Nhất Khí Triều Dương

Chương 161: Thần hàng



Bốn người lặng im vây quanh một bộ thi thể, sương mù bao phủ, nhìn có vẻ cực quỷ dị.

Triệu Phụ Vân phá vỡ bầu không khí trầm mặc, mở miệng hỏi: "Cổ ngữ Già Lam kia là ngôn ngữ nơi nào?"

Mới vừa rồi Văn Vân cũng ôn sơ qua về bối cảnh Già Lam, chờ mọi người hỏi đến.

"Cổ ngữ Già Lam có nguồn gốc từ Thần quốc Già Lam ở thời Thượng Cổ. Thần Chủ của Thần quốc Già Lam là một trong những Thần Chủ của Chư Thiên, nhưng sau đại chiến ở phiến thiên địa này thì Thần Chủ Già Lam đã gặp phải đại địch, không thể không chặt đứt mối liên hệ với phiến thiên địa này, biến mất trong khoảng bầu trời, cho nên cả vùng đất này hầu như đã không còn truyền thuyết Thần quốc Già Lam nữa."

Triệu Phụ Vân cũng chưa từng nghe thấy qua, tuy rằng tàng thư bên trong núi Thiên Đô có rất nhiều nhưng cũng chưa chắc nhiều bằng ở núi Ly Sơn. Nói cho cùng núi Thiên Đô mới chỉ là một môn phái non trẻ, có thể nói là mới quật khởi trong giai đoạn sau của phiến thiên địa này mà thôi.

Chưa kể những người khai phái sau khi Hóa Thần đã không thấy bóng dáng nữa, thậm chí hắn còn chưa từng gặp qua Chưởng môn Nguyên Anh. Rất nhiều người còn không biết núi Thiên Đô có Hóa Thần, cũng có người cảm thấy Hóa Thần hay Nguyên Anh núi Thiên Đô gì gì đó đều là tự biên tự diễn, giả dối mà thôi.

Lúc này người của hai phong khác cũng đã tới, Văn Kỳ cùng Lý Sĩ Bình, Văn Ý đi cùng Chung Đỉnh Phong. Các nàng vậy mà không gặp phải địch nhân.

Lúc bốn người họ nhìn thấy Đạo Binh trên mặt đất, mỗi người tỏ vẻ khác hẳn nhau. Chung Đỉnh Phong nhìn thấy lại không hề để tâm nhiều, mà nói: "Là yêu thú hay là Đạo Binh?"

"Là Đạo Binh của Thần quốc Già Lam." Văn Vân đáp.

"Cái gì mà Thần quốc Già Lam, chỉ là Đạo Binh mà sao chư vị lại như lâm đại địch vậy." Chung Đỉnh Phong nở nụ cười khó hiểu.

Y thấy rằng chỉ là Đạo Binh thì có thể mạnh cỡ nào? Không đáng để mọi người như lâm đại địch.

Lân Phù Tử bên cạnh không thèm để ý chuyện y đang cười nhạo mọi người, chỉ cười lạnh nói: "Ha ha, ngu xuẩn, đây là dấu hiệu chiến tranh giới vực nổ ra, một khi xuất hiện chiến tranh giới vực chắc chắn sinh linh đồ thán."

"Hơn nữa những Đạo Binh này đều có khả năng chém giết tu sĩ Trúc Cơ." Lân Phù Tử lớn tiếng nói. Lúc này tựa hồ y càng khẳng định Đạo Binh lợi hại thì càng có thể che giấu yếu kém lúc trước của mình.

"Lân Phù Tử sư huynh nói không sai, những Đạo Binh này thật không phải đơn giản đâu, chỉ cần nhìn thanh côn đồng này là biết." Văn Khê nói.

Chung Đỉnh Phong nhìn thoáng qua thanh côn đồng trên mặt đất, vừa nhìn đã thấy nặng nề vô cùng, bên trên còn có phù văn rậm rạp chằng chịt, đã muốn thu lấy làm của riêng mình.

"Coi như là thế, chư vị đều là chân tu cao môn, không phải là hạng tán tu vô danh gì, có gì phải sợ?" Chung Đỉnh Phong lại hỏi.

Trong đám người chỉ có Lân Phù Tử là sợ hãi, cho nên y cảm thấy lời đối phương chói tai vô cùng, một câu đâm thẳng vào phế phổi mình.

"Hừ!"

Lân Phù Tử thấy mọi người không nói gì, cũng chỉ có thể hừ lạnh một tiếng.

Đúng lúc này, như thể trong sương mù bắt đầu nổi gió, ngọn đèn trong tay Triệu Phụ Vân lóe lên, ánh sáng xuyên thấu sương mù. Sương mù mở rộng, có một đạo nhân chạy ra, là Trương Đồng.

"Trương Đồng, ngươi... Đường huynh ngươi đâu?" Văn Khê vội hỏi.

"Đường huynh ta, hắn...hắn ...bị dực nhân đột nhiên xuất hiện tập sát rồi." Trương Đồng chưa tỉnh hồn, trong mắt đầy vẻ sợ hãi hốt hoảng.

"Mọi người cẩn thận." Đột nhiên Triệu Phụ Vân nói.

Dù là Văn Khê hay Văn Vân đều rất coi trọng lời Triệu Phụ Vân nói. Lân Phù Tử cũng nhìn chằm chằm về phía sương mù, dù y không cảm giác được trong sương mù có cái gì.

Chung Đỉnh Phong cũng không cảm giác được nguy hiểm gì. Y tự thấy mình có linh giác nhạy cảm, còn bỏ ra ba năm tĩnh tu trong núi chỉ để cảm nhận được chim bay thú chạy, kiến rắn đi lại trong núi, rèn luyện linh giác bản thân. Nhưng y không cảm giác được, chỉ cau mày, chốc lát sau mới cảm thấy trong sương mù có những chấn động nhỏ như tư thế mãnh thú đi săn đang từng bước một tới gần con mồi. Hơn nữa không chỉ một mà còn là hơn mười con, về phần nơi xa hơn trong sương mù còn hay không... y cũng không cách nào xác định được.

Trương Đồng thầm sợ hãi. Gã biết những Đạo Binh này cực mạnh mẽ, năng lực mà những phù văn trên người Đạo Binh mang đến cho bọn chúng không thua kém gì một tu sĩ Trúc Cơ cả. Gã không khỏi nhích gần về phía Triệu Phụ Vân thêm một chút, cảm thấy ánh đèn của hắn mang lại cho gã thêm chút ít an toàn.

Chung Đỉnh Phong nhìn thấy mọi người như thể đã coi Triệu Phụ Vân trở thành chỗ dựa, chỉ hừ lạnh một tiếng nói: "Chỉ là Đạo Binh mà thôi, Chung Đỉnh Phong ta cũng muốn xem thử rốt cuộc chúng có năng lực gì."

Đăng châu trong tay y vung vào trong sương mù, phát ra hào quang xua tán một vùng sương mù phía trước.

Lý Sĩ Bình phe phẩy kim cốt phiến trong tay, nói: "Lý mỗ cũng muốn được mở mang kiến thức."

Nói xong y cũng xông vào trong sương mù.

Văn Khê muốn mở miệng khuyên bọn họ ở lại nhưng cuối cùng lại không lên tiếng, bởi nàng biết rõ có một số việc, một số người nhất định phải tự mình trải qua mới biết được.

"Chúng ta cũng đi qua đi." Văn Khê nói.

Triệu Phụ Vân không nói gì nhưng hành động của hắn đã biểu lộ rõ ý hắn..

Chỉ thấy ánh đèn trong tay hắn nảy lên, một ngọn lửa đèn bị ngón tay hắn ngắt ra, bay lên không trung, lập lòe chiếu sáng. Trong thoáng chốc đã hóa thành một con chim lửa bay lên trời, xua tán một mảnh sương mù.

Liên tiếp ngắt bốn ngọn lửa nhỏ hóa thành bốn con chim lửa xong, hắn cũng phóng đi về phía Chung Đỉnh Phong cùng Lý Sĩ Bình.

Đám người rời đi theo sau Triệu Phụ Vân, chim lửa xua tán sương mù. Bọn họ thấy được hai người Chung Đỉnh Phong cùng Lý Sĩ Bình bị hơn mười Đạo Binh cao lớn như thú nhân vây vào giữa. Hơn nữa những Đạo Binh này không giống với mấy kẻ bọn họ giết lúc nãy. Trong đám Đạo Binh này có bốn tên cầm khiên tròn và đao trong tay, nhìn qua có vẻ nhỏ con hơn nhưng thân hình lại chắc khỏe linh hoạt hơn hẳn. Giữa hai tên cầm đao thuẫn là một tên Đạo Binh cao lớn cầm trường thương.

Chỗ xa hơn còn có hai Đạo Binh cao gầy, hai mắt lóe kim quang, trong tay cầm đại cung.

Tổng cộng mười người, tựa hồ là một tiểu đội.

Nằm ngoài dự kiến của mọi người là hai người Chung Đỉnh Phong cùng Lý Sĩ Bình xông vào, lại không giết được một tên nào cả.

Tiểu đội mười người này phối hợp cực tốt, tấm thuẫn kia rõ ràng có thể ngăn cản pháp thuật, thân thể của bọn chúng lại cứng cỏi cường tráng, pháp thuật bình thường đánh lên người bọn chúng không đủ mang tới tổn thương chí mạng được.

Triệu Phụ Vân nhìn thấy Chung Đỉnh Phong tay trái cầm chén đăng châu, tay phải cầm kiếm. Thỉnh thoảng trên đăng châu lại bộc phát ra bảo quang chói mắt, mỗi lúc đó sẽ có hai tên Đạo Binh chợt khựng người lại như thể bị bảo quang định trụ thân thể, hoặc định trụ thần hồn rồi. Lúc này nếu một chọi một đương nhiên có thể chém giết được, nhưng mà giữa những Đạo Binh này còn phối hợp với nhau, mỗi lúc này lại có Đạo Binh khác không bị định trụ thân thể mãnh công tới.

Dù là Chung Đỉnh Phong có muốn giết tới hay cuồng phong từ kim phiến trong tay Lý Sĩ Bình quạt ra đều không thể đánh chết được.

Triệu Phụ Vân phát hiện trên tấm thuẫn của những Đạo Binh này có huyền diệu định phong, chắc chắn bọn chúng là những Đạo Binh tinh nhuệ trên chiến trường.

Tương truyền trước kia chinh phạt động thiên cần dùng đến Đạo Binh, cần phải dùng nhiều pháp thuật cỡ lớn như điên đảo âm dương, bố trí mê vụ khắp trời khiến những Đạo Binh không tìm ra phương hướng, vây khốn bọn chúng hoặc nổi pháp phong thổi bay đám Đạo Binh đi.

Cho nên trên vũ khí Đạo Binh có một số khắc phù chú định phong, có một số Đạo Binh có hai mắt khám phá được mê huyễn. Hoặc có thể là phù chú chống nước, chống lửa...

Đột nhiên có một mũi tên ánh sáng màu vàng từ đằng xa phóng tới, mục tiêu là Lý Sĩ Bình.

Quạt trong tay Lý Sĩ Bình quạt ra cuồng phong muốn thổi bay mũi tên kia đi, nhưng trên mũi tên có công năng phá phong, trực tiếp xuyên thủng làn gió, cơn gió cũng tán loạn mất.

"A!" Văn Kỳ kinh hô một tiếng.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, chỉ thấy Lý Sĩ Bình há mồm phun một cái, một cơn gió màu vàng kim từ trong miệng y lao ra, mũi tên kia lập tức hóa thành tro bụi.

Kim quang thổi tan mũi tên ánh sáng còn thuận thế thổi tới người một tên Đạo Binh cầm trường thương. Tên này định thừa cơ xông tới ám sát Lý Sĩ Bình, nhưng gió kia cuốn qua cổ gã, đầu của Đạo Binh lập tức rớt xuống, máu tươi phun ra.

"Hay, Lý sư huynh lợi hại." Văn Kỳ mở miệng tán dương.

Lân Phù Tử nghe mà thầm khó chịu, trong tay lại lần nữa xuất ra Long Thủ Tán Thần Tiên. Mới vừa rồi chiếc roi này bị trúng trọng kích, pháp niệm phụ bên trên bị đánh tan khiến bản thân y bị thương tổn. Hiện tại y lại cầm roi ra, thấy Linh quang phía trên đã mờ nhạt bèn thu lại, sau đó lấy ra một đạo phù lục.

Phù lục này là tác phẩm đắc ý nhất của y, tên là Sơn Nhạc Trấn thần phù.

Cảm ngộ một điểm ý của sơn thần, họa lại trên giấy, viết lên thần danh, gia tăng thêm Pháp Tính cùng thần uy.

Tấm phù lục này có một tầng ánh sáng rực rỡ màu vàng đất bao phủ, lúc xuất ra còn khiến hư không mơ hồ như nặng nề vài phần.

Y ngưng thần tĩnh khí, pháp niệm theo bàn tay nắm lá phù tản ra, quán chú pháp niệm, vung ra. Trong nháy mắt đó, đạo pháp phù này hóa thành mười điểm ánh sáng màu vàng đất, mỗi điểm rơi trên người một Đạo Binh.

Trong tích tắc, trên người mỗi Đạo Binh đều bị bao phủ một tầng ánh sáng màu vàng đất, sau đó cả đám đều khựng cả lại như thể đã bị trấn áp. Chỉ cơ hồ trong nháy mắt, Lý Sĩ Bình phun một thanh kiếm khí ra, lập tức cuốn qua cổ ba người.

Mà trong tích tắc này, cả người Chung Đỉnh Phong trong ánh sáng ngời của chén đăng châu cũng phân thân thành ba người, mỗi người cầm một thanh kiếm. Bóng người lắc lư xuyên đi, kiếm quang lướt qua, từng tên Đạo Binh đầu thân chia lìa.

Trong nháy mắt, đám Đạo Binh bao vây bọn họ đều ngã xuống cả, chỉ còn lại hai Đạo Binh cầm cung nơi xa.

Lúc y nhìn lại thì phát hiện cả người một trong hai Đạo Binh cầm cung đã bốc cháy lên, một tên khác thì đã bị một pháp khí hình vòng tròn trói chặt rồi.

Trên mặt Chung Đỉnh Phong không có vẻ vui mừng mà đỏ bừng, nói: "Ta không cần các ngươi trợ giúp, chỉ là Đạo Binh mà thôi, ta là muốn thấy rõ hư thực nên mới từ từ mà giết."

Lân Phù Tử mới nói: "Đợi ngươi thấy rõ hư thực chỉ e đã bị đối phương nhìn thấu pháp thuật."

Triệu Phụ Vân không để ý đến y mà nói với Văn Vân: "Ngươi hỏi xem bọn chúng vào đây bao nhiêu người, vào bằng cách nào?"

Mọi người lập tức không nói thêm gì nữa mà cùng Văn Vân đi tới trước Đạo Binh cầm cung bị trói chặt. Văn Vân mở miệng hỏi nhưng đối phương lại không phát ra một tiếng nào. Chẳng những không trả lời mà ánh mắt của đối phương lại tỉnh táo quỷ dị, rõ ràng là nằm trên đất lại không chút sợ hãi, như thể đang nhìn thật kỹ tất cả mọi người.

Triệu Phụ Vân nhíu mày, đột nhiên nghĩ đến một khả năng. Ngọn đèn trong tay bùng sáng ngời, toát ra một ngọn lửa rơi xuống người Đạo Binh kia, nhào về phía đầu của gã.

Trương Đồng thấy vậy mới quýnh quáng lên, nói: "Làm sao lại đốt rồi, không đợi hỏi xong sao?"

Chỉ là y mới nói vậy, Văn Khê đã tiếp lời: "Đạo Binh đều có thể làm vật chứa để thần hàng, ánh mắt Đạo Binh vừa rồi rất lạnh lẽo, có lẽ đã bị Binh chủ phía sau thần hàng xuống. Nếu chúng ta mạo muội mang về e là sẽ thành dẫn đường cho gã, không cẩn thận có khi trong chúng ta có người bị trúng pháp thuật, thế lại càng phiền toái."

Trương Đồng há to miệng không nói gì, chẳng qua vẻ mặt càng thêm tiu nghỉu, nghĩ tới đường huynh mình trong gia tộc nhận được nhiều sủng ái như vậy, không ngờ lại chết trong bí cảnh Thiên phủ này.

"Đạo Binh dực nhân giết chết đường huynh ta lúc trước không xuất hiện, không biết đang trốn ở đâu." Trương Đồng nghĩ đến đó, chợt lớn tiếng nói.

Trong lòng mọi người cả kinh, nhìn mảnh sương mù này chỉ cảm thấy khắp nơi đều đầy rẫy nguy hiểm.

"Có gì đáng sợ, Chung Đỉnh Phong ta đang muốn gặp gã. Gã có thể giết được Trương Hòa nhưng không thể giết được Chung Đỉnh Phong ta." Chung Đỉnh Phong lớn tiếng nói: "Các ngươi cứ ở đây thu thập tiếp, các Thiên Phủ mở cửa còn mấy ngày nữa, ta đi tìm điểu nhân kia."

Chung Đỉnh Phong nói xong bèn cầm đèn bảo châu đi vào trong màn sương mù.

Văn Ý gọi một tiếng, không thấy Chung Đỉnh Phong trả lời, nàng bèn lập tức đi theo.

Truyền thống Ly Sơn, mời người đến bảo vệ mình thu thập các loại tài nguyên trong Thiên phủ cũng không thể để người ta chết trong này được. Thà rằng họ nguyện chết cũng sẽ không để người mời tới phải chết.

Tình hình như vậy khiến Văn Khê thầm nôn nóng, trong sương mù đầy nguy hiểm, mọi người hẳn là nên tụ họp cùng nhau mới tốt.

"Ta đi tìm bọn họ, các ngươi ở đây cẩn thận một chút, tránh bị tiêu diệt từng người một." Triệu Phụ Vân nói xong bèn cầm đèn đuổi vào theo.

Những người còn lại nhìn nhau, vừa rồi đều cảm nhận được mấy Đạo Binh kia lợi hại nên nhất thời cũng không nghĩ phân tán nhau ra.

"Không bằng chúng ta ở đây vừa thu thập vừa chờ bọn họ luôn." Văn Vân nói.

"Cũng được, có Triệu sư đệ hẳn bọn họ sẽ không sao." Văn Khê nói ra.

Lý Sĩ Bình bên cạnh lại hỏi: "Không biết vị Triệu huynh kia rốt cuộc có lai lịch ra sao?"

Thật ra Lý Sĩ Bình không nhìn thấy Triệu Phụ Vân ra tay, chỉ mới trong thoáng chốc mà đã thấy hắn bắt hai tên Đạo Binh cầm cung rồi, y lại không thể nhìn ra được gì cả. Bởi vì trong khoảng thời gian đó y mới tranh thủ thời cơ ba tên Đạo Binh bị định thân mà nhanh chóng chém giết chúng.

Văn Khê chỉ nhìn Văn Vân. Văn Vân trầm ngâm một chút mới nói: "Thật có lỗi, thân phận Triệu sư đệ hiện nay không tiện tiết lộ, nếu ngươi muốn biết có thể hỏi thẳng hắn, nếu hắn chịu nói thì sẽ trả lời ngươi."

"Thần bí như vậy sao?" Trương Đồng kinh ngạc.

Mà Lân Phù Tử thì nhìn thấy pháp thuật của Triệu Phụ Vân đã sinh ra chút cảm giác choáng ngợp, bởi y đã nhìn thấy Triệu Phụ Vân giết chết Đạo Binh khiến cho mình phải chạy trốn. Mấy đạo pháp thuật cử trọng nhược khinh kia có uy lực cực lớn, thuật ngự bảo cũng rất huyền diệu. Rõ ràng tất cả mọi người đều có tu vi Trúc Cơ nhưng điệu bộ thi pháp của đối phương lại làm y có cảm giác đối phương sâu không lường được.

Triệu Phụ Vân đuổi theo, nhưng không cố sức mà đuổi.

Hắn muốn tạo cơ hội cho đối phương, nếu không thì biết tìm một người biết bay trong cả vùng trời đầy sương mù ở đâu đây?