Hai người Triệu Phụ Vân cùng Chúc Khác nói về Xích Viêm Thần Quân rất nhiều, từ đó hắn mới hiểu rõ bên trong Xích Viêm thần giáo còn chia thành Phổ Chiếu, Thánh Nhật, Hi Hòa, Thái Nhất, Quỳ Hoa, Thiếu Dương, Lão Dương.
Trong đó tà phái là Thái Nhất, Quỳ Hoa, Lão Dương. Nếu không có người nói hắn căn bản còn không biết bên trong Xích Viêm thần giáo vậy mà còn phân chia nhiều như vậy.
Mà Thái Nhất giáo là bí ẩn nhất, cũng đáng sợ nhất. Nghe nói giáo phái này bá đạo vô cùng, lại cực kỳ bí ẩn. Nói đến bí mật ít người biết nhất của Thái Nhất giáo phái, chính là trong giáo phái thường treo chuông đồng làm tiêu chí.
Triệu Phụ Vân không khỏi nhớ lại sau khi tiến vào nơi đây, hắn cũng thấy rất nhiều người treo chuông đồng trên mái hiên, không khỏi nghĩ chuông đồng này và chuông đồng kia có khác gì nhau hay không.
Hắn không khỏi đánh giá Chúc Khác vài lần, không rõ y muốn ám chỉ gì.
Sau đó lại nhìn Lam Huy bên cạnh đang gục đầu xuống bàn như thể đã say rượu.
Hai người nói chuyện phiếm tới khuya, Triệu Phụ Vân về thẳng chỗ ở, lòng nghi hoặc không thôi. Khi vào trong tiểu viện rồi mới biết trong đó cũng có người khác ở. Người này đang ngồi bên cửa sổ đọc sách, thấy Triệu Phụ Vân tiến đến chỉ khẽ gật đầu.
Hắn trở vào thư phòng của mình, vừa vào cửa đã vung tay đốt đèn sáng lên. Chỉ là trong nhất thời hắn vẫn còn không cách nào bình tĩnh được.
Hắn mang theo nhiệm vụ đến đây. Ngày mai chính hắn sẽ ném ra đạo Binh Thanh Đồng Kiếm Thuẫn biến nơi đây thành gió tanh mưa máu. Đương nhiên trong lòng của hắn sẽ bất an.
Hắn dạo bước qua lại trong phòng, muốn nghĩ xem có song toàn pháp nào không nhưng không cách nào tìm ra. Cuối cùng hắn phất tay dập tắt ngọn đèn, ngồi ở trên giường nhập định an niệm.
Sắc trời đã dần dần trở nên trắng sáng.
Trong lúc mơ hồ, hắn như nghe thấy âm thanh bên cạnh truyền đến, như tiếng chuông loáng thoáng, như tiếng vừa tụng kinh vừa đánh chuông nhỏ, kéo hắn từ trong định cảnh bừng tỉnh lại.
Hắn mở mắt ra thì tiếng chuông kia đã biến mất, nhưng hắn cảm thấy mình không nghe lầm. Trong định cảnh kia, hắn quả thật đã nghe được tiếng chuông loáng thoáng từ nơi phía chân trời truyền đến.
Hắn mở cửa, nghe được vị tu sĩ ở cùng viện với mình đang làm bài khóa buổi sớm.
Hắn vào trong sân nhỏ, vươn lên bầu trời hít một hơi hỏa khí, nuốt vào trong bụng, sau đó lại chậm rãi phun ra. Một hơi này như mây khói nhập vào hư không, khiến phiến hư không phía trên đầu như bốc cháy lên, như thể miệng hắn phun ra một ngụm lửa.
Hắn cảm giác có người nhìn, phát hiện người kia đang đứng cạnh cửa sổ trong phòng nhìn mình. Thấy hắn nhìn sang, đối phương mỉm cười gật đầu.
Người này mặc một thân quần áo trong màu trắng, lúc này Triệu Phụ Vân cũng thấy được bên mặt trái của y có vẽ hoa văn, đồ án màu đỏ ánh vàng kim. Hắn cảm thấy tuy người này mỉm cười nhưng sâu trong ánh mắt lạnh lùng như băng.
Thời gian trôi nhanh, hôm nay đúng là ngày đại hôn của Lam Huy và công chúa Hồ Khâu.
Toàn bộ đạo quán đều náo nhiệt, ngọn lửa trên hư không càng thêm nồng liệt. Mặt trời mới vừa vặn ló lên, cả tòa quan khẩu như đang bốc cháy, hoặc như đang được một ngọn lửa vô hình bao phủ.
Nhưng không cảm thấy đặc biệt nóng.
Triệu Phụ Vân hoài nghi nếu lúc này có người muốn đi vào, căn bản sẽ không vào được, muốn nhìn cũng không thể nhìn thấy gì bên trong cả, chỉ có thể thấy biển lửa cháy vô biên. Bởi vì Triệu Phụ Vân ngẩng đầu cũng chỉ thấy được một tầng mây lửa bao phủ cả quan khẩu này.
Hắn được nô bộc dắt đến trước một tòa đại điện, có tên là Trầm Chung điện.
Triệu Phụ Vân không biết có phải vì đêm qua nói chuyện với Chúc Khác mà trong lòng đã nảy thêm vài ý tưởng, cảm giác tên điện thờ này cũng có liên quan tới Thái Nhất giáo kia. Hơn nữa hình dạng đại điện này cũng như một cái chuông khổng lồ vậy.
Hắn đi tìm Chúc Khác, phát hiện y cũng đang cũng đang ngồi một góc quan sát tòa Trầm Chung điện, bèn bước tới hỏi: "Tối hôm qua Chúc huynh có nói bên trong Xích Viêm thần giáo có nhiều phái như vậy, hẳn biết Vương gia thuộc về phái nào chứ?"
Chúc Khác chỉ đáp: "Từ trước tới nay Vương gia thường nói với bên ngoài mình thuộc Thánh Nhật phái."
"Thánh Nhật?" Triệu Phụ Vân nhớ lại giáo lí về Thánh Nhật bên trong Xích Viêm thần giáo. Thánh Nhật là giáo phái cho rằng mặt trời trên chín tầng trời mới là thần thánh duy nhất, là giáo phái thánh thiện, ôn hòa nhưng thanh lãnh nhất.
Nhìn cách hành xử của Vương gia cũng tương tự, như thể bị núi Thiên Đô bức bách như vậy vẫn không nóng nảy. Chỉ là Triệu Phụ Vân lại không cảm thấy vậy. Hắn cảm thấy tính tình Trấn Nam Vương này âm tàn, tuyệt đối không phù hợp với giáo lí Thánh Nhật phái.
Trong đại điện nhiều người, bọn họ cũng không tiện nói chuyện, lúc này Tạ An Lan mới xuất hiện trước mặt bọn họ, chào hỏi một phen.
Triệu Phụ Vân thấy nhiều người như vậy, lại nghĩ đến đạo binh Thanh Đồng Kiếm Thuẫn trong ngực của mình, thầm nghĩ nhiều người ở đây như vậy thì dù có phóng xuất ra ngoài thì Viện Thủ làm sao đắc thủ được?
Lúc này hắn tự đặt mình vào vị trí sát thủ, thầm cảm thấy khẩn trương. Chẳng qua ngoài mặt hắn vẫn không biểu hiện gì mà chỉ quan sát đây hết thảy mọi thứ.
Hắn lại nghĩ nếu lúc này thật muốn giết người cũng nên hỏi Trấn Nam Vương Lam Thiếu Huân một chút trước đã, rốt cuộc thì ông ta định làm gì, dù sao cũng nên để người ta được nói đôi câu. Vì vậy hắn mới cáo từ Chúc Khác cùng Tạ An Lan, nói mình có việc tìm Vương gia. Bọn họ chỉ gật đầu. Người của núi Thiên Đô muốn nói chuyện Trấn Nam Vương ở thời điểm này không có gì kỳ quái cả.
Triệu Phụ Vân tìm một người hầu bàn hỏi xem vương gia đang ở đâu. Sau khi đối phương biết hắn là người của núi Thiên Đô đã bẩm báo tới một vị quản gia. Quản gia kia đã đích thân dẫn hắn đi gặp Vương gia.
Hắn một đường đi tới một tòa đại điện bên cạnh, nơi đây yên tĩnh hơn hẳn, chẳng qua cũng có người ra vào không ngớt, đa phần là hạ nhân cúi đầu bận bịu làm việc, rất ít người mở miệng nói chuyện.
Quản gia kia đưa hắn đến ngồi ngoài phòng khách. Hắn ngồi đó, thầm thấp thỏm quan sát bố trí gian phòng này. Chỉ thấy trên vách tường phía Đông gian phòng có treo một bức vẽ một vầng mặt trời đỏ rực tỏa sáng ngời, nhuộm đỏ cả trời đất.
Lúc mới xuống núi, hắn phải bố trí đạo tràng trong phòng nhỏ ở Vụ Trạch, đối kháng với nhiều người nuôi âm dưỡng cổ nhưng vẫn không sợ, lúc này lại khẩn trương thấp thỏm không thôi.
Bởi vì hắn biết rõ hôm nay mình sẽ phải ra quyết định, quyết lấy thế cục của phủ Quảng Nguyên, thậm chí là thế cục giữa núi Thiên Đô và nước Thiên Sơn. Chuyện lớn như vậy sao hắn không khẩn trương được. Đây không chỉ là chuyện quyết định vận mệnh của trăm ngàn tu sĩ, mà còn có những người bình thường cũng bị liên lụy vào, về phần họ chịu ảnh hưởng bao nhiêu lại không ai ước lượng được.
Hắn ngồi đó, hơi hơi nhắm mắt, bức tranh mặt trời treo trong phòng khiến hắn cảm giác như đang chiếu sáng rạng ngời.
Lúc này có một người đang quỳ trước mặt Lam Thiếu Huân, là Lam Huy con trai ông ta. Trên mặt Lam Huy đỏ rực, hiển nhiên là vừa bị một tát.
"Lam Huy, ngươi phải nhớ rõ, máu chảy trên người ngươi là máu của Lam gia, sứ mạng của ngươi là kéo dài huyết mạch gia tộc, bảo vệ vinh quang của gia tộc. Nếu hai điều này mà không làm được, vậy ngươi không xứng là con trai Lam gia ta. Ngươi đừng tưởng rằng ngươi có thể bỏ đi được. Ta sẽ không cho phép ngươi rời đi, phá hỏng thanh danh Lam gia. Đời này ngươi đừng mong rời khỏi Lam gia."
Lam Thiếu Huân phẫn nộ mà gằn giọng nói.
"Thế nhưng chuyện mà cha đang làm cũng sẽ gặp phải tai hoạ ngập đầu." Mặt mũi Lam Huy tràn đầy khổ sở.
"Nước Thiên Sơn, mỗi núi là mỗi nước, chúng ta mang một tòa quan khẩu gia nhập nước Thiên Sơn, sau này chính mình sẽ tự làm chủ. Ngươi không hiểu, đây là Chu gia bức chúng ta, là núi Thiên Đô bức chúng ta." Lam Thiếu Huân nói đến đây, lại thấp giọng nói tiếp: "Huy nhi, ta biết ngươi lo rằng việc không thành, nhưng ngươi phải biết vi phụ còn là giáo chủ Thái Nhất giáo, ngươi là Thiếu giáo chủ."
"Nếu bọn họ dám làm gì chúng ta, chúng ta sẽ biến phủ Quảng Nguyên thành một biển lửa, đừng hòng có ai trốn thoát được. Đến lúc đó có kiếp số gì, đều do một mình vi phụ gánh chịu, mà ngươi thì sẽ là tân Thái Nhất giáo chủ, là gia chủ Lam gia không ai dám trêu chọc."
Lúc này bên ngoài có người hô."Lão gia, Triệu Phụ Vân núi Thiên Đô cầu kiến."
"Huy nhi, ngươi đi chuẩn bị đi, giờ lành sắp tới rồi." Lam Thiếu Huân mở cửa tế đường đi ra ngoài.
Lam Huy vẫn quỳ dưới đất, nhìn một hàng linh bài phía trên, hai mắt mờ mịt.
....
Triệu Phụ Vân nghe thấy tiếng bước chân tiến vào phòng, bèn mở mắt ra.
Một trung niên mặc pháp y trắng đi đến. Trên mặt người này tựa hồ mới vừa nổi giận xong.
Trong cảm giác của Triệu Phụ Vân như thể đang có một luồng sáng mặt trời tiến tới, vô cùng chói mắt. Phải nhắm hai mắt lại mới có thể nhìn thấy được. Trên người của ông ta chỉ còn lại chút ít Huyền Quang màu đỏ như có như không xoay quanh người.
Hắn chắc chắn pháp thuật bình thường căn bản không cách nào làm tổn thương được ông ta, bởi chỉ Huyền Quang kia cũng đã đủ cản đại bộ phận pháp thuật rồi.
"A... Ngươi chính là Triệu Phụ Vân đã giết Mông Ngạn Hổ sao, nhìn qua không có gì đặc biệt. Mông Ngạn Hổ lại chết dưới tay ngươi, quả thật là phế vật. Ngươi không ở phía trước chờ uống rượu mừng lại tới nơi này gặp ta, là có chuyện gì?"
Lam Thiếu Huân cất lời lại khiến Triệu Phụ Vân thầm bình tĩnh lại.
Hắn có thể nhìn ra Lam Thiếu Huân đang mang theo một bụng tức giận tới đây, có lẽ là Lam Huy con ông ta không bằng lòng nên khiến ông ta tức giận, hoặc có thể là chuyện khác. Chẳng qua chuyện này không quan trọng. Khi chuyện chưa xảy ra, Triệu Phụ Vân còn thấp thỏm bất an trong lòng, nhưng đã đối mặt rồi, hắn lại trở nên bình thản.
"Vãn bối may mắn mà thôi, lúc này đến tìm Vương gia chủ yếu là có một chuyện muốn hỏi." Triệu Phụ Vân chậm rãi nói.
"Ngươi có tư cách gì tới hỏi ta... mời ngươi tới uống rượu mừng, ngươi tiện thể tới nhìn xem là được, có chuyện gì thì để Mã Tam Hộ tới nói." Lam Thiếu Huân lạnh lùng đáp.
Triệu Phụ Vân không biết bản tính ông ta nóng nảy như thế này hay là ông ta cố tình biểu lộ thái độ cứng rắn trước mặt mình, cũng là để cho núi Thiên Đô phía sau mình chứng kiến. Mục đích là nói cho núi Thiên Đô biết ông ta không chỉ muốn kết thông gia với nước Thiên Sơn mà còn không sợ hãi, quang minh chính đại, không cần phải lén lén lút lút mà làm.
"Vương gia, vãn bối quả thật là nhận mệnh Mã Viện Thủ mà đến." Triệu Phụ Vân nói đến đây, dừng một chút. Lúc này hắn lại có hơi do dự, nhưng đã nhanh chóng đè hết tạp niệm xuống. Có những lúc, nên đoạn thì phải đoạn, người phải cường đại rồi thì mới có thể nhàn nhã dạo chơi giữa đủ các loại thế lực, mới có thể dựa theo sở thích của mình mà hành sự. Nhưng hiện tại hắn chỉ có thể đứng bên môn phái của mình, bất luận đúng sai.
Đương nhiên cũng không ai nói Mã Viện Thủ muốn giết Lam Thiếu Huân là sai cả.
Lam Thiếu Huân nhướng mày, nói: "A, vậy ngươi đi mà bảo hắn tự mà tới."
"Được." Triệu Phụ Vân đáp một tiếng, hành lễ, quay người, nhưng một quả cầu Thanh Đồng đã rơi xuống mặt đất.
Đùng một tiếng vỡ vang lên, viên cầu Thanh Đồng nhìn qua rất rắn chắc vừa rơi xuống đất đã vỡ tán thành từng khối đồng xanh nhỏ văng đầy đất. Mỗi một khối đều như một người bằng đồng nhỏ xíu đang ôm gối, lưng cõng theo tấm thuẫn. Ngay khi mảnh nhỏ này bắn lên không trung, chúng bắt đầu tản ánh sáng vàng kim, nhanh chóng biến lớn, hóa thành từng người bằng đồng xanh.
Trong đó còn có một đạo kiếm quang vọt tới Lam Thiếu Huân.
Trong phòng khách vang lên tiếng kiếm ngân khe khẽ.
Triệu Phụ Vân căn bản không nhìn lại, hắn chỉ nhanh chóng rảo bước ra ngoài.
Hắn phải rời khỏi nơi đây dù Mã Viện Thủ có thành công hay không.
Lúc này bên ngoài vẫn còn đang múa may hát hò tưng bừng, vui vẻ náo nhiệt, chiêng trống vang trời. Nhưng Triệu Phụ Vân lại cảm giác trong thoáng chốc này, vầng mây lửa trên bầu trời đột nhiên sôi trào lên.