Khi tiếng đàn tỳ bà vang lên, Nghê Thường kiếm cơ đã xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía hai người Triệu Phụ Vân cùng Tạ An Lan. Vào lúc này, toàn bộ ánh nến trong phòng như hội tụ cả trên người nàng.
Vòng eo nàng để lộ da thịt trắng như tuyết, dải chuông nhỏ đeo bên hông rung đing đang.
Chỉ thấy nàng duỗi hai tay lên, nâng lên đỉnh đầu, ngón tay múa may, cả người chậm chạp mà nhịp nhàng đong đưa. Nhịp đong đưa này không chỉ là một loại mềm mại thuần túy mà còn ẩn chứa cả lực đạo nữa.
Triệu Phụ Vân nhìn xem, khi nàng lắc người biến ra hai ba bóng người, cảm giác độc hưởng sự mê ly rực rỡ này khiến hắn không khỏi kinh diễm.
Hắn phát hiện khí chất của nữ tử này không so được với khí chất đứng trên đỉnh quần sơn của Tuân sư nhưng lại nổi bật hơn hẳn Kim Linh sư tỷ trong núi. Phải biết núi Thiên Đô là đại phái một phương, tu sĩ xuất sắc bên trong tuyệt đối xứng danh nổi bật hơn hẳn người khác, cho nên hiếm có người nổi bật hơn họ, như phượng mao lân giác vậy.
Ngón tay thon dài của nàng cong vút khép lại thành hình mắt phượng, nắm trâm kiếm trên đầu mình rút ra. Theo khuỷu tay ngoặt xuống, trâm kiếm như hội tụ hết hào quang của ngọn đèn, tích tắc sau lại như biến thành một ngọn đèn khác tỏa sáng chói lọi, mà mũi trâm kiếm chính là bấc đèn.
Nàng nắm trâm kiếm xẹt qua hư không, trong một chớp mắt, ánh sáng trùng trùng điệp điệp, tỏa sáng mê ly.
Chỉ thấy nàng đột nhiên thu mình lại, thân hình nghiêng nghiêng chợt ngoặt chuyển, quay người đưa lưng về phía mọi người, lại đột nhiên xoay ngược lại, như thẹn thùng, như dục cầm cố túng. Trong lúc nàng đột nhiên xoay ngươi, trâm kiếm đang cầm trong tay như thuận thế vung ra, chẳng biết đã biến thành một thanh đoản kiếm tinh xảo hoa lệ từ lúc nào rồi.
Thanh đoản kiếm kia có lưỡi trong veo, chuôi màu vàng, vốn có bộ dạng cây trâm kiếm, chuôi còn nạm một viên ngọc bích như con mắt màu xanh lam hoa lệ lại mang vài phần quỷ dị.
Nàng bắt đầu tung người xoay múa, bước chân tiến lùi, vòng eo lắc lư, bụng dưới bằng phẳng nõn nà lại săn chắc, chuông nhỏ màu vàng quấn quanh leng keng, rõ ràng chỉ một người nhưng lại khiến người khác cảm thấy hoa cả mắt.
Kiếm trên tay nàng cũng theo đó mà chuyển động, ánh kiếm, ngọn đèn, ánh mắt, càng chuyển càng nhanh, mỗi lần chuyển động kiếm trên tay đều chuyển theo những góc độ khác biệt. Triệu Phụ Vân không thông thạo kiếm thuật nhưng vẫn cảm thấy kiếm này được múa cực kỳ xinh đẹp, kiếm quang mang theo ánh sáng rực rỡ không chỉ xinh đẹp mà còn uẩn hàm tạo nghệ kiếm pháp cực cao.
Xoay chuyển một hồi, cả người nàng như tan ra trong ánh sáng. Một người lại như thành ba người, trong quá trình xoay người mà dần tách ra. Ba kiếm cơ, mỗi người đều cầm kiếm xoay múa, như bướm lượn vườn hoa, không hề va chạm nhau nhưng lại như thể giao hòa đan xen vào nhau.
Trong khoảng thời gian ngắn quả thật không thể biết đâu là chân thân đâu là giả thân.
Triệu Phụ Vân không cố nhìn thấu huyễn hóa của đối phương, bởi nếu khám phá ra thì màn kiếm vũ này sẽ không còn đẹp nữa.
Trong nhất thời, ba bóng người bồng bềnh như bướm lượn giữa vầng ánh sáng rực rỡ, bên tai văng vẳng tiếng đàn tỳ bà, lại có tiếng cô nương khe khẽ hát như giai điệu của thiên nhiên.
Ba người xoay múa giữa phòng, hai cô nương ngồi bên cạnh Triệu Phụ Vân cùng Tạ An Lan, bồi tiệc rượu. Hương rượu trong trẻo, kiếm quang trong trẻo, tiến thẳng tới mi tâm Tạ An Lan.
Lúc này y đang đưa miệng hớp chén rượu mà cô nương bên cạnh đút cho, kiếm quang kia lại phiêu miễu mờ mịt, ẩn giấu sát cơ đi, lại đến nhanh như ánh sáng.
Tạ An Lan cả kinh. Cả người y như tản ra, kiếm quang đâm tới thì cũng chính là lúc cả người y mờ ảo mông lung đi, như biến thành một cái bóng dưới mặt nước. Kiếm đâm đến, bóng nước rung động vỡ tán đi.
Pháp môn sở tu của Tạ gia có tên là Thủy Mộc Tinh Hoa Huyền Chương, mà bản thân y lại am hiểu Thủy Nguyệt huyễn pháp.
Lúc này Triệu Phụ Vân mới cảm giác được sát cơ chân chính.
Hắn thầm kinh hãi, nhìn thấy kiếm quang đậm đặc sáng rực trong tay kiếm cơ kia. Tay trái hắn đẩy cô nương bên người ra, đối phương như chiếc lá bị gió bão cuồng phong cuốn bay đi, bị đẩy văng vào bình phong bên kia rồi rơi xuống mặt đất. Chỉ là nàng này không hề bị thương, lúc ngẩng đầu nhìn lên đã thấy Triệu Phụ Vân ngồi đó, đưa tay kia chộp vào hư không.
Trong hư không dường như có một con hung điểu tản ánh lửa đỏ vàng kim sáng ngời, trương dương mà hung lệ.
Vào lúc này, kiếm quang linh động mộng ảo lại mang đầy sát cơ chợt khựng lại, mà bóng dáng Nghê Thường kiếm cơ như huyễn ảnh vốn ẩn trong hư không cũng bị định trụ lại, hai cái bóng khác vỡ tan như bong bóng khí.
Rồi một bóng người nhanh chóng vọt ra khỏi ánh kiếm kia.
Nghê Thường kiếm cơ ở trên không trung chậm rãi quay người lại, thân thể nàng như bị một cỗ lực lượng cường đại trói buộc. Đôi mắt nàng mang đầy lửa giận nhìn chằm chằm vào Triệu Phụ Vân, như thể hắn vừa phá hư mất chuyện tốt của mình.
Chỉ thấy nàng vung kiếm trong tay lên, có ba đạo kiếm quang cực nhanh mà ra, kéo tới phía Triệu Phụ Vân.
Triệu Phụ Vân cảm giác lúc kiếm vung lên, cầm nã chi pháp của mình đã bị phá vỡ. Hắn thầm kinh ngạc, cảm giác như cả người và thân kiếm của nữ tử này như có một tầng lột xác, lúc nàng ta động thân, bề ngoài bị hắn bắt giữ nhưng bên trong vẫn có thể động như cũ.
Cầm nã của hắn là ứng dụng pháp lực, sau đó còn sáp nhập Kim Ô pháp ý cho nên đã thành Kim Ô cầm nã, vừa ra tay đã ngăn chặn đối phương giết đến Tạ An Lan, lại phá huyễn thân của đối phương.
Nhưng Triệu Phụ Vân không biết nàng dùng pháp môn gì lại có thể động được.
Ba đạo đạo kiếm quang như ba thanh kiếm, tốc độ cực nhanh. Từ cổ tay Triệu Phụ Vân bay ra một vòng hào quang. Hào quang kia mang theo ánh đỏ vàng kim, hình thành nên từng vòng từng vòng ánh sáng đâm vào kiếm quang kia. Kiếm quang sụp đổ tản ra, vòng ánh sáng cũng bị khựng lại.
Chỉ thấy ngón tay Triệu Phụ Vân điểm một chỉ vào vòng ánh sáng. Vòng ánh sáng kia bỗng nhiên trở nên mạnh mẽ, tràn ra ánh sáng chói sáng, nhanh chóng mở rộng ra, như sóng tuôn trùng điệp lao về phía nữ tử.
Nàng kia uốn mình hóa thành mấy bóng người, tách ra né tránh vòng hào quang vàng đen, lại theo đủ các phương hướng khác nhau đâm về phía Triệu Phụ Vân.
Nàng đang cực kỳ tức giận vì Triệu Phụ Vân làm hư chuyện của mình, đã không thèm không để ý đến Tạ An Lan mà chỉ chú tâm giết Triệu Phụ Vân.
Trong tay Tạ An Lan đã có thêm một tấm giương, mặt gương bắt đầu tỏa sáng, lại nghe Triệu Phụ Vân nói: "Tạ huynh khoan đã, để bần đạo thử nàng một chút."
Lúc này hắn xuống núi, đã tự cho mình là Đạo nhân. Trong tâm tưởng, chỉ từ khi hắn nhận được mật truyền núi Thiên Đô đến nay mới chân chính là người nhập đạo, có thể tự nhận là người tu đạo được rồi, nên mới tự xưng là bần đạo.
Những ngày này, hắn một mực luyện pháp trên đường đi, mà thuật ngự bảo và ngự pháp vốn tương thông với nhau. Lúc hắn còn ở Huyền Quang kỳ đã luyện đủ loại pháp thuật kỹ xảo, cho nên lúc dùng pháp bảo pháp khí đều đã thông thuận không có trở ngại gì.
Vừa nói, hắn đã phất tay, vòng ánh sáng như bị một tay Triệu Phụ Vân vung mở. Nữ tử hóa ra bao nhiêu bóng người thì có bấy nhiêu vòng ánh sáng tản ra, mỗi một vòng ánh sáng đều hình thành nên một dòng chảy xoay tròn khóa nữ tử lại.
Nữ tử nhíu mày, một người bị như vậy, phân thành nhiều người vẫn như vậy.
Nàng không ngờ người này lại khó giải quyết như vậy. Lúc nãy Triệu Phụ Vân ngồi ở đây đã thu liễm khí tức nên nàng căn bản không rõ thực lực Triệu Phụ Vân như thế nào, cũng chỉ vì hiếm khi thấy Tạ An Lan tới nơi này, cơ hội khó có được nên nàng mới động thủ, lại không nghĩ người này vậy mà phá hỏng đại sự của mình.
Cảm giác nguy hiểm như gai độc bám vào trong xương cốt, nàng ngẩng đầu nhìn vòng sáng rơi xuống. Kiếm trong tay nâng lên, chuẩn xác đâm vào vòng sáng. Những bóng người khác cũng hành động tương tự.
Chỉ trong tích tắc, như thể một hình ảnh phản chiếu trong nhiều tấm gương cùng đồng loạt hành động. Vầng sáng trên đỉnh đầu các nàng bị phá tan, mà mấy bóng người cũng theo đó tán đi. Chỉ có vầng sáng trên đỉnh đầu chân thân nàng ta là bắn lên, nàng cũng cảm nhận được lực lượng không lớn trên thân kiếm, chỉ là đã ngừng công kích.
Nàng huyễn hóa ra nhiều bóng người như vậy nhằm khiến Triệu Phụ Vân không phân rõ được hư thật, hơn nữa cho dù là huyễn thân thì cũng giết người được. Chẳng qua từ khi kiếm của nàng đâm vào vầng sáng thì nàng cũng hiểu ra, những vầng sáng khác cũng chỉ là 'huyễn vầng sáng' được phân hóa ra, mà chân thân mình mới đối đầu với chân pháp khí.
Bởi vậy có thể thấy người này đã khám phá ra được huyễn thân cùng chân thân của mình từ lâu.
"Ngươi là ai, tại sao lại phá hỏng chuyện của ta?" Nghê Thường kiếm cơ vẫn đứng trong phòng, đi chân trần, lộ ra cánh tay trần và eo nhỏ, mắt hạnh tản ra sát khí mơ hồ.
Triệu Phụ Vân mỉm cười không đáp, mà Tạ An Lan sau lưng Triệu Phụ Vân đã nâng mặt gương tản ra pháp quang mờ ảo tiến lên phía trước, hỏi: "Tại hạ tự nhủ chưa từng gặp qua đạo hữu, không rõ vì sao đạo hữu lại hành thích ta?"
"Hừ, đầu ngươi đáng giá ba trăm linh thạch, hôm nay coi như ngươi gặp may." Nói xong nàng trừng mắt liếc nhìn Triệu Phụ Vân, vung kiếm lên, cả người hóa thành một đạo kiếm quang lóe sáng, phá vỡ nóc nhà, vọt đi cực nhanh.
Tạ An Lan muốn dùng bảo kính trong tay bắt người lại, nhưng căn bản không theo kịp.
Một kiếm tu đã độn vào bên trong kiếm quang thì có dùng pháp thuật gì để giữ chân họ lại cũng đều bị mũi nhọn của kiếm quang đánh tan, cho nên mới nói kiếm tu đều là những kẻ khó đối phó cả.
Lúc này mấy cô nương hoảng hốt bỏ chạy ra ngoài bắt đầu thăm dò tiến vào, thấy hai người Triệu Phụ Vân cùng Tạ An Lan vô sự, mới thở phào một hơi. Các nàng biết rõ thân phận Tạ An Lan, nếu y chết ở chỗ này, có lẽ Thanh Y vũ quán vô sự nhưng chắc chắn mấy người hầu hạ bọn họ không thể thoát thân được.
Kỳ thật thời gian đại chiến trong phòng rất ngắn, lúc này Quán trưởng Thanh Y vũ quán mới ra đến, Tạ An Lan đã lại ngồi về chỗ của mình rồi.
Sắc mặt y lạnh lùng khác hẳn với vẻ ôn hòa cười nhạt ngày thường.
"Thất gia... chuyện này ... là làm sao?" Người tới là là một phu nhân luống tuổi cũng có khí tức Trúc Cơ, chỉ là Triệu Phụ Vân hiện tại biết rõ giữa Trúc Cơ với Trúc Cơ cũng có khác biệt cực lớn.
Tạ An Lan chỉ cầm bầu rượu bên cạnh, nhặt cái ly đã lăn qua một bên lại, rót một chén rượu rồi uống một hơi cạn sạch, nói: "Không có gì, một tên thích khách mà thôi, chỉ là không biết người là quý quán dưỡng hay từ nơi khác tới?"
"Thất gia minh giám, nàng này vào quán mấy năm nay, nói là từ Kiếm Nam đạo, đến chỗ của ta không vì kiếm tiền mà muốn trải nghiệm thế tình. Ta thật sự không ngờ nàng ta lại là một thích khách a."
Triệu Phụ Vân không biết gì về Kiếm Nam đạo, chỉ nghe nói ở Kiếm Nam đạo cực thịnh về luyện kiếm, nghĩ lại kiếm pháp nữ tử kia cao diệu, không khỏi nghĩ thầm lẽ nào nàng ta thật sự xuất thân từ Kiếm Nam đạo?
Tạ An Lan chỉ đưa mắt nhìn đối phương trong chốc lát, lại rót một chén rượu nói: "Thôi vậy, chỉ là một tràng ám sát mà thôi, không có gì đáng nói. Chỉ không biết Tạ mỗ đã đắc tội với người lúc nào, mà có người thù hận Tạ mỗ sâu như vậy."
Nói xong y ôm quyền nói với Triệu Phụ Vân: "Đa tạ Phụ Vân đạo trưởng, nếu không có đạo trưởng kịp thời viện thủ e là lúc này Tạ mỗ đã là một tử thi."
Trong tích tắc kia, quả thật y đã cảm thấy tử vong. Bởi y cảm giác mũi kiếm quang sắc bén kia vô cùng khủng bố, như có thể xuyên thủng ẩn độn của mình. Tuy rằng cuối cùng không đâm xuống được, y kịp thời bỏ chạy, nhưng cái khựng lại kia là nhờ cầm nã pháp của Triệu Phụ Vân đấy.
"Chỉ là gà mờ, dù không có ta thì Tạ huynh cũng không có hại. Là bần đạo thấy hứng thú nên mới ra tay trước Tạ huynh." Triệu Phụ Vân nói ra.
Lần đầu tiên Tạ An Lan phát hiện ra Triệu Phụ Vân lại biết nói chuyện êm tai như vậy.
Mà quán chủ Thanh Y vũ quán chỉ biết ghé mắt nhìn Triệu Phụ Vân. Bà chưa từng gặp qua Triệu Phụ Vân, theo đánh giá trước mắt thì Triệu Phụ Vân có dáng người cao gầy, một thân khí tức mờ ảo hư nhược, còn tướng mạo thì thanh tú thiên về âm nhu, tóc mai và trên trán đều được bún gọn trên đỉnh đầu, cột bằng khăn trắng, tóc phía sau thả dài.
Lúc bà nhìn qua, hắn cũng nhìn lại, khóe miệng mỉm cười. Bà nhìn hai con ngươi hắn, chỉ cảm thấy đôi mắt đối phương thâm sâu lại như có một tầng sương mù bao phủ.
Triệu Phụ Vân không nói gì, chỉ giơ chén trà hướng về phía bà, bà cũng đáp lễ lại.
Hai người không nấn ná ở đây thêm nữa.
Sau khi trở về, Tạ An Lan đã đưa cho hắn một túi bảo nang, nói: "Thích khách kia nói đầu ta giá trị ba trăm linh thạch. Trong đây ta đã chuẩn bị cho đạo trưởng sáu trăm linh thạch cùng một lò nấu linh thạch, là chút tâm ý của ta, không đáng là gì so với ân cứu giúp của đạo trưởng cả, mong rằng đạo trưởng không từ chối."
Triệu Phụ Vân cười cười đáp: "Từ lúc tu hành đến nay, ta chưa từng có nhiều linh thạch như vậy qua. Được rồi, tâm ý của Tạ huynh, bần đạo xin nhận."
Triệu Phụ Vân không từ chối, hắn không thích mắc nợ người khác, cũng hiểu mình không nên để người khác phải mắc nợ mình.
"Đạo trưởng thật là người trong đạo chân chính, có thể kết giao với đạo trưởng là vinh hạnh của Tạ mỗ." Tạ An Lan thở dài nói, đây là lời thật lòng của y. Bởi lần đầu tiên gặp mặt, y cảm giác giữa mình và Triệu Phụ Vân không chênh lệch bao nhiêu, thậm chí còn cảm thấy pháp lực của mình cao hơn Triệu Phụ Vân. Mà bây giờ, y đã đã hoàn toàn không nhìn thấu được đối phương.
Vừa rồi ở Thanh Y vũ quán, Triệu Phụ Vân cùng nàng kia đấu pháp đấu bảo, từ đầu đến cuối đều không hề động thân, khiến y cảm thấy đầy cao thâm mạt trắc.
Triệu Phụ Vân không ở đây lâu, Tạ An Lan cung cấp tin tức về Thanh Khê đạo nhân cũng không khác với tin tức từ núi Thiên Đô cho lắm. Chẳng qua y có nói cho Triệu Phụ Vân biết vị trí động phủ của Thanh Khê đạo nhân trong núi Lưỡng Giới.
Triệu Phụ Vân đến núi Lưỡng Giới, tìm đến động phủ mới phát hiện nói đó đã bị người khác chiếm cứ rồi. Hiện là một cặp tu sĩ Huyền Quang, nhìn qua hẳn là đạo lữ, đã vô cùng sợ hãi khi thấy Triệu Phụ Vân.
Triệu Phụ Vân chỉ hỏi thăm một chút rồi rời đi.
Hắn đi rồi, trong mắt đôi đạo lữ này vẫn còn đầy sợ hãi, nữ tử nói: "Vị kia ở núi đối diện có nói động phủ này phong thủy không tốt, hình như có vấn đề, hay là chúng ta bỏ đi?"
"Mẹ kiếp, động phủ nhặt được quả là nhiều phiền phức." Nam tu tức giận nói.
Triệu Phụ Vân căn bản không quay về phủ Quảng Nguyên, khiến Trì Phi Long đang đợi hắn lỡ mất cơ hội gặp mặt.