Cô em mặc một thân quần áo hồng phấn bị tỷ tỷ mặc pháp bào vàng mơ kéo đi. Chỉ còn lại chút mùi hương của các nàng lưu trong gió.
Triệu Phụ Vân vẽ xong đạo Xích Viêm Thần phù này mới đứng dậy nhìn về phía hai nàng. Một nữ tử thấp bé mặc váy hồng trắng, một nữ đạo sĩ cao ráo mặc đạo bào vàng mơ.
Lúc Triệu Phụ Vân quay người nhìn về phía các nàng, nữ đạo sĩ mặc đạo bào vàng mơ lập tức kéo muội muội hành đạo lễ. Muội muội cũng không hàm hồ mà nghiêm túc hành lễ cũng tỷ mình.
"Thứ lỗi, xá muội ta nói năng không biết giữ mồm, mong rằng đạo hữu thứ lỗi."
"Đạo trưởng, ta ăn nói tùy tiện, thường xuyên nói mà không suy nghĩ, kính xin đạo trưởng thứ lỗi." Cô em kia cũng vội vàng xin lỗi, đại khái là đã thấy Triệu Phụ Vân sắp nổi giận rồi nên mới vội vàng xin lỗi.
Bởi vậy mà làm cho Triệu Phụ Vân đang muốn nói chợt không biết nên nói gì mới được.
"Vì sao các ngươi lại ở đây?" Triệu Phụ Vân hít sâu một hơi, chậm rãi hỏi.
"Quận Lô Long kia không thể ở được nữa, tỷ muội ta cũng không dám quay về động phủ nên một đường chạy về phương Bắc. Nghe nói nơi đây có con rắn độ kiếp hóa giao thất bại nên mới tới nhìn qua."
Cô em nói một mạch, còn cô chị bên cạnh thì đang quan sát Triệu Phụ Vân.
Triệu Phụ Vân nghe nàng nói vậy không khỏi nghĩ, đôi tỷ muội này cứ nơi nào có phiền toái, gặp nguy hiểm là chui đầu vào. Dù như thế mà các nàng vẫn còn sống đến bây giờ, cũng không dễ dàng gì.
"Nơi này sắp có đại nguy hiểm, tốt nhất các ngươi nhanh rời đi đi." Triệu Phụ Vân tốt bụng nhắc nhở bọn họ.
Nữ đạo sĩ mặc áo bào vàng mơ nghe vậy, liền đưa tay phải ra, sau đó nhắm mắt lại như suy nghĩ gì đó, rồi đưa ngón cái tay phải lần lượt bấm bấm qua các đốt ba ngón tay giữa như thể đang tính toán gì đó. Trong chốc lát sau, nàng ngẩng đầu nói: "Không chết, đại hung, đi, đi mau."
Nàng kéo quần áo cô em định đi, cô em kia lại lùi lại: "Tỷ, từ từ, tỷ mới học xong Tiểu Lục Nhâm thôi, chưa chắc đã đúng đâu."
"Mặc kệ có đúng hay không, chúng ta đã bói thì phải tin tưởng, không thể bói xong lại không tin được." Cô chị nghiêm túc nói.
"Vậy để ta nói vài câu, nói xong rồi đi." Muội muội nói.
"Ngươi không nên nói nữa, ngươi nói chuyện không dễ nghe." Cô chị kéo tay cô em, chân cô em ghì chặt lại mà để một đường trượt dài trên mặt đất.
Triệu Phụ Vân nhìn cảnh cô chị lôi kéo muội muội đi, cô em lại không muốn đi mà ghì chân xuống đất. Thế nhưng mặt đất cứng rắn dưới chân cô nàng lại nhanh chóng hóa mềm thành bụi mịn, căn bản không thể nào cấp đủ lực để nàng ghì xuống.
Đây là là do cô chị âm thầm thi pháp.
"Tỷ, tỷ, gần đây ta đã học hành đàng hoàng, học làm sao nói năng mềm mỏng êm tai rồi, ngươi nghe ta nói hai câu đi." Tỷ tỷ này căn bản không để tâm đến lời cô em mà vẫn cứ kéo nàng rời đi.
Cô em quay đầu lại nói với Triệu Phụ Vân: "Đạo trưởng bánh nướng, ta nhìn bóng lưng của ngươi cực kỳ có khí vận, như công tử văn nhã lại như tu sĩ ẩn dật trong núi đắc đạo, nếu sau này đi ra ngoài đeo thêm mặt nạ thì nhất định sẽ có rất nhiều nữ tu thích ngươi."
Triệu Phụ Vân sa sầm mặt mày, tuy rằng dung mạo này chỉ là do hắn biến hóa ra nhưng bị người ta nói đi nói lại nhiều lần như vậy cũng thấy khó chịu.
Cô chị quýnh lên, vội vàng vung tay lên, bắt một nắm sương màu vàng nhét vào miệng cô muội muội, sương mù hóa thành bùn đất lấp kín miệng, cô em không thể nhổ ra cũng không thể nào nói thêm được gì nữa.
Lúc này Triệu Phụ Vân chợt phát hiện, kỳ thật có lẽ cô chị cũng có thể quản được nàng đấy.
Một luồng khói bụi bốc lên, như vòi rồng xoáy bụi đất bay lên trời, hai tỷ muội đã theo vòng xoáy bụi mù kia đi xa.
Triệu Phụ Vân nhìn họ rời đi, rồi tiếp tục vẽ phù.
Sau khi vòng xoáy bụi mù quanh người đôi tỷ muội kia tản đi, các nàng bay xuống một sơn cốc, cô chị mới bắt lấy toàn bộ bùn đất trong miệng cô em ra ngoài. Cô em rưng rưng nước mắt nói: "Ta sẽ mách cậu, nói tỷ bắt nạt ta, không cho ta nói chuyện, ta còn không thể thở được. Nói chuyện cũng không thể nói được thì ta còn sống có ý nghĩa gì nữa chứ?"
"Đừng cãi nữa, ta nói cho muội biết, vừa rồi không phải ta bói chuyện của chúng ta, mà ta đang bói cho đạo trưởng mặt bánh nướng kia. Không, chính là vị đạo sĩ có bóng lưng kia."
Tuy giọng cô chị có chút lớn tiếng nhưng thanh âm vẫn rất dịu dàng đặc trưng, không hề có chút lực uy hiếp nào.
"Tỷ tỷ, tỷ cũng thấy lời ta nói đúng phải không?" Cô em mừng rỡ, bởi nàng thấy tỷ mình vậy mà dùng cách mình gọi đạo trưởng kia để gọi, bởi vậy mà cảm thấy vui vẻ.
Cô chị chỉ thấy cô em mình chú ý trọng điểm không đúng chỗ, chỉ thở dài một hơi, nói: "Ngươi bao giờ mới chịu dùng đầu óc đây? Không được ngắt lời, ta đã tính ra vị đạo trưởng kia sẽ không chết."
"Hắn gặp đại hung, chúng ta nhất định phải tránh xa hắn." Tỷ tỷ nói.
"A thật đáng tiếc, đạo sĩ có bóng lưng đẹp như vậy." Cô em thở dài. "Vậy...hay là chúng ta qua cảnh báo hắn một chút, mất công thế gian lại mất đi một bóng lưng đẹp?"
"Ngươi câm miệng a, nghĩ gì trong đầu vậy?" Tỷ tỷ tức giận, muội muội của mình có thể biến một chuyện bình thường nghiêm túc chuyển thành chủ đề không thể hiểu nổi làm nàng thấy vô lực.
Tỷ tỷ nói tiếp.
"Hắn ta đã nói trong núi sắp có đại nguy hiểm, muội nghĩ hắn không biết sao?" Tỷ tỷ nói tiếp, "Ngày đó có rất nhiều người ở trong Như Ý Bảo Các bị dụ dỗ đọa nhập ma đạo, chúng ta bất đắc dĩ phải bỏ chạy thật xa khỏi đó, mà hắn cũng đã sớm rời đi, không phải đã nói rõ hắn cũng có thể biết được xu cát tị hung đấy sao?"
"Thôi được rồi, hy vọng hắn giữ được bóng lưng của mình." Muội muội thở dài mang theo chút ít bất đắc dĩ nói.
…
Triệu Phụ Vân không biết một đôi tỷ muội kia đã đi tới nơi nào, cũng không biết các
Thật ra vừa rồi là hắn định hỏi xem ở quận Lô Long rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Có phải các nàng đã nhìn thấy cao tu núi Thiên Đô đấu pháp.
Bởi hắn biết núi Thiên Đô đã phái người đi thanh lý môn hộ, nhưng không biết kết quả cụ thể thế nào. Hắn cũng không nhận được tin tức gì từ Mã Tam Hộ và Tuân sư.
Chỉ là hắn nhanh chóng gạt bỏ hết mọi suy nghĩ trong đầu, ngưng thần họa phù.
Từ khi hắn tới núi Bàn Xà này, cảm giác kiếp số hàng lâm đầy nguy hiểm từ phù lục Kiếp pháp phù càng hiển hiện rõ ràng như tảng đá đè nặng trong lòng hắn, vô cùng nặng nề.
Triệu Phụ Vân liên tục vẽ mười đạo phù lục Xích Viêm Thần phù mới ngừng bút.
Hắn muốn vẽ một loại phù lục hoàn toàn mới. Hắn muốn kết hợp một loại phù lục Kiếp pháp phù cùng Xích Viêm Thần phù lại, hắn cảm thấy có thể làm được, nếu có thể kết hợp được nhất định sẽ có uy lực kinh người.
Triệu Phụ Vân ngồi xuống trên tảng đá, gió thổi tới nhưng mấy đạo phù lục hắn vẽ ra lại không chút lay động.
Hắn ngồi suy nghĩ, mường tượng trong lòng. Một đạo phù lục nguyên vẹn, không phải lộn xộn tạp nham, có đủ cả phù đầu, phù đảm, phù cước.
Phù đầu là sắc lệnh, phù đảm là linh văn sắp xếp cấu tứ tạo thành, mà phù cước thì chính là danh hào của thần thánh. Hắn đã định phù đầu sẽ là Thái Hư sắc lệnh, phù đảm sẽ là hai linh văn mật tự Hỏa Kiếp, còn phù cước sẽ là Xích Viêm Thần Quân.
Trong lòng hắn đang mường tượng ra hình thái của một đạo phù lục, cả người ngồi đó, lại như ẩn vào trong ý cảnh không rõ nào đó.
Trong khí hải của hắn, phù lục cũng phát sinh biến hóa thần bí nào đó. Chính giữa phù lục bắt đầu tản sáng, mà màn trời bên ngoài phù lục kia bắt đầu lấp lóe từng điểm từng điểm tinh quang pháp ý.
Khi Triệu Phụ Vân lần nữa mở mắt ra, mặt trời đã ngả về tây.
Trong lòng hắn không ngừng diễn tính lấy đạo phù lục này. Ban đầu hắn không thể kết hợp được phù đầu và phủ đảm, bởi dùng Thái Hư Sắc Lệnh làm phù đầu khiến hắn như có cảm giác như đang cầm một thanh vũ khí sắc bén lại vừa cầm búa tạ nặng nề.
Mà muốn kết hợp hai linh văn mật tự Hỏa và Kiếp lại với nhau như thể cố gắng hết sức nhưng vẫn khó có thể dung hợp lại được.
Cuối cùng, sau nhiều lần diễn hóa, hai linh văn kia vẫn vặn vẹo kết hợp lại với nhau, hai luồng lực lượng không còn phân tán, không bị tán loạn dưới Sắc Lệnh nữa.
Sau đó hắn tận lực bồi đắp phù cước khiến lực lượng phù lục này bên trong phù đảm càng thêm vững chãi, từ Sắc Lệnh tối cao chuyển dần sang thần danh Xích Viêm Thần Quân.
Ban đầu hắn lo lắng khó có thể diễn tả ra được thần danh Xích Viêm Thần Quân, có thể hình thành bài xích, đặc biệt là giữa các Sắc Lệnh. Bởi vì Xích Viêm Thần phù thường dùng ba loại ánh sáng mặt trời là Thiếu Dương, Thái Dương, Lão Dương hình thành phù đầu, dùng Xích Viêm Thần Quân hình thành linh văn sắc lệnh. Mà bây giờ ba điểm phù đầu này lại như hình thành một đạo hư không màu đen, trong đó có ba điểm đen đặc nhất biểu thị Thái Hư đạo nhân, Vô Thủy đạo tổ và chính hắn.
Hắn nghĩ đến ba điểm phù đầu này rất lâu, không biết nên dùng cái gì để thay thế, không nghĩ tới điểm cuối cùng lại thay bằng chính mình vào, bất ngờ là lại rất phù hợp. Hắn nghĩ hẳn là Thái Hư, Vô Thủy đạo tổ có thể bao dung hết thảy cho nên dùng một điểm cuối cùng đại biểu cho bản thân hắn cũng không sao cả.
Hắn thử vẽ Xích Viêm Thần phù, trong đó vẽ ba điểm phù đầu cần quán chú ý chí pháp lực vào, không thể dùng pháp niệm để thay đổi. Bằng không Xích Viêm Thần phù này khó mà thành được.
Hắn lại một lần nữa lấy mực vẽ phù, nước thanh tuyền, lại lần nữa mài mực, trải giấy trên tảng đá. Sau đó tĩnh tâm ngưng thần, trong lòng nghĩ đến đạo phù lục kia.
Lúc hắn mở mắt ra lần nữa, mới nhấc bút chấm mực, một mạch liền lạc vẽ xong ba điểm phù đầu, giấy phù nguyên bản vẫn phất phơ lay động trong gió lập tức trở nên nặng nề. Gió không thể lay động nổi nữa.
Sau đó đến bốn chữ Thái Hư Sắc Lệnh, bốn chữ này vừa hình thành, lá phù như diễn sinh ra một loại khí tức thần bí, như thể cả phiến hư không này chợt thức tỉnh, tùy thời nghe theo hiệu lệnh chí cao.
Sau đó, hắn hít sâu một hơi, viết hai chữ Hỏa và Kiếp.
Trong lòng của hắn hai chữ này không phải là hai chữ nữa, mà thông qua diễn biến không ngừng, hai chữ này đã như dung hợp lại thành một, nhìn thoáng qua như là một chữ.
"Hỏa Kiếp!"
Viết xong, mực viết đỏ thẫm như máu lan tràn trên giấy, như thể đường lửa cháy lan tràn vẽ nên, như lại triền quấn chặt chẽ với nhau.
Bút viết phần sau, là phù cước. Phù cước được viết rất nhanh, lúc thần danh Xích Viêm Thần Quân được viết xong, toàn bộ tinh thần hắn trong tích tắc như được gột rửa qua, nội tâm xao động.
Hắn đứng đó, ngẩng đầu nhìn trời, vẫn không nhúc nhích.