Nhất Khí Triều Dương

Chương 185: Đất vàng mù trời



Trong mây mù kia có ẩn giấu thêm vầng ánh sáng đỏ, ập đến quấn trói lấy Tây Môn Đinh.

Kiếm trong tay Tây Môn Đinh sáng lạn ánh trắng như muốn chặt đứt mây mù trong hư không.

Một kiếm này có tên là Trảm Không.

Gã muốn chém diệt pháp khí của Triệu Phụ Vân. Nhưng lại đột nhiên trên thân kiếm trở nên nặng nề như thể bị một sợi dây thừng vô hình trói chặt lấy.

Kiếm không chém đến mục tiêu đã bị lực lượng vô hình quấn trói lại, gã lập tức hiểu ra một đạo pháp chú này không chỉ đáng sợ ở chỗ có thể khốn trói thân thể mà còn có thể khốn trói thần hồn. Trên thân kiếm của gã nặng nề không phải vì kiếm đã bị khốn trói, mà gã cảm nhận được có một sợi dây như từ phía chân trời hoặc như từ hư vô mà đến quấn trói lấy thần hồn mình.

Lúc này gã chợt nghĩ nếu mình tu thành Tâm Kiếm trong truyền thuyết thì tốt rồi, có thể chém đứt được luồng pháp ý quấn trói kia ra.

Kiếm quang của gã không thể hoàn toàn chém được tầng mây đến trước mặt, đã nhanh chóng ảm đạm đi. Đến khi gã sắp sửa bị tầng vân khí này trói lại thì chợt có một nhánh rễ cây màu xanh lục xuất hiện trong tầng khói mờ, hơn nữa đã nhanh chóng quấn quanh trên Nguyên Từ Hồng Quang hoàn bên trong.

Triệu Phụ Vân lập tức muốn thu hồi Nguyên Từ Hồng Quang hoàn lại nhưng rễ cây kia lại vô cùng cứng cỏi, lại cực kỳ mạnh mẽ, trong khoảng thời gian ngắn không cách nào thu hồi lại được. Xích Viêm thần đăng bên tay trái hắn chợt lay động, ánh đèn lập loè, ánh lửa chiếu lên vòng tròn đồng thời cũng chiếu lên Tây Môn Đinh đang ở trong đó.

Hắn muốn thiêu hủy rễ cây trên vòng tròn Nguyên Từ hồng quang nhưng căn bản không cách nào lập tức đốt cháy được ánh tinh quang màu xanh trên rễ cây. Đồng thời rễ cây này còn tiến tới bắt đầu quấn quanh người Tây Môn Đinh lại.

Sau lần bộc phát đó, một kiếm của Tây Môn Đinh rốt cuộc không chém ra được, khí tức trên người nhanh chóng suy sụp. Gã cảm thấy tạng phủ trong người đã sắp bùng cháy lên, ý thức cũng bị ngọn lửa thiêu đốt. Nhưng rễ cây kia cực nhanh chóng quấn quanh người gã, chỉ trong nháy mắt mà Nguyên Từ Hồng Quang hoàn đã bị bao phủ bởi một tầng rễ cây, khiến cho vầng sáng trên Nguyên Từ Hồng Quang hoàn như bị phong ấn lại.

Đồng thời Tây Môn Đinh bị rễ cây kia kéo về phía gốc cây, tinh quang trên đại thụ như một tầng sóng nước tràn tới bao lấy gã.

Tây Môn Đinh hít một hơi, một luồng khí mát lạnh len vào phổi gã, rồi theo đó tản ra khắp ngũ tạng lục phủ, cảm giác lửa đốt cháy trong người lập tức bị ép xuống, đầu óc sắp sửa trở nên hôn mê cũng thanh tỉnh lại. Gã vội vàng hít mạnh vài hơi, mặt ngoài thân thể cũng cảm nhận được mát lạnh, chợt thấy thoải mái lại.

Gã cảm thấy ánh sáng màu xanh kia như làn nước làm dịu đi làn da bị bỏng của mình, hơn nữa còn khiến nhanh lành lặn lại, hỏa diễm bên trong tạng phủ theo từng ngụm hít thở của gã cũng nhanh chóng bị giội tắt, sau đó gã chỉ cảm thấy tê ngứa sảng khoái, biết chắc hỏa diễm trong người đã bị đè xuống.

Cảm giác vô lực hít thở không thông, sợ hãi khi nghĩ đến chuyện sẽ bị thiêu sống đến chết lúc này mới tản đi.

Gã quay đầu lại, thấy Cam Cảnh Thần bên cạnh, mới lập tức nói: "Đa tạ ân cứu mạng của Đại nhân, thuộc hạ suốt đời không quên."

"Không vội, trước tiên tạm bắt lại mấy tên dã tu trong trấn Long Kỳ này lại rồi hãy nói. Bặc Toán Tử đã đi theo ta nhiều năm, không thể chết vô ích như vậy được." Cam Cảnh Thần thấy Xa Trì Tinh ra tay, đã nắm chắc được, người này khí huyết suy bại, pháp lực yếu ớt, pháp ý như lá mùa thu, tùy thời sẽ trở nên tàn lụi, cũng vì vậy mà y cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Tử Phủ duy nhất khiến y lưu tâm hóa ra chỉ là một con hàng già nua mà thôi.

Y thấy chỉ một mình y đã đủ để bắt gọn mấy người này rồi.

Chẳng qua, vừa lúc này, bên tai y chợt vang lên một tiếng thở dài. Ngay sau đó y chợt nghe thấy một tiếng rồng ngâm, trong lòng chợt chấn động. Ngẩng đầu, chỉ thấy nơi cổng vào thôn trấn có một luồng ánh sáng vàng phóng thẳng lên trời.

Y nhớ tới lúc vừa mới đi vào, đã nhìn thấy một lá cờ hoàng long bẩn thỉu ngoài cửa thành, lúc ấy y cũng thấy lá cờ kia có điểm là lạ, hiện tại nghĩ lại hẳn lá cờ kia là một kiện pháp bảo.

Chỉ thấy một con rồng màu vàng đất xuất hiện giữa hư không, phát ra tiếng rồng ngâm vang dội.

Rồng vàng kia bay thẳng xuống, Cam Cảnh Thần biến sắc mặt đưa tay điểm chỉ một cái vào con rồng vàng. Màu xanh trên thân cây dâng lên, con rồng vàng bị ánh sáng màu xanh đánh tới như sụp đổ tán ra, hóa thành một mảnh bụi đất như thác nước đổ ập xuống.

Ánh sáng màu xanh bắt đầu cuồn cuộn ngăn cản bụi đất màu vàng kia, nhưng bụi đất màu vàng lại liên tục không ngừng, như nước lụt tràn đê xối xả tràn xuống. Bầu trời bao phủ một màu vàng đất, vốn dĩ ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy bầu trời sao sáng ngời nhưng bây giờ chỉ có thể nhìn thấy đất vàng.

Liên hệ giữa y và ngôi sao lúc này đã bị ngăn cách mất.

Lá cây vốn tươi tốt xanh mướt đã dần dần bị phủ một tầng bụi đất phía trên.

Từng tầng từng tầng lá xanh lại như bị phủ từng tầng từng tầng bụi đất lên.

Cam Cảnh Thần cảm nhận được áp lực cực lớn, lá cây bị bụi đất bao phủ như thể bị chết khô, nhanh chóng mất đi sức sống.

Một khắc trước y còn nghĩ có thể một mình mình đánh được bốn người, lúc này lại cảm thấy có lẽ mình nên rời đi trước. Chẳng qua lúc này đầy trời chỉ toàn là bụi đất, biến cả trấn Long Kỳ này thành một vùng tối tăm, một mình y cô độc bị nhốt dưới tàng cây.

Nếu muốn rời đi thì phải lấy pháp bảo của mình đi đã, nhưng mà lấy pháp bảo đi, y tin rằng pháp thuật Thần mộc của mình sẽ nhanh chóng sụp đổ, còn không lấy đi thì mình ở đây chẳng phải bị bó tay bó chân rồi sao?

Có đôi khi, chỉ cần vừa tiếp xúc với pháp lực, vừa tiếp xúc với pháp ý là đã biết rõ kết quả đại khái.

Một mảnh đất vàng mênh mông mãnh liệt kia khiến y cảm thấy khủng bố, cũng chắc chắn được nếu mình không đi thì cuối cùng sẽ không thể rời đi được nữa. Vì vậy y thò tay chụp qua, cành ngô đồng màu xanh ngọc trong đại thụ che trời kia đã hóa thành một luồng ánh sáng màu xanh bay vào tay y.

Đại thụ che trời nhanh chóng bị chìm khuất trong mảnh bầu trời đầy đất vàng.

Cành ngô đồng màu xanh ngọc tản ánh sáng màu xanh, vẫn chống đỡ lấy một phiến hư không. Y nói với Tây Môn Đinh: "Chúng ta đi ra ngoài."

Chỉ thấy y vẽ nghiêng qua hư không, hư không tràn ngập đất vàng chợt xuất hiện một khoảng trống. Y thả người nhảy lên, hóa thành một luồng ánh sáng xanh muốn nhảy tung ra ngoài.

Nhưng mà y nhảy vào trong tầng trong bụi đất vàng này, lại cảm giác như mình chui vào trong biển cát vàng vô biên. Cành ngô đồng xanh ngọc trong tay không ngừng vung vẩy, trong tầng bụi đất vàng không ngừng có thổ long lao ra, vọt về phía y. Y lần lượt vung cành ngô đồng xanh ngọc đánh tan từng con thổ long nhào về phía mình.

Pháp lực đụng vào nhau, y không thể không quay về mặt đất lại. Lúc này mặt đất lại không có bao nhiêu bụi đất cả.

Mà Tây Môn Đinh thì là chạy về một hướng khác. Gã không xông lên trời mà chạy theo đường tiểu trấn đi.

Bầu trời tràn ngập đất vàng, vần vũ trong hư không, mơ hồ còn có tiếng rồng ngâm, nhưng trong trấn lại bình yên hơn một chút.

Tâm tình Cam Cảnh Thần trầm xuống, y không nhìn thấy mấy người kia nhưng thừa biết bản thân có thể trở ra hay không là có thể biết được quyết tâm giết chết mình của mấy người đó thế nào.

Y chạy trên mặt đất, nhắm về phía ngoài trấn mà đi. Nhưng mà y vừa chạy, từng tòa phòng ốc nơi này cũng chợt trở nên quỷ dị hẳn.

Nơi này có những căn phòng thắp đèn, có căn đen thùi, trong đó y còn thấp thoáng thấy có người đang ngồi ăn cơm.

Thế nhưng như vậy quá là quỷ dị, động tĩnh bên ngoài lớn như vậy, người trong nhà lại không có chút cảm giác nào cả. Lại nói y phát hiện không rõ cửa ra tiểu trấn này ở nơi nào nữa.

Giữa đường đi và những căn phòng này đều đã tràn ngập bụi đất, ngẩng đầu không nhìn thấy trời, nhìn về nơi xa chỉ thấy lác đác từng căn phòng nhỏ. Y phát hiện vậy mà mình đã không phân rõ phương hướng nơi tiểu trấn này rồi.

"Mê trận?"

Trong tích tắc Cam Cảnh Thần chợt xuất hiện suy nghĩ này.

Trấn Long Kỳ này là một mê trận.

Y thầm hối hận lúc tiến vào đây đã không chịu nhìn kỹ, một tiểu trấn nhỏ này, một nơi thế ngoại đào viên thế này mà mình rõ ràng chưa từng nghe nói qua.