Nhất Khí Triều Dương

Chương 138: Nổi danh trong núi



Cái chết của Hứa Nhã Thành khiến Triệu Phụ Vân thầm kinh ngạc và bất ngờ. Dù sao Hứa gia không phải không có căn cơ ở núi Thiên Đô. Cho dù Tuân sư có vẻ không quan tâm tới việc Hứa Nhã Thành chết mất nhưng Triệu Phụ Vân vẫn hỏi: "Hứa gia không phái người bảo hộ y sao?"

"Có Hứa Thế Khâm ở đó bảo hộ, nhưng Lam Huy chính diện tập kích, đại chiến với Hứa Thế Khâm một trận, Hứa Nhã Thành ở bên cạnh bị người ám sát chết."

Nghe Tuân Lan Nhân nói vậy, hắn không khỏi kinh ngạc hơn, nói: "Lam Huy kia làm sao là đối thủ của Hứa Thế Khâm được?"

"Truyền thừa Lam gia có chút huyền dị, hẳn là Lam Thiếu Huân truyền thừa lại cho Lam Huy." Tuân Lan Nhân thuận miệng đáp.

Triệu Phụ Vân không khỏi nghĩ tầm trong lúc Hứa Thế Khâm đại chiến với người, Hứa Nhã Thành không biết ẩn mình đi, như vậy chết cũng không đáng tiếc.

Hắn không khỏi nhớ lại lúc ấy Tuân sư ở Lam gia Trấn Nam Quan có ó cơ hội giết chết Lam Huy đấy, hắn tin chắc Tuân sư có thể làm được nhưng nàng không làm, chỉ đón mình và Mã Tam Hộ rời đi.

Hơn nữa nàng trực tiếp trở về núi Thiên Đô, mà bên kia do người của Hứa gia tiếp nhận. Lúc nghe được tin này, hắn cảm thấy Hứa gia là đi sau hái quả ngọt. Phần trước xương cứng bị người cắt mở, phía sau chỉ cần có người nào đó khéo léo lôi kéo lấy lòng thế gia địa phương thì núi Thiên Đô đã có thể đặt chân ở đó được rồi.

Nhưng mà phúc họa khôn lường.

Hắn chợt nhìn thoáng qua Tuân sư, cẩn thận hỏi: "Tuân sư sớm biết Hứa gia sẽ tiếp nhận phủ Quảng Nguyên?"

"Hứa gia cổ vũ nhập thế, gắng sức thúc đẩy đối phó với phủ Quảng Nguyên, há lại không muốn tiếp nhận phủ Quảng Nguyên?" Tuân Lan Nhân nhìn hắn, đứng dậy, nhàn nhạt nói.

Nàng đi tới bên cửa sổ, từ chỗ đó dễ dàng nhìn thấy một gốc hoa thụ giữa sân. Hoa kia có thân màu trắng, nhìn qua có vẻ đã mọc qua rất nhiều năm, không ngừng bị cắt gọt, lại không ngừng mọc ra mầm mới. Thân cây mọc lác đác vài cành màu xanh, trong đó có một cành nở hoa đỏ, màu sắc cực kỳ giống với chiếc mũ đạo quan mà Tuân sư đang đội.

Triệu Phụ Vân chợt nảy sinh ý nghĩ như vậy. Nhưng hắn nhanh chóng thu tâm tư lại. Tuân sư đã nói rõ biết Hứa gia nhất định sẽ vào làm chủ phủ Quảng Nguyên. Vậy là Tuân sư cố ý lưu Lam Huy lại sao?

Hắn nghĩ nghĩ, lại cảm thấy Tuân sư không phải là người thích chơi mưu đồ như vậy, hết thảy chỉ phù hợp với tính cách của nàng mà thôi.

Tính cách của nàng là sẽ không giết Lam Huy. Bởi lúc ấy Lam Huy căn bản không làm chuyện gì tổn hại đến núi Thiên Đô, núi Thiên Đô cũng không phải là môn phái hở ra là sẽ diệt cả nhà người ta.

Cho nên, hết thảy đều diễn ra tự nhiên như vậy.

Ai có thể nói gì được?

Hắn không biết lúc Hứa gia nơi nơi tính kế mình, Tuân sư có tức giận hay không, nhưng có thể chắc chắn Tuân sư tuyệt không phải là người không nhìn ra được nguy cơ. Như việc bản thân hắn đi phủ Quảng Nguyên, nàng đã ở một nơi bí mật gần đó bảo vệ mình.

"Người tu hành, hết thảy đều lấy tu hành làm trọng, ngươi có thể tới Vô Lượng viện hỏi rõ ràng lai lịch kẻ muốn tìm lần này. Chỉ là nếu đi du lịch, nếu ngươi đi ngang qua Ly Sơn thì thay ta ghé qua Ly Sơn bái phỏng một người." Tuân Lan Nhân nói.

Chuyện thay mặt Tuân Lan Nhân bái phỏng người khiến Triệu Phụ Vân có hơi bất ngờ. Hắn cảm thấy tính cách Tuân Lan Nhân lãnh ngạo thế này, có lẽ khó có bằng hữu được.

Không đợi hắn hỏi là ai, Tuân Lan Nhân đã nói: "Nàng tên là Cận Tú Chi, năm đó ta xuống núi du lịch kết bạn được, tính cách ôn nhu, khéo hiểu lòng người, từ biệt đã hơn hai mươi năm chưa gặp lại."

Tuân Lan Nhân hiếm hoi cảm khái một câu.

"Sao Tuân sư không đi gặp một lần?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Kỳ thật cũng không có gì để nói. Đúng rồi, ngươi giúp ta đưa cây ngọc tiêu này cho nàng, lúc ngươi chém giết đệ tử núi Phong Vũ ở ngoài phủ Quảng Nguyên rơi ra đấy. Ta đã tế luyện lại một phen. Vận luật của nàng rất tốt, thiện thổi tiêu, nhiều năm không gặp không nên đến tay không."

Tuân Lan Nhân nói xong, bèn tháo một cây ngọc tiêu treo bên vách tường xuống, Triệu Phụ Vân nhận lấy, nhìn qua thấy quả là tinh xảo xinh đẹp, bên trên còn có mấy linh văn, hắn cũng có thể nhận ra.

"Đại Âm Hi Thanh!"

"Ngươi đi đi, nếu như..." Tuân Lan Nhân chợt ngừng lại, nói: "Không có việc gì, ngươi đi đi."

Triệu Phụ Vân đầy nghi hoặc, cũng không hỏi nhiều.

Sau khi đi khỏi Lan Nhân Tiểu Trúc, hắn khẽ động niệm, ban đầu vốn là ngự không bình thường mà đi nhưng lúc này cả người hắn đột nhiên nở rộ ánh sáng, thân thể như tan thành ánh sáng, mơ hồ có thể thấy được một con Kim Ô Thần Điểu.

Chẳng qua Kim Ô mới xuất hiện đã hóa thành một tia sáng đỏ biến mất trong mây gió, chỉ chớp mắt sau đã rơi xuống Kê Quan lĩnh.

Hắn mừng rỡ không thôi, cảm thấy độn pháp này như thể được tạo riêng cho mình vậy.

Hắn lại nhớ ra, lúc nãy quên hỏi Tuân sư rốt cuộc trên núi Thiên Đô có linh bảo gì.

Nhìn sắc trời đã muộn, hắn không đến Vô Lượng viện mà bắt đầu diễn luyện pháp thuật.

Hắn càng luyện, Kim Ô Thần Quang độn pháp càng thuần thục, không còn như ban đầu phải hóa lửa rồi mới hóa quang. Hắn biết độn pháp không chỉ để di chuyển mà còn để bảo vệ tính mạng, tốc độ thi pháp nhất định phải nhanh, không thể để đến mức bị người chém giết khi đang độn pháp được.

Đỉnh núi này có chỗ tốt là có thể mặc sức diễn luyện độn pháp. Hắn cũng không quan tâm người khác nhìn thấy từ phía xa, cứ ở trong hư không thả người hóa thành ánh sáng. Nhìn từ xa, sẽ thấy hắn như một con chim màu vàng đột nhiên bay lên, rồi lại biến mất.

Ngay từ đầu hắn không khống chế được khoảng cách, dần dần có thể nắm giữ được một chút, chẳng qua độn pháp rất mệt mỏi, sau sáu lần thì hắn đã thần bì lực kiệt.

Khi hắn ngồi trên đỉnh núi tu hành, quan tưởng linh khí mênh mang của trời đất nhập vào trong thân thể mình thì có hai đạo kiếm quang tung bay đến.

Một đạo kiếm quang hùng vĩ chói mắt, một đạo lại nhỏ như tơ mà linh động.

Hai người này một người mặc áo bào xám, một mặc áo bào xanh, quanh người còn có một đạo một đạo kiếm quang vờn quanh. Thoạt nhìn có lẽ bọn họ thường ở trong mây luyện kiếm thấy Triệu Phụ Vân luyện tập độn pháp nên mới hấp dẫn ánh mắt của bọn họ.

"Là Triệu Phụ Vân sư đệ sao?" Thanh niên cao lớn mặc áo bào xám đưa tay tìm tòi trong hư không, kiếm quang như lông vũ bồng bềnh ở bên cạnh đã được y kẹp giữa hai ngón tay.

Người khác thì ngưng hình đứng giữa không trung, nhìn kỹ Triệu Phụ Vân.

"Xin chào các vị sư huynh, sư huynh nhận ra ta sao?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Ha ha, ngươi ở nơi này tu hành, ánh lửa hội tụ, chỉ cần không mù đều nhìn thấy được. Sau khi nghe ngóng thì biết là ngươi ở nơi này. Chẳng qua ta biết tên ngươi là nghe nói đến chuyện sư đệ đã từng cùng người quyết tử đấu ở phủ Quảng Nguyên, nghe nói pháp thuật hoa lệ mà tiêu sái, một đôi tay áo vung phất, mặc cho kiếm quang đối thủ phi đâm thế nào cũng không cách nào cận thân được ngươi." Đối phương cởi mở nói.

Nhưng mà dù y có cởi mở thế nào thì Triệu Phụ Vân vẫn có thể nghe được, y có ý định muốn thử một chút. Đối phương là người luyện kiếm, một người chủ tu kiếm thuật nghe nói có người dùng một đôi tay áo có thể ngăn cản được phi kiếm đâm chém tới, làm sao không muốn mở mang kiến thức đâu?

Nhìn bộ dạng kích động của hai người bọn họ, Triệu Phụ Vân chỉ thở dài nói: "Chỉ e là sư huynh đã hiểu lầm, chẳng qua là đệ tử tiểu thế gia, khả năng ngự kiếm làm sao so được với hai sư huynh."

“Vừa rồi nhìn kiếm quang hai vị sư huynh ngưng luyện mà thanh chính, hẳn là tu hành kiếm thuật chính tông, thanh kiếm kia dựa vào ngự pháp thi triển ra kiếm thuật sao có thể so được chứ."

Lời nói của Triệu Phụ Vân như đánh trúng tâm khảm của đối phương khiến y không khỏi cười to nói: "Nói rất hay, kiếm đạo giả cần phải tự luyện được bảo kiếm, thai nghén linh tính mới có thể sơ thành được. Bọn họ chẳng qua chỉ là ngự bảo mà thôi."

Triệu Phụ Vân cũng cảm thấy có lý. Lúc ấy hắn không chọn tu kiếm vì cảm thấy tu kiếm đạo chân chính cực kỳ hà khắc, muốn luyện ra một thanh kiếm tốt là cực khó. Không chỉ tài liệu kiếm phôi đắt đỏ mà linh dược tẩy luyện sau đó càng là không thể lượng được. Cho nên người chủ tu kiếm đạo chắc chắn phải có gia cảnh giàu có.

"Xin thỉnh giáo đại danh hai vị sư huynh." Triệu Phụ Vân ôm quyền hỏi.

"Ngươi không biết chúng ta?" Người nọ trợn to mắt nhìn. Ánh mắt người này rất to, trong số những người hắn quen biết thì chỉ có Mắt To ở Vụ Trạch mới to như vậy mà thôi.

"Sư huynh, ngày thường ta ít đi lại trong núi, gần đây mới trở lại núi cho nên không rõ uy danh của sư huynh." Triệu Phụ Vân mang theo vài phần áy náy nói.

"Không sao, không sao, ta là Hách Xuân Phong, y là Thạch Hội Xuân. Lúc trước từng đại chiến năm sáu trận với người nước Thiên Sơn ở Nam Lăng, lại thu được biệt hiệu 'Xuân Hàn song kiếm."

Đối phương cười như không coi biệt hiệu này vào đâu, lại cảm giác như đang đắc ý. Chẳng qua Triệu Phụ Vân cảm thấy y không đắc ý vì biệt hiệu, mà đắc ý vì đã làm cho địch nhân nhớ rõ bản thân mình.

Vị Thạch Hội Xuân kia lại không nói gì.

“Triệu sư đệ mới vừa từ núi Thiên Đô xuống?" Hách Xuân Phong nhìn nhìn Quan Tinh đạo tràng sau lưng Triệu Phụ Vân, hỏi.

"Sao Hách sư huynh lại hỏi vậy?" Triệu Phụ Vân hỏi ngược lại.

"Ta nghe nói sư đệ đã trở lại từ lâu nhưng đỉnh núi này vẫn một mực không có người. Hôm nay trở về gặp sư đệ ngươi thi triển độn pháp huyền diệu không tầm thường, trước đây chưa từng gặp qua, cho nên hẳn là mật pháp truyền thừa từ trong núi Thiên Đô đi." Hách Xuân Phong đáp.

"Kiếm quang của Hách sư huynh tung hoành mà yên tĩnh vô thanh, kiếm quang của Thạch sư huynh như tơ, linh động huyền diệu, lúc xuyên không như tơ bạc thêu mây, nếu sư đệ ta đoán không sai thì cũng là truyền thừa trong núi mà đến." Triệu Phụ Vân nói.

"Ha ha, đương nhiên, đúng là kiếm thuật mật pháp truyền thừa, cho nên chúng ta mới có thể ở trong mây luyện kiếm. Sư đệ có muốn so một chút với ta, xem xem độn thuật là của ngươi nhanh hay là kiếm độn của chúng ta nhanh?" Hách Xuân Phong cười hỏi.

"Sư huynh, ta đã thần bì lực kiệt, đang định Nhập Định tu hành, không làm phiền hai vị sư huynh luyện kiếm rồi." Triệu Phụ Vân vừa cười vừa nói.

"Được, có thời gian lại diễn pháp một chút." Hách Xuân Phong nói xong bèn tung người bay đi, phóng về phương xa. Mà Thạch Hội Xuân vẫn luôn đứng thẳng giữ hư không cũng gật đầu khẽ chào Triệu Phụ Vân, rồi đuổi sát phía sau.

Nhìn xem hai đạo kiếm quang đi xa, trong lòng của hắn không khỏi cảm thán. Người trong Kiếm Tiên quả là soái khí.

Hắn không khỏi nghĩ tới bản thân, lại lần nữa sửa sang lại Thái Hư Càn Khôn Tụ. Pháp môn nay quả thật huyền diệu khó lường, đáng tiếc mình chỉ thi triển được tầng thứ nhất, phải cố gắng luyện tập một phen, tranh thủ nâng cao một tầng nữa, có như vậy sau này gặp phải những người luyện kiếm này cũng có thể vung tay áo đỡ được kiếm quang.

Hắn ngồi trong ánh nắng trên đỉnh núi, cảm giác như linh quang khắp hư không nhập thân mình. Trên người hắn ẩn ẩn ánh sáng, không còn sôi trào ánh lửa như lúc trước nữa, mà như có những đốm sáng nhỏ, từ hư vô chui vào cơ thể hắn.