Nhất Khí Triều Dương

Chương 159: Tập kích



Lão tổ tông Trương gia từng là đại tướng quân theo Vũ Đế đoạt thiên hạ, từng phá núi phạt miếu khiến rất nhiều miếu thờ tà thần sụp đổ dưới pháp thuật của ông.

Nhiều năm trôi qua, rất nhiều gia tộc được các Tướng Quân theo Vũ Đế lập quốc thành lập nên đều đã đã xuống dốc, hoặc đã tiêu vong rồi.

Rất nhiều chuyện không cần phải gặp đại nạn gì cả mà mọi thứ đều diễn ra tự nhiên. Những người cưỡi đầu sóng, một khi kiệt sức, tất sẽ rơi vào trong con sóng nước bên dưới, bị sóng nước nhấn chìm.

Nhưng Trương gia vẫn còn đó, hơn nữa đời này Trương gia còn có một nữ tu sĩ vào nội cung làm Quý phi. Vì vậy, Trương gia mới biết La Tiên quan từng bói một quẻ, biết thiên hạ sắp gặp đại kiếp.

Nhưng không ai biết đại kiếp bắt nguồn từ đâu.

Lúc này, Trương Hòa lại cảm thấy mình như thấy được một phần nhỏ của đại kiếp. Đã bao nhiêu năm qua, tuy thỉnh thoảng có người phạm phải cấm kỵ trong lúc thu thập Thiên Phủ của Ly Sơn nhưng chưa từng có người lạ nào tiến vào được.

Mà lần này, lại có Đạo Binh chưa rõ nguồn gốc xuất hiện.

Phía sau Đạo Binh hùng mạnh, nhất định là một thế lực hùng mạnh.

Cơ thể y không thể động được, hơn nữa còn run rẩy không khống chế được, như thể bị tia sét kích động. Y thấy tộc đệ mình mang theo vẻ mặt kinh hãi nhìn mình, sau đó xoay người chạy vào bóng tối. Y muốn lên tiếng, nhưng đỉnh đầu bỗng đau nhói, mắt tối sầm lại.

Dực nhân kia đã đáp xuống, một búa đập vào đầu y, máu me bắn tung tóe, chảy xuôi trên đất, mà tứ chi y vẫn co giật.

Chỉ trong nháy mắt Trương Hòa đã mất đi cảm giác, nhưng ý thức của y vẫn còn. Y có thể thấy thân thể mình đang nằm trên mặt đất run rẩy, thi thể với phần đầu bị đánh nát kia là của mình.

Địa Sát Hỏa Phần Tà đăng rơi xuống đất, bị dực nhân kia dẫm lên, ánh đèn tắt ngúm.

Bởi vì sương mù dày đặc mà ánh đèn cũng chưa đủ sáng nên Triệu Phụ Vân không nhìn thấy được Trương Hòa trên không trung khu động ngọn đèn. Nhưng hắn nghe thấy tiếng hô to của Trương Hòa, tuy nghe không rõ nhưng có thể xác định Trương Hòa đã gặp phải phiền toái.

"Trương Hòa bọn họ gặp nguy hiểm rồi." Triệu Phụ Vân nói.

Cát Văn Vân trầm ngâm một lúc, rồi lập tức nói: "Ở nơi này chúng ta phải cùng nhau đối mặt với nguy hiểm, chờ tới lúc sơn chủ mở cửa Thiên Phủ lần nữa."

Hiển nhiên là nàng đang giải thích lý do tại sao phải cứu người, vì hiện tại phải đối mặt với nguy hiểm không biết trước, cần phải quý trọng từng phần lực lượng một, dù sao không ai biết trong sương mù có bao nhiêu nguy hiểm cả.

Hai người lập tức đi về phía Trương Hòa, họ tin rằng những người khác cũng sẽ tập trung về phía đó. Nhưng vừa định đi, Triệu Phụ Vân bỗng cảm thấy nguy hiểm như kim châm bỗng nhiên xuất hiện.

Nguy hiểm từ phía trên mà đến. Cát Văn Vân còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy trên người Triệu Phụ Vân đột nhiên tràn ra kim quang, rồi cả người biến mất giữa ánh kim quang tán loạn đó. Ngay sau đó kim quang dũng mãnh chiếu vào mắt nàng. Nàng cảm giác mình bị bao bọc lại, bị mang theo bay lên. Thế giới trong mắt nàng như biến thành một mảnh mơ hồ chỉ toàn một màu vàng.

Khi nàng được kim quang mang theo rời khỏi phạm vi này thì một trận mưa tên đen kịt từ trên trời rơi xuống, cắm phập xuống đất nơi bọn họ đứng lúc nãy, chỗ tên bắn xuống xuất hiện màu đen thùi.

Triệu Phụ Vân không độn đi quá xa. Hắn thả Văn Vân trong ngực vào hư không, nàng tự mình bay người đáp xuống đất, còn Triệu Phụ Vân tung người phóng lên trời. Ngọn lửa đèn từ Xích Viêm Thần Đăng trong tay hắn bỗng bùng lên, xua tan bóng tối, Kim Ô thần điểu bên trong ngọn lửa như muốn vỗ cánh bay lên, kim quang trong ngọn lửa xua tan sương mù.

Sương mù nơi này tản đi, để lộ ra một người có hai cánh, thân là người, nhưng khuôn mặt lại giống chim, da xanh đen, thân trên để trần, hông quấn giáp da, lộ ra một đôi chân như chân dơi. Tay gã cầm một cây cung nhỏ màu đen kịt.

Triệu Phụ Vân vừa nhìn qua, đối phương lại một lần nữa giương cung.

Triệu Phụ Vân lắc nhẹ Xích Viêm Thần Đăng qua.

Dực nhân kia như cảm giác có một luồng ánh sáng như mũi kim đâm vào mắt mình. Trong một thoáng gã không còn nhìn thấy rõ địch nhân, chỉ thấy một màu trắng xóa. Rồi gã thấy mắt mình nóng ran, vội vàng lấy tay che mắt đồng thời nhắm mắt lại.

Cho dù vậy thì cảm giác nóng rát kia cũng nhanh chóng biến thành bỏng rát. Gần như đồng thời, gã nghe thấy một giọng nói: "Xích Viêm Sắc Lệnh: Đốt!"

Lúc này, trong hai mắt chỉ toàn là ánh lửa đỏ vàng kim lại xuất hiện một bóng người như thần linh trong giữa ngọn lửa, chỉ tay về phía mình một cái. Sau đó gã cảm giác toàn thân nóng ran, ngũ tạng như bị thiêu đốt.

Cảm giác kịch liệt đau nhức như cả người bị thiêu đốt tuôn ra, lúc này gã muốn dùng hết toàn bộ ý chí của mình đè ép xuống, muốn dùng hết pháp lực của mình dập đi. Nhưng ý thức và pháp lực của gã rơi vào ngọn lửa lại như đổ thêm dầu vào lửa.

Sau khi phát hiện ra, gã bèn giương Lục Thần cung trong tay lên, theo bản năng cảm thấy chỉ cần giết chết người thi pháp là có thể hóa giải pháp thuật. Chẳng qua hết thảy đều quá trễ, gã còn chưa kéo cung ra thì ý thức cũng đã tan rã, rơi từ trên trời xuống mặt đất.

Cát Văn Vân cách đó không xa mới hoàn hồn lại. Nàng nhìn thấy Triệu Phụ Vân phản kích, tựa hồ chỉ lắc nhẹ ngọn đèn trong tay, ánh đèn bỗng sáng rực sau đó chiếu sáng ra người đang tập kích.

Rồi nàng nghe thấy Triệu Phụ Vân niệm một đạo pháp chú, Đạo Binh cường đại mà thần bí kia bị thiêu cháy, thậm chí lửa kia là từ trong người gã đốt cháy ra ngoài.

"Sư đệ, thứ đó là gì?" Cát Văn Vân đi tới, nhìn dực nhân bị đốt cháy đen chỉ còn khung xương cháy đen, đoán: "Cũng là Đạo Binh sao?"

Nàng không dám tin, nếu đây cũng là Đạo Binh thì quá cường đại, chính nàng cũng không dám chắc đánh thắng được dực nhân này.

"Nếu ta đoán không lầm thì gã cũng là Đạo Binh. Tuy rằng bản lĩnh, mạnh mẽ nhưng lại không có nhiều huyền diệu cùng biến báo." Triệu Phụ Vân nói.

Cát Văn Vân trầm ngâm, nàng cảm thấy Triệu sư đệ có chút võ đoán rồi. Trước mặt Triệu sư đệ, có mấy ai cùng cảnh giới dám nói thủ đoạn của mình huyền diệu biến báo?

Chỉ một cái lắc đèn vừa rồi, nàng nghĩ nếu không có pháp khí tốt ngăn chặn lại thì những người đi vào trong này có ai ngăn cản được đây?

Triệu Phụ Vân nhặt cây cung nhỏ màu đen mà dực nhân đánh rơi lên, tùy tiện xem qua, thấy cũng không tệ bèn cất vào trong không gian thắt lưng.

Đúng lúc này, họ nhìn thấy trong sương mù phía trước có hào quang bùng lên, như thể vầng sáng bảy màu, như ẩn như hiện trong sương mù.

"Đó là pháo hoa bảy màu của Ly Sơn nhằm triệu tập chúng ta tập hợp lại. Chắc chắn mấy người Văn Khê sư tỷ đã gặp nguy hiểm." Cát Văn Vân lo lắng nói.

Trên người Triệu Phụ Vân lại lần nữa tản ra kim quang, bao phủ lấy Cát Văn Vân.

Trong sương mù, chỉ thấy một đạo kim quang bắn lên, trong đó còn thấy được một con Kim Ô mờ mờ ảo ảo bay lên.

Lần này Cát Văn Vân đã có chuẩn bị, nhưng nàng vẫn không nhìn thấy thứ gì, không cảm nhận được gì cả, bị kim quang bao phủ xuyên qua đám sương mù.