Triệu Phụ Vân từ trên không trung đáp xuống đất, hắn không thích bay trên không trung lắm.
Hạ xuống mặt đất, bước nhanh mà đi.
Trong lòng hắn nghĩ đại khái quan hệ giữa Dương Thiên Quang và Mã Tam Hộ hẳn rất tốt, bằng không Mã Tam Hộ cũng sẽ không điều tra nguyên nhân cái chết của y.
Người này vẻ mặt hung tướng nhưng lại không phải là người vô tình nghĩa, Triệu Phụ Vân thầm nghĩ.
Một đường thong thả đi, chợt nhớ lại lúc hắn đi phủ Quảng Nguyên, lúc đó mình đã kết bạn đồng hành với một đôi cha và con gái. Bọn họ đến một gia tộc trong phủ Quảng Nguyên làm linh thực phu, không biết hiện tại thế nào nữa.
Rất nhiều người chỉ gặp qua một lần, đồng hành một đường, chính là duyên phận lớn nhất ở kiếp này rồi, sau đó khó mà gặp gỡ lại nữa.
Hắn vừa đi vừa luyện pháp.
Trong ánh mặt trời, hắn chợt tưởng tượng trong những bóng râm kia có một ít yêu quỷ ẩn nấp. Vì vậy hắn đưa tay điểm chỉ vào bóng râm. Bóng râm kia giãy giụa, như được trao cho sinh mệnh, từ trong rừng đi ra, từng cái một, đi đến bên cạnh hắn.
Hắn hái một cái lá cây, cầm trong tay luyện tập biến hóa thuật.
Thái Hư Vô Kiếp chân kinh đã khiến tư duy hắn nhảy lên một cấp độ cực cao, tới thời điểm thiên địa sơ khai, hết thảy đều là hư vô, mà bên trong hư vô có thể sinh sôi hết thảy.
Thiên Biến Vạn Hóa thật ra không phải là một loại thuật, mà là một loại pháp.
Trong đan điền của hắn không kết các loại hạt giống có ý tương tự như diễn biến hay huyễn hóa nhưng hắn vẫn thi pháp bình thường. Lúc ban đầu hắn học Chỉ Nhân huyễn hóa, sau đó là huyễn hóa cái bóng. Từ đó có thể khẳng định dù không có hạt giống phù lục vẫn có thể thi pháp, chẳng qua khó khăn hơn, cũng không được nhanh chóng như vậy mà thôi.
Tu Thái Hư Vô Kiếp chân kinh đã làm pháp lực của hắn biến đổi, pháp tính đã biến thành dung nạp, khiến bản thân hắn có một loại có thể phát triển được theo bất kỳ phương hướng nào. Hắn tự tổng kết, chính xác hơn có thể nói Thái Hư Vô Kiếp chân kinh đã cải biến thiên phú của hắn.
Nếu như nói ban đầu vì có một đoạn gỗ táo bị sét đánh mà hắn mới điêu khắc thành tượng thần Xích Viêm, mới khiến hắn nhiều lần thỉnh Xích Viêm Thần Quân, tụng nhiều Xích Viêm thần chú, sau lại dùng kiếp hỏa Trúc Cơ, khiến cho bên trong pháp lực của hắn có tính nóng nồng đậm.
Cho nên mới nói Hỏa chính là thiên phú của hắn, có thể diễn sinh hết thảy liên quan tới Hỏa, như thể làm chơi ăn thật.
Mà bây giờ thiên phú này đã cải biến, biến thành một loại, nếu có thể dùng một từ để miêu tả thì đó chính là Đạo. Nếu có thể dùng một câu để miêu tả thì đó chính là ‘Vô, khởi đầu của vạn vật’. Nếu là miễn cưỡng miêu tả để người bình thường có thể hiểu được, thì đó là ‘Hết thảy, đều có khả năng’.
Hắn phát hiện đặc tính pháp lực của mình như có thể khống chế hết thảy.
Hắn cầm lá cây trong tay, cảm giác mộc tính và pháp tính trong đó. Những thứ đó đều tồn tại ở bất kỳ nơi đâu, ở trong khắp thiên địa.
Một điểm pháp dẫn dắt, khiến chúng sinh trưởng, biến hóa.
Lá cây trong tay hắn bắt đầu tản ra lục quang, không ngừng lớn lên, lại đột nhiên vỡ tan ra.
Hắn lại hái một lá cây khác, luyện tập, lá cây lần lượt biến hóa trên tay hắn rồi vỡ tan ra.
Ước chừng ba ngày sau, một chiếc lá cây trong tay của hắn đã biến lớn lên, sau đó hóa thành một phiến lá cây cực lớn như thể một chiếc thuyền,
Hắn tiện tay ném lên hư không, lại gật một cái về phía bóng râm trong núi rừng, chợt có tám cái bóng vặn vẹo trở thành người, mặc hắc y, mang đầy vẻ âm u. Đây là vì trong lòng Triệu Phụ Vân cảm thấy trong núi rừng có sơn tinh quỷ mị cho nên người mà hắn huyễn hóa ra sẽ mang theo một số sở tưởng trong lòng hắn.
Hắn gọi đó là ảnh quỷ. Mấy ảnh quỷ này tụ lại nâng phiến lá cây cực lớn lên, mà Triệu Phụ Vân thì bay vọt lên ngồi xếp bằng phía trên.
Tám ảnh quỷ nâng lá cây đi ra khỏi đường lớn, tung bay phía trên cánh rừng cây trong núi mà đi. Gió núi thổi tới, khiến chiếc thuyền lá cây của hắn phiêu phiêu đãng đãng, đi bốn bước lùi hai bước. Sương núi mờ mờ, ảnh quỷ trong hơi sương xấu xí quỷ dị, nhìn qua cảm thấy hết thảy đều quỷ dị vô cùng.
Nơi này núi đồi liên miên, dù không phải là danh sơn đại xuyên nhưng cũng có tu sĩ dựng hộ kiến quan, lại trồng mấy khoảnh linh điền, gieo chút linh dược, thu dăm ba đồ đệ xem như là một mạch truyền thừa được rồi.
Có không ít tu sĩ đi khỏi núi Thiên Đô, sau đó không trở về nữa, chủ yếu sẽ như thế này, xây nhà dựng đạo quán, ẩn thế tu hành.
Ở trên một sườn núi nọ, có một vách đá hõm vào, chỗ đó có người dựng một động phủ. Trước động phủ có một tảng đá lớn chặn ngang, người bình thường khó có thể nhìn tới được. Lúc này có một lão đạo sĩ mang theo một nữ đồng đứng sau tảng đá, nhìn Triệu Phụ Vân đang phiêu đãng đi về sơn cốc phía trước.
"Sư phụ, đó là quỷ mị sao?" Nữ đồng hỏi.
Lão đạo kia kíp mắt cẩn thận xem xét Triệu Phụ Vân đang ngồi trên phiến lá cây lớn, lại nhìn những ảnh quỷ đang nâng phiến lá ấy mà đi.
Lão nhìn một chốc mới nói: "Nhìn đám quỷ nâng lá kia, âm mà không tà, còn người ngồi trên phiến lá tuy cả người đầy pháp vận nhưng lại không thuộc ngũ hành, phiêu phiêu miểu miểu cho người ta một cảm giác hư vô, nhưng pháp quang trên người thanh chính không giống kẻ tà ác."
"Không phải sư phụ từng nói là không thể nhìn ngoài mặt mà phán đoán kẻ đại gian đại ác sao?" Nữ đồng hỏi.
"Vi sư nói loại gian ác này không phải là loại pháp tu hành tà ác." Lão đạo sĩ giải thích.
Lúc này sơn cốc truyền đến tiếng nói: "Đạo huynh thật tinh tường, bần đạo Phụ Vân, đi ngang qua bảo sơn, xin nhường đường một lúc a."
Nữ đồng tử kia thấy người bay trong sơn cốc nghe được, không khỏi co rụt cổ lại. Chỉ có lão đạo kia còn trấn định, cất giọng nói: "Núi là của trời đất, lão đạo cũng chỉ mượn nơi cư trú, đạo hữu cứ thoải mái mà đi."
"Ha ha, đạo huynh rộng rãi, lần sau bần đạo có đi ngang qua đường này, nhất định sẽ ghé bái phỏng." Triệu Phụ Vân cười lớn nói.
Hắn ngồi trên thuyền lá cây phiêu phiêu đãng đãng đi tới.
Lão đạo không nói thêm, chỉ có nữ đồng kia cười trộm, khẽ nói: "Sư phụ, người ta nói muốn bái phỏng chúng ta. Ài, sợ rồi sao, vạn nhất hắn nhìn trúng động phủ của chúng ta, cưỡng đoạt lấy thì e là nửa đời sau ngài phải lưu lãng tứ xứ rồi."
"Nói mò cái gì, vi sư đạo hạnh cao thâm, luyện được pháp khí huyền diệu trấn động, há lại sợ người đến đoạt động phủ. Ngươi không lo tu hành tốt phân ưu cùng vi sư, lại còn châm chọc ta, ngày mai ta đem bán ngươi cho Dương Giác phu nhân ở lưng núi làm đồng tử, ngày đêm ngửi mùi tanh tưởi, hun ngươi thành cô nương thối luôn."
"Sao có thể, lát nữa ta đi nói với Lục Y đồng ở Dương Giác động, nói sư phụ ngài nói xấu sau lưng Dương tiên cô." Nữ đồng tử uy hiếp.
Lão đạo sĩ tức giận, rút một cây thước từ trong ống tay áo ra, nhắm vào mông của nữ đồng mà đánh. Nữ đồng không dám trốn, chỉ ôm đầu la oai oái.
Lúc này sơn cốc bên kia chợt truyền đến tiếng cười ha ha, vẫn là tiếng cười của Phụ Vân đạo nhân còn chưa rời sơn cốc truyền đến. Ngay sau đó nghe thấy người này nói: "Đạo huynh, đồ nhi ngươi ngỗ nghịch như vậy, bán cho ta đi, ta mua về thừa dịp thử đan, đỡ cho ngươi bị nàng chọc cho tức giận như vậy."
Sắc mặt lão đạo kia biến hóa, ủ rũ nói: "Đạo hữu nói đùa, tiểu nhi không ngoan nhưng vài năm nữa sẽ khá hơn."
"Hặc hặc, vậy qua vài năm nữa ta sẽ đến xem." Triệu Phụ Vân nói xong thì cũng đã bay gần qua khỏi dãy núi, lại theo đường núi chuyển qua sơn cốc khác.
Thầy trò hai người kia nhìn một hồi rồi mới mở miệng nói.
"Sư phụ, ngài đừng lo, người này lớn lối, lại còn thích nghe trộm người nói chuyện, nói lời không giữ mồm miệng, người như vậy hành tẩu thiên hạ tất sẽ đưa tới tai họa cho bản thân, có lẽ qua vài năm tới sẽ chết ở ngoài đường không chừng." Nữ đồng như nguyền rủa nói.
"Ài, vốn theo lý là thế, nhưng trong thiên hạ thường có một số người hành sự không cố kỵ, lại lên như diều gặp gió, thật quái lạ thay!" Lão đạo sĩ lắc đầu, không biết là đang trả lời đệ tử mình hay cảm thán trong lòng.
Triệu Phụ Vân một đường phiêu phiêu đãng đãng bay về hướng phủ Quảng Nguyên.
Đây là lần đầu tiên hắn chính thức đi du lịch, buông lỏng tâm tình, nhìn ngắm núi sông thế giới này, phát hiện vốn những nơi hắn cho là hoang sơn dã lĩnh lại không hẳn là hoang dã thật sự, có một số nơi cảnh đẹp, linh khí tốt còn có tu sĩ chiếm cứ. Có một số ngọn núi có tu sĩ Trúc Cơ, ngọn núi xấu hơn thì có tu sĩ Huyền Quang cư trú.
Hắn đi theo đường núi, cố gắng không xông vào đạo tràng người khác nhưng lần nào cũng khiến người khác cảnh giác chú ý. Dù sao ảnh quỷ của hắn nâng lá cây bay qua rừng núi, nhìn qua không giống người chính phái cho lắm.
Nhưng người có nhãn lực tốt có thể thấy quỷ kia âm mà không tà, trên người Triệu Phụ Vân không có một tia tà khí, là một tu sĩ chính phái mà không phải là những kẻ khu quỷ dịch mị kia.
Hắn vừa tu hành luyện pháp, vừa ngắm nhìn sơn thủy, ước chừng nửa tháng mới đến được phủ Quảng Nguyên.
Người hắn muốn nghe ngóng vốn không ai biết tên là gì, chỉ biết đạo hiệu là Thanh Khê đạo nhân, đã cư ngụ chừng hơn mười năm ở phủ Quảng Nguyên rồi. Gã thường cư trú ở núi Lưỡng Giới nhưng hay lui tới phường thị phủ Quảng Nguyên.
Phường thị Quảng Nguyên là nơi thế gia bản địa kinh doanh nhiều năm, vẫn luôn an ổn phồn vinh, nhất là vào ngày họp chợ mỗi tháng đều có không ít tu sĩ hội tụ. Có tu sĩ không muốn thanh tu thì sẽ đến phường thị tìm kiếm một gia tộc nào đó chiêu mộ cung phụng. Nếu hai bên vừa ý thì tu sĩ kia sẽ hưởng đến phú quý nhân gian. Đương nhiên thế gia bản địa chiêu mộ người thì cần thiết phải cung cấp như vậy.
Ở trong mắt các thế gia thì những tu sĩ nhìn như thanh tu khổ luyện trong núi đều mang đầy nguy hiểm. Bởi không biết lúc nào những người này sẽ biến thành đạo phỉ cướp bóc nơi này. Phải biết trăm năm qua, bên trong phủ Quảng Nguyên đã từng phát sinh bốn trận cướp bóc lớn, chính là cướp bóc nơi trú đóng của gia tộc và những chỗ như phường thị này.
Mà cướp bóc nhỏ như giết người đoạt bảo đều là khôn kể tới.
Trong đó khiến người ta kì quái là dường như núi Lưỡng Giới lại chưa bao giờ trải qua đạo phỉ. Có người nói vì nơi đó đều là nơi tu sĩ thanh tu khổ luyện, dù có khai khẩn dược điền trồng dược thảo thì có gì đáng giá để đánh cướp?
Nhưng thế gia bản địa lại thầm suy đoán, cảm thấy hẳn trong đám phỉ cướp kia có tu sĩ của núi Lưỡng Giới.
Thanh Khê đạo nhân này sống ở trong núi Lưỡng Giới nhưng thường tới trong phường thị Quảng Nguyên chơi, cho nên có không ít người biết đến gã.
Triệu Phụ Vân bèn tìm tới Tạ An Lan.
Là địa đầu xà bản địa, lại là một trong những người quản lý phường thị Quảng Nguyên, dù cho y không biết thì cũng sẽ tìm được người biết kẻ kia. Y như đã chuẩn bị sẵn, biết sẽ có người tới điều tra, hoặc có lẽ người của núi Thiên Đô đã tìm tới y hỏi qua tình hình trước rồi. Cho nên khi Triệu Phụ Vân tới tìm, y đã đặt sẵn một phòng riêng trong Thanh Y vũ quán.
"Vũ giả nơi đây được xếp hạng mỗi tháng, mỗi năm đều có người mới, mỗi vũ giả đều là tu sĩ nhập môn, trong đó còn có cả tu sĩ Trúc Cơ." Tạ An Lan nói.
"Tu sĩ Trúc Cơ? Sao lại làm nghề này?" Triệu Phụ Vân kinh ngạc hỏi.
"Mỗi người có hứng thú hoặc sở thích khác nhau, hiếm thấy được Phụ Vân đạo trưởng kinh ngạc thế này, không bằng mời vị này đến cho Phụ Vân đạo trưởng gặp qua? Vừa hay Tạ mỗ cũng chỉ mới nghe tới kỳ danh, còn chưa từng gặp mặt." Tạ An Lan vừa cười vừa nói. Y đưa mắt ra hiệu với một người hầu bàn đứng bên cạnh, đối phương bèn đi ra ngoài.
Tạ An Lan tiếp tục giới thiệu nói: "Vị tu sĩ Trúc Cơ này có sở trường dùng một thanh kiếm nhỏ, mặc vũ y Nghê Thường, chân trần, được xưng là Nghê Thường kiếm cơ. Nghe nói xem một bài múa, ba tháng không quên được, tư thế múa kiếm kia vẫn luôn xuất hiện trong mộng."
"Nhân vật như vậy mà Tạ huynh lại chưa từng gặp mặt sao?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Ài, không dối gạt đạo trưởng, mấy ngày nay vì duy trì phủ Quảng Nguyên ổn định mà thời gian tu hành của ta cũng trở nên ít ỏi đáng thương. Có người nói tu hành trong hồng trần nhiều trở ngại, quả nhiên là vậy. Không có đủ thời gian tu công khóa cơ bản chứ đừng nói đến luyện pháp."
"Hơn nữa Hứa Nhã Thành của Hứa gia núi Thiên Đô bị ám sát, lại đột nhiên xuất hiện một tu sĩ Trúc Cơ không rõ lai lịch, tuy là ta tự tin nhưng lại cũng không dám khinh thường tu sĩ trong thiên hạ." Tạ An Lan nói.
Triệu Phụ Vân mới hiểu ra, đối phương lại nói thêm: "Lúc ấy Thanh Khê đạo nhân rất thích đến nơi này, nghe nói gã giảng pháp được bao nhiêu linh thạch đều tiêu xài hết ở những nơi này, ta lại không dám trầm mê trong đó a."
Ngay khi hai người nói chuyện, bên ngoài có tiếng người rung chuông, rồi cửa được đẩy ra.
Đi trước là người hầu bàn, đi sau là một hàng nữ tử đều có dung mạo và điểm đặc sắc riêng. Có hai người trong các nàng đến ngồi bên cạnh Triệu Phụ Vân và Tạ An Lan, người khác thì mang theo đàn, khí cụ yên lặng bày biện, đặt lên giá.
Tiếp đó, lại có một nữ tử từ sau bình phong đi ra. Nàng này quả nhiên đi chân trần, trắng nõn, cổ chân đeo vòng vàng có chuông nhỏ. Nàng bước đi, tiếng chuông nhỏ vang lên.
Trên người của nàng mặc một bộ cung y màu hồng phấn, lộ ra cánh tay trần và eo hông. Đai lưng quanh eo cũng treo một hàng chuông vàng nhỏ như hạt đậu. Cổ tay trái đeo vòng ngọc, tay phải không đeo gì cả.
Gương mặt nàng thanh lệ đoan trang, trên đầu tóc đen cài trâm, bên trên cài trang sức, trong đó nổi bật nhất là hai cây trâm hình thanh kiếm.
Triệu Phụ Vân chắc chắn chỉ có quý nhân mới được xem nàng múa một khúc.
Hai cô nương bên cạnh chẳng biết đã nấu linh thạch trên bàn từ lúc nào, linh vũ lượn lờ bay.
Một khúc tỳ bà thanh thoát nổi lên như tiếng bình bạc bị đánh vang.
Triệu Phụ Vân như nghe thấy sát khí của kiếm rời khỏi vỏ.