Núi Điểm Kim cách Cửu Lý Loan không xa, hơn trăm dặm mà thôi.
Tuất Thổ phái lập phái chừng hơn trăm năm tại núi Điểm Kim, bây giờ đã truyền thừa đời thứ ba. Chưởng môn khai phái vô vọng Tử Phủ, vì vậy mới đặt chân ở núi Điểm Kim, thiết lập Linh trận, biến một ngọn núi bình thường thành một tòa Linh sơn có thể giúp người tu hành, cũng đổi tên thành núi Điểm Kim.
Nghe nói tên đó là bắt nguồn từ công pháp tu hành.
Chưởng môn đời thứ nhất khai phái được hơn hai mươi năm thì tọa hóa, đệ tử kế vị. Đệ tử của ông ta cố tình thu nhiều đệ tử cùng một nhóm lớn đồng tử, nhưng trong đám đồng tử này chỉ có ba người chính thức nhập thất thành đệ tử.
Trong ba người thì Đại đệ tử đã trở thành Chưởng môn bây giờ, mà trong đám đồng tử bị đào thải có gia chủ tiền nhiệm Lương gia lý loan.
Cho nên để duy trì đoạn quan hệ này, Lương gia lý loan tốn một khoản không nhỏ, nhưng cũng đã duy trì đến hiện tại. Gia chủ Lương gia lý loan hiện tại là Lương Trọng vẫn một mực gọi chưởng môn hiện nay của núi Điểm Kim là sư bá.
Ông ta đi vào núi Điểm Kim, nói rõ tình hình mình gặp phải, Hoàng Thạch chưởng môn vuốt vuốt chòm râu, trầm ngâm một lát mới nói: "Thọ nguyên của Giang Trầm Chu không còn nhiều, nếu vài năm nữa vẫn không khai Tử Phủ được thì sẽ không còn cơ hội nữa. Lúc này ông ta bắt buộc phải mua được một phần Thiên Cương ở đấu giá hội của Như Ý Bảo Các."
"Bởi vậy Bình Hải bang mới nghiền ép các thế gia hai bên bờ sông." Hoàng Thạch hiển nhiên biết rõ tình hình hơn Lương Trọng.
"Như Ý Bảo Các?" Lương Trọng biết nơi này, chỉ là thân thế y không đủ tư cách đi vào. Nghe nói hàng hóa chỗ đó chẳng những quý mà còn là tinh phẩm hiếm có trên thế gian, cho nên muốn đi vào ít nhất phải có tu vi Trúc Cơ, nếu không có tu vi Trúc Cơ thì phải xuất ra được một lượng linh thạch đảm bảo.
"Thế gian này không có nhiều nơi thu thập được Thiên Cương, đa số đều bị đại môn phái chiếm cứ, ngẫu nhiên rò rỉ ra cho mọi người, đương nhiên sẽ bị điên cuồng tranh đoạt."
Mặc dù Lương Trọng là gia chủ nhưng bản thân y chỉ có tu vi Huyền Quang, cũng hiếm có ai nói cho y biết điều kiện cơ bản để Trúc Cơ thăng lên Tử Phủ.
"Thiên Cương hiếm có như vậy sao?" Lương Trọng kinh thán.
"Người trong thiên hạ đều cảm thấy có thể tu hành đã là may mắn trời cho, lại không biết kỳ thực người tu hành cũng như những người phàm tục thông thường, đều luận xuất thân, coi trọng cơ duyên. Xuất thân cao môn đại phái được truyền bảo điển chân kinh, mà môn phái nhỏ chúng ta chỉ là huyền chương diệu pháp mà thôi. Thỉnh thoảng có tông môn truyền thừa ngọc quyết đã được liệt vào chân truyền, chỉ truyền vài người trong phái, tuyệt không cho phép thất lạc bên ngoài."
Lương Trọng không khỏi cảm thán một tiếng. Truyền thừa nhà bọn họ còn không đạt được tới cấp diệu pháp, dù là thế cũng đủ gây ra gió tanh mưa máu cho chốn phàm nhân rồi.
Hoàng Thạch đạo nhân vuốt vuốt chòm râu, thoáng trầm tư nói: "Lúc còn trẻ, ta đã từng theo sư tôn bái phỏng Giang Trầm Chu. Lúc đó ông ta chính là tu sĩ Trúc Cơ tiếng tăm lừng lẫy vùng này, dù ta có đi tìm ông ta thì cũng không có kết quả gì."
"Chẳng qua nhiều năm như vậy, ta chưa từng rời núi Điểm Kim, lão đạo muốn xuống núi xem thử Bình Hải bang bây giờ như thế nào." Lão đạo sĩ Hoàng Thạch nói.
Lương Trọng vô cùng mừng rỡ, lập tức bái sâu, nói: "Sư bá, đại ân này Lương gia suốt đời không quên."
...
Giang Phân Trọc được mang về chỗ bến tàu trú đóng cạnh Bình Hải bang, mãi vẫn không tỉnh.
Bên trong Bình Hải bang có hai tu sĩ Trúc Cơ theo thứ tự là Giang Trầm Chu lập bang này và huynh đệ kết nghĩa của ông ta Hồ Hải Thiên. Đương nhiên ngoài ra còn có một vị cung phụng tên là Nguyên Thanh. Có ba Trúc Cơ trên con sông này đã được xưng là bá chủ rồi.
Vị Nguyên Thanh này khá trẻ tuổi, mới Trúc Cơ hơn mười năm, đang còn là lúc hăng hái. Khi y thấy Giang Phân Trọc trọng thương trở về, đã cho gã uống một giọt đan dược, rồi nói: "Gã đã bị thương thần trong lúc thần du dịch ngư, còn chưa chắc có tỉnh lại được hay không."
"Dẫn gã đi Hồ gia đi, còn các ngươi theo ta đến Cửu Lý Loan nhìn xem là ai đã làm Phân Trọc bị thương."
Nguyên Thanh biết Giang Phân Trọc là đệ tử mà bang chủ thích nhất, gã bị thương nhất định sẽ khiến ông ta giận dữ, mà y là cung phụng đã không bảo vệ tốt đệ tử mà bang chủ thích nhất, phải chịu trách nhiệm. Tuy y không sợ nhưng cũng không muốn đổi nơi cung phụng khác, cho nên cần phải qua đó xem thử là ai dám làm tổn thương Giang Phân Trọc.
Chỉ là y thầm nghĩ, người này chắc chắn là Trúc Cơ. Bởi nếu chỉ là Huyền Quang thì sao có thể đánh trọng thương gã thành thế này được.
Y bèn đi thuyền lớn, mang theo chúng bang Bình Hải bang nhanh chóng tới Cửu Lý Loan. Thuyền tới đương nhiên đã kinh động đến người Cửu Lý Loan, nhất là người Lương gia hạ loan, trước là cung phụng nhà là bọn hắn là Trần Hằng, sau là Lương Tùng Tử đại ca Lương Đạo Tử.
Sau đó nữa là Triệu Phụ Vân cùng Lương Hải.
Triệu Phụ Vân thấy trên thuyền lớn treo đại kỳ với hai chữ Bình Hải, nền trắng chữ đen, trên boong thuyền có không ít người, đứng đầu là một người cao gầy nhìn khoảng ba mươi mấy tuổi.
"Không biết là vị nào đả thương ái đồ bang chủ của chúng ta? Lấy mạnh hiếp yếu là hành động của tu giả sao?" Nguyên Thanh lớn tiếng nói. Y cơ bản biết rõ mấy người có máu mặt ở Cửu Lý Loan, đang nhìn quanh người bên bờ sông.
Người thượng loan và lý loan cũng xuất hiện, đứng ở bên cạnh bờ nhìn thuyền lớn, lòng thấp thỏm.
Đúng lúc này, đột nhiên trên bầu trời có người nói: "Bình Hải bang cũng có tư cách nói người khác ỷ mạnh hiếp yếu sao? Bình Hải bang tụ chúng thành bang, chuyện lấy nhiều hiếp ít mà thiếu sao?"
Chỉ thấy có một luồng sáng trắng từ trên mây phá không bay đến, trong đó có hai người, một người là họ Lương lý loan Lương Trọng mà ai cũng quen mặt, người khác là một lão đạo nhân lạ mặt, mọi người cũng nhanh chóng đoán ra là Chưởng môn Tuất Thổ môn núi Điểm Kim.
Nguyên Thanh đứng trên boong thuyền nhìn thấy lão đạo sĩ Hoàng Thạch, híp mắt nói: "Vị này hẳn là Hoàng Thạch tiền bối núi Điểm Kim chăng, tiền bối muốn đối đầu với Bình Hải bang?"
"Lão đạo không thể làm ngơ chuyện người khác đảo lộn trắng đen ở đây. Rõ ràng Bình Hải bang các ngươi gây sự lại đổ cho người khác, sao không tự soi gương mà tự mắng mình đi? Tuổi còn trẻ mà đã không biết xấu hổ là gì." Hoàng Thạch đạo nhân lăng không mà đứng, giọng nói vang vọng cả một khoảng vịnh sông lớn.
Nguyên Thanh tức giận vô cùng. Y đã nghĩ mình nể mặt Hoàng Thạch, kính ông ta là tiền bối nhưng ông ta lại không để ý tới thể diện mình, khiến y phẫn nộ không nói, không khỏi nói: "Hoàng Thạch, ta nể tình ngươi là tiền bối, khách khí với ngươi, ngươi lại nhục mạ ta. Hôm nay để ta xem thử ngươi có bản lĩnh gì."
"Ha ha, trẻ tuổi dễ nóng giận." Hoàng Thạch đạo nhân nói.
Triệu Phụ Vân trên mặt đất phát hiện lão đạo sĩ quả là có bản lĩnh chọc giận người.
Nguyên Thanh trên boong thuyền không nói thêm gì nữa, chỉ thấy y sờ vào trong ống tay áo, trên tay đã có thêm một thứ giống rắn lại giống bảo vật. Là một con thủy mãng được y nuôi dưỡng ra, lại dùng mật pháp tế luyện thành bán pháp khí bán sinh linh.
Y ném con thủy mãng kia xuống nước, chỉ nháy mắt sau nước sông đã cuồn cuộn sóng, một con mãng xà to lớn như rồng vặn vẹo trong nước, gào rú mãnh liệt rồi phóng lên bầu trời, mang theo sóng gió vô biên. Cảnh tượng lúc này như rồng rời khỏi mặt nước phóng lên không trung đi độ kiếp, mang theo sóng nước dâng lên như thể một con thác chảy ngược. Cự mãng nhoáng cái đã bay cao lên tới chỗ Hoàng Thạch đạo nhân.
Nó há to miệng, mây trời trên không trung theo đó mà ùn ùn chui vào trong miệng nó.
Trên người Hoàng Thạch đạo nhân bắt đầu tản ra hào quang, như thể kiếm quang, chỉ là người vẫn không hề động đậy. Ông ta nói: "Chỉ như vậy sao, lão đạo sĩ ta đã lâu không lui tới ngoài núi, thế nhân lại quên mất tên tuổi lão đạo sĩ ta."
Chỉ thấy ông ta vung tay lên, một đạo kiếm quang từ trong ống tay áo như tấm lụa chui vào trong miệng rộng của cự mãng, lại từ chỗ cách đầu mãng bảy tấc đâm ra ngoài.
Cự mãng thoáng cái đã như quả bóng da bị xì khí, nhanh chóng rớt xuống mặt sông, mà Nguyên Thanh kia lại hú lên quái dị mang theo vẻ vừa kinh vừa sợ. Nhưng kiếm quang không ngừng lại mà vờn quanh hư không, chém rụng đầu cự mãng kia.
Lúc trước là đâm, lúc này là chém.
Ánh sáng trắng xẹt qua hư không. Cắt ngang đầu cự mãng như cắt đậu hũ.
Nguyên Thanh quát to một tiếng, không nói thêm gì nữa mà quay người bay vút về phía xa, đạp lên sóng gió mà đi.
"Ha ha ha ha..." Hoàng Thạch lão đạo sĩ cười lớn, thò tay chỉ vào Nguyên Thanh đang bỏ chạy nói: "Chỉ là bàng môn tả đạo, đan điền không kết phù lục, không hiểu đại đạo, dùng ngoại pháp thành Trúc Cơ, nhìn như uy thế hiển hách chẳng qua chỉ như xây nhà trên cát, dựng tổ trên lá mà thôi."
"Hôm nay tạm tha ngươi một mạng, cũng để đám trẻ biết được danh tiếng của lão đạo sĩ."
Người của ba nhà họ Lương trong Cửu Lý Loan thấy vậy đều rất phấn khích, bởi họ biết đó là cao nhân mà Lương Trọng Lương gia lý loan mời tới.
Lương Trọng mới đãi tiệc thiết yến, còn mời gia chủ hai nhà họ Lương còn lại tới dự.
Lương Hải vốn định gọi Triệu Phụ Vân cùng đi nhưng hắn chỉ phất tay nói: "Ta không tham gia, đang định kiểm tra Kế Đạo tu hành thế nào."
Vì vậy một mình Lương Hải đến dự tiệc.
Triệu Phụ Vân ở lại trò chuyện với Lương Kế Đạo, Lương Tùng Tử cùng cung phụng Trần Hằng cũng có mặt. Tuy y mới tới nhưng cũng biết nhị công tử Lương gia lên núi Thiên Đô tu hành, còn người trước mặt lại rõ rành rành là đệ tử núi Thiên Đô. Đệ tử đại phái cực hiếm gặp được, cho dù đệ tử đại phái có hành tẩu giữa thiên địa thì thường sẽ không hiển lộ thân phận của mình, dù hiển lộ cũng không phải là tiểu tu sĩ Huyền Quang như y có khả năng tiếp xúc đến.
"Tiểu Kế Đạo, ngươi tới." Triệu Phụ Vân vẫy tay gọi đứa bé đến.
Nam hài đi tới trước mặt, nhìn Triệu Phụ Vân.
Triệu Phụ Vân nói: "Ngươi nói ngươi đứng đầu đạo đường, ta sẽ kiểm tra xem ngươi thế nào, nếu trả lời tốt ta sẽ truyền cho ngươi một bộ pháp môn tu hành, thế nào?"
Lương Tùng Tử ở bên cạnh hầu như muốn kêu lên, lại nói: "Kế Đạo, trả lời cho tốt."
Lương Kế Đạo đại khái cảm thấy Triệu Phụ Vân trước mặt hẳn rất lợi hại, bởi nó thấy được cả đại bá mình và ông nội đều khách khí tôn trọng hắn.
"Được, ngài hỏi đi." Lương Kế Đạo đáp.
"Kế Đạo, phải gọi là đạo trưởng." Lương Tùng Tử ở bên cạnh nhắc.
Triệu Phụ Vân chỉ khoát tay ý bảo y không cần quấy rầy, nói: "Ngươi biết âm dương là gì sao?"
Lương Tùng Tử bên cạnh chợt gấp gáp muốn trả lời thay con mình, bởi dù đã quá kế đứa nhỏ này cho đệ đệ nhưng trong lòng của y vẫn tự nhủ đó là con mình.
Lương Kế Đạo lại không lo lắng nhiều, đáp: "Âm dương giả, như nhật nguyệt vậy. Ngày là dương, đêm là âm, sáng là dương, tối là âm, hỏa là dương, thủy là âm, cương là dương mà nhu là âm."
Triệu Phụ Vân biết đứa nhỏ đang học bản tu hành vỡ lòng được lưu hành đương thời tên là Âm Dương Ca Quyết.
"Không tệ không tệ, vậy biết thế nào là ngũ hành sao?" Triệu Phụ Vân lại hỏi.
Lương Kế Đạo được khen ngợi bèn nhanh chóng trả lời tiếp: "Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ là ngũ hành."
"Biết thế nào là quỷ thần sao?" Triệu Phụ Vân lại hỏi.
"Thần tắc, hiển linh giữa thế gian, che chở chúng sinh. Quỷ giả, lẩn khuất giữa bóng tối, chỉ theo tư niệm."
Triệu Phụ Vân nhận thấy mình hỏi vài thứ liên quan tới vỡ lòng, nó đều trả lời đối đáp trôi chảy, quả thật học tập chăm chỉ.
"Không tệ, nếu cha ngươi thấy ngươi thông minh như vậy chắc chắn sẽ cao hứng lắm." Triệu Phụ Vân nói.
Đứa trẻ càng vui vẻ. Nó rất thích được người khác khen ngợi.
"Mấy ngày nay ta truyền cho ngươi một bộ pháp môn quan tưởng để nhập định thúc niệm, kiên trì rèn luyện có thể ngưng luyện được pháp lực. Nếu có thể ngưng luyện ra pháp lực thì hãy tới núi Thiên Đô tìm ta." Triệu Phụ Vân nói.
Lương Tùng Tử bên kia mừng rỡ, ngồi xổm xuống nói: "Kế Đạo, nhanh quỳ xuống tạ ơn sư phụ truyền pháp."
Y hy vọng Triệu Phụ Vân có thể trực tiếp thu Lương Kế Đạo làm đệ tử, bởi y thấy đại khái Triệu Phụ Vân hẳn là tu sĩ Trúc Cơ. Bởi vì Triệu Phụ Vân nhìn thấy Hoàng Thạch đạo nhân trên bầu trời lại vẫn bình thản, không để tâm.
"Không cần gọi sư phụ, gọi ta một tiếng đạo trưởng bá bá là được." Triệu Phụ Vân nói xong, trong lòng thở dài một hơi.
Trên bàn tiệc Lương gia lý loan, Lương Trọng cùng Hoàng Thạch cũng nghe Lương Trọng nói đến Triệu Phụ Vân. Biết hắn là đệ tử núi Thiên Đô, đến Hoàng Thạch đạo nhân cũng hơi bất ngờ, không khỏi vuốt ve chòm râu.
"Có cần mời sư huynh của Đạo Tử đến cùng uống chén rượu không?" Lương Trọng hỏi, cũng là muốn xin ý kiến của Hoàng Thạch.
Hoàng Thạch đạo nhân cười nói: "Núi Thiên Đô dùng truyền pháp mà nổi danh, lại không để ý đến lai lịch xuất thân của đệ tử, cũng mặc kệ không quản đức hạnh đệ tử. Đệ tử xuống núi không ít nhưng trước nay đều là tốt xấu lẫn lộn, nếu đã có một vị ở đây, không ngại mời đến gặp một lần."
Lương Hải có hơi lúng túng, muốn nói lại nhưng e ngại uy thế của Hoàng Thạch đạo nhân mà không biết nói gì. Đương nhiên cũng không cần ông ta gọi người mà đã có hạ nhân bên nhà Lương Trọng đi gọi, chỉ là đã nhanh chóng trở về.
"Bẩm báo gia chủ, Triệu đạo trưởng nói hắn đang dạy hài tử của sư đệ tu hành, không rảnh nên không đến được."
Hoàng Thạch cảm thấy là không muốn tới nên từ chối, hẳn là không muốn gặp mình. Không đợi Lương Trọng hay Lương Hải nói gì, ông ta đã nói trước: "Đệ tử đại phái mà không dám gặp người sao? Ha ha, lão đạo sĩ hành tẩu thiên hạ hơn trăm năm, gặp qua không ít đệ tử đại phái, kỳ thật nhiều người không xứng với tên tuổi đại phái, vừa gặp, thi pháp, nói vài câu luận đạo, vài tiếng pháp lý là lộ tẩy liền."
Lương Hải cúi đầu không đáp lời.
Lương Trọng chỉ cười tủm tỉm nói: "Sư bá nói rất đúng, sư bá tung hoành khu vực Bình Hải đã trăm năm, kiến thức rộng rãi, thật cần sư bá che chở chúng ta."