Nhất Khí Triều Dương

Chương 145: Sương mù



Trời chuyển tối, mặt sông phủ đầy ánh trăng, Cửu Lý Loan yên ả chẳng biết đã bắt đầu nổi sóng từ lúc nào. Trong sóng kia như có có vô số cá theo con nước đi tới, lối vào Cửu Lý Loan cũng đã có thêm mấy con thuyền tới gần.

Hồ Hải Thiên mang đầy phẫn nộ, lại mang theo mang theo vài phần cảnh giác.

Bình Hải bang là do ông ta và Giang Trầm Chu sáng lập ra, dù Giang Trầm Chu làm bang chủ nhưng ông ta cũng đã bỏ ra cực lớn tâm huyết. Hiện tại Giang Trầm Chu sắp khai phủ, nếu thành công thì Bình Hải bang không chỉ giới hạn ở đoạn sông này nữa, mà sẽ biến thành đại bang phái có tu sĩ Tử Phủ.

Đến lúc đó, đại ca mình thành Tử Phủ, càng dễ dàng đạt được tài nguyên tu hành, mà ông ta cũng sẽ được đại ca hỗ trợ, có cơ hội khai phủ.

Nhưng hôm nay tin tức lũ lượt kéo đến khiến ông ta nghĩ tới một câu, mỗi lần thượng cảnh tất có kiếp số nương theo. Phúc họa liền kề, độ qua được sẽ thành công tấn cảnh, không độ qua thì coi như kiếm củi ba năm thiêu một giờ, bao nhiêu năm cơ nghiệp cùng cố gắng đều sẽ như nước đổ bể.

Nhưng tên đã lên dây không bắn không được. Ông ta cảm thấy con đường tu hành như vạn mã vượt sông, trước mặt chỉ là một chiếc cầu nhỏ, đã đến đầu cầu sao có thể từ bỏ đây. Đừng nói có một đường hi vọng, dù không nhìn thấy hi vọng cũng phải sờ soạng qua một chút, có lẽ xuất hiện khe hở mà thấy được hi vọng thì sao?

Hồ Hải Thiên biết rõ về Tuất Thổ phái núi Điểm Kim, lúc ông ta và đại ca của mình còn đang liều mạng mở vùng trời riêng trên mảnh sông này thì núi Điểm Kim cũng đã lập phái, ông ta còn quen biết với Chưởng môn đời trước của Tuất Thổ phái nữa. Chẳng qua lúc đó Chưởng môn Tuất Thổ phái đã là Trúc Cơ, mà ông ta và đại ca mình mới chỉ là tu sĩ Huyền Quang.

Hiện tại Tuất Thổ phái đã đổi Chưởng môn, ông ta và đại ca cũng đã thành lập nên Bình Hải bang này.

Ông ta cũng biết rõ pháp thuật núi Điểm Kim, là chủ kim phụ thổ, hoặc chủ thổ phụ kim. Pháp thuật vị Hoàng Thạch này chủ kim tính, phụ thổ.

Kim tính thiện sát.

Lúc Hoàng Thạch đạo nhân còn trẻ từng có không ít chiến tích, bọn họ cũng từng gặp mặt qua nhưng chưa từng chính thức động thủ. Lý do chính là vì núi Điểm Kim dùng môn phái làm chủ, chủ yếu thanh tu, truyền đạo thụ pháp, chỉ có chừng dăm ba đồ đệ mà thôi. Cho dù có người cung phụng thì đa phần đều ở phía Nam núi Điểm Kim, giữa núi Điểm Kim cùng sông Bình Hải tựa hồ có ước hẹn ngầm riêng.

Nhưng lúc này núi Điểm Kim lại lấn qua khu vực sông Bình Hải.

Hơn nữa ông ta đã phái người thông báo cho đại ca, tin chắc đại ca đang trên đường chạy tới. Nếu như núi Điểm Kim muốn ra mặt, như vậy nhất định phải diệt trừ ngay nếu không sẽ phản ứng dây chuyền khiến những người khác phản kháng theo.

Trong phòng Lương gia lý loan, Lương Hải ngồi nhìn Lương Trọng nói chuyện với Thạch đạo trưởng. Đối diện là Lương gia thượng loan Lương Thụ Lâm thỉnh thoảng chêm vào vài câu tâng bốc Hoàng Thạch đạo nhân.

Lúc đầu mới gặp Hoàng Thạch đạo nhân, Lương Hải cảm thấy ông ta như thủy mãng trong nước, bình ổn như tùng, lòng chợt sinh kính sợ. Với ba nhà họ Lương mà nói, chỉ một con thủy mãng đã có thể quấy Cửu Lý Loan đến không an bình rồi.

Thanh danh của đạo nhân Hoàng Thạch trong vùng này không nhỏ, tuy rằng những năm gần đây đã không còn nghe nhiều về sự tích của ông ta nhưng lúc nhỏ bọn họ nghe thấy không ít.

"Đạo trưởng, Bình Hải bang kia chắc chắn sẽ không để yên, có lẽ tối nay hoặc sáng mai, Bình Hải bang tất có người đến..." Lương Thụ Lâm cẩn thận nói.

Lương Trọng đã đoạt lời: "Có sư bá ta ở đây, bọn họ sẽ không dám đến nữa, dù có đến cũng khó lấy được chỗ tốt dưới kiếm của sư bá."

Hoàng Thạch đạo trưởng nghe đến đó, vuốt sợi râu, hai mắt híp lại nói: "Hai bang chủ của Bình Hải bang, lão nạp cũng muốn mở mang kiến thức một chút."

Ba gia chủ Lương gia đều cao hứng vô cùng, bọn họ cảm thấy mình đã tìm được một chỗ dựa rồi, vì vậy Lương Trọng bèn đáp: "Nếu có thể thoát khỏi cảnh Bình Hải bang bóc lột, năm nay chúng ta sẽ chuyển hết tiền thuế đó lên núi Điểm Kim."

Hoàng Thạch đạo nhân chỉ cười ha ha nói: "Chúng ta tu hành chỉ cần tâm ý thông suốt là được, hết thảy để sau hãy nói."

Lương Hải nghe đến đó cũng hiểu có lẽ Hoàng Thạch đạo nhân có tâm tư khác.

Đúng lúc này chợt có gió thổi vào trong phòng, lúc trước cũng có nhưng đều bị ngăn trở ngoài phòng cả, ngọn đèn trong phòng cũng không lay động. Nhưng mà lúc này gió thổi vào lại cực tinh ranh, chui từ khe cửa rồi len lỏi vào bên trong, cong vòng tìm đường đi vào trong gian phòng trong cùng này.

Ánh đèn trong phòng bị gió thổi tắt, thoáng cái tối thui, đen kịt một mảnh, nhưng nhanh chóng lại có ánh hào quang sáng lên.

Đó là kiếm quang.

Kiếm quang xẹt qua gian phòng tối om.

Kiếm ngân vang lạnh thấu xương, gió cũng rít lên.

Ba vị gia chủ họ Lương vội vàng đứng dậy tránh qua một bên. Bọn họ nhìn thấy kiếm quang nhảy múa, chém tới chém lui, mà trong gió hình như có thứ hắc ám nào đó muốn đánh tới mọi người, lại bị kiếm quang lần lượt chặn lại.

Chẳng qua ác đấu đột ngột đến nhanh đi cũng nhanh, gió và thứ hắc ám kia đều thối lui, trong phòng lại lần nữa sáng lên.

Lương Hải thấy bàn rượu đã bị đánh nát, hẳn là bị kiếm quang chém trúng. Hoàng Thạch đạo nhân đứng đó, nhìn như không có chuyện gì, chỉ đang cau mày như suy nghĩ sâu xa.

Lúc này có người vào bẩm báo nói bên ngoài nổi đầy sương mù.

Mọi người đi ra ngoài nhìn, chỉ thấy trên bầu trời trăng sáng sao thưa nhưng mặt sông đã đầy sương mù, bao phủ khắp cả toàn bộ con sông, thậm chí còn không nhìn thấy được cả chỗ ở của Lương gia thượng loan và Lương gia hạ loan. Dù bình thường thì có tối cỡ nào, chỉ cần nhìn từ xa cũng thấy được ngọn đèn lập lòe từ hai nhà kia.

"Có người thi pháp nổi sương mù che kín địa phương này." Lương Thụ Lâm nói.

Lúc này Lương Trọng mới nói: "Nhị bang chủ Bình Hải bang có khả năng nổi sóng gió, tạo sương mù mê thần."

Y vừa nói vừa nhìn Hoàng Thạch đạo nhân.

Một thân pháp bào màu vàng mơ của Hoàng Thạch đạo nhân bắt đầu tản ra pháp quang hộ thân, quả nhiên là già đời, biết rõ phải bảo vệ bản thân trước mới có thể đứng ở thế bất bại.

Ông ta nhìn mặt sông dày đặc sương mù, nói ra: "Lúc trong núi ta cũng từng nghe qua năng lực người này rồi, lại không được thấy tận mắt, xem ra đã coi thường y. Pháp thuật này không thiện chiến đấu chính diện nhưng nếu chỉ ẩn trốn không xuất hiện cũng khá phiền phức."

Lương Trọng muốn nhắc nhở Nhị bang chủ này mà ở cùng với Đại bang chủ mới thật đáng sợ. Nếu không sẽ không xưng bá sông Bình Hải trong thời gian ngắn như vậy. Nhưng lời đến miệng thì chợt ngừng lại, vì ông ta sợ lỡ như nói Bình Hải bang quá lợi hại, Hoàng Thạch đạo nhân không muốn giúp nữa thì mọi chuyện hỏng bét mất.

"Chẳng qua các ngươi không cần lo, chỉ cần ở cạnh ta, đối phương sẽ không thể đả thương được các ngươi. Đợi trời sáng, sương mù này tản đi dưới ánh mặt trời, đến lúc đó tính toán với y."

Hoàng Thạch đạo nhân cũng bất đắc dĩ. Đối phương ẩn trong sương mù, không thể nào tìm được chân thân y trong thời gian ngắn, không thấy người thì dù kiếm của ông ta có sắc bén cũng chỉ chém bừa trong sương mà thôi.

Ông ta không khỏi nghĩ đến trong một số đại phái đã bắt đầu dưỡng kiếm luyện kiếm kể từ lúc nhập môn, lại dùng kim tính chân sát Trúc Cơ, trong phù lục kết nhiều loại Pháp Tính, dù vật gì che mắt cũng không giấu được hai mắt tu sĩ kiếm đạo.

Cho dù che mắt thì cũng không cách nào che được kiếm tâm. Kiếm tâm khẽ động, chém được kẻ địch trong nháy mắt, dù đối phương có ẩn độn kín kẽ thế nào cũng không thoát được. Thậm chí chỉ cần bị nhìn chằm chằm, cho dù biến hóa thế nào cũng không tự chủ được mà hiện ra nguyên hình. Đương nhiên chỉ là ông ta nghe nói, cũng chưa thấy tận mắt qua.

Mà phù lục mà ông ta kết được có hai đạo pháp tính nguyên thủy là Thổ tính và Kim tính. Hai đạo này có thể giúp ông ta ngự thổ và ngự kiếm. Mà trong quá trình tu luyện pháp môn, ông ta còn có thêm hai pháp tính là sắc bén và cứng cỏi nữa.

Ngự Kiếm thuật sở học của ông ta là Ngự Kiếm Trảm Phong chân quyết cùng với Hàm Thổ Sinh Kim diệu pháp, chỉ là không làm gì được màn sương mù này. Đây cũng là lý do ông ta ở núi Điểm Kim, một mực không đặt chân đến sông Bình Hải, lần dò xét này mới rõ đối thủ quả nhiên khó chơi.

Trong lòng hai người Lương Hải cùng Lương Thụ Lâm đều thầm lo lắng, bởi gia tộc bọn họ đang ở trong sương mù, không biết hiện thế nào. Chẳng qua so ra thì Lương Thụ Lâm lo lắng nhất, vì trong nhà Lương Hải còn có Triệu Phụ Vân. Mà trong nhà Lương Thụ Lâm còn không có cả cung phụng, chỉ có một mình ông ta là tu sĩ Huyền Quang, sao không lo lắng cho được? Ông ta bèn nói: "Đạo trưởng, ta...ta muốn về nhà xem sao."

Hoàng Thạch đạo nhân trầm ngâm một chút, lấy một lá phù vàng trong tay áo đưa ra: "Ngươi cầm tờ kiếm phù này của ta, một đường hộ thân, có thể bảo vệ ngươi vô sự."

"Đa tạ đạo trưởng." Lương Thụ Lâm nhận kiếm phù của đối phương rồi vội vàng lui ra, nhanh chóng quay trở về nhà mình.

Không bao lâu, bọn họ như nghe thấy trong sương mù có người gọi tên mình.

Vốn là gọi Lương Trọng, ông ta trầm mặc không đáp, sau đó là gọi Lương Hải, y cũng trầm mặc không đáp. Không lâu sau lại có người gọi tên Lương Thụ Lâm.

Lương Hải thầm lo lắng, vì Lương Thụ Lâm đã rời khỏi mọi người, mà ông ta nghe thấy kẻ kia lần lượt gọi tên từng người, dần dần biến thành tiếng của con trai ông ta. Đương nhiên Lương Hải biết con mình, mà tiếng gọi kia lại cực kỳ giống, tiếng gọi 'cha' kia đầy sợ hãi như thể đang bị thứ gì đó cố gắng kéo xuống mặt sông.

Lương Hải thầm hô hỏng bét, đang muốn nhắc nhở Lương Thụ Lâm, lại nghe y lớn tiếng gọi: "Hậu tử, Hậu tử, làm sao vậy?"

"Đạo trưởng." Lương Trọng thầm sợ hãi, tuy nói nhiều năm qua giữa ba nhà họ Lương có chút ít mâu thuẫn nhưng xét cho cùng vẫn là cùng một tổ tông truyền xuống, y hi vọng Hoàng Thạch đạo nhân có thể cứu giúp một chút.

Hoàng Thạch đạo nhân hừ nhẹ một tiếng, trong lòng giận dữ, rõ ràng Hồ Hải Thiên này dám giết người ngay trước mặt mình. Vì vậy ông ta ngự kiếm nhảy vào trong sương mù, cảm ứng tờ kiếm phù của mình, nhanh chóng tìm được một người.

Người nọ vẫn đứng đó không nhúc nhích, chính là Lương Thụ Lâm vừa mới rời khỏi đây. Ông ta thò tay qua vỗ bả vai của đối phương, y lại theo đó mà ngã xuống.

Lúc này một giọng nói trong sương mù vang lên: "Hoàng Thạch đạo trưởng, từ trước đến nay núi Điểm Kim cùng Bình Hải bang vẫn luôn nước sông không phạm nước giếng, bởi ngươi nhúng tay vào mới khiến gia chủ Lương gia thượng loan phải chết, đều là tại vì ngươi."

Hoàng Thạch đạo nhân phẫn nộ vung kiếm lên, một đạo kiếm quang quanh co chém vào mảnh sương mù, nhưng dưới thân kiếm trống rỗng không chém trúng thứ gì cả.

"Ngự Kiếm thuật của núi Điểm Kim lăng lệ ác liệt, Hồ mỗ có nghe qua, nhưng thế thì sao nào? Đạo trưởng mau quay về núi Điểm Kim đi, Bình Hải bang chúng ta sẽ xem như chưa từng có chuyện gì phát sinh qua, nếu không đi thì tiếp theo sẽ là Lương gia hạ loan xảy ra chuyện."

Tiếng nói trong sương mù phiêu hốt bất định, tràn đầy cay độc.

Hoàng Thạch đạo trưởng cười lạnh một tiếng nói: "Thuật Khu Hoặc thần này sao có thể làm loạn tâm thần ta được."

Trong sương mù chỉ có tiếng cười lạnh đáp lại. Ông ta mang theo thân thể Lương Thụ Lâm trở về Lương gia lý loan. Nơi đó ánh đèn sáng tỏ nhưng lại có vẻ mờ yếu trước màn sương mù. Lương Trọng cùng Lương Hải đang đứng trước cửa, mọi người trong Lương gia đang ở trong phòng sau lưng hai người, không dám đi ra ngoài.

Hoàng Thạch đạo nhân nhìn thấy vẻ hoảng hốt trên mặt mấy người này.

Hai người Lương Trọng cùng Lương Hải thấy Hoàng Thạch mang theo Lương Thụ Lâm trở về chợt kinh hoảng, người phía sau họ còn kinh hô lên.

Hoàng Thạch đạo trưởng phẫn nộ quát: "Các ngươi ở trong phòng, không cần kinh hoảng. Hôm nay bần đạo thật muốn xem Bình Hải bang có thể dùng thứ gì đột phá kiếm của bần đạo."

Ông ta quyết định phải đọ sức với Hồ Hải Thiên một phát.

"Mọi sự dựa theo sư bá." Lương Trọng thi lễ thật sâu, rồi lập tức ra lệnh cho người trong tộc ở trong phòng, không được đi ra ngoài.

Lương Hải nhìn thấy Lương Thụ Lâm như vậy cũng không dám tự trở về.

Đúng lúc này mọi người chợt nhìn thấy phía Lương gia hạ loan có ánh đèn hắt qua.

Hoàng Thạch đạo nhân cũng híp mắt nhìn qua, mấy người khác nín thở mà nhìn ánh đèn phiêu động.

Khi ánh đèn đến gần, mọi người mới nhìn ra còn có một người đang cầm đèn đi đến.

Mới vừa rồi Lương Thụ Lâm mang theo kiếm phù hộ thân của Hoàng Thạch đạo nhân đi vào sương mù trong chốc lát đã bị nhiếp đi thần hồn, sống chết không rõ, bây giờ lại có một người cầm đèn đi ra khỏi sương mù.

Tiến gần hơn, mọi người mới thấy rõ người cầm đèn là Lương Tùng Tử.

"Tùng Tử, sao giờ này còn chạy loạn khắp nơi, ta ở đây đã có Hoàng Thạch đạo trưởng che chở, không cần ngươi lo lắng." Lương Hải định đi đón y thì đã bị Hoàng Thạch đạo trưởng nắm lấy vai giữ lại, nói: "Đừng nóng vội."

"Ngươi là ai?" Hoàng Thạch đạo nhân hỏi.

"Đạo trưởng, đây là con lớn nhà ta." Lương Hải vội vàng nói.

"Ta nghe nói chân sát Trúc Cơ của Hồ Hải Thiên có sát nhập vụ quỷ, là theo đường hợp quỷ sát, cho nên sở trường bố vụ câu hồn." Hoàng Thạch đạo trưởng mới nói ra mấy lớn đồn đại từng nghe.

Lúc này Lương Tùng Tử mới hành lễ với Hoàng Thạch đạo trưởng: "Bái kiến đạo trưởng, có sư huynh của xá đệ trong nhà từng lên núi Thiên Đô tu hành đến làm khách, hắn tự tay đốt ngọn đèn này, nói có thể Phá Vọng Trừ Tà, tuy rằng trên đường cũng có người gọi tên ta nhưng nhớ lời Triệu đạo trưởng khuyên bảo nên ta không trả lời, thỉnh đạo trưởng yên tâm."

Ý của y là nói mình có đèn hộ thân, không bị ma quỷ nhập thân.

Hoàng Thạch đạo trưởng nhìn ngọn đèn, chỉ cảm thấy ánh đèn chói mắt, nhìn kỹ vài lẫn nữa chợt thấy ánh mắt mình nhoi nhói như thể bị thiêu cháy. Ông ta thầm kinh ngạc, không khỏi nghĩ: "Chẳng lẽ thật sự gặp được đệ tử chân tài thực học trong đại phái?"

"Tốt tốt, Tùng Nhi, con tới đây làm gì?" Lương Hải nhanh chóng hỏi.

"Triệu đạo trưởng nói thỉnh mọi người ở trong nhà không đi ra ngoài, đợi hắn phá pháp thuật của đối phương đã." Lương Tùng Tử nói ra.

Hoàng Thạch đạo nhân mới nói: "Hồ Hải Thiên kia ẩn nấp trong sương mù, làm sao dễ dàng tìm ra được, nếu có thể tìm được thì bần đạo đã một kiếm chém chết rồi."

Chẳng qua ông ta vừa nói xong, trong sương mù trên mặt sông đột nhiên nở rộ một vầng lửa. Có tiếng nói trong trẻo từ trong đó vang lên: "Đốt!"

Ánh lửa kia lập lòe bùng lên, bóng tối như thể một tấm lụa đen bị đốt cháy, lan ra xung quanh, thiêu rụi hắc ám.