Nhất Khí Triều Dương

Chương 139: Nhiệm vụ bí mật



Ngày hôm sau Triệu Phụ Vân đi đến Vô Lượng viện.

Viện Thủ Vô Lượng viện Ngô Duy Sơn triệu kiến hắn. Đây là lần đầu tiên hắn gặp Viện Thủ Vô Lượng viện, trước đó chỉ gặp Phó Viện Thủ Phí Vu mà thôi.

Hai bên thầm đánh giá lẫn nhau, chẳng qua Triệu Phụ Vân không nhìn ông ta nhiều mà chỉ cúi đầu hành đạo lễ. Trong mắt hắn, Ngô Duy Sơn nhìn qua khó xác định được tuổi tác, nhưng mí mắt đã sụp, da cổ xệ khá rõ nên có lẽ đã không còn trẻ nữa.

Mà đối phương thì nhìn hắn lâu hơn một chút, mới nói: "Xem ra Tuân sư muội hết lòng đưa ngươi vào núi Thiên Đô quả không sai, có không ít người sau khi vào núi lại tay không mà về, cho dù có được cũng không có gì đáng để khen ngợi. Người như vậy, không có thiên phú tài tình, rất lãng phí."

Đương nhiên Triệu Phụ Vân không biết mặt sau của những chuyện này, nhưng nghĩ lại cũng thấy đúng.

“Lúc ngươi đi phủ Quảng Nguyên, Phí sư đệ đã giao cho ngươi nhiệm vụ thu thập quan hệ giữa các thế gia phủ Quảng Nguyên, ghi chép lại thành sách nhưng ngươi lại không có chút thành quả gì. Tuân sư muội tiến cử ngươi vào trong núi ngộ pháp đã bị rất nhiều người nói, vì ngươi ngộ hiểm nhưng lại không hoàn thành nhiệm vụ trong nội viện giao cho."

"Chẳng qua từ lúc ngươi Trúc Cơ đến nay đã thể hiện được thiên phú, ai nấy đều thấy rõ. Núi Thiên Đô chúng ta đặt ra quy định tính công đức là để hạn chế một số kẻ tầm thường bôi nhọ núi Thiên Đô, không phải để cản trở những đệ tử như ngươi." Ngô Duy Sơn nói.

Triệu Phụ Vân nhất thời không biết nói cái gì, chỉ có thể hành đạo lễ.

"Tối hôm qua, tôn nhi Hội Xuân của ta nói gặp được người có độn pháp huyền diệu ở Kê Quan lĩnh, đường hoàng đại khí, mau lẹ như hồng quang lướt không, hẳn là độn pháp mà ngươi ngộ được trong núi đi?" Ngô Duy Sơn hỏi.

Triệu Phụ Vân suy nghĩ một chút, chợt hiểu Hội Xuân có lẽ là tu sĩ mặc đạo bào màu xanh, không nói một lời mà hắn gặp hôm qua.

"May mắn có chút lĩnh ngộ, không phụ sơn môn ưu ái." Triệu Phụ Vân nói.

"Hặc hặc, khiêm tốn, quá khiêm tốn rồi. Ánh mắt Tuân sư muội sao mà sai được. Đây là mục tiêu nhiệm vụ lần xuống núi này của ngươi."

Ngô Duy Sơn cầm một cuộn sách, mở ra là hình vẽ một người, có tên gọi, cùng với pháp thuật từng thi triển qua, ngoài ra không còn gì khác nữa.

"Tên tuổi, tướng mạo trên này đều không đáng tin, ngươi chỉ cần nhớ thần vận kia là được, tìm được thì tìm, không tìm được thì thôi. Chẳng qua lần này ngươi xuống núi du lịch, nếu gặp được đồng môn hoặc người có gốc gác với trong núi cần giúp đỡ thì giúp một tay, mỗi người mỗi việc đều là duyên phận hương hỏa cả." Ngô Duy Sơn nói ra.

Triệu Phụ Vân tự nhiên là ưng thuận, sau đó cầm theo văn thư tiền nhiệm cáo lui.

Hắn không lưu lại lâu trong núi mà đi Hạ Viện một chuyến, chỉ là Văn Bách, Văn Tầm, Dương Liễu Thanh còn chưa trở về.

Hắn biết khu vực Nam Lăng từng có đại chiến, mà hai người Văn Bách cùng Văn Tầm đang ở đó, không biết tình huống thế nào. Chẳng qua không có tin bọn họ chết truyền về nên hẳn là không sao cả. Mà nghe nói Dương Liễu Thanh được Tuần Sát viện điều động, không biết đang làm gì.

Hắn đi vào một gian phòng ngủ xưa kia của mình, nhìn vào bên trong thấy có một nữ tử mặc đạo bào màu xanh da trời đang ngồi dưới mái hiên đọc một quyển sách.

Nhìn quyển sách, Triệu Phụ Vân chắc chắn đó là bút ký tu hành mà mình để lại trong phòng.

Nàng kia cảm giác như có người nhìn mình, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa lại không có ai.

Lúc nàng vừa ngẩng đầu lên thì Triệu Phụ Vân ẩn vào trong ánh mặt trời rồi.

Người khác có thể hóa ánh sáng mà độn đi, mà hắn ẩn vào ánh mặt trời khiến người khác không nhìn thấy, là dùng một tiểu kỹ xảo mà thôi.

Khi nữ tử kia ngẩng đầu nhìn lên, Triệu Phụ Vân cũng nhìn rõ đó là một cô nương thanh tú, nhưng nhìn phục sức đơn sơ trên người nàng thì biết không xuất thân từ thế gia. Hắn tin rằng bút ký tu hành của mình có trợ giúp nhất định cho nàng.

Chẳng qua hắn căn bản cũng không có ý nghĩ muốn đi vào. Trở lại chốn cũ chỉ là xúc động nhất thời mà thôi.

Hắn bay vào bên trong ánh mặt trời, lặng yên không một tiếng động xuống núi.

Lúc này hắn quyết định đi tới một chỗ trước.

Phủ Quảng Nguyên, đến đó kiểm chứng một chút về cái tên mà Viện Thủ Ngô Duy Sơn đưa cho mình. Sau đó sẽ đi Cửu Lý loan, trung du sông Bình Hải, là quê quán của Lương Đạo Tử. Cho tới nay hắn vẫn còn giữ mãi chút suy nghĩ này trong lòng.

Chẳng qua là hắn còn chưa rời đi xa thì đã bị người cản đường lại.

Chỉ thấy phía trước có một đạo kiếm quang rạch mở đám mây quanh chỗ hắn khiến bản thân hiển lộ ra ngoài. Còn không đợi hắn ra tay, người đối diện đã lộ diện.

Lại là Mã Tam Hộ.

Triệu Phụ Vân chào nói: "Bái kiến Viện Thủ."

Mã Tam Hộ cũng nhìn kỹ Triệu Phụ Vân, sau đó nói: "Đệ tử chân truyền xuống núi du lịch đều nhận lấy chút nhiệm vụ, đa số là từ Vô Lượng viện, một số thì ở Tuần Sát viện. Bên ta có một nhiệm vụ giao cho ngươi."

"Đương nhiên vốn đã giao nhiệm vụ đuổi giết cho ngươi, sẽ không phái thêm nhiều chuyện khác. Nhưng chỉ sợ khó mà kiếm được người này nên đành phân thêm cho người thêm việc khác."

Nghe Mã Tam Hộ nói như vậy, mặc dù Triệu Phụ Vân không rõ y muốn mình làm gì nhưng chắc chắn là một việc bí mật, tuyệt đối không đơn giản.

"Xin hỏi Viện Thủ, không biết là chuyện gì?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Có rất nhiều đệ tử từ núi Thiên Đô đi ra ngoài, cả ở Thượng Viện lẫn Hạ Viện, không cần ngươi tận lực làm gì, nếu có người dùng danh nghĩa núi Thiên Đô làm hại người thì cần trừ bỏ để làm gương."

Mã Tam Hộ nói xong bèn đưa cho Triệu Phụ Vân một phần danh sách, trong đó có một số đánh dấu màu đỏ, hắn nhìn qua mấy cái tên, trong lòng nổi lên cảm giác khác thường.

"Chỗ đánh dấu màu đỏ là ngươi cần chú ý đặc biệt. Trước khi ta thu hồi mệnh lệnh này, ngươi vẫn phải một mực giám sát, có bất kỳ tình huống khả nghi gì đều có thể báo cáo với ta."

Triệu Phụ Vân nghe Mã Tam Hộ nói vậy, phần rung động khác thường kia đã biến thành sóng cả. Hắn nhìn ra những cái tên đánh dấu màu đỏ đều là những thế gia thâm căn cố đế trong núi.

"Viện Thủ, ta chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ nho nhỏ, kiến giải nông cạn, chỉ e không gánh nổi trách nhiệm này." Triệu Phụ Vân không muốn bị cuốn vào tranh chấp trong núi.

Tranh chấp trong thiên hạ đã nhiều, trong núi chim hót hoa nở, mây mù lượn quanh như tiên cảnh cũng có rất nhiều ám đấu, làm cho hắn đều muốn tránh xa.

"Không cần ngươi phải làm gì cả, chỉ cần lúc ngươi đi du lịch chú ý qua một chút, ít nhất là chú ý chút sự tình Đại La bí giáo." Mã Tam Hộ nói ra.

"Hừ, bản viện thủ hoài nghi Dương Thiên Quang chết là vì có người trong núi tiết lộ, khiến hắn bị yêu tà Thiên Sơn vây giết. Tất cả cũng vì sơn môn được yên ổn mà thôi." Mã Tam Hộ giải thích rõ ràng hơn.

Triệu Phụ Vân trầm ngâm. Hắn biết Dương Thiên Quang là tu sĩ Tử Phủ Tuần Sát viện chết trong trận đại chiến với nước Thiên Sơn ở Nam Lăng.

Hắn nhìn thấy ánh mắt hung ác của Mã Tam Hộ, tuy cảm thấy vẻ mặt y đầy hung dữ nhưng vẫn sợ người này làm ra chuyện hung hiểm gì. Cuối cùng đành nói: "Vậy đệ tử sẽ chú ý."