chỗ chết, y bèn gia nhập Trấn Phủ ti. Một trong những mục đích gia nhập là muốn tra được nhóm người năm đó cướp bóc môn phái mình.
Y biết rất nhiều tu sĩ ngày thường trông rất đàng hoàng, thành thật nhưng đến một lúc nào đó, sẽ tụ tập lại, hóa thân thành đạo phỉ. Chẳng qua đã qua nhiều năm nhưng y vẫn chưa lần ra được.
Lúc này, y đang đánh giá thực lực của đối phương, cảm thấy ngoại trừ lão già nhìn có chút thần bí thì hai nữ tử kia căn bản không phải là đối thủ của Tây Môn Đinh. Tây Môn Đinh ý chí kiên định, trong mắt chưa bao giờ phân chia nam nữ đẹp xấu, y rất an tâm.
Còn Bặc Toán Tử chỉ là Trúc Cơ, không giỏi đấu pháp chính diện nhưng vẫn trợ giúp người mình được. Chỉ cần cho gã đủ thời gian bố trí xuống nghi thức tế đàn thì ngay cả tu sĩ Tử Phủ cũng gặp phải nguy hiểm lớn.
"Tây Môn Đinh, ngươi giết hai người kia trước, rồi đến giúp ta. Bặc Toán Tử lui ra xa một chút." Cam Cảnh Thần phân phó.
Thuần Vu Nhạn và Hoàng Diệu Hoa rất lo lắng, các nàng rõ ràng cảm giác được người cầm đầu phía đối diện chắc chắn là Tử Phủ. Tuy các nàng biết Xa Trì Tinh cũng là Tử Phủ nhưng là một Tử Phủ không còn nhiều thọ nguyên, khí huyết đã suy tàn. Cho dù lúc đấu pháp không bị giết chết thì cũng vì thi pháp làm cạn kiệt hết pháp lực trong người, sau cùng không cách nào giữ được khí huyết còn sót lại, sẽ nhanh chóng chết đi. Mà các nàng đối mặt với người tên là Tây Môn kia lại cảm thấy như có phong mang vô hình ập tới trước mặt, như gió rét tạt vào mặt vô cùng đáng sợ.
"Chúng ta là đệ tử Miểu Đầu động núi Cô Xạ, không hề liên quan gì đến chuyện các ngươi nói." Thuần Vu Nhạn vội vàng nói rõ thân phận, nàng không muốn bị cuốn vào chuyện báo thù không hiểu này.
"Các ngươi cũng xuất hiện ở núi Bàn Xà hôm đó, nói cho ta biết, còn ai khác ở đó, hôm đó các ngươi gặp ai, vì sao lại vội vàng rời đi?"
Cam Cảnh Thần bức bách hỏi. Lúc ở trong núi hai tỷ muội không hề che giấu tung tích, nên bị tra ra cũng không có gì lạ.
Hoàng Diệu Hoa lại cảm thấy nể sợ với quẻ bói toán của tỷ tỷ mình. Bởi lúc ấy gặp Triệu Phụ Vân, nàng đã bói được quẻ đại hung trên người hắn nên mới nhanh chóng tránh đi, không ngờ tránh được lúc đó lại gặp ở chỗ này. Mà Triệu Phụ Vân đi trước một bước, hai tỷ muội không đi, tai kiếp vốn nên rơi vào trên người hắn lại cứ vậy mà rơi trên người hai tỷ muội họ. Nàng ta có chút hối hận lúc đó cũng không rời đi luôn, chỉ hi vọng tên tuổi núi Cô Xạ có thể khiến đối phương kiêng dè đôi chút.
"Núi Cô Xạ không thuộc cảnh nội Đại Chu mà thuộc Yến Vân mười sáu châu, các ngươi lại đến Đại Chu, còn xuất hiện ở núi Bàn Xà, ta càng nghi ngờ các ngươi có liên quan đến cái chết của hoàng tử." Cam Cảnh Thần nheo mắt, nhìn một đôi tỷ muội này, y nghĩ dù không tìm được hung thủ thật sự, cũng có thể sắp đặt một vài tội danh lên các nàng, ít nhất cũng có cái để báo cáo. Về phần có đắc tội với núi Cô Xạ hay không thì y không quan tâm. Đây chính là chỗ tốt của việc lưng dựa đại thụ, chỉ cần chỉ để ý làm việc còn rắc rối thì đã có Trấn Phủ ti tới chống đỡ.
Đương nhiên, y cũng biết nếu gặp rắc rối lớn thì chắc chắn sẽ bị giao ra chịu tội, ví dụ như nếu xung đột với đệ tử núi Thiên Đô bên cạnh nước Đại Chu thì tốt nhất là nên hòa giải ổn thỏa.
Núi Thiên Đô diệt Trấn Nam Vương Lam gia tại phủ Quảng Nguyên, triều đình không nhắc đến một câu nào. Giữa triều đình và núi Thiên Đô có giao dịch gì, ngay cả chủ quan Trấn Phủ ti cũng giữ kín như bưng. Y cảm thấy có lẽ y cũng không thể biết được.
Núi Cô Xạ cũng là núi lớn nhưng không ở trong cảnh nội Đại Chu mà đang ở trong quốc gia gần như đối địch nên y không sợ, hết thảy có thượng quan Trấn Phủ ti đỡ đòn.
Thuần Vu Nhạn cảm thấy mình có nói nhiều hơn thì sơn môn cũng không đủ để trấn nhiếp đối phương, vậy thì chỉ có thể dùng pháp thuật để phân cao thấp rồi.
Giới tu hành vốn là vậy, đạo lý nói không thông thì dùng pháp thuật phân cao thấp.
Thuần Vu Nhạn đưa tay vào trong ống tay áo, lấy ra một lá cờ nhỏ màu vàng, bề mặt lá cờ như có phủ một lớp bụi, tên là Di Trần phiên. Nàng dẫn theo muội muội đi khắp nơi cũng là để tìm địa huyệt có loại địa sát nồng đậm, hy vọng có thể tế luyện Di Trần phiên của mình thành pháp bảo.
Còn trong tay Hoàng Diệu Hoa cũng đã xuất hiện một thanh kiếm, có thể gọi là con dao ngắn. Hào quang trên thân kiếm lập lòe, là một thanh phi kiếm. Pháp môn mà nàng ta dùng đấu pháp là một loại kiếm thuật tên là Lưỡng Nghi Trảm Thủ kiếm pháp, còn có một thanh kiếm khác được giấu trong tay áo, chờ thời mà động.
Bặc Toán Tử đã lui ra xa. Gã biết Cam Cảnh Thần muốn mình làm gì, với gã mà nói thì việc lập đàn tràng, thi triển pháp chú không khó, lại rất an toàn. Trước đây gã vẫn thường như vậy, chỉ là lần này bên người không có ai bảo vệ mà thôi. Đương nhiên, đối phương cũng chỉ có ba người, gã thấy không cần phải có người bảo vệ mình. Gã bắt đầu nhiếp lấy đất cát nặn thành hình người, rồi liên tục bắt lấy khí tức trong hư không, nhét vào trong hình nhân đất, miệng lẩm bẩm chú ngữ.
"Choang!"
Tây Môn Đinh rút kiếm ra khỏi vỏ, một đạo kiếm quang chói lòa xé toạc bóng tối. Kiếm vừa ra khỏi vỏ đã đâm thẳng về phía Thuần Vu Nhạn, khoảng cách hai trượng mà gã chỉ cần cất bước đã đến trước mặt nàng.
Thuần Vu Nhạn vung Di Trần phiên trong tay lên, một đám bụi dâng lên. Nàng lắc mình, cả người biến mất ngay tại chỗ.
Đó là Thổ Độn thuật, được thi triển rất thuần thục, mượn nhờ Di Trần phiên cơ hồ nhất niệm mà độn. Kiếm của Tây Môn Đinh chém vào đám bụi, cảm thấy một kiếm chém hụt, bên cạnh đã có một đạo kiếm quang chém xuống.
Kiếm quang sáng rực trong bóng đêm, vẽ một đường vòng cung chém thẳng vào cổ gã.
Gã cũng là người từng trải, lúc còn trẻ đã từng dùng kiếm giao đấu với rất nhiều người, từng đối mặt với đủ loại binh khí, đao, thương, kiếm, côn, búa, rìu, câu liêm, móc, trâm cài,... mỗi loại binh khí đều có hình dáng và trọng lượng khác nhau, nên cách sử dụng cùng chiêu số cũng khác nhau. Cũng vì thế mà kiếm của mình tiếp xúc tới cũng có cảm nhận không giống nhau.
Sau khi bước chân vào giới tu hành. Gã phát hiện pháp lực và pháp thuật của mỗi người cũng giống như các loại binh khí. Có người pháp lực thâm hậu, thi triển pháp thuật cương mãnh nhưng thường sẽ chậm chạp nên không thể đón đỡ trực tiếp, mà phải né tránh, tìm cơ hội lấy nhanh đánh chậm, bắt lấy khoảng hở pháp lực giữa lúc thi triển pháp thuật của đối phương là sẽ có thể chiến thắng. Nếu pháp lực của đối phương nội liễm, pháp thuật dây dưa co kéo thì phải cẩn thận, thăm dò lộ số của đối phương, sau đó tấn công dồn dập, phá vỡ tiết tấu của đối phương.
Gã áp dụng kinh nghiệm này vào đấu pháp, thường là thắng nhiều thua ít, cho dù có thua cũng vì luôn đi theo mấy người một đội nên không mất mạng.
Hiện tại vừa nhìn thấy kiếm quang của Hoàng Diệu Hoa chém tới, gã biết đối phương tu luyện một bộ kiếm thuật cao siêu.
Kiếm quang sáng rực, lại cô đọng mà không tản.
Gã dùng kiếm đỡ lấy kiếm quang chém đến kia, nhưng vừa chạm vào thì kiếm quang đó liền xoáy tròn như muốn thoát ra. Đây là một loại kỹ xảo ngự kiếm cao minh, đánh tản lực cản của đối phương nhưng vẫn có thể thực hiện đúng mục tiêu của mình.
Ví dụ như chém đầu Tây Môn Đinh.
Hoàng Diệu Hoa tuy ăn nói tùy tiện nhưng bản lĩnh cũng không tệ. Chỉ là trong tích tắc này nàng phát hiện kiếm của mình bị khống chế. Chỉ thấy kiếm của đối phương xoay tròn, tạo thành những vòng tròn quấn lấy kiếm của nàng, như nam châm hút chặt lấy kiếm của nàng ta vào từng vòng kiếm quang kia.
Hoàng Diệu Hoa giật mình, định rút thanh kiếm còn lại trong tay áo ra, thì một đám bụi dâng lên bao phủ lấy Tây Môn Đinh.
Cam Cảnh Thần ở bên kia thấy vậy có chút kinh ngạc, y không ngờ pháp thuật của hai nữ tu này lại tinh xảo như vậy. Nhưng y vẫn tin tưởng Tây Môn Đinh, bởi y biết Tây Môn Đinh còn chưa dùng đến sát chiêu thật sự. Hơn nữa, thời gian càng lâu, thì Bặc Toán Tử bên kia càng có nhiều thời gian chuẩn bị.