Ngọn lửa lập tức bao phủ hết toàn bộ bốn Đạo Binh thú nhân cực lớn. Nhưng lại không đủ để ngăn cản bốn Đạo Binh này tấn công. Trên người bọn họ bị ngọn lửa thiêu đốt, chỉ là Trương Hòa cảm giác như ngọn lửa của mình đang đốt lá sắt hoặc đá tảng.
Đối mặt với bốn Đạo Binh nửa người nửa thú từ bốn phía nhào đến, cả Trương Đồng và Trương Hòa đều lựa chọn tránh né. Trương Đồng lật người qua, lăn một vòng tại chỗ, cả người như ẩn như hiện biến mất trong sương mù. Còn Trương Hòa thì bay lên không trung, cầm Sát Hỏa Phần Tà đăng trong tay. Trên không trung, ngọn đèn xán lạn, tay lướt qua ngọn lửa vung lên, một mảng lửa rơi vãi xuống.
Trong một chớp mắt, đã hình thành một cơn mưa lửa.
Đây là thuật Vũ Lạc truyền thừa của Hà Gian Trương gia.
Vũ Lạc - mưa rơi là một phương thức ngự pháp, nếu kết hợp với kiếm thuật sẽ thành mưa kiếm, còn nếu kết hợp với hỏa diễm thì sẽ gọi là mưa lửa.
Thuật pháp hóa ánh lửa thành bốn mũi tên lúc nãy gọi là Tiễn Xạ thuật. Ban đầu được dùng để phối hợp với phi châm phi kiếm, nhưng khi kết hợp với lửa đèn cũng không tệ.
Mưa lửa rơi xuống, xối xuống người bốn Đạo Binh cự thú kia, mỗi giọt mưa lửa như mang theo lực lượng nào đó như muốn xuyên thấu qua cả làn da cứng chắc của đối phương.
Hơn nữa lửa trong tay y không ngưng lay động, tia lửa trên ngọn đèn không ừng lập lòe, sau đó lại rơi xuống phía dưới. Trong tích tắc đã bao phủ cả bốn Đạo Binh kia vào bên trong.
Dường như trí tuệ của Đạo Binh không cao lắm, có người ngẩng đầu nhìn Trương Hòa, lúc mưa lửa rơi xuống mắt mới lập tức che mắt lại không dám nhìn nhiều.
Đột nhiên trong đó có một tên vọt lên trên bầu trời, thò tay chộp về phía Trương Hòa.
Trương Hòa hoảng sợ, lại vọt lên cao thêm nữa. Ánh lửa trong tay càng thêm sáng chói, muốn hô to một tiếng để mọi người đến giúp mình, thế nhưng lời nói đến miệng chợt đổi.
"Nghiệp chướng, muốn chết."
Tiếng hô của y rất nhanh, lộ ra cảm giác đầy tự tin nhưng vẫn đủ để người từ ngoài xa nghe được.
Đồng thời y phát hiện hỏa diễm của mình dường như không có tác dụng với mấy Đạo Binh như thú nhân này, da của bọn chúng tựa hồ chống được lửa cháy.
Y không chờ đợi, trong tay xuất hiện thêm một viên Hỏa linh châu, được rèn luyện từ Hỏa Linh thạch có độ tinh khiết cao mà thành. Trong linh châu nồng đậm hỏa tính, cho nên y ngự sử mới cực kỳ phù hợp, cũng rất dễ dàng vung tay. Thậm chí lúc tu hành cũng có thể nâng Hỏa linh châu trên tay, sẽ dễ dàng nhẹ nhõm hơn.
Hỏa linh châu làm pháp khí có thể làm linh bảo dẫn linh tụ hỏa, có thể làm linh bảo kích nện.
Trong Thiên phủ không có mặt trời cho nên Hỏa linh châu của y không cách nào tụ hỏa khí được. Lúc này y nắm linh châu trong tay, ném về phía Đạo Binh vừa mới nhảy lên định chộp lấy mình.
Chỉ thấy một luồng ánh sáng đỏ bay thấp xuống, lập tức nện lên mặt Đạo Binh kia, cả người gã như bị cự chùy đập lên. Toàn bộ xương mặt bị Hỏa linh châu nện lún sâu vào trong, té lăn xuống mặt đất, bốn chân co rúm, máu chảy đầy đất, thế nhưng gã còn muốn đứng dậy.
Trương Hòa thầm kinh ngạc những Đạo Binh này có sinh mệnh lực thật mạnh. Y đưa tay chỉ xuống, Hỏa linh châu đã bay trở về lại lần nữa đập xuống. Ánh lửa lóe lên, trong sương mù tối tăm, nhìn từ xa như thể kéo lê theo một sợi dây lửa dài.
Nhưng mà Đạo Binh này như đã có chuẩn bị, ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc đã đưa tay lên cản lại. Tiếng gãy xương vang lên, lực lượng Hỏa linh châu vẫn rơi xuống đầu Đạo Binh. Tên Đạo Binh này té nhào xuống, nhưng vì đã lấy tay cản trước nên chỉ bị nện hôn mê, nhất thời không đứng dậy được.
Lúc này chợt có một bóng người hiển hiện từ trong bóng tối, chỉ thấy một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua hư không, mang theo tiếng gió rít xẹt qua cổ họng của một Đạo Binh trong đó.
Cổ họng Đạo Binh kia bị cắt ra, máu chưa tuôn ra đã bị gã thò tay bụm lại. máu thấm ra ngoài rồi nhanh chóng đông lại.
Trương Hòa trên bầu trời đưa tay chỉ qua, Hỏa linh châu lại lần nữa đập xuống. Đạo Binh hét lớn một tiếng, vung quyền nghênh đón Hỏa linh châu đánh tới, ánh sáng đen trên nắm tay tràn ra. Chỉ là khi Hỏa linh châu sắp đụng độ với đầu quyền lại đột ngột trầm xuống, đổi hướng, đánh thẳng vào lồng ngực đối phương.
Lồng ngực Đạo Binh lõm xuống, rồi gã té xuống mặt đất, khó mà dậy nổi.
Bên kia, Trương Đồng đang vòng vòng bao quanh Đạo Binh kia, cả người như ẩn như hiện, mỗi lần hiện thân đều chém ra một đạo kiếm quang, lúc ở phía trước, lúc ở phía sau.
Kiếm pháp của Trương Đồng quả thật không tệ.
Đạo Binh kia dùng tay không, tấn công vô ích, lại không thấy được Trương Đồng bên cạnh, cuối cùng đã để Trương Đồng nhìn thấy cơ hội.
"Chém!"
Bạch quang chói lọi hiện ra, đầu lâu Đạo Binh kia từ đầu vai lăn xuống, rơi trên mặt đất.
Trương Đồng hiện thân ra, còn Trương Hòa vẫn đứng trên không trung. Trương Đồng nhìn mấy tên Đạo Binh khác đều bị Trương Hòa đánh chết nói: "Hòa ca thật lợi hại."
Trương Hòa không có lên tiếng, trầm giọng: "Nhiều Đạo Binh xuất hiện như vậy, nhất định có lối khác tiến vào trong Thiên phủ này."
"Đi, chúng ta đi tìm bọn họ, mọi người tụ hợp lại cùng thương lượng." Trương Hòa nói. Y chợt nghĩ tới lời Văn Vân Hàm Tú phong vừa rồi nói với bọn họ.
Nhưng mà đúng lúc này trong bầu trời tối đen lại có thứ gì lao thẳng tới, còn có tiếng gió gào thét vang trời.
Trương Hòa cả kinh, chỉ vừa ngẩng đầu đã thấy một người mọc hai cánh như chim đáp xuống. Ngọn đèn trong tay y bùng sáng, hình thành một con sóng lửa vọt qua, như thủy triều rít gào muốn đẩy tên điểu nhân đang đáp xuống ra xa.
Nhưng mà rõ ràng lực lượng sóng lửa chưa đủ, trên tay điểu nhân cầm theo hai kiện binh khí, một tay cầm búa, tay kia cầm một cái đục màu đen. Chỉ thấy gã vung cây đục màu đen vào trong sóng lửa, lực đẩy của con sóng đã bị đánh vỡ. Gã vọt vào bên trong.
Trương Hòa tung bay ra ngoài, Hỏa linh châu trong tay hóa thành một tia lửa đánh ra bên ngoài. Nhưng tên điểu nhân kia chỉ nhấc búa trong tay lên đã chặn được Hỏa linh châu, thế xông lên của gã đã chậm lại. Chỉ là gã lại ném cây dùi đen ra ngoài, hóa thành một tia sáng đen đâm rách ánh lửa.
Trương Hòa chỉ cảm thấy sát khí trên ánh sáng đen kia bức người, đảo mắt đã đến trước mặt. Y chợt kinh hãi, ý niệm trong đầu dâng lên, khối ngọc bội đeo trên cổ bắn ra một đạo linh quang hóa thành một tấm màng chắn lại.
Nhưng mà tấm màng chắn kia cũng bị ánh sáng đen nghiền nát, chỉ là thế xông tới của đục cũng giảm hẳn.
Trong tích tắc trì hoãn ngắn ngủi này, Hỏa linh châu đâm vào chùi sắt bị bắn ngược về lại lần nữa được y khu ngự, từ phía sau đập ngược về phía cây đục đen.
Ánh sáng đen trên thân cây đục tản đi nhiều, hiện ra gần như nguyên hình cây đục. Chỉ thấy điểu nhân kia vẫy tay, nó bay ngược về trong tay gã.
"Đi!" Trương Hòa hô to một tiếng. Y cảm nhận được nguy hiểm, trong lòng đã không còn nghĩ đến chuyện cầu cứu mất mặt nữa.
Y chạy về phía xa, nhanh chóng bay vút đi. Đúng lúc này điểu nhân kia đã chụp lấy cây đục, nhấc búa gõ thẳng vào đuôi đục.
"Đinh!" Một đạo điện quang theo âm thanh kia vọt ra. Tia điện sáng bạc xuyên thấu hư không và sương mù.
Trương Hòa cảm nhận được nguy hiểm mãnh liệt, đèn cùng Hỏa linh châu tản sáng chói mắt, thế nhưng khi tia điện kia rơi xuống ngọn lửa của mình, y chỉ cảm thấy như có một mũi châm đâm xuyên qua người mình.
Y bị tia điện đâm xuyên qua, không khỏi kêu lên đau đớn, cả người cứng ngắc, run rẩy ngã xuống đất.