Văn Khê là đại sư tỷ Ly Sơn hàng chữ Văn, nàng biết rõ hết thân phận và lai lịch của tất cả những người vào trong Thiên phủ lần này, duy chỉ không biết gì về một người.
Người đó là Triệu Phụ Vân. Nàng chỉ biết tên hắn. Nàng biết sư phụ mình biết rõ nhưng người không muốn nàng miệt mài tìm hiểu lai lịch người này, chỉ nói hai mươi năm trước sư phụ hắn từng giúp sư cô Cận Tú Chi cùng đi vào Thiên Phủ.
Hai mươi năm trước có một vị nữ tu sĩ phong hoa tuyệt đại đã đánh cho tất cả thế tử các nhà cùng đi vào trong Thiên phủ một trận. Đương nhiên không phải nàng ta chủ động đánh người mà là vị sư cô mà vị kia phụng bồi tiến vào Thiên Phủ quá mức xinh đẹp, khiến những người đi vào Thiên Phủ không kiềm chế được mà động tâm.
Văn Khê cũng không biết nàng ta đến từ đâu nhưng chắc chắn là đại môn phái. Bởi nếu không phải là đại môn phái thì sao có thể mạnh mẽ so với đồng cảnh giới như vậy?
Bởi cả vương thất Đại Chu, Hà Gian Trương thị và các đệ tử thế gia thực lực khác đều không phải hạng tầm thường, đều có mấy trăm năm truyền thừa cả.
Rất nhiều môn phái chỉ qua mấy trăm năm đã mai một trong dòng thời gian.
Nàng thầm có suy đoán, nhưng không nói với người khác.
Cho nên khi Cát Văn Vân báo có một tên Đạo Binh thì nàng tin lời muội ấy đấy. Chỉ là sau đó không tìm thấy, những người khác lại vội vàng muốn đi thu thập, nàng chỉ có thể âm thầm cảnh giác nhắc nhở đồng bạn phải cẩn thận.
Đi cùng nàng là một đệ tử Long Khê phái có quan hệ luôn tốt đẹp với Ly Sơn.
Long Khê phái lập phái được khoảng ba trăm năm, chưởng môn khai phái là tu sĩ Kim Đan, cũng là hảo hữu của sơn chủ Ly Sơn. Nghe nói hai người quen biết từ lúc còn Trúc Cơ, cùng nhau thám hiểm, trong quá trình này mới kết tình hữu nghị thâm hậu.
Năm đó lúc Long Khê phái lập phái cũng được sơn chủ Ly Sơn giúp đỡ không ít.
Long Khê phái dùng từng bộ phận long thân làm đạo hiệu cho các đời đệ tử. Đời này lấy chữ "Lân" làm chữ lót, nên đạo hiệu người này là Lân Phù Tử. Nguyên do là từ nhỏ y đã có thiên phú về phù văn, sau khi Trúc Cơ bèn được ban cho đạo hiệu Lân Phù Tử.
Công pháp truyền thừa của Long Khê phái là dùng Long Ngâm Huyền Thủy sát để Trúc Cơ, sau khi kết phù lục, bên trong pháp lực mang theo long uy. Lúc thi pháp thường có kèm theo tiếng long ngâm có huyền diệu đoạt nhân tâm chí, nhiếp nhân tâm phách.
Phù lục của y có hai pháp tính: Thủy và Long Uy.
Nghe thấy tiếng Trương Hòa, Văn Khê vốn định chạy qua xem sao. Nhưng đúng lúc này trong lòng nàng chợt sinh ra một tia báo động. Lân Phù Tử bên cạnh cũng nhíu mày, bèn rút một sợi dây dài đỏ thẫm từ trong túi bảo nang bên hông ra.
Sợi dây nhanh chóng biến lớn lên, tỏa sáng hào quang, uốn lượn trên hư không, hóa thành một cây roi đầu rồng, thân roi có vảy, phù văn dày đặc tầng tầng lớp lớp.
Văn Khê hơi lo lắng, Lân Phù Tử bên cạnh bèn cười nói: "Văn Khê sư muội đừng khẩn trương, vừa hay thử nghiệm uy lực của Long Thủ Tán Thần Tiên ta mới luyện được."
Vừa dứt lời, trong bóng tối đã có tiếng gió rít chụp xuống. Ngọn roi của Lân Phù Tử vung ra đánh thẳng vào luồng gió lạnh trong sương mù kia. Tiếng rồng gầm vang lên, sương mù tản ra, một gã Đạo Binh hình thú nhào ra, té lăn trên đất. Trên mặt có một vết máu rất sâu.
Trong một thoáng, gã không đứng dậy được nhưng còn chưa chết. Lân Phù Tử nhíu mày có vẻ không hài lòng với kết quả này, y cảm thấy nên là một roi diệt một tên đấy.
"Mấy Đạo Binh này không tầm thường, cả linh hồn lẫn thể xác đều rất cường tráng." Văn Khê liếc nhìn ra bản chất.
Một luồng gió lạnh khác ập đến, Đạo Binh kia ẩn nấp trong sương mù, mang theo cả một màn sương mù dày đặc lao tới. Long Thủ Tán Thần Tiên trong tay Lân Phù Tử lại lần nữa vung đánh ra. Tiếng long ngâm vang lên, sương mù tản ra, Đạo Binh cự thú ngã nhào trên đất. Đúng lúc này lại có thêm mấy luồng gió lạnh từ trong sương mù đánh tới nữa.
Văn Khê đã sớm lấy ra một hộp gấm nhỏ chừng nắm tay trẻ nhỏ. Hộp gấm mở ra, bên trong là một loạt phi châm màu bạc.
Châm này tên là Thái Ất Phá Ma châm.
Một môn phái có rất nhiều truyền thừa độc môn, không chỉ có phương pháp đào tạo chân sát mà còn có những công pháp gia tăng Pháp Tính tương ứng, còn có một số pháp môn luyện khí, những pháp thuật có chút đặc biệt. Nếu không có pháp thuật, pháp khí, thì làm sao đứng vững giữa thế gian này được?
Tu sĩ Ly Sơn chẳng qua không giỏi tranh đấu, chứ không phải là không có những truyền thừa này.
Hào quang từ trong hộp dâng ra, hơn mười tia sáng bạc bay ra, đâm thẳng vào những luồng gió sương đang ập đến.
Gió và sương mù lập tức tản đi.
Nàng cảm giác được mũi châm của mình đã đâm vào bên trong thân thể của đối phương nhưng rốt cuộc lại không xác định có hiệu quả thế nào. Bởi vì mũi châm rất nhỏ, đối phó với ma vật và người có hiệu quả không tệ nhưng Yêu vật hình thể cường tráng lại không rõ thế nào.
Muốn giết kẻ địch có hình thể to lớn thì nhất định phải đâm vào chỗ hiểm mới được, ví dụ như mắt, não, hoặc tim, nếu là người mà nói thì đâm vào khí hải đan điền.
Đạo Binh hình thú lao ra, tựa hồ rất thống khổ nhưng nhìn qua có vẻ không nguy hiểm đến tánh mạng, chỉ là đã hiện thân mà thôi. Tia sáng trắng trong hộp gấm của Văn Khê lại lóe lên, bốn mũi châm bạc kéo lê thành bốn tia sáng trắng trên không trung, trong nháy mắt đã trong mắt của bọn chúng.
Châm đâm từ mắt vào não, Đạo Binh hình thú kia lập tức té nhào xuống đất, cả người run rẩy.
Hộp ngân châm trong tay Văn Khê lại tỏa sáng như tản ra một lực hút mạnh, ngân châm bay đâm vào trên người Đạo Binh phá thể mà ra, hóa thành từng điểm sáng, rơi vào hộp gấm trong tay nàng.
Lân Phù Tử thấy vậy không khỏi nảy sinh một loại cảm giác ngượng ngùng. Y đến đây là để bảo hộ người khác thu thập bảo tài, hiện tại gặp nguy hiểm lại để đối phương ra tay giết chết địch nhân trước. Y không khỏi liên tục vung roi trong tay, đánh vào Đạo Binh đang giãy giụa muốn đứng dậy.
Tiếng quất roi, long ngâm, sau đó là từng Đạo Binh bị ngọn roi của y quất chí tử.
"Truyền thừa của Ly Sơn không hồ là đại phái." Lân Phù Tử cảm thán, như khen ngợi, lại như đang bào chữa cho mình, rằng không phải mình không được mà là vì truyền thừa Long Khê phái mình không bằng Ly Sơn.
Văn Khê không đáp, nàng lắng nghe trong sương mù, không còn nghe thấy tiếng Trương Hòa nữa, trong lòng hơi lo lắng: "Xem ra có không ít Đạo Binh thế này, không rõ tình hình Trương gia bên kia thế nào, chúng ta vẫn nên tập hợp mấy vị sư muội lại trước đã."
Nói rồi, nàng lấy cung tiễn bảy màu ra. Nàng là người có chủ kiến, lấy ra rồi nhanh chóng bắn thẳng lên trời, pháo hoa bảy màu nở rộ giữa không trung.
Pháo hoa lại chiếu sáng cả bầu trời, chiếu sáng cả thứ đang ẩn nấp trong sương mù hiện ra.
Là một quái nhân cực lớn hình thù như dơi đang lơ lửng trên không trung, thân thể màu xanh đen, mũi miệng như chim, trán lồi lên.
Là Đạo Binh dực nhân, một loại hiếm thấy. Lúc này gã đang cầm một thanh côn đồng trong tay.
Vừa hiển hiện, tên Đạo Binh dực nhân này đã lao vọt xuống.
Văn Khê biến sắc mặt, bởi vì trong tích tắc này nàng đã cảm nhận được khí thế mạnh mẽ trời long đất lở của gã kia. Nàng nghĩ một côn này thì cả ngọn núi cũng có thể bị đập nứt ra.
Lân Phù Tử bên cạnh cũng biến sắc mặt, bởi vì này một côn này là nhắm thẳng vào y. Y không dám đỡ trực tiếp mà vội vung Long Thủ Tán Thần Tiên lên bầu trời, như thể một thanh kiếm được đâm ra. Trong tích tắc, tiếng long ngâm vang vọng.
Ngọn roi đỏ thẫm mơ hồ hóa thành một con rồng đỏ thẫm, gầm thét nghênh đón đòn đánh của Đạo Binh dực nhân trên bầu trời.
Một côn của Đạo Binh Dực nhân đánh ra một mảng ảnh ảo côn đồng màu vàng kim. Trong khoảnh khắc va chạm với long tiên, mảng ảnh ảo côn đồng lập tức tụ tập lại với nhau, rơi vào đầu rồng.
Lân Phù Tử cảm thấy sau gáy đau nhói như thể y bị đánh trúng một côn, trước mắt tối sầm, hẳn là pháp khí tương liên cùng tâm thần y đã bị một côn này đánh tổn thương rồi. Cũng vì vậy mà trong một thoáng chốc, y không thể nào tập trung ý niệm thành pháp để chống đỡ được.
Nhưng mà Đạo Binh dực nhân kia căn bản không ngừng tay, côn ảnh như sóng gào thét hạ xuống nhắm thẳng vào Lân Phù Tử. Gã như muốn thừa dịp lấy mạng y, muốn một côn đánh chết y.
Hộp kim châm trên tay Văn Khê mở ra, một mảng sáng bên trong bắn ra, hóa thành từng điểm ánh sáng đâm thẳng vào Đạo Binh dực nhân kia. Chỉ là Đạo Binh dực nhân kia đã vung tay múa côn đồng tạo thành một mảng côn ảnh.
"Đinh đinh đinh Keng keng keng..."
Thái Ất Phá Ma châm vậy mà đã bị côn đồng kia chặn cả lại. Trong khoảng thời gian ngắn, châm bạc văng tung tóe. Đạo Binh dực nhân cũng đột ngột đổi mục tiêu, một côn như thể đánh nứt ngọn núi nhắm thẳng hướng tới Văn Khê.
Văn Khê kinh hãi quay người ngự không mà chạy. Chẳng qua nàng ngự khí bay đi, đối với dực nhân mà nói tốc độ chỉ như gà con gặp phải diều hâu mà thôi.
Mà lúc này Lân Phù Tử đã bình tĩnh lại, thấy vậy vội hoảng hốt thò tay vào trong túi bảo nang lấy một nắm pháp phù vung ra. Pháp phù hóa thành từng vầng hào quang, như tạo thành một con sóng lớn dũng mãnh lao tới Đạo Binh dực nhân. Côn đồng trong tay Đạo Binh dực nhân lại vung lên, con sóng pháp phù kia bị côn đồng đánh tán loạn cả.
Lân Phù Tử hoảng sợ, cũng quay người bỏ chạy vào trong sương mù. Y biết chắc dù hai người có hợp sức lại cũng không phải là đối thủ của dực nhân này.
Khuôn mặt Văn Khê tái mét, không dám quay đầu nhìn về phía sau. Chỉ là tiếng gió rít đã đến gần, nàng như thấy trước cái chết của mình. Nàng chắc chắn nếu bị một côn này đánh trúng, nhất định cả huyết nhục cũng tan nát.
Rồi một giọng pháp chú uy nghiêm vang lên: "Phược Thần!"
Pháp chú này như đang ra lệnh cho hư không, ra lệnh cho hết thảy hào quang, ra lệnh cho hết thảy nguyên khí giữa trời đất này.
Nàng kinh hãi quay đầu lại. Chỉ thấy sương mù, ánh lửa cùng hư không lúc này như sống lại, như nghe theo mệnh lệnh của âm thanh kia, lập tức vặn vẹo lại tạo thành một sợi dây thừng cuốn lấy dực nhân kia.
Côn đồng trong tay dực nhân lại rung lên, như đánh vào chỗ chân thực, hư không cũng vang lên tiếng đì đùng. Dây thừng hư vô kia vậy mà bị một côn này đánh tản cả đi.
Chỉ chớp mắt sau, vầng sáng bắt đầu nổi lên, từng vòng từng vòng ánh sáng như bắt đầu nối nhau lại lần nữa.
Nhờ có sự cản trở này mà Văn Khê biết mình được cứu rồi.
Lúc này nàng mới thấy rõ được bên trong vầng sáng có một người hiện thân. Một đạo nhân tách ra khỏi vầng sáng, là Văn Vân sư muội của Hàm Tú phong.
Cơ hồ ngay lúc Văn Vân sư muội tách ra khỏi vầng sáng màu vàng kim kia, còn có thêm cả tu sĩ thần bí nhìn qua quý khí lại có phần âm nhu đi cùng Văn Vân sư muội hiện thân ra, đưa tay điểm một chỉ về phía dực nhân.
Lúc này côn đồng trong tay dực nhân đã đánh tan nát ánh lửa cùng vân khí đang quấn nhiễu gã, đến mức không còn sót lấy chút pháp ý nào.
"Xích Viêm sắc lệnh: Đốt!"
Dực Nhân vừa ngẩng lên, muốn nhìn rõ xem người nào vừa tới, thì đã thấy người nọ điểm một chỉ về phía mình. Bên tai vang lên tiếng pháp chú, mà trong người cũng bắt đầu trở nên nóng bừng.
Gã thầm kinh ngạc, vì pháp thể của gã có đề kháng cực mạnh với pháp thuật và cả binh khí, có thể đẩy thành bạt núi, cho tới bây giờ đều là gã chiếm thượng phong, chưa từng sợ hãi pháp thuật bình thường qua.
Nhưng một chữ 'Đốt' kia vừa vang lên, gã đã cảm thấy không cách nào đè nén được sức nóng đang dâng lên trong người mình. Mà lúc gã ngẩng đầu nhìn lên cũng đã không nhìn thấy người, chỉ thấy một mảnh lửa cháy hừng hực, như thể bản thân mình đang ở trong một cái lò lửa.
Chỉ một thoáng chốc, như thể biến đổi thành một vùng thiên địa khác.
Gã định phóng lên trời, bay khỏi cái địa phương nguy hiểm này. Nhưng lại có một vòng sáng từ trên đỉnh đầu rơi xuống, lặng yên không một tiếng động trói chặt gã lại.
Gã hoảng hốt muốn giãy thoát ra, lại phát hiện cái vòng sáng màu đen này cực rắn chắc, không chắc nào giãy ra được. Thậm chí cả hai cánh của gã bị vòng trói chặt lại, cả người lập tức rơi xuống mặt đất.
"Sư tỷ, tỷ không sao chứ?"
Văn Vân đến bên cạnh Văn Khê.
Văn Khê vẫn còn sợ hãi. Lúc này Lân Phù Tử cũng đã từ trong sương mù vòng trở lại bên cạnh nàng, tay còn đang cầm một thanh bảo kiếm, chợt không biết phải nói gì cho phải.
Vừa rồi, gã bị khí thế dực nhân kia chấn nhiếp mới nổi lên ý niệm chạy trốn, chỉ là hành động này đã khiến y hết sức xấu hổ. Nếu Văn Khê mà chết, y sẽ thấy quyết định mình rất đúng, nhưng hiện tại Văn Khê không sao nên y không biết phải ăn nói thế nào.
"Ta không sao." Văn Khê nhìn Triệu Phụ Vân bên trên bầu trời, không khỏi cảm thán: "Hôm nay gặp được phong thái của Triệu đạo trưởng, ta mới biết vị tiền bối bảo vệ Hàm Tú phong hai mươi năm trước lợi hại đến nhường nào."
Cho dù nàng xưa nay luôn bình tĩnh tỉnh táo mà trong mắt lúc này cũng nổi lên thán phục.
Triệu Phụ Vân đáp xuống mặt đất, vung tay lên, ngọn lửa thiêu đốt trên người dực nhân đã tản đi. Chỉ thấy trên thân người gã cháy đen, còn chưa chết nhưng hai mắt đã bị đốt mù rồi, bên trong cháy đen cả.
Triệu Phụ Vân muốn biết gã từ đâu đến.
"Ngươi chỉ cần trả lời vấn đề của ta, ta có thể tha mạng cho ngươi." Triệu Phụ Vân mở miệng nói.
Nhưng những câu trả lời liên tiếp của gã căn bản không nghe rõ ràng là gì. Triệu Phụ Vân mờ mịt, nghe không hiểu.
Lúc này Văn Vân bên cạnh cũng đột nhiên mở miệng nói một chuỗi ngôn ngữ cổ quái.
Dực nhân kia đột nhiên hét lớn, mang theo vài phần điên cuồng.
"Ngươi biết ngôn ngữ của bọn họ? Gã nói gì?" Triệu Phụ Vân kinh ngạc hỏi.
"Ngôn ngữ gã nói là Cổ Ngữ Già Lam." Văn Vân đỏ mặt: "Trên núi chúng ta vừa hay có truyền thừa ngôn ngữ này, ta thấy hứng thú nên học qua, không nghĩ vậy mà có ngày ở đây dùng tới."
"Gã ta nói gì?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Gã ta nói binh chủ của gã nhất định sẽ phá được giới vực nơi này, sẽ đến báo thù cho gã." Văn Vân nói.
"Binh chủ?" Triệu Phụ Vân chưa từng nghe qua.
Lúc này, bởi ngũ tạng của dực nhân đã bị thiêu cháy sạch, thương thế quá nặng, rốt cuộc không chịu nổi mà dần dần im hơi lặng tiếng.
Bốn người vây quanh nhìn xác Đạo Binh dực nhân, trong khoảng thời gian ngắn chỉ nhìn nhau, tiêu hóa tin tức này.