Rất nhiều tu sĩ ngồi ở Trầm Chung điện lúc này đều cảm nhận được không khí như sôi trào lên. Loại sôi trào này khiến mọi người cảm thấy cực độ nguy hiểm. Trong chớp nhoáng này, tất cả mọi người dừng lại, cảm nhận lấy, suy nghĩ xem có phải đã có chuyện gì xảy ra không.
Mà lúc Triệu Phụ Vân quay người ném viên cầu Thanh Đồng Kiếm Thuẫn Đạo Binh kia ra, một đạo kiếm quang đã vọt bắn về phía Lam Thiếu Huân.
Trong mắt Lam Thiếu Huân lóe lên vẻ khiếp sợ.
Ông ta không ngờ Triệu Phụ Vân lại đến ám sát mình. Ông ta chưa từng nghĩ tới chuyện này, bởi ông ta cảm thấy thế cục căn bản không tới bước này.
Nước Thiên Sơn đại chiến với núi Thiên Đô, mà mình ở đây chính là đối tượng cần lôi kéo, chỉ cần núi Thiên Đô hứa hẹn với mình, cam đoan hết thảy địa vị của Trấn Nam Vương Lam gia không đổi thì Trấn Nam Vương phủ vẫn có thể hợp tác cùng với núi Thiên Đô đấy.
Vốn dĩ ông ta cảm thấy Triệu Phụ Vân tới gặp mình là núi Thiên Đô phái hắn tới bàn điều kiện, cho nên ông ta tỏ vẻ cường thế muốn Triệu Phụ Vân bảo Mã Tam Hộ đến.
Mã Tam Hộ là Viện Thủ Tuần Sát viện, một trong tứ viện của núi Thiên Đô, có địa vị cực cao trong núi, mới có tư cách đàm luận cùng mình.
Thế nhưng là, Triệu Phụ Vân lại làm thích khách.
Ý nghĩ trong đầu ông ta cũng không xoay chuyển nhiều, bởi một đạo kiếm quang kia vọt đến qua hung lệ, cũng quá nhanh đi.
Chẳng qua ông ta là giáo chủ Thái Nhất giáo, pháp thuật của ông ta khác hẳn pháp thuật Xích Viêm của người khác. Người thiện pháp đa phần đều sợ cho người khác cận thân ám sát, giỏi ở thi pháp khoảng cách xa, trong lúc không hay biết có thể giết người trong vô hình, hoặc có thể hòa hợp với khí tượng của trời đất, cải thiên hoán địa trong phạm vi lớn. Mà người thiện cận chiến thì thường tập trung sức mạnh vào một điểm. Người thiện pháp thường sẽ tránh bị áp sát người, song khi đã đến cảnh giới nhất định, có thể nhất niệm thành pháp thì họ cũng sẽ không còn sợ nữa.
"To gan." Lam Thiếu Huân giật mình mà sinh phẫn nộ, lửa giận bùng lên. Chỉ thấy ông tay vung tay ngang mũi mình, toàn bộ hư không như bị một trảo này giam cầm lại, nhưng mà kia kiếm quang kia lại sắc bén không cách nào ngăn cản được.
Một biển lửa sâu thẳm xuất hiện trong lòng bàn tay ông ta, một tiếng chim gáy hung lệ xuất hiện. Đồng thời tay ông ta như biến thành một bộ móng vuốt chim, lóe lên màu kim loại bốc cháy hừng hực chộp về phía kiếm quang.
Đây là Kim Ô Thần Trảo của Thái Nhất giáo, lúc cao thâm có thể nhất niệm hóa sinh thành Kim Ô bay trên không.
Trong truyền thuyết thời thượng cổ, thần điểu Kim Ô lấy rồng làm đồ ăn, là hung vật bài danh hàng đầu giữa thiên địa. Trong Thái Nhất giáo phái cũng có truyền thuyết Đông Hoàng xuất hành, dùng thần điểu Kim Ô kéo xe, những nơi đi qua, thiên hạ đều bốc cháy.
Pháp thuật mà ông ta thi triển tên là Kim Ô thần trảo, có thể bắt huyền binh đao kiếm, có diệu dụng phá pháp. Chiêu thức vừa ra, kiếm kia như con ngân long dưới cự trảo, dù linh động mau lẹ cỡ nào cũng khó mà thoát khỏi một trảo này của Kim Ô.
Chỉ là kiếm kia không phải là ngân long mà là kiếm quang, còn là kiếm thuật am hiểu Phá pháp và công kích, được mệnh danh là sát phạt hàng đầu trong cách loại trong pháp thuật. Kiếm quang này không hề tránh lui mà vọt thẳng vào thủ trảo như bằng kim loại kia.
"Đoạn kim."
Một tiếng quát vang lên, nguyên bản trong hư không chỉ có kiếm quang đã xuất hiện thêm một người, là Mã Tam Hộ với vẻ mặt hung lệ.
Ngay trong tích tắc Mã Tam Hộ hiện thân, kiếm quang thanh tịch, ngưng luyện như một dải lụa trắng đã tiếp xúc với thủ trảo.
Lam Thiếu Huân chỉ cảm thấy bàn tay đau nhức kịch liệt, một nửa bàn tay đã bị chém đứt.
"Mã Tam Hộ." Thấy được Mã Tam Hộ, Lam Thiếu Huân chỉ quát lên một tiếng, rồi cả người ông ta cũng theo đó mà nổ tung tóe thành từng tia lửa nhỏ.
"Ngươi dám tới giết ta, ta sẽ cho ngươi hôm nay có đến mà không có về. Sau ngày hôm nay núi Thiên Đô sẽ có một Viện Thủ vẫn lạc ở nơi này."
Lam Thiếu Huân hóa thành từng tia lửa nhỏ tản ra, phẫn hận quát lên. Lúc này lửa cháy đầy trời cũng nhanh chóng hội tụ về gian phòng này, chớp mắt sau nơi đây đã biến thành một gian phòng lửa.
Hiển nhiên Lam Thiếu Huân không chỉ muốn tránh thoát khỏi tràng sát phạt này của Mã Tam Hộ mà còn muốn giết chết y trong phòng này, ông ta không cho phép uy nghi Trấn Nam Vương bị mạo phạm.
Có người dám vào trong Trấn Nam Quan giết mình, vậy dù người này có bối cảnh gì cũng đều phải chết, không ai bảo vệ được hắn.
Chỉ nghe thấy trong hư không vang lên một tiếng chú âm: "Đốt!"
Cả người Mã Tam Hộ như muốn bốc cháy. Y cảm giác bản thân miệng đắng lưỡi khô, cả người như thể một cây củi khô sắp bốc cháy. Lại như cảm thấy chỉ có thể cùng bốc cháy với ngọn lửa mới không bị ngọn lửa bài xích.
Chẳng qua hết thảy cũng là trong dự liệu của y. Bên trong núi Thiên Đô cũng tu hỏa pháp, y từng trao đổi qua, cũng biết rõ muốn giết chết một Tử Phủ khó khăn cỡ nào, chưa kể còn đang ở trong đạo tràng của đối phương. Nhưng không phải là không có cơ hội.
Cơ hội này chính là đối phương không lùi tránh mà cứng rắn đối đầu với mình, muốn phản sát lại mình, như vậy cơ hội sẽ xuất hiện. Hơn nữa y biết rõ, nếu mình không giết được đối phương, như vậy chính mình sẽ chết.
Trong ngọn lửa giữa không trung có một con Kim Ô hung lệ bay ra, nó nhưng được bảo tồn từ thời thượng cổ đến bây giờ, lúc này được triệu hoán ra giữa thế gian. Cánh chim trải rộng giữa hư không, liên miên vô biên, móng vuốt đen bóng vô cùng khủng bố như mang theo hung lệ đã trảo chết qua vô số ác long chụp xuống Mã Tam Hộ.
Mã Tam Hộ biết mình không thể lâm vào tràng chiến đấu pháp cùng đối phương. Bởi y chỉ có một thanh kiếm, kiếm giết người là chuyện dễ dàng, là năng lực cơ bản của kiếm. Nhưng kiếm phá pháp là một việc cực kỳ khó khăn. Mỗi một lần phá pháp đều hao tốn tâm thần cực lớn.
Nhưng mà hết thảy mọi thứ đều đã nằm trong dự liệu, đã có chuẩn bị.
Những Đạo Binh Kiếm Thuẫn kia đột nhiên tụ lại, trong tay cầm tấm thuẫn đồng xanh vây Mã Tam Hộ vào giữa, hình thành nên một quả trứng bằng đồng xanh khổng lồ.
Hư ảnh móng vuốt Kim Ô rơi vào quả trứng khổng lồ bằng đồng xanh, tia lửa bắn tung tóe, quả trứng khổng lồ lại không bị phá vỡ.
"Ha ha!"
Ngay lúc này, Lam Thiếu Huân không khỏi cười lạnh. Bởi ông ta biết đối phương không thể lập tức giết chết mình, như vậy sẽ trở thành cá trong chậu, mình có thể chậm rãi đun luyện y đến chết.
Mà Mã Tam Hộ đang ở trong đó chỉ dựng kiếm thẳng trước người, mũi kiếm hướng thẳng lên trên. Y cắn nát ngón tay mình, dùng máu nhanh chóng viết phù văn chú ngữ lên thân kiếm. Chỉ thấy y khép mắt lại, kiếm trong tay đâm lên không trung trên đỉnh đầu mình.
Đỉnh đầu của y có Đạo Binh Kiếm Thuẫn tạo thành một tầng phòng ngự, nhưng kiếm kia chỉ đâm vào hư không, hóa thành một tia sáng trắng chui vào hư vô. Đồng thời nghe thấy trong miệng của y phát ra tiếng chú âm trầm thấp: "Truy hồn!"
Trong tích tắc này, Lam Thiếu Huân ẩn trong ngọn lửa chợt nghe thấy tiếng nghiêm giọng lạnh lùng vang lên bên tai. Sau đó ông ta cảm giác được một đạo kiếm quang vọt đến.
Đạo kiếm quang không biết từ đâu mà đến, lại vọt thẳng tới mình.
Nhất niệm mà động, ông ta hóa thành từng tia lửa nhỏ tung bay trong phòng. Nhưng mà kiếm quang kia như đã khóa chặt ông ta, dù có biến hóa phương vị thế nào thì kiếm quang cũng không chút nhầm lẫn mà nhanh chóng chém tới.
Ông ta thoát ra ngoài gian phòng, kiếm quang kia cũng không bị cản trở gì mà xông ra ngoài.
Ông ta phóng thẳng lên trời, kiếm quang theo sát phía sau.
Lam Thiếu Huân ném chiếc kim đăng trong tay ra để ngăn cản, thế nhưng kiếm quang kia lại như không tồn tại, xuyên qua ngọn đèn. Ông ta động niệm nổ tan thân thể mình, hóa thành một đàn chim lửa bay rợp kín bầu trời. Trong đó có một con nháy mắt đã bay vào trong tế đường của Lam gia, đáp xuống một ngọn đèn trong đó.
Nhưng mà kiếm quang căn bản cũng không bị mê hoặc, xuyên qua hư không mênh mông, chém xuống ngọn đèn đó.
"A!"
Lam Thiếu Huân không biết đây là pháp thuật gì mà có thể đuổi giết thần hồn của mình, còn mình thì dùng toàn bộ phép thuật vẫn không thể nào ngăn cản được.