Nhất Khí Triều Dương

Chương 127: Mệnh lệnh của Mã Tam Hộ



Trong khoảng thời gian ngắn, bầu không khí trong phòng trở nên ngưng trọng lại, đương nhiên loại ngưng trọng này cũng không kéo dài lâu thì đã có người nhanh chóng nói: "Nơi đây cũng là gốc rễ của Lam gia, không đến mức, cũng không có khả năng. Ta cảm thấy Lam gia kết thông gia với nước Thiên Sơn cũng là một cách tự bảo vệ mà thôi."

Mọi người lao xao thảo luận, cảm thấy có lẽ Lam gia không làm như vậy. Với một thế gia mà nói, họ cần phải có một nơi ổn định, cần có linh điền dược sơn để nuôi sống một nhóm người. Cho nên mọi người cảm thấy Lam gia sẽ không tự đoạn căn cơ mình.

Tạ An Lan ngồi nghiêm chỉnh nghe mọi người nói. Y cảm thấy lúc này dễ dàng nghe được lời thật của mọi người nhất, vô thức lên tiếng mới hẳn là ý tưởng thật sự của bọn họ.

Mà năm thế gia còn lại vẫn không lên tiếng, chỉ ngẫm nghĩ sâu xa xem có loại khả năng này không?

Bọn họ nghĩ đến, Lam gia nhiều thế hệ gia truyền đều thủ hộ nước Thiên Sơn xâm lấn, nếu thật có ngày như vậy thì quả đáng sợ.

Mật hội này một mực kéo đến tận khuya, cuối cùng người ở vòng ngoài cũng rời đi, chỉ còn lại sáu người ở vòng trong bàn bạc tới tận hừng đông.

Ngày hôm nay Triệu Phụ Vân đột nhiên nhận được một tấm thiếp mời, là công tử Trấn Nam Vương Lam Huy thành hôn với Hồ Lệ Châu của Hồ Khâu nước Thiên Sơn.

"Lam Huy?" Đây là lần đầu tiên Triệu Phụ Vân nghe tới cái tên này.

Thời gian vào ba ngày sau.

Triệu Phụ Vân đã đồng ý. Tuy rằng hắn không biết tại sao lại đưa thiếp mời cho mình nhưng hắn cảm thấy lúc đấy không có bao nhiêu nguy hiểm, ít nhất lúc hắn ra quyết định thì phù lục Kiếp pháp phù không đưa tới cảm giác đặc biệt gì. Chẳng qua trong lòng hắn lại đang nghĩ mục đích Lam gia mời mình đến là gì?

Hơn nữa thành hôn với công chúa Hồ Khâu nước Thiên Sơn, có cảm tưởng như đang vả mặt mình thì phải, vì người của nước Thiên Sơn vừa tiến đến ám sát Tuân Lan Nhân cùng Triệu Phụ Vân đấy.

Triệu Phụ Vân trầm ngâm, hắn nghĩ nếu đã đến tham gia, thì cũng nên chuẩn bị chút lễ vật theo.

Cho dù trong lòng cảm giác đối phương đang công khai thể hiện gì đấy thì lễ vật cũng không thể thiếu được.

Hắn nghĩ đến những thứ mà mình có thể làm quà tặng. Cuối cùng hắn nhớ tới Hỏa Hào châm đã lâu chưa từng dùng qua. Hỏa Hào châm nguyên bản có ba mươi sáu mũi, trong lúc sử dụng đã thất lạc không ít, hiện đã không cần dùng tới.

Chuẩn bị một cái hộp, gói hết mười hai mũi Hỏa Hào châm rồi lên đường.

Nhưng khi hắn sắp đến trấn Nam Quan thì ở trên sườn núi bên cạnh đã có một bóng người bị gió thổi tới, hay có thể nói gió thổi tán hết mây mù nơi đó, hiện ra một bóng người đang ẩn dưới tầng mây mù.

Người này mặc bộ đạo bào màu xám, thân hình cao gầy, mặt ngựa, mắt xếch ngược, lưng đeo thanh trường kiếm vỏ vàng chuôi cũng màu vàng, cuối chuôi kiếm có hình vòng tròn. Tay trái y cầm một cây phất trần, phất trần dựng lên khuỷu tay, có gió thổi tới sẽ khẽ phiêu động theo gió.

Triệu Phụ Vân vừa nhìn thấy Mã Tam Hộ, đã biết y tới tìm mình.

Hắn đi lên sườn núi. Đây là lần thứ hai hắn gặp Mã Tam Hộ. Hắn hành lễ nói: "Đệ tử Triệu Phụ Vân, tham kiến Viện Thủ."

Mã Tam Hộ nhìn về phương xa, nghe Triệu Phụ Vân nói bèn quay người lại, hỏi: "Ngươi định tới Trấn Nam Vương dự tiệc cưới phải không?"

Triệu Phụ Vân gật đầu đáp: "Đúng vậy, Viện Thủ."

"Mấy ngày này, núi Thiên Đô chúng ta cùng nước Thiên Sơn đã đấu pháp trên dưới mười trận ở Nam Lăng. Tu sĩ Trúc Cơ trong núi chết hơn bốn người, bị thương nặng nhẹ bảy người, Dương Thiên Quang Tuần Sát viện cũng bị phục giết mà chết."

Mã Tam Hộ nói vậy khiến Triệu Phụ Vân chợt kinh hãi. Lúc trước hắn biết, không ít người trong núi Thiên Đô cho rằng kiếp vận liền kề, trong trời đất có tam kiếp Thiên Địa Nhân, nếu có thể độ qua được kiếp thì mới có thể lột xác thăng hoa.

Hiện tại Triệu Phụ Vân chưa hiểu được cảm giác đó.

Chẳng qua hắn không ngờ rằng ở một nơi mình không biết đến, lại có thể đánh đấu hung ác đến vậy. Hắn không khỏi nghĩ: "Chẳng lẽ thật có cái gọi là kiếp số? Lúc Kiếp số quấn thân thật sẽ mất đi lí trí?"

"Trước kia lúc Dương Thiên Quang trúc cơ, có kết bạn đồng hành với một vị nữ tu đi vào trong nước Thiên Sơn tìm kiếm chân sát. Cuối cùng vị nữ tu kia bị một yêu ma nước Thiên Sơn tập sát, còn gã thì chạy thẳng một đường về núi, cuối cùng một đường từ Trúc Cơ tiến lên Tử Phủ."

"Gã có được thành tựu đó, phần lớn nguyên nhân là nhờ vào ý niệm báo thù từ lúc Trúc Cơ mà một đường thẳng tiến đi lên. Thế nhưng sau khi vào Tử Phủ, gã kể mình vẫn luôn nằm mơ thấy cảnh nữ tu sĩ kia chặn đòn tập sát của yêu ma thay gã, khiến trong lòng gã khó mà bình yên được."

"Gã nói, là nàng đang hối thúc mình báo thù cho nàng."

Giọng của Mã Tam Hộ không êm tai cho lắm, nhưng từ nội dung lời kể có thể thấy được y hiểu rõ về Dương Thiên Quang. Chẳng biết tại sao, Triệu Phụ Vân lại cảm thấy trong lời kể có chút đau thương.

Hắn vốn cảm thấy kiểu người như Mã Tam Hộ hẳn phải tu tập được tâm tình cứng cỏi như đá núi, chưa từng nghĩ y lại có một mặt này.

Mã Tam Hộ vẫn nhìn về phía sương mù nơi xa, nói tiếp: "Lúc này Trấn Nam Quan Lam Thiếu Huân lại kết thân với Hồ Khâu nước Thiên Sơn, mời ngươi tham dự tiệc rượu, đây là vả mặt núi Thiên Đô chúng ta, mối nhục này sao mà nhẫn được?"

"Ngươi đi vào trong trấn Nam Quan, chỉ cần mang thứ này vào theo." Mã Tam Hộ lấy một quả cầu màu xanh nhạt từ trong tay áo ra.

"Ngươi vào trong đó, cần bóp bể quả cầu này trước mặt Lam Thiếu Huân, sau đó tự bảo vệ bản thân mình là được." Mã Tam Hộ nói.

Triệu Phụ Vân thầm cả kinh. Hắn vốn tưởng Mã Tam Hộ chỉ vì phẫn hận mà tới đây giám thị Lam gia, bây giờ nghe y nói vậy lại giống như đang dự định làm lớn chuyện.

"Viện Thủ, đây là cái gì?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Đây là Thanh Đồng Đao Thuẫn Đạo Binh cầu của Tuần Sát viện chúng ta. Lúc này ta muốn giết Lam Thiếu Huân, chém đầu ông ta xuống, xem xem ông ta có thể tác quái được nữa không." Lời của Mã Tam Hộ khiến Triệu Phụ Vân thầm thất kinh.

Hắn biết nếu như Lam Thiếu Huân chết đi, toàn bộ bố cục phủ Quảng Nguyên sẽ đại biến, có khả năng núi Thiên Đô sẽ có lợi, nhưng cũng có khả năng thế cục diễn biến tệ hại bất lợi hơn.

"Viện Thủ, chuyện này có phải quá qua loa đại khái rồi không?" Triệu Phụ Vân hỏi.

Mã Tam Hộ quay đầu liếc nhìn Triệu Phụ Vân, nói: "Ở loạn cục này, cần phải lấy lực lượng định càn khôn. Lam Thiếu Huân là ngọn nguồn của cục này, trực tiếp trấn diệt, giải quyết dứt khoát ngọn nguồn này có cái gì không được."

"Lam Thiếu Huân được xưng là vô địch dưới Kim Đan, nếu ở trong Trấn Nam Quan, có thêm ba ngàn Xích Viêm binh bảo hộ che chở, có thể chống lại được cả Kim Đan. Ta là muốn giết chết ông ta ngay trong cửa quán."

Trong lời của Mã Tam Hộ đã mang đầy thiết huyết.

Triệu Phụ Vân khẽ cau mày, phù lục Kiếp pháp phù của hắn lúc này trào lên cảm giác hung hiểm như sóng to gió lớn. Hắn không khỏi nghĩ, nếu có Nhân kiếp, chẳng lẽ Mã Tam Hộ đã coi Lam Thiếu Huân thành đối tượng độ kiếp?

Triệu Phụ Vân nhìn viên cầu Thanh Đồng đầy phù chú, ánh mắt Mã Tam Hộ lại nhìn hắn chằm chằm khiến hắn có cảm giác như thể có mũi kiếm chỉ sát mi tâm mình. Hắn đưa tay nhận lấy, lại nói: "Viện Thủ, chúng ta giết Lam Thiếu Huân, là trong núi đã lên kế hoạch đầy đủ sao?"

"Ngươi là muốn hỏi thời cuộc thời cơ đã chín muồi chưa?" Mã Tam Hộ nói: "Chúng ta cảm thấy chín muồi thì người khác cũng biết, làm sao có cơ hội? Chúng ta làm sao biết người khác có lập kế hoạch lại hay không? Đến chúng ta còn cảm thấy đột ngột, thì nhất định Lam Thiếu Huân kia cũng sẽ ít phòng bị."

"Tu giả tranh giành một đường thiên cơ, nhìn thời cơ mà xuất kiếm, chém đứt nguồn cơn ngay khi chưa chính thức lan ra mới là thượng sách." Mã Tam Hộ nói tiếp: "Tuân sư của ngươi nói lúc gặp chuyện ngươi có thể phân rõ đục trong, có quyết đoán. Đi đi, không cần sợ đầu sợ đuôi, rụt rè lo lắng."