Lúc Triệu Phụ Vân nhìn quả cầu Thanh Đồng trong tay, Mã Tam Hộ còn nói thêm: "Ngươi cầm theo một đạo Kiếm Phù này hộ thân."
Triệu Phụ Vân nhận lấy một lá phù màu lam, bên trên vẽ hình một thanh tiểu kiếm. Hắn cảm nhận được một cỗ kiếm ý sôi sục bị giam cầm trong đó. Đại khái đây là Mã Tam Hộ cho mình để bảo vệ tính mạng đi, Triệu Phụ Vân thầm nghĩ.
Chẳng qua nếu giết Lam Thiếu Huân thì hắn một thân một mình, dựa vào một đạo Kiếm Phù này có thể giết ra khỏi Trấn Nam Quan?
Đúng lúc này Mã Tam Hộ đã hóa thành một vầng sáng vàng kim chui vào bên trong quả cầu Thanh Đồng. Sau đó quả cầu quả thật đã nhanh chóng thu nhỏ lại, từ lớn bằng đầu người đến thành cỡ nắm tay của trẻ sơ sinh, có thể ẩn giấu trong lòng bàn tay.
Triệu Phụ Vân chợt hiểu, là Mã Tam Hộ muốn tự tiến vào Trấn Nam Quan giết người.
Lúc này hắn không còn cảm giác được bất kì khí tức gì của Mã Tam Hộ ở trên quả cầu Thanh Đồng nữa. Đại khái có thể chắc chắn chính y cũng không cách nào nhận biết được tin tức gì bên ngoài, cho nên đến lúc đó cũng cần chính mình ra quyết định. Nói cách khác, tràng ám sát này do chính mình mở màn, nếu sau này thế cục phủ Quảng Nguyên hoặc cả toàn bộ Đại Chu cùng nước Thiên Sơn xuất hiện biến hóa gì thì cũng đều do mình mở màn cả.
Bên trên bầu trời, mây đen giăng đầy, nhiệt độ lại không giảm chút nào, vẫn nóng bức như thể sắp sửa có mưa to.
...
Hôm nay Trấn Nam Quan rất náo nhiệt.
Cửa quan mở rộng.
Tu sĩ phủ Quảng Nguyên các nơi chạy tới không dứt. Hôm nay chắc chắn được coi là một đại sự kiện của cả phủ Quảng Nguyên.
Ở ngay thời điểm núi Thiên Đô khai chiến với nước Thiên Sơn, Trấn Nam Vương vậy mà dám liên hôn với Hồ Khâu nước Thiên Sơn.
Mặc dù giữa nước Thiên Sơn và nước Đại Chu không giống như Đại Chu với Vô Gian Quỷ Vực, giết đến đất cằn ngàn dặm, thù hận sâu dày nhưng cũng tuyệt đối không thể coi là hữu hảo, cũng tính là quốc gia đối địch, luôn có phòng bị chặt chẽ.
Mà nước Đại Chu đã hợp tác với núi Thiên Đô, thế mà người được nước Đại Chu phong là Trấn Nam Vương trấn thủ biên cương lại làm thông gia với nước đối địch.
Đây là một Đại Sự Kiện, những người tới dự tiệc đều là nhân vật trọng yếu của đại thế gia.
Ngày mai yến hội mới bắt đầu nhưng hôm này mọi người đã đến, hiển nhiên còn có nhiều chuyện cần làm. Mật hội vài ngày trước diễn ra, lúc này tới đây đương nhiên là muốn nhìn xem rốt cuộc Trấn Nam Vương Lam gia có ý định gì.
Lúc Triệu Phụ Vân đến đã là buổi tối, mặt trời lặn mới đi vào Trấn Nam Quan. Vừa qua cửa, hắn chỉ cảm thấy hư không trong đạo quán này tràn ngập khí tức lửa nóng, với người tu hỏa pháp như hắn mà nói thì quá lý tưởng. Hắn cảm thấy chỉ cần trong đầu động niệm là có thể khiến cả hư không bốc cháy lên được.
Nếu là ở nơi đây tu hành, hắn cảm giác Xích Viêm sắc lệnh của mình có thể tu nhanh hơn hẳn.
Cuộc đối thoại với Mã Tam Hộ ngày hôm qua đã khiến hắn phá Giam Khẩu pháp. Đây chính là tai hại ở chốn hồng trần, lúc tu pháp rất khó tránh khỏi việc bị cắt ngang.
Trấn Nam Quan này chính là một đạo tràng cực lớn.
Từ lúc hắn qua cửa đạo quán, đã thấy đủ loại tượng Pháp Thân Xích Viêm Thần Quân, có điêu khắc trên tường thành, có vẽ màu trên vách tường, dù là chuông gió treo dưới mái hiên cũng được khắc Xích Viêm thần chú lên.
Hắn quay đầu nhìn lại, thấy được bên trong tường thành này có rất nhiều điện thờ nhỏ, mỗi bàn thờ đều bày một bức tượng thần nhỏ, bên trên mỗi tượng thần đều có khí tức thần diễm quấn quanh. Thậm chí một mặt tường thành đang hứng lấy ánh mặt trời kia mơ hồ cũng có thể nhìn thấy được ngọn lửa uẩn kết trong đó.
Hắn phát hiện đám người trong quán mặc quần áo chủ đạo là màu đỏ. Ngoài ra, hắn cũng thấy trước mỗi nhà đều có một cái giếng, dù là trước sân nhỏ hay ở hậu viện thì đều trồng một loại cây màu đỏ. Một đường đi tới, hắn nhìn thấy không ít đứa trẻ hái lá cây kia, bỏ thẳng vào miệng ăn.
Hắn tìm được tới vương phủ, sau đó được dẫn đi vào, tới một tiểu viện, là chỗ ở chuẩn bị cho hắn đêm nay.
Vào ban đêm, hắn được hạ nhân thỉnh đi qua một chỗ, gặp hai người nơi đó.
Một người là Chúc Khác, người còn lại thì hắn không biết. Nhưng mà Chúc Khác giới thiệu người kia là Lam Huy, vốn dùng dùng tên giả Dư Huy làm người coi miếu bên trong phủ Quảng Nguyên. Nghe vị trí miếu thần của đối phương, Triệu Phụ Vân mới biết được hóa ra y ở tòa thần miếu cách chỗ ở của mình không xa.
Nếu như nói trên người Chúc Khác có một dạng nhiệt tình như ánh sáng mặt trời thì trên người Lam Huy lại có một loại ấm áp khác, trong lòng hắn thầm nghĩ tới một từ - ráng chiều.
Như ánh sáng mặt trời sắp sửa xuống núi, có cảm giác như sắp sửa chìm vào hư vô.
Đây là một thanh niên rất anh tuấn, nhưng trong ánh mắt lại vương đầy khổ sở.
Lúc Chúc Khác giới thiệu bọn họ, y cũng đang quan sát Triệu Phụ Vân, mới nói: "Không thể tưởng được gia phụ lại mời Triệu đạo trưởng, thật bất ngờ."
Đến y cũng cảm thấy không nên mời Triệu Phụ Vân đến.
Triệu Phụ Vân cười đáp: "Tại hạ cũng cảm thấy bất ngờ."
Chúc Khác bên cạnh mới nói: "Thế gian đều là bất ngờ, chỉ là bất ngờ này ở góc độ không ai muốn mà thôi. Sở dĩ các ngươi thấy bất ngờ là vì không đứng ở góc độ của đối phương để suy nghĩ."
Lam Huy không nói gì, y ngồi đó. Chén nhỏ trên bàn có rượu nhưng không đụng vào. Chúc Khác gọi Triệu Phụ Vân ngồi xuống, lại rót rượu cho Triệu Phụ Vân, cạn chén cùng nhau.
Tuy rằng Triệu Phụ Vân không thích uống rượu nhưng cũng không hẳn không thể uống.
Vị rượu ấm áp, ngòn ngọt, hắn cảm thấy khá ngon.
Nhìn Lam Huy yên lặng không nói gì, Triệu Phụ Vân rất muốn biết rốt cuộc y nghĩ thế nào, bèn hỏi: "Lam huynh, ngày mai đại hôn, cớ gì hôm nay rầu rĩ không vui?"
Ngẩng đầu ngẩng đầu nhìn Triệu Phụ Vân, áy náy nói: "Triệu đạo trưởng, thật có lỗi đã tiếp đón không được chu đáo, mong được thứ lỗi."
"Triệu đạo trưởng, hi vọng ngài hiểu cho, kết thân với Hồ Khâu thật không phải là mong muốn của ra. Trấn Nam Vương phủ trấn thủ Trấn Nam Quan, vì an toàn biên cương Đại Chu, làm sao có thể kết thân với yêu ma được. Nhưng đây là gia phụ quyết định, ta không cách nào làm trái được." Lam Huy nói.
Triệu Phụ Vân cười nói: "Lam huynh, ngươi giải thích với ta những chuyện này làm gì, đây là chuyện nên giải thích với Chu vương thất a."
Lam Huy chỉ cười khổ nói: "Chuyện này làm sao mà giải thích rõ ràng được đây?"
"Có một số việc, nếu đã làm thì không cần phải giải thích nữa." Triệu Phụ Vân nói tiếp: "Bởi vì mọi người chỉ nhìn ngươi làm cái gì, sẽ không nhìn xem ngươi nói cái gì."
"Đúng là vậy." Lam Huy thở dài: "Thế nhưng có một số chuyện đã làm rồi, không có đường quay lại."
"Nếu như Vương gia đã làm như vậy, hẳn là có lí do để làm vậy." Triệu Phụ Vân nói, đương nhiên hắn cũng muốn biết lý do này là gì.
Thật ra hắn cũng không biết vì sao mình lại muốn biết, nếu nói hắn muốn trận gió tanh mưa máu sắp tới biến mất thì quả thật là không biết trời cao đất rộng rồi. Nhưng trong lòng hắn cũng không muốn nhìn thấy nơi này đổ đầy máu tươi.
Tu sĩ chiến đấu, trời long đất lở, với người thường mà nói thì chính là một tràng thiên tai.
Lam Huy ngửa đầu uống cạn chén rượu, nói: "Vinh dự gia tộc, tôn nghiêm cá nhân, truyền thừa và quyền thế, tất cả đều chồng chất lên một người, thành gánh nặng không cách nào dỡ xuống được. Những thứ này đã ăn sâu vào máu thịt, dỡ bất cứ thứ gì xuống cũng không khác gì gọt xương rút máu cả."
Triệu Phụ Vân đã hiểu, bèn không hỏi thêm nữa mà chỉ cùng Chúc Khác trò chuyện về Xích Viêm Thần Quân.
Mỗi nơi có một loại tế tự không giống nhau, ngay cả dấu hiệu phù văn tượng trưng cho giáo phái Xích Viêm Thần Quân cũng khác biệt. Cho nên các bài tế tự khác nhau, đại biểu cho giáo lý cũng khác nhau.
Triệu Phụ Vân chỉ biết về pháp môn tế tự Xích Viêm Thần Quân trên núi Thiên Đô, còn của những giáo phái Xích Viêm Thần Quân khác thì hoàn toàn không biết.
Lúc này trao đổi với Chúc Khác mới biết được, thế gian có rất nhiều giáo phái Xích Viêm Thần Quân, đa số đều là chính đạo nhưng cũng có giáo phái Xích Viêm tà ác, ngụy trang thành bộ dạng chính phái.