Một lò lửa than, một ngọn đèn, một người bệnh nằm trên ghế dài, mặc quần áo dày, đắp chăn da dê trông như sắp chết đến nơi, nhưng ánh mắt lại sắc bén như có thể chấn nhiếp lòng người. Y muốn nhìn thấy ở sâu trong nội tâm Triệu Phụ Vân, muốn nhìn xem hắn đang nghĩ gì.
Triệu Phụ Vân cũng cảm nhận được sức mạnh trong ánh mắt đó, đây là một người có tu vi không thấp. Trong số các tu sĩ Trúc Cơ, hiếm khi Triệu Phụ Vân gặp được người có thể uy hiếp mình, nhưng chủ tiệm tạp hóa bệnh tật ốm yếu này lại khiến hắn cảm thấy có chút khác thường.
Lời y vừa như hỏi, vừa như khích tướng.
"Ngươi chỉ cần nói cho ta biết hắn là ai." Triệu Phụ Vân lạnh lùng nói. Hắn không biết người trước mặt có ý gì, bán tin tức kiếm linh thạch là được rồi, còn cần gì nhiều lời và nhiều suy tính như vậy chứ?
"Được, nếu như khách nhân đã trả tiền, một lòng muốn biết thì ta đây sẽ nói cho ngươi biết."
"Đương kim thánh thượng có tám mươi mốt hoàng tử, bảy mươi hai công chúa. Người này là hoàng tử thứ bốn mươi ba của thánh thượng, tu luyện Chân Huyết Thất Biến, phương pháp tu hành này là mỗi khi dung hợp được một loại huyết mạch Chân Linh thì có thể tăng lên một cảnh giới. Bạch nương nương ở núi Bàn Xà và Trang Tâm Nghiên đều là mục tiêu của gã." Chưởng quầy giật giật tấm chăn da dê, chậm rãi nói.
Y vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào Triệu Phụ Vân, như muốn xem thử người trước mặt rất hào phóng không tiếc linh thạch này có sợ hãi hay không. Y từng thấy qua nhiều người ban đầu còn hùng hổ đùng đùng, muốn đánh muốn giết người, nhưng sau khi nghe nói đến lai lịch của đối phương thì lập tức xì hơi hẳn.
Lúc còn trong núi đọc sách, Triệu Phụ Vân từng đọc một quyển sách giới thiệu về các loại công pháp tu hành trên phiến đại địa này, trong đó có Chân Huyết Thất Biến. Công pháp này là ở thời Chu Vũ năm đó phát triển lên.
Bởi vì lúc đó Chu Vũ Đế chinh phạt yêu vực và Thần quốc, gặt hái được rất nhiều yêu linh huyết và thần huyết. Vì vậy Chu Vũ Đế đã dựa theo công pháp tiền nhân mà sáng lập ra Chân Huyết Thất Biến này.
"Chân huyết" này có tác dụng gần giống với "chân sát", dung nhập vào thân thể, tạo thành phù lục, ngưng kết pháp tính.
Rất nhiều yêu quái sau khi trưởng thành đều tu luyện pháp tính trong thân thể huyết mạch tu thành thần thông pháp thuật. Mà chân huyết này chính là cần loại huyết mạch đó.
Triệu Phụ Vân nghĩ đến việc Trang Tâm Nghiên chỉ mới ở cảnh giới Huyền Quang đã có thể biến thân thành mèo. Đây là nàng ta đã thức tỉnh chân huyết nên mới bị người nhắm đến.
"Không cần nói lai lịch người này, chỉ cần nói cho ta biết tên và dung mạo là được." Triệu Phụ Vân nói.
"Chu Hành, tự Kiến Tổ, tên tự này là do đương kim thánh thượng ban cho, vì thấy gã rất giống với tổ tiên khai quốc nên mới đặt là Kiến Tổ." Chưởng quầy nói.
"Tốt, ta cũng muốn gặp." Triệu Phụ Vân nói.
"Bên cạnh gã luôn có một tu sĩ Tử Phủ đi theo tên là Tư Tùng Niên, bảo vệ gã một tấc không rời. Người là do hoàng gia phái đến bên cạnh gã, mỗi hoàng tử đều có một người. Ngoài gã đó còn có thêm hộ vệ do gã tự chiêu mộ, đều là Trúc Cơ."
"Còn ngươi, chỉ có một mình." Chưởng quầy nói.
Triệu Phụ Vân nghe vậy, thầm thở dài, nếu thật sự có một tu sĩ Tử Phủ luôn bảo vệ bên cạnh không rời thì hắn cũng không có cách nào, không chỉ có tu sĩ Tử Phủ còn có những tu sĩ Trúc Cơ khác nữa, vậy coi như không có sơ hở gì rồi.
Triệu Phụ Vân xoay người bỏ đi.
Khi hắn tới cạnh cửa, chưởng quỹ sau lưng lại lại đột nhiên nói: "Khách nhân có cần ta giới thiệu cho ngươi vài người bạn không?"
"Ta không dám, chẳng phải là chuyện ngươi muốn làm sao?" Chưởng quầy nói: "Ta biết mấy người, có đại thù với Tư Tùng Niên."
Triệu Phụ Vân hiểu ý y. Ý tứ đối phương rất rõ ràng, là giúp mình giải quyết vị hộ vệ bên cạnh hoàng tử thứ bốn mươi ba Chu Hành kia, còn chính hắn sẽ giải quyết hoàng tử.
Tên này gan to thật, lại muốn giết hoàng tử.
"Các ngươi thật to gan, không sợ bị tru di cửu tộc sao?" Triệu Phụ Vân cười lạnh một tiếng mà hỏi. Hắn biết, người này muốn lợi dụng mình.
"Có cửu tộc thì mới sợ, không có cửu tộc thì sợ gì?" Chưởng quầy nói.
Triệu Phụ Vân xoay người lại, thong thả đi tới trước mặt người chưởng quỹ, nhìn từ trên cao xuống, dừng ở cặp mắt y.
Ánh mắt hắn lóe lên hỏa quang, pháp ý Phá Vọng, Động Sát trong người ngưng tụ trong hai mắt.
Khuôn mặt chưởng quầy nằm trên ghế dưới ánh mắt hắn trở nên mờ ảo, khuôn mặt vốn tái nhợt giờ như một đám mây mù.
Mây mù che khuất tầm nhìn, mắt hắn lại lóe sáng, xuyên qua mây mù, như muốn thấy rõ khuôn mặt thật sự bên dưới tầng mây mù. Lộ ra một khuôn mặt quỷ dị như dùng bút mực vẽ ra. Một khuôn mặt được vẽ trên một lớp mặt nạ trắng. Đôi mắt đó rõ ràng là được vẽ trên lớp mặt nạ nhưng Triệu Phụ Vân lại nhìn ra được tâm tình phẫn nộ ào ào tuôn ra.
Đây là lần đầu tiên từ lúc vào tiệm tạp hóa này, hắn mới thấy được tâm tình mãnh liệt như vậy trong mắt người này.
"Nếu ngươi không cần đôi mắt này nữa, ta có thể giúp ngươi móc nó ra."
Y ngồi dậy, giọng nói lạnh lùng như gió rét.
Triệu Phụ Vân kéo chiếc ghế bên cạnh tới, ngồi xuống, nhìn người chưởng quỹ này nói: "Ngươi có quan hệ gì với Bạch nương nương?"
Tuy không thấy rõ mặt thật của đối phương nhưng Triệu Phụ Vân vẫn cảm nhận ra được một chút khí tức khác thường lúc đôi mắt như bút mực vẽ ra của đối phương bắt đầu nổi lên lửa giận. Nếu hắn đoán không lầm thì đó chính là Yêu khí.
Khí tức trên con người và trên yêu quái chắc chắn có điểm khác nhau. Tuy rằng càng ở cấp cao thì khí tức người và yêu càng giống nhau, nhưng mà lúc còn ở cấp thấp, sinh linh trong hoang dã có một mùi tanh tưởi khác hẳn.
Nếu là sinh linh ăn cỏ thì sẽ có mùi thơm của cỏ cây, chúng gần gũi với tự nhiên hơn. Nhưng dù gần gũi với tự nhiên đến mấy cũng không thể che giấu được khí tức tanh tưởi kia đi.
Mà Triệu Phụ Vân còn cảm nhận trên người y sự âm lãnh nữa.
Người chưởng quầy này như đang đè nén lửa giận, nhìn Triệu Phụ Vân, không trả lời.
"Giết hoàng tử là tội lớn, tại sao ngươi lại muốn giết hoàng tử?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Chuyện này ngươi không cần quan tâm, nếu ngươi không dám thì đi đi." Chưởng quầy nói.
Triệu Phụ Vân lại không muốn đi nữa, mà nói: "Muốn làm đại sự thì mọi người phải có chút hiểu biết nhất định về nhau. Ta không có bất kỳ thù hận gì với hoàng tử đó, nhưng bằng hữu ta lại vì gã mà gặp gian nan nên ta có chút hứng thú, còn ngươi? Là vì sao?"
"Ta chỉ là thấy ngươi là khách, lại bỏ ra nhiều linh thạch như vậy, nên mới giới thiệu làm mối cho ngươi mà thôi." Chủ tiệm như đã nén được lửa giận xuống, lại lần nữa nằm lại trên ghế, đắp thảm da dê kín người.
"Không, ngươi không phải. Từ nhỏ ta đã sống ở một nơi khiến ta rất mẫn cảm với cảm xúc tâm tình của người ta, ta có thể cảm nhận được phẫn nộ và thù hận của ngươi đối với hoàng tử đó, cho dù ngươi che giấu vô cùng kỹ." Triệu Phụ Vân nói.
Chưởng quầy im lặng nhìn Triệu Phụ Vân, một lúc sau mới nói: "Quan sát sắc mặt là năng lực của kẻ yếu, ngươi có bản lĩnh gì mà dám ở lại đây?"
Hiển nhiên y muốn xem Triệu Phụ Vân có gì, rồi mới quyết định chuyện cần làm sau đó.
Triệu Phụ Vân không nói gì, đưa tay vào lò lửa ở bên cạnh, kẹp một tia lửa. Chút ánh lửa đó bị kẹp trên đầu ngón tay hắn. Kiếm chỉ bao phủ một đốm lửa đỏ, rất nhỏ rất nồng liệt. Hắn chậm rãi đưa ngón tay chỉ về phía chưởng quầy.
Trong tích tắc này, chưởng quầy kia lại cảm giác được ngọn lửa trên đầu ngón tay Triệu Phụ Vân như biến thành biển lửa vạn trượng, ập xuống đại địa, che phủ cả đất trời. Như ảo giác nhưng lại rất chân thật, y cảm thấy nóng rực, cảm thấy ý chí như thiêu đốt tất cả.
Chỉ là y vẫn chưa yên tâm. Y nghĩ rằng có rất nhiều người cảnh giới tương đối cao nhưng trình độ đấu pháp, kỹ xảo pháp thuật lại rất kém, cho nên y cũng điểm ra một chỉ.
Ngón tay điểm ra của y sáng óng ánh, giữa biển lửa vô biên chợt xuất hiện một con rắn. Miệng rắn há to, một luồng lực lượng cực lớn đột nhiên sinh ra hút hết ánh lửa đầy trời vào trong miệng rắn. Đuôi rắn vung cuốn lên, từ trên trời giáng xuống như thể một sợi dây thừng bằng ngọc lao đến trói quấn lấy Triệu Phụ Vân.
Có nhiều người ít khi đấu pháp, nên lúc đấu pháp không được linh hoạt, khi pháp thuật của mình bị khắc chế, lại bị người phản kích sẽ trở nên luống cuống tay chân, mười phần chỉ phát huy được tối đa năm sáu phần thực lực.
Nhưng khi đuôi rắn vừa quấn quanh Triệu Phụ Vân thì nơi đó đã trống rỗng, chỉ có mảng lửa cháy tản đi rồi lập tức hóa thành một sóng lửa dũng mãnh lao tới miệng con rắn.
Một tiếng chú ngữ vang lên: "Đốt!"
Tiếng chú vừa dứt, y cảm thấy ngọn lửa này đã thay đổi, như biến thành kim châm. Y lập tức rút tay mình về, mà đầu rắn cực lớn kia cũng đã biến mất.
Ngọn lửa cũng đồng thời biến mất.
Trong phòng, một chút pháp quang chấn động cực nhỏ nhanh chóng biến mất đi.
Triệu Phụ Vân vẫn đang ngồi đó, còn người chưởng quầy kia vẫn đang nằm nơi đó. Chẳng qua chưởng quầy kia lại nhìn ngón trỏ tay phải của mình, đầu ngón tay óng ánh của y có một điểm đỏ, như bị đốt bỏng.
"Ngọn lửa, không tệ." Chưởng quầy nói.
"Nếu ngươi chỉ có bằng đó bản lĩnh, vậy ta đi đây. Ai có thể dẫn dắt được Tử Phủ bên người hoàng tử kia đi?" Triệu Phụ Vân nói.
"Ta." Chưởng quầy đáp.
"Ngươi? Ngươi như vậy không thể làm gì được, tu sĩ Tử Phủ, dù thêm mấy người như ngươi nữa cũng vô dụng." Triệu Phụ Vân nghĩ đến Tuân sư, nghĩ đến Dư Thần Quang, nghĩ đến Mã Tam Hộ. Hắn thấy nếu là hắn hay người trước mặt đối mặt với Tử Phủ, đừng nói dẫn dụ gã rời đi mà còn sống trở về đã không tệ rồi.
"Ngươi yên tâm, ta có thể dẫn dụ gã đi, nhưng sau khi ta dẫn Tử Phủ đi rồi, ngươi có thể giết hoàng tử trong khi bên cạnh gã còn có tu sĩ Trúc Cơ không?" Chưởng quầy hỏi.
"Chuyện này ngươi không cần quan tâm." Chưởng quầy nói.
"Phải xem bên cạnh đối phương có bao nhiêu người, nếu nhiều thì khó, không nhiều người lắm thì có cơ hội." Triệu Phụ Vân không dám chắc chắn.
Hơn nữa hắn cũng đang thầm suy đoán về thân phận của người này.
"Vậy chờ tới trời sáng chúng ta sẽ đi tới núi Bàn Xà. Sau đó ta dẫn dụ Tử Phủ bên cạnh hoàng tử đi, còn ngươi đi giết tên hoàng tử kia." Chưởng quầy nói.
"Được." Triệu Phụ Vân đáp.
Vì vậy hai người mới ước định đại khái thời gian.
Cứ như vậy rồi hắn đi ra, không còn bất kỳ khế ước gì khác. Bởi hai người biết rõ chuyện này còn phải xem thời cơ, tình huống đã. Hơn nữa Triệu Phụ Vân cũng hiểu, lúc nãy y không ngừng đòi thêm linh thạch cũng chỉ là đang thử dò xét mình xem mình tùy tiện hỏi thăm hay có loại quyết tâm này không.
Mà Triệu Phụ Vân cũng đang thăm dò thân phận của y. Sau khi thăm dò lẫn nhau, phát hiện đối phương dường như không quan tâm lắm đến thân phận hoàng tử của Chu Hành, chỉ như vậy đã có thể trở thành điểm chính để hợp tác rồi.
Triệu Phụ Vân ra khỏi cửa hàng, không trở về Trang gia mà đi vào bóng tối. Sau đó hằn thò tay xoa mặt, đổi quần áo trên người, nhanh chóng biến hóa, trở thành một thanh niên có gương mặt bánh nướng to bè. Y phục trên người cũng chỉ là đạo bào mộc mạc, là loại mà tán tu đương thời thường hay mặc. Bên trên đạo bào không có bất kỳ Pháp Tính hình thành phù văn nào cả.
Hắn đi thẳng đến núi Bàn Xà, đến rạng sáng thì đã đến chân núi.
Nửa đêm đi được hơn trăm dặm.
Sau đó hắn ngồi trên một tảng đá lớn dưới ánh mặt trời, lấy ra một xấp giấy phù và phù bút.
Giấy phù và bút vẽ phù này là do Cận Tú Chi đưa cho hắn, là loại phù bút thượng đẳng, mực vẽ phù cũng là loại thượng đẳng mà hắn chưa từng dùng qua.
Có rất nhiều loại mực vẽ phù, khối mực vẽ phù này của hắn ẩn chứa nồng đậm dương tính, là thượng phẩm để vẽ Xích Viêm Hỏa phù.
Hắn trải rộng giấy phù lên tảng đá, lấy sương sớm trên lá cây, mài mực, rồi bắt đầu vẽ phù.
Ánh mặt trời như hội tụ trên đầu bút của hắn, theo mực chảy xuống giấy phù. Bút xoay chuyển, phù văn dần dần hiện ra, chỉ chốc lát sau hắn đã vẽ xong một lá phù. Nhưng hắn vẫn chưa dừng lại, mà viết thêm pháp chú cùng Thần phù lục.
Lá phù này của hắn còn có nhiều pháp chú hơn hẳn phù lục Hỏa phù thông thường. Pháp chú kia là một đạo sắc lệnh, tên phù lục vẫn là Xích Viêm Thần Quân.
Hắn đặt lá phù sang một bên, gió thổi qua, nhưng lá bùa không chút lay động. Chỉ có hào quang như ngọn lửa tản ra.
Lúc này, bỗng có tiếng nói vang lên: "Tỷ tỷ, có người họa phù kìa, chúng ta đến xem một chút."
Giọng nói trong trẻo, vừa dứt lời, người đó đã chạy về phía Triệu Phụ Vân.
"Đừng quấy rầy người khác họa phù."
Đó là giọng của người tỷ tỷ kia, nghe rất dịu dàng, vừa nghe đã biết nàng ta không thể quản được muội muội của mình.
"Ta chỉ nhìn thôi, không nói gì, sẽ không quấy rầy hắn ta đâu." Muội muội vừa nói vừa đến sau lưng Triệu Phụ Vân. Triệu Phụ Vân không ngẩng lên, vẫn tiếp tục vẽ bùa.
Nàng ta nhìn lá bùa đã vẽ xong, vội vàng vẫy tay, hạ giọng: "Tỷ tỷ, lại đây xem, lá bùa này đặc biệt quá, ta chưa từng gặp qua."
Một nữ tu mặc đạo bào màu vàng mơ cũng đến gần, vốn nàng ta không muốn nhìn, vì nàng cảm thấy nhìn phù lục của người khác cũng giống như học trộm vậy, chỉ là vẫn không nhịn được mà nhìn thoáng qua.
Chỉ một cái liếc mắt, nàng ta đã cảm nhận được ý lửa nóng cháy như thiêu như đốt đập vào mặt.
"Ồ, ngươi là người mặt bánh nướng kia sao? Ngươi chưa chết à? Trùng hợp ghê, lại gặp ngươi ở đây."
Cô muội muội cúi xuống nghiêng đầu, nhìn thấy mặt Triệu Phụ Vân, kinh ngạc nói.
Triệu Phụ Vân hít sâu một hơi, cố gắng giữ vững tâm thần để pháp ý dưới ngòi bút không bị đánh tản đi mất.